Cát Bụi Thời Gian

Chương 24



Rubio Arzano kinh hoàng nhìn theo Lucia bị cuốn băng đi trong dòng nước xiết. Anh quăng mình chạy dọc bờ sông, nhảy vọt qua những cây nhỏ và bụi rậm.

Ở khúc uốn đầu tiên, anh nhìn thấy mái đầu Lucia thấp thoáng trôi về phía mình. Nhảy ào xuống, với dòng nước lớn, anh bơi như điên dại ra chỗ cô. Anh thấy mình bị cuốn đi, như không thể tới bên cô được Lucia chỉ cách anh vài sải tay nhưng cứ như xa hàng dặm.

Dồn hết sức lực, anh gắng lần cuối và may thay, tóm được tay cô, thiếu chút nữa thì lại tuột mất. Anh giữ chặt lấy và vật lộn với sóng nước lôi cô vào bờ.

Cuối cùng, Rubio cũng kéo được Lucia lên bãi cỏ, rồi nằm vật ra, thở dốc! Song anh bỗng hốt hoảng bật dậy.

Lucia đã bất tỉnh, không thấy thở nữa. Rubio gập bụng cô vào, xốc xốc, rồi thổi hơi vào miệng cô. Một phút trôi qua, rồi hai phút, cho tới khi anh bắt đầu tuyệt vọng, thì một dòng nước chợt tuôn ra từ mồm cô và có tiếng cô rên rỉ. Rubio thốt ra những lời cảm tạ Chúa.

Anh tiếp tục làm hô hấp cho cô, nhẹ nhàng hơn, cho tới lúc nhịp tim cô đều đặn dần lại. Khi thấy cô rùng mình vì lạnh, Rubio vội vàng tới lùm cây vặt ít lá mang tới chà sát vào da dẻ cô. Chính anh cũng ướt và lạnh, quần áo sũng nước, nhưng chẳng buồn để ý đến. Anh đã quá lo sợ với ý nghĩ Lucia có thể chết.

Lúc này, khi dùng lá sát vào người cô, những ý nghĩ không lành mạnh bỗng lấp ló trong đầu anh. Nàng có thân hình của một nữ thần. Tha thứ cho con, Chúa cao cả, nàng thuộc về Người, và con không được có những suy nghĩ xấu xa như thế...

Lucia dần dần tỉnh lại bởi sự vuốt ve nhè nhẹ trên người. Cô đang nằm trên bãi biển với Ivo. Ôi phải, cô nghĩ. Ôi Đúng thế, đừng dừng lại.

Khi ngã xuống sông, ý nghĩ cuối cùng của cô là mình sẽ chết. Nhưng nay cô vẫn sống, và thấy mình đang ở trước mặt người đàn ông đã cứu sống mình. Chẳng cần suy nghĩ, cô đưa tay kéo Rubio nằm xuống. Anh không giấu được vẻ sững sờ:

- Thưa sơ, chúng ta không thể...

- Suỵt!

Môi cô đặt trên môi anh, mạnh mẽ và đòi hỏi, lưỡi cô khám phá miệng anh. Quá bất ngờ và lớn lao đối với Rubio.

- Nhanh lên, nào! - Lucia thì thầm - Nhanh lên!

Cô nhìn Rubio sợ hãi cởi bỏ quần áo ướt sũng khỏi người. Anh chàng đáng được một phần thưởng, cô nghĩ Mà mình cũng vậy.

Rubio lúng túng nói:

- Thưa sơ, chúng ta không nên...

Lucia không hề có ý tranh luận. Cô dang tay Đón và thấy anh hòa vào mình trong một khát khao vô tận. Cô dâng mình cho những cảm giác tuyệt vời đang dồn dập ào đến. Nó càng trở nên ngọt ngào hơn nhiều lần bởi cô vừa thoát khỏi cái chết.

Rubio là người tình khiến Lucia ngạc nhiên. Anh tế nhị, dịu dàng đồng thời lại, mành mẽ, đôi lúc tưởng như thô bạo. Sự nhạy cảm và cái nhìn mềm yếu hiện rõ trong mắt anh. Hy vọng cái ông đần này đừng có phải lòng mình.

Lần cuối cùng một người đàn ông, trừ cha và hai anh mình, muốn làm hài lòng mình là bao giờ nhỉ? Lucia tự hỏi. Và cha mình sẽ có thích Rubio Arzano không? Rồi cô lại tự vấn mình, Sao ta lại tự hỏi liệu cha có thích Rubio Arzano hay không? Ta điên mất rồi. Hắn là gã nông dân. Còn ta là Lucia Carmne, con gái của Angelo Carmne.

