Cát Bụi Thời Gian

Chương 35



Anh tóm nó trong tay rồi lại thả nó ra ư?

- Thưa đại tá, y lệnh của ngài, người của tôi...

- Các anh là lũ ăn hại. Các anh dám gọi mình là cảnh sát à? Các anh làm nhục bộ quận phục trên người.

Cảnh sát trưởng đứng khúm núm trước sự khinh miệt của đại tá Acoca.

Hắn không thể làm gì khác, bởi tay đại tá này có đủ sức mạnh để lấy đầu hắn. Nhưng Acoca vẫn chưa giải quyết xong với cảnh sát trưởng.

- Tôi buộc anh trách nhiệm cá nhân. Tôi sẽ ra lệnh đuổi cổ anh.

- Thưa đại tá...

- Đi ra! Trông mà muốn điên tiết.

Đại tá Acoca đang lồng lộn trước thất bại. Y đã không đủ thời gian tới Victoria để bắt Jaime Miro nên phải giao phó cho cảnh sát địa phương. Vậy mà họ đã làm hỏng. Giờ thì có Chúa mới biết Jaime đi đâu.

Acoca tới bên tấm bản đồ trải rộng trên bàn trước mặt. Chúng đang ẩn náu tại vùng đất Basque. Tất nhiên là thế. Có thể là Burgos. Logrono. Bilbao hoặc San Sebastian. Ta sẽ lập trung vào phía Bắc. Chúng sẽ phải thò mặt ra ở chỗ nào đó.

Y nhớ lại cuộc nói chuyện với thủ tướng vào lúc sáng.

- Đại tá, ông đã quá thời hạn. Ông đã đọc các báo buổi sáng chưa? Báo chí toàn thế giới đang biến chúng ta thành những thằng hề. Miro và các tu sĩ đã biến chúng ta thành trò cười.

- Thưa ngài thủ tướng, tôi xin đảm bảo...

- Vua Juan Canos đã ra lệnh cho tôi lập một ban điều tra chính thức để xem xét toàn bộ vấn đề. Tôi không thể trì hoãn được nữa.

- Chậm cuộc điều tra lại thêm vài ngày. Tôi sẽ tóm được Miro và bọn tu sĩ. Im lặng một lát.

- Đúng bốn mươi tám tiếng.

Không phải Acoca sợ thủ tướng bị thất vọng. Cũng không phải nhà vua, mà chính là OPUS MUNDO.

Khi y được gọi tới trụ sở kín của một trong những nhà tư bản công nghiệp hàng đầu Tây Ban Nha, mệnh lệnh dành cho y hết sức rõ ràng. Jaime Miro đang tạo nên một không khí có hại cho tổ chức chúng của chúng ta. Phải chặn bàn tay hắn lại. Anh sẽ được hậu thưởng.

Và đại tá Acoca hiểu phần không được nói ra của câu nói là: Nếu thất bại, anh sẽ bị trừng trị. Giờ đây số mạng y đang bị đe dọa. Tất cả chỉ vì mấy đứa cảnh sát ngu ngốc đã để Miro tẩu thoát ngay trước mũi. Jaime Miro có thể lẩn trốn đâu đó. Còn các nữ tu... Đại tá Acoca bỗng thấy trong người rạo rực. Các nữ tu: Họ là chìa khóa. Jaime Miro có thể lẩn trốn đâu đó, nhưng các bà sơ chỉ có thể tìm chỗ trú ở một tu viện khác. Và chắc chắn phải là một tu viện cùng dòng.

Đại tá Acoca quay trở lại với tấm bản đồ. Đây rồi: Mendavia. Đó là chỗ chúng đang tới. Acoca hoan hỉ. Và ta cũng vậy. Có điều ta sẽ tới đó trước để đón chúng.

* * *

Hành trình của Ricardo và Graciela đang dần tới đích.

