Captive Of My Desires

Chương 41



Timothy cố hướng cuộc chuyện trò vào những chủ đề trung lập, nhưng chỉ có gã và Richard tham gia. Drew chỉ nhìn chằm chằm vào Gabrielle, và nàng chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa, tình trạng căng như giây đàn trong phòng có thể cắt bởi một con dao. Họ rời đi sớm sau đó, khi Richard nêu một lời bình luận đùa vui về việc háo hức quay lại khoang ra sao, nơi mà không khí không quá băng giá thế này. Cơn giận của nàng đã gây nên lời nhận xét đó. Với vụ scandal phơi bày trước mắt, chắng có cách nào Gabrielle có thể che dấu sự tức giận với người đàn ông đã gây ra.

Lúc này nàng ở một mình với anh, anh ngồi dựa vào ghế, ly rượu trong tay. Và anh chỉ nhìn nàng chăm chăm. Đợi nàng bùng nổ à? Thêm vài phút nữa và nàng có lẽ sẽ. Nhưng anh nhếch một bên mày hung lên trước và nói một cách vô tình, “Kỳ cục làm sao anh đã không phải người duy nhất phải đoán, đúng không?”

“Đoán?”

“Hay có lẽ không kỳ cục đến thế,” anh tiếp tục với giọng y như lúc đầu, như thể nàng đã không nêu lên câu hỏi và không đang chằm chằm nhìn anh. “Ý anh là, nhìn đội ngũ nhân viên của em mà xem. Và em đã đến thăm họ bao nhiêu lần ở khu ổ chuột của khu phố rồi?”

Nàng khịt mũi. “Anh không biết các bạn tôi cư trú ở đâu, và bên cạnh đó…”

“Nhưng anh biết,” anh ngắt lời. “Anh đã đi theo em một chiều. Không vì bất cứ lý do gì hơn là anh đang buồn chán hôm đó và, ưm, có lẽ hơi tò mò. Anh phải nói là mình hơi bị ngạc nhiên khi em và hầu gái đã cự tuyệt dứt khoát dễ dàng như thế nào với mấy tên vô lại cố làm quen. Nghĩ rằng mình sẽ phải xuất hiện can thiệp, nhưng không, anh cho rằng mình cũng sẽ thoái lui nếu có hai người phụ nữ lúc lắc cái túi đầy tức giận trên đầu. Không lâu để anh nhận ra em chắc hẳn từng trải qua mấy cái thu hút kiểu đó.”

Nàng mơ hồ nhớ lại rắc rối anh đang nói đến, cái ngày nàng đến bến tàu để cảnh báo Richard rằng Malory sẽ giết anh nếu ông ta còn thấy Richard lần nữa. Nàng đã rất buồn vì Richard, đủ để phát tiết ra với bất kỳ ai cố làm nàng chậm trễ đến để nói với anh rằng mình phiền lòng thế nào khi phải trải qua sự đe dọa thực sự bây giờ đang treo lơ lửng trên đầu Richard rồi.

Nhưng cái đó thì liên quan quái gì đến vụ scandal anh để lại cho nàng? Hay anh chỉ đang câu giờ nói chuyện, hay hy vọng mình có thể hoàn toàn tránh cho nàng biết lý do làm vậy? Ngay cả khi có lẽ anh không có lý do, rằng anh chỉ bông đùa.

Và rồi, vẫn chất giọng không chủ định, anh nói, “Em biết đấy, cưng à, nếu anh không tự mình thừa nhận vài điều về em, anh sẽ không bao giờ hôn em hôm chúng ta đến công viên.”

Trong tâm trí nàng, điều đó chẳng liên quan gì đến chủ đề này đến nỗi nàng không thể thăm dò nổi tại sao anh lại đề cập đến. Và rồi nàng nhận ra cái ‘chủ đề’ vẫn còn chưa được đưa ra, thế nên anh đang hoàn toàn nói đến việc khác. Hay là không?

Hơi bối rối, nàng gặng hỏi, “Tại sao?”

“Vì nếu nghĩ em là trinh nữ, em sẽ bị ‘cấm’ với anh. Thế nên anh tự thuyết phục mình rằng em không phải, với lý do đơn giản là anh phải nếm em. Thật lòng, nó làm anh phát điên. Có lẽ em có thể hiểu, vì giờ em đã nếm qua rồi?”

Nàng nhìn anh không dứt, làm anh nhún vai. “Không sao? Ừm, vào lúc đó, anh đã muốn em có phẩm chất tinh thần cướp cướp biển làm sao, bởi anh biết đó là cách duy nhất mình có em.”

“Và vì cái anh muốn đó, nó thật tuyệt vời hoàn hảo để hủy hoại tên tuổi của tôi trên đất nước đã sinh thành ra mình hả?” nàng thét thẳng vào anh.