Đời Rubio chẳng có gì liên quan đến ta cả. Hai đứa bị ném lại với nhau chỉ do một sự tình cờ ngu ngốc của số phận:

Rubio ôm cô, lắp đi lắp lại:

- Lucia. Lucia của anh.

Những tia sáng trong ánh mắt nói với cô mọi cảm giác của anh. Anh chàng thật đáng yêu, cô nghĩ. Mình làm sao thế nhỉ, sao mình lại nghĩ đến anh ta như thế? Mình đang trốn chạy bọn cảnh sát và... cô sực nhớ đến cây thánh giá, hoảng hốt. Ôi trời ơi! Sao mình lại có thể quên được nó, dù là trong giây lát ấy Cô nói nhanh:

- Rubio, em để cái... cái gói ở trên bờ sông đằng kia. Anh có thể mang giúp cho em? Cả quần áo em nữa?

- Tất nhiên rồi. Anh sẽ quay lại ngay.

Lucia ngồi đợi, lo lắng một điều không lành có thể xảy đến với cây thánh giá. Nếu nó biến mất thì làm sao? Nếu có kẻ nào đi qua Đó và nhặt mất thì làm thế nào?

Vì thế sự vui mừng khôn tả trào lên trong Lucia khi cô thấy Rubio quay về, với cây thánh giá trong tay. Ta sẽ không rời mắt khỏi nó nữa.

- Cám ơn anh - Cô nói.

Rubio đưa quần áo cho Lucia. Cô nhìn anh, thỏ thẻ:

- Em chưa cần nó ngay bây giờ.

* * *

Ánh nắng tỏa lên làn da trần của Lucia làm cô thấy ấm áp và lười biếng. Vả lại, vòng tay Rubio cũng thật tuyệt vời

Họ như đã tìm được một ốc đảo thanh bình. Những nguy nan đã qua hoặc sắp tới đều đã như xa tận đâu đâu.

- Kể cho em nghe về nông trang của anh nào. Lucia nói giọng lười nhác.

Mặt anh sáng bừng, giọng có chút tự hào.

- Đó là mảnh đất ở một làng nhỏ gẩn Bilbao, của gia đình anh qua nhiều đời.

- Thế rồi sao?

Mặt anh đăm chiêu.

- Bởi anh là người Basque nên chính phủ ở Madrid trừng phạt bắt phải Đóng thêm nhiều thứ thuế. Khi anh chống lại, chúng liền tịch thu đất đai. Đó là lúc anh gặp Jaime Miro.

Anh tham gia với anh ấy chống lại chính phủ để bảo vệ cái Đúng. Anh có mẹ và hai em gái, sẽ có một ngày gia đình anh lấy lại đất đai, và anh sẽ lại làm ruộng.

Lucia nghĩ đến cha và hai anh mình bị giam hãm suốt đời trong nhà tù.

- Anh có gần gũi với gia đình không? Rubio cười nồng nàn:

- Tất nhiên. Gia đình bao giờ cũng là tình yêu lớn nhất của chúng ta, phải không nào?

Phải, Lucia nghĩ, nhưng mình chẳng bao giờ còn gặp lại người thân mình nữa.

- Kể cho anh nghe về gia đình em, Lucia. Từ khi vào tu viện, em có còn liên hệ với gia đình không?

Câu chuyện đang tới đoạn nguy hiểm.

Nói gì với anh ta? Cha em là một Mafisoro. Ông ấy cùng hai anh của em đang ngồi trong tù vì giết người.

- À có. Mọi người trong gia đình em đều gắn bó với nhau.

- Bố em làm gì?

- Ông ấy là một thương gia.

- Em có anh hay chị không?

- Có hai anh, đều làm cho bố em cả.

- Lucia, tại sao em vào tu viện?

Bởi em bị cảnh sát đang lùng bắt vì đã giết hai người Ta phải dừng ngay câu chuyện lại. Lucia nói to:

- Vì em phải trốn tránh. Thế cũng gần sự thật lắm rồi.

- Em thấy thế giới này... quá đủ với em rồi sao?

- Đại loại thế.

- Anh không được phép nói điều này, Lucia, nhưng anh đã yêu em.

- Rubio

- Anh muốn cưới em. Cả đời anh chưa từng nói điều Đó với người phụ nữ nào.

Từ anh toát ra vẻ xúc động chân thành. Anh chàng này không biết chơi trò chơi ái tình, cô nghĩ: Phải cẩn thận không làm tổn thương anh ta. Cái ý nghĩ con gái của Angelo Carmne làm vợ một gã nông dân suýt khiến cô phá lên cười.

Rubio hiểu sai nụ cười trên môi cô.

- Anh không sống chui lủi thế này mãi Đâu. Chính phủ sẽ hòa giải với bọn anh, và anh sẽ lại trở về với đồng ruộng của mình. Em yêu ơi, suốt cuộc đời còn lại anh muốn được làm cho em hạnh phúc. Chúng mình sẽ sinh nhiều con, và các con gái nom sẽ giống em như hệt.