Ricardo đang sống những ngày hạnh phúc nhất trong đời. Cả quân đội và cảnh sát săn lùng, bị bắt có nghĩa là chết, vậy mà dường như chúng chẳng hề làm anh bận tâm. Dường như anh và Graciela đã tìm được một hòn đảo, một thiên đường mà chẳng gì có thể động tới họ. Hai người đã biến hành trình khổ ải thành một cuộc du lịch kỳ thú mà họ cùng chia sẻ và tận hưởng.

Họ nói chuyện không ngừng, khám phá và giảng giải, và những lời nói cứ như những sợ dây mềm mại bện chặt họ lại với nhau. Họ nói về quá khứ, hiện tại và tương lai. Phần nhiều về tương lai.

- Chúng ta sẽ tổ chức đám cưới ở nhà thờ. – Ricardo nói - Em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất trên đời.

Còn Graciela thì mường tượng khung cảnh đó và rộn ràng với ý nghĩ đó.

- Rồi chúng ta sẽ sống trong một ngôi nhà đẹp nhất...

Và cô nghĩ, Mình chưa một lần được ở trong một ngôi nhà riêng, hoặc chỉ là một phòng riêng. Chỉ có một chỗ che bằng rèm nơi cô đã chia sẻ với mẹ mình và các ông bác, rồi sau đó, một ô nhỏ trong tu viện nơi cô chung sống với các bà sơ.

- Rồi chúng ta sẽ có các cậu bé thông minh và các cô bé xinh đẹp...

Và mình sẽ cho chúng tất cả những gì mình không được hưởng. Chúng sẽ được yêu thương, chiều chuộng.

Và Graciela cảm thấy rạo rực trong lòng.

Song có một điều khiến cô lo âu. Ricardo là người lính đang chiến đấu cho sự nghiệp mà anh say đắm tin yêu liệu anh có bằng lòng ở lại Pháp, rút khỏi cuộc chiến đấu không? Cô hiểu mình phải bàn chuyện này với anh.

- Ricardo? Theo anh cuộc cách mạng này sẽ còn kéo dài bao lâu nữa?

Nó đã kéo quá dài rồi, Ricardo nghĩ. Chính phủ đã đưa ra những lời đề nghị hòa bình, nhưng ETA đã làm những điều còn tệ hại hơn là bác bỏ chúng. ETA đáp lại những đề nghị đó bằng một loạt những vụ tiến công khủng bố ác liệt.

Ricardo đã cố tranh cãi với Jaime.

- Họ sẵn sàng nhượng bộ, Jaime. Ta có nên thương lượng với họ chăng?

- Đề nghị của chúng là một trò lừa đảo, chúng muốn hủy diệt chúng ta. Chúng đang buộc ta phải tiếp tục chiến đấu.

Và bởi Ricardo yêu và tin tưởng vào Jaime, anh tiếp tục sát cánh với Jaime. Nhưng những nghi ngờ không chịu khuất phục. Khi máu đổ nhiều hơn, những nghi ngờ cũng tăng theo. Bây giờ Graciela hỏi, theo anh cuộc cách mạng này sẽ còn kéo dài bao lâu nữa?

- Anh không biết. Anh ước sao nó đã chấm dứt. Nhưng anh nói với em điều này, em yêu. Không gì có thể ngăn trở chúng ta, ngay cả chiến tranh cũng vậy. Không bao giờ có đủ từ ngữ để diễn tả với em là anh yêu em thế nào.

Và họ tiếp tục mơ mộng.

* * *

Họ đi suốt đêm, băng qua một miền đất xanh tươi màu mỡ, bỏ lại sau El Burgo và Soria. Tới bình minh, từ trên đỉnh một quả đồi, họ nhìn thấy Logrono hiện ra ở phía xa. Phía bên trái con đường là một rừng thông và dưới nữa một rừng cột điện. Graciela và Ricardo đi theo một con đường quanh co tới ngoại ô của thành phố náo nhiệt.

- Mình sẽ gặp họ ở đâu? - Graciela hỏi.