Anh bất ngờ ngồi ra trước làm sánh rượu ra bàn.

Nàng nhái lại những gì anh đã nói tối đó ở vũ hội. “Tôi không sẽ không hy vọng thế đâu, trừ khi cha hắn không phiền khi có cướp biển trong nhà.”

Anh cười. “Anh chỉ đùa thôi. Và tự em nói đó, rằng nó đơn thuần làm em xấu hổ.”

“Tất nhiên, nhưng không ai ở đó coi đấy là trò đùa, đồ con lừa. Những gì anh nói làm lời đồn đại lan ra nhanh chóng ngay tắp lự. Bây giờ thì ai ai ở London cũng đều nghĩ tôi là cướp biển. Vì anh đấy!”

“Nhưng em là cướp biển.”

“Không, tôi không phải!” nàng đã không định nói thế và đã từ bỏ mưu kế từ sớm. Nhưng nàng để cơn tam bành của mình đi theo hướng này bởi trông anh vẫn không hối lỗi tý nào về việc mình đã làm. Phòng thủ là tất cả những gì anh trông hay có vẻ thế - khi chỉ ra, “Thế em nghĩ việc cướp tàu của anh là cái khỉ gì chứ, nếu không phải cướp biển?”

“Chỉ để xoa dịu cục tức thôi!” nàng táp lại. “Anh đã nhất quyết làm tôi không thể có một cuộc hôn nhất tốt đẹp ở London, nên tôi lấy tàu của anh để trả đũa.”

“Vậy còn những lời dối trá em đút vào tai bọn anh, việc cha em cần giải cứu ấy?”

“Không, một mũi tên trúng hai đích.” Nàng cười mát. “Một giải pháp tốt cho hai vấn đề tiến thoái lưỡng nan.”

“Một cái thôi. Em nói mình thích ở đảo hơn.. Đó là nơi em nên tìm chồng, không phải Anh quốc.”

Nàng hổn hển. Anh thực sự đang cố kéo mình thoát khỏi sự buộc tội với lời chống chế như thế sao?

“Cha tôi mới là người ước tôi có một cú chộp tốt ở đây. Đó là hy vọng của ông, cũng như của chính tôi – sẽ bị sụy đổ khi ông biết bây giờ không thể nữa.”

“Ông ta trèo quá cao cho một tên cướp biển đấy.”

Mắt nàng đảo một cách nghi hoặc. “Và anh nghĩ nó sẽ gỡ tội cho mình? Quên cha tôi một lúc đi và xét xem anh còn định làm gì với trò đùa của mình nữa. Tên tuổi của mẹ tôi không một vết nhơ. Tôi cũng thế, ngoài chuyện ấy ra, sự thật là chưa bao giờ có vụ scandal nào dính dáng đến gia đình bà. Tuy nhiên, khi bôi nhọ tên tôi, anh cũng đã kéo họ vào bùn đen.”

Cuối cũng cũng có chút hồng hối hận hiện lên trên má anh rồi sao? Rõ ràng không, vì tất cả những gì anh nói là, “Vậy thì bà ấy không nên cưới cướp biển.”

Đó là giọt nước tràn ly. Nàng đứng dậy và vươn người qua bàn để thét vào anh, “Bà không biết, anh là đồ con hoang chết tiệt! Ông đã tốn bao công sức để chắc chắn bà không bao giờ biết. Để tôi nói cho anh biết! Ông đã tốn bao công sức để không ai ở Anh quốc biết, và tại sao, anh còn dám hỏi à? Để đảm bảo tên tuổi của bà được bảo vệ! Nhưng không ngập ngừng lấy một giây một phút, anh đã đổ mọi công sức của ông xuống sông xuống biển, đúng chưa? Bằng một lời bông đùa. Không, xem nào, anh gọi nó là gì nhỉ? Một trò đùa!”

Anh thực sự nao núng, rồi thở dài nói, “Với những gì phải trả giá, đó không phải là ý định của anh, vậy anh cho rằng một lời xin lỗi mang tính nguyên tắc chắc là được.”

“Anh cho rằng sao?” nàng bật ra. “Ưm, tôi cho rằng anh sẽ không ngạc nhiên khi tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh. Chẳng gì có thể bù lại việc anh đã làm, ừm, trừ khi anh giúp giải cứu cha tôi. Rồi thì tôi có lẽ, mặc dù có thể sẽ không, nhưng có lẽ sẽ tha thứ cho anh.”

“Xong,” anh nói không ngập ngùng. “Nhưng không có từ “có lẽ” đâu nhá. Khi ông ấy tự do, chúng ta sẽ hòa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.