Không thể để anh ta tiếp tục theo kiểu này, Lucia dứt khoát. Phải dừng anh ta lại. Nhưng không hiểu sao cô vẫn im lặng nghe Rubio vẽ những bức tranh về cuộc sống chung của họ và bỗng thấy mình cũng khao khát nó.

Cô đã quá mệt mỏi vôi cuộc sống chui lủi. Sẽ tuyệt vời biết bao khi cô được sống yên ổn ở một nơi nào Đó, được một người yêu thương, vỗ về. Mình loạn óc mất rồi.

- Thôi, đừng nói về điều Đó bây giờ nữa, ta đi tiếp, anh.

Họ đi lên hướng Đông Bắc, dọc theo bờ con sông Duero uốn lượn, một miền đồi cây cối sum suê. Họ dừng chân ở làng nhỏ Duero đẹp như tranh để mua bánh mì, pho mat và rượu vang, rồi ăn uống, nghỉ ngơi trên một bãi cỏ mềm.

Lucia cảm thấy yên tâm bên Rubio. Trong anh có một sức mạnh ẩn giấu, dường như nó tiếp sức cho cô. Anh ta không phải dành cho mình, nhưng sẽ làm cho một người đàn bà may mắn nào Đó rất hạnh phúc, cô nghĩ.

Khi họ ăn xong, Rubio nói:

- Nơi tiếp theo là Duero, một thành phố khá lớn. Tốt nhất là ta đi vòng qua nó để tránh GOE và bọn lính.

Đó là lúc mà cô phải xa anh. Lucia đã chờ đợi thời cơ ở một thị trấn lớn. Rubio Arzano và đồng áng của anh ta chỉ là một giấc mơ. Trốn thoát sang Thụy Sĩ mới là thực. Lucia hiểu mình sắp gây tổn thương lớn cho anh, vì thế cô không dám nhìn vào mắt anh khi nói:

- Rubio... Em muốn chúng ta vào thị trấn. Anh nhíu mày:

- Như thế nguy hiểm lắm, em yêu. Bọn lính...

- Bọn nó sẽ không tìm chúng ta ở Đây Đâu - Cô nghĩ rất nhanh - Hơn nữa, em không thể cứ váy xống thế này mà đi tiếp được.

Ý nghĩ đi vào thành phố khiến Rubio lo lắng nhưng anh chỉ có thể nói:

- Nếu Đó là điều em muốn.

Xa xa, những bức tường của thị trấn Duero hiện lên mờ mờ trước mắt họ như một hòn núi nhân tạo nổi trên mặt đất. Rubio thử một lần nữa.

- Lucia... Em có chắc là em phải vào thành phố?

- Vâng, em phải vào.

Họ đi qua chiếc cầu dài dẫn tới con phố chính Avenida Castilia, rồi đi qua nhà máy đường, nhà thờ và mấy cửa hiệu gia cầm. Không gian nồng nặc đủ thứ mùi. Các cửa hiệu, các tòa nhà nối nhau hình thành con lộ chính.

Họ đi thong thả, thận trọng, cố không gây một sự chú ý nào. Cuối cùng, Lucia thở phào khi nhìn thấy cái mà cô đang tìm kiếm, một biển đề: CASA DE EMPENOS - Hiệu cầm đồ. Cô lặng thinh.

Họ tới quảng trường thị trấn nơi có nhiều cửa hiệu, chợ búa và quán nhậu, rồi đi qua một nhà hàng, nơi đặt những chiếc bàn gỗ dài giải khát. Bên trong đặt một chiếc máy hát tự động, những súc giăm bông hun khói cùng những túi tỏi treo trên các thanh xà bằng gỗ sồi.

Lucia chớp thời cơ, cô nói:

- Em khát quá, Rubio. Ta vào Đó nhé?

- Tất nhiên rồi.

Anh nắm tay cô và dẫn vào.

Vây quanh chỗ bán hàng có khoảng một chục người. Lucia và Rubio chọn một bàn trong góc.

- Em muốn thứ gì, em yêu?

- Gọi cho em một cốc rượu vang. Em sẽ trở lại ngay. Em có chút việc - Cô đứng dậy và đi ra phố, để lại sau cô anh chàng tốt bụng Rubio đang ngạc nhiên nhìn theo bối rối.

Ra ngoài, Lucia quay lưng, vội vã tới hiệu cầm đồ, hai tay ôm chặt cây thánh giá. Bên kia phố, cô nhìn thấy một cánh cửa có biển đen nổi lên dòng chữ trắng CẢNH SÁT. Cô nhìn nó, tim đập bỏ nhịp, rồi vòng qua nó vào hiệu cầm đồ. Một người đàn ông quắt queo đến mức chỉ đủ nhận ra có cái đầu to đùng đứng sau quầy.