Ricardo chỉ vào một tấm áp - phích dán ở một tòa nhà họ đang đi qua. Trên đó viết:

XIẾC NHẬT BẢN

ĐOÀN XIẾC HẤP DẪN NHẤT THẾ GIỚI VỪA TỪ NHẬT QUA BIỂU DIỄN MỘT TUẦN TỪ 24/7 TẠI CÂU LẠC BỘ AVENIDA

- Đó! - Ricardo nói - Mình sẽ gặp họ ở Đó, chiều nay.

* * *

Ở một phía khác của thành phố, Megan, Jaime, Amparo và Felix cũng đang xem tấm áp phích quảng cáo đoàn xiếc. Một sự căng thẳng nặng nề đè lên cả nhóm. Họ không lúc nào dám rời mắt khỏi Amparo. Từ lúc xảy ra sự việc ở Victoria, hai người đàn ông đối xử với Amparo như đồ bỏ, chẳng thèm để ý đến cô, và chỉ nói với cô khi cần thiết.

Jaime nhìn đồng hồ.

- Đoàn xiếc sắp diễn rồi. Đi thôi!

* * *

Tại trung tâm cảnh sát ở Logrono, đại tá Ramon Acoca xem xét những chi tiết cuối cùng của kế hoạch.

- Đã triển khai lực lượng xung quanh tu viện chưa?

- Rồi, thưa đại tá. Mọi thứ đều đã yên vị.

- Tốt!

Acoca đang trong tâm trạng cởi mở. Kiểu nào con mồi cũng mắc cái bẫy mà hắn dày công giăng ra và lần này sẽ chẳng có tên lính ngu ngốc nào làm hỏng được kế hoạch của hắn. Đích thân hắn chỉ huy chiến dịch này. OPUS MONDO sắp sửa tự hào về hắn. Acoca cùng các sĩ quan của mình rà soát lại một lần nữa từng chi tiết nhỏ.

- Bọn tu sĩ sẽ đến cùng Miro và đồng bọn hắn. Quan trọng là chúng ta phải bắt được chứng trước khi chúng bước vào tu viện. Chúng ta sẽ dàn quân trong khu rừng xung quanh. Không được hành động khi tôi chưa ra lệnh.

- Trong trường hợp Jaime Miro kháng cự thì mệnh lệnh là gì? Acoca khẽ nói:

- Tôi hy vọng nó sẽ kháng cự.

Một người liên lạc bước vào phòng:

- Xin lỗi đại tá. Có một người Mỹ tới đây xin được gặp ngài.

- Hiện giờ tôi không cô thời gian.

- Rõ, thưa ngài! - Người lính ngập ngừng - Ông ta nói đó là việc về các tu sĩ.

- Sao? Một người Mỹ, anh nói thế phải không?

- Vâng, thưa đại tá!

- Đưa ông ta vào!

Một lát sau Alan Tucker được dẫn vào.

- Xin lỗi vì quấy rầy ngài, thưa đại tá. Tôi là Alan Tucker. Tôi hy vọng ngài sẽ giúp đỡ tôi.

- Vâng, làm sao, ông Tucker?

Tôi hiểu rằng ngài đang tìm kiếm một trong các nữ tu trốn khỏi tu viện Cistereian - một người tên là Megan.

Viên đại tá ngồi xuống ghế, dò xét người Mỹ.

- Chuyện đó liên quan thế nào đến ông?

- Tôi cũng đang tìm cô ta. Tôi có một việc rất quan trọng.

Thú vị thật, đại tá Acoca nghĩ. Tại sao tìm một nữ tu lại quan trọng như thế đối với người Mỹ này?

- Ông không biết cô ta ở đâu ư?

- Không. Báo chí nói rằng... Lại báo chí chết tiệt.

- Có lẽ ông sẽ nói cho tôi vì sao ông lại đi tìm cô ta.

- Xin lỗi, tôi không thể nói được.

- Vậy thì xin lỗi, tôi không thể giúp ông được.