- Xin chào, Senorita!

- Xm chào, Senor. Tôi có một thứ cần bán - Lucia lo sợ, cô phải tì hai đầu gối vào nhau để chúng khỏi run rẩy.

- Vâng!

Lucia mở bọc vải chìa cây thánh giá ra.

- Ông... ông có muốn mua cái này không?

Lão chủ hiệu cầm cây thánh giá trên tay. Lucia nhận thấy một tia sáng lóe lên trong cặp mắt lão.

- Cho phép tôi hỏi cô kiếm được nó ở Đâu vậy?

- Một người bác tôi vừa qua đời để lại cho tôi - Cổ họng cô khô đắng. Lão chủ hiệu ngắm nghía cây thánh giá, lật lên lật xuống, rồi hỏi:

- Cô đòi bao nhiêu?

Giấc mơ của cô đang sống dậy.

- Tôi muốn có hai trăm năm mươi ngàn peseta. Lão ta nhăn mặt, lúc lắc đầu.

- Thứ này chỉ đáng một trăm ngàn peseta.

- Thà tôi bán thân tôi trước.

- Thôi, tôi có thể trả cô tới một trăm năm mươi ngàn.

- Thế thì tôi nấu chảy rồi đổ quách ra đường cho xong.

- Hai trăm ngàn. Đó là giá cuối cùng.

Lucia cầm lấy cây thánh giá khỏi tay ông ta.

- Ông đừng cướp giật của người mù, nhưng thôi, tôi chấp nhận giá Đó. Cô thấy rõ sự khoái chí trên mặt khi lão đưa tay ra Đón lấy cây thánh giá. Lucia rụt lại:

- Với một điều kiện.

- Điều kiện thế nào, thưa cô?

- Tôi bị mất cắp hộ chiếu. Tôi cần một cái khác để có thể đi thăm bà dì tôi đang ốm liệt giường ở nước ngoài.

Lão chủ bắt đầu dò xét cô, mắt mở to. Lão gật đầu.

- Tôi hiểu.

- Nếu ông giúp được, cây thánh giá sẽ thuộc về ông. Lão thở dài:

- Thưa cô, thời buổi này khó kiếm được hộ chiếu lắm. Chính quyền rất nghiêm khắc.

Lucia nhìn ông ta, chả nói câu nào.

- Tôi không biết làm sao để giúp cô được?

- Dẫu sao thì cũng cảm ơn ông - Cô bắt đầu đi ra. Đợi cô ra tới cửa, lão gọi:

- Xin cô đợi cho một lát - Lucia dừng lại - Tôi vừa nhớ ra. Tôi có một thằng cháu, thỉnh thoảng nó cũng làm một số việc tế nhị như thế này. Nó là cháu họ xa, cô hiểu cho.

- Tôi hiểu.

- Tôi có thể nói với nó? Khi nào cô cần hộ chiếu?

- Trong hôm nay.

Cái đầu lớn của lão gật gù:

- Thế nếu tôi giúp được, ta thỏa thuận thế nào?

- Khi nào tôi cầm được nó đã.

- Xong rồi. Cô hãy quay lại lúc tám giờ, thằng cháu tôi sẽ ở Đây Nó sẽ chụp ảnh để dán vào hộ chiếu cho cô.

Lucia cảm thấy tim mình đập rộn rã.

- Xin cảm ơn, thưa ông.

- Cô có muốn để nó ở Đây cho an toàn không? – Lão chỉ vào cây thánh giá.

- Bên tôi nó sẽ an toàn hơn.

- Tám giờ nhé. Tạm biệt!

Lucia rời cửa hiệu. Ra ngoài, cô thận trọng tránh đồn cảnh sát, rồi hướng về phía nhà hàng nơi Rubio đang đợi. Bước chân cô chậm lại. Cuối cùng, cô đã thành công. Với số tiền có được từ cây thánh giá, cô sẽ đến được Thụy Sĩ, đến với tự do. Lẽ ra phải sung sướng, nhưng thay vào Đó, cô lại cảm thấy một nỗi buồn kỳ lạ trĩu nặng.

Ta làm sao thế này? Ta đang đi đường của ta. Rubio rồi sẽ nhanh chóng quên ta. Anh chàng sẽ tìm đượcngười đàn bà khác thôi.

Rồi cô nhớ lại cái nhìn trong mắt anh, khi anh nói: Anh muốn cưới em. Anh chưa bao giờ nói điều này với một người phụ nữ nào.

Mặc xác anh ta, cô nghĩ. Anh ta không phải là của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.