- Đại tá! Ngài có thể cho tôi biết liệu ngài có tìm được cô ta không?

Acoca cười nhạt:

- Ông sẽ biết.

* * *

Cả đất nước đang theo dõi cuộc trốn chạy của các tu sĩ Tin tức đưa về từ vụ thoát chết của Jaime Miro và một trong các tu sĩ tại Victoria.

Vậy là họ đang đi theo hướng bắc, Alan Tucker nghĩ. Nơi an toàn nhất để họ ra ngoài chắc chắn là San Sebastian. Ta sẽ tìm bằng được con bé. Ông cảm thấy mình sẽ phiền toái với Ellen Scott: Ta giải quyết vụ này dở quá, ông nghĩ, chỉ còn cách mang được con bé về để bù vào đó. Ông ta gọi điện về cho Ellen Scott. Buổi biểu diễn của gánh xiếc Nhật diễn ra trong một nhà bạt lớn dựng ở một khu vực phía ngoài của Logiono. Mười phút trước khi buổi biểu diễn bắt đầu, nhà bạt đã chật,cứng người xem. Megan, Jaime và Felix lách qua lối đi đông nghịt để tới ghế của mình. Cạnh Jaime còn hai ghế bỏ trống. Anh nhìn hai chiếc ghế trống và nói:

- Có chuyện gì không ổn, Ricardo và sơ Graciela lẽ ra đã phải ở đây - Anh quay sang Amparo - Hay là cô...?

- Không. Tôi thề. Tôi không biết gì cả.

Ánh đèn lờ mờ và buổi biểu diễn bắt đầu. Trên khán đài rộ lên tiếng xôn xao và họ quay vào nhìn sân khấu. Một người đi xe đạp đang đạp vòng sân diễn, và giữa lúc đó một diễn viên nhào lộn nhảy lên vai anh ta. Rồi hết người này tới người khác tiếp tục nhảy lên, bám vào đằng trước, đằng sau và hai bên cho tới khi không còn nhìn thấy chiếc xe nữa. Khán giả reo hò.

Tiếp theo là tiết mực xiếc gấu, rồi đi trên dây. Khán giả háo hức xem các tiết mục biểu diễn, nhưng Jaime và các bạn của anh thì quá lo lắng, chẳng thiết xem. Đã quá giờ hẹn.

- Chúng ta đợi thêm mười lăm phút nữa. – Jaime quyết định - Nếu họ không tới thì...

- Xin lỗi. Hai ghế này đã có người chưa? - Một giọng nói vang lên. Jaime nhìn lên và thấy Ricardo với Graciela, anh vừa cười vừa nói:

- Chưa. Xin mời! - Rồi, với giọng thầm thì nhẹ nhõm.

- Nhìn thấy cái mặt cậu mà mừng quá.

Ricardo gật đầu với Megan, Amparo và Felix. Anh nhìn quanh.

- Còn những người khác đâu?

- Cậu không đọc báo sao?

- Báo nào? Không. Bọn tớ ở trên núi suốt.

- Báo cho cậu tin buồn - Jaime nói - Rubio đang nằm trong bệnh xá nhà tù. Ricardo ngạc nhiên nhìn anh.

- Sao...?

- Cậu ấy bị đâm trong lúc đánh lộn ở quán. Cảnh sát nhặt được cậu ấy lúc gần chết.

- Mẹ kiếp! - Ricardo im lặng một lát, rồi thở dài - Chúng ta phải cứu cậu ấy, đúng không?

- Đây là ý định của mình - Jaime đồng ý.

- Sơ Lucia đâu? - Graciela hỏi - Cả sơ Theresa nữa? Lần này Megan lên tiếng:

- Sơ Lucia bị bắt rồi. Sơ ấy là... Sơ ấy bị truy nã vì tội giết người. Sơ Theresa thì chết rồi.

Graclela làm dấu.

- Ôi, lạy Chúa tôi!

Trên sân khấu, một anh hề đang đi trên dây, mỗi cánh tay nâng một con chó xù và hai con mèo Thái Lan ở hai túi lớn. Khi lũ chó cố với chân tới hai con mèo, sợi dây đung đưa mạnh và anh hề làm ra vẻ rất cố gắng để giữ thăng bằng. Khán giả ồ lên - nghe được người khác nói trong tiếng ồn ào thật là khó khăn. Megan và Graciela có bao điều muốn nói với nhau. Gần như đồng thời, cả hai người bắt đầu chuyển sang nói chuyện bằng thứ ngôn ngữ của tu viện. Cả nhóm nhìn hai người ngạc nhiên. Ricarđo và mình sẽ cưới nhau... Thế thì tuyệt vời Nhóm các bạn có chuyện gì không?

Megan bắt đầu đáp lại, và chợt nhận ra rằng không có dấu hiệu nào để diễn đạt những điều cô muốn nói. Phải đợi thôi.

- Đi thôi! - Jaime nói - Bên ngoài có một chiếc xe tải, nó sẽ đưa chúng ta đến Mendavia. Và ta sẽ chia tay các bà sơ ở đó rồi đi tiếp.

Họ đứng dậy đi ra, Jaime nắm cánh tay paro ra tới chỗ đỗ xe, Ricardo nói:

- Graciela và mình sẽ lấy nhau.

Một nụ cười làm sáng bừng cả gương mặt của Jaime.

- Ôi, tuyệt vời! Xin chúc mừng! - Ánh quay sang Graciela - Cô không thể tìm được một chàng trai nào hơn đâu. Megan ôm lấy Graciela.

- Mình rất mừng cho hai bạn. Và cô nghĩ, Với cô ấy quyết định rời bỏ tu viện có dễ dàng không nhỉ Ta đang hỏi về Graciela Hay ta đang hỏi về mình?

* * *

Đại tá Acoca đang đọc một báo cáo của viên phụ tá.

- Ta đã phát hiện ra bọn chúng gần một giờ trước đây tại rạp xiếc. Tới lúc chúng tôi kịp phong tỏa thì chúng đã đi khỏi. Chúng đi trên chiếc xe tải màu xanh và trắng. Ngài nói đúng, thưa đại tá. Chúng đi về hướng Mendavia.

Thế là ván cờ đã kết thúc, Acoca nghĩ. Cuộc săn đuổi đã tỏ ra rất lý thú và ý cũng phải thừa nhận rằng Jaime Miro là một đối thủ xứng đáng. Bây giờ thì Opus Mundo sẽ có những kế hoạch lớn hơn cho ta.

Qua chiếc ống nhòm Zeiss có sức phóng to, Acoca theo dõi chiếc xe tải màu xanh, trắng xuất hiện trên đỉnh một quả đồi và hướng về tu viện phía dưới. Những tốp lính trang bị mạnh ẩn kín trong rừng cây hai bên đường và cả xung quanh tu viện, Không cho phép bất cứ kẻ nào có thể thoát được.

Khi chiếc xe đến cổng tu viện và phanh lại, đại tá Acoca gào vào máy nói:

- Tấn công! Nào!

Ý đồ được thực hiện hoàn hảo. Hai trung đội lính lăm lăm súng tự động nhào vào vị trí, chặn đường và bao vây chiếc xe. Acoca đứng nhìn quang cảnh một giây, thưởng thức khoảnh khắc vinh quang của mình. Rồi hắn từ từ tiếp cận chiếc xe, súng lăm lăm trong tay.

Các anh đã bị bao vây - Hắn gọi to - Các anh không thể thoát được. Giơ tay lên và ra khỏi xe. Từng người một. Nếu chống cự, tất cả các anh sẽ chết.

Một lúc lâu im lặng, rồi cánh cửa xe từ từ mở ra, rồi ba người đàn ông, ba phụ nữ chui ra, run rẩy, hai tay giơ cao quá đầu. Tất cả đều là người lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.