Cậu Chủ Hồ Đồ

Chương 26: Cậu chủ, tổng quản bảo mẫu vùi dập em!




“Tin nhắn của ông xã”.

“Sau giờ làm, chỗ cũ. From ông xã”.

Diêu Tiền Thụ càng lúc càng không quen cái di động của mình, nhất là lúc nhận được điện thoại và tin nhắn của cậu chủ.

Cụm từ ông xã cứ quay tới quay lui trong đầu cô, quay tới mức cô chóng hết cả mặt.

Để cho “ông xã” thấy cô có thể hoàn thành được cả việc gia đình và công việc, vừa làm người hầu trong sạch lại kiêm thêm chức vợ, cô cũng có thể làm tốt việc của nữ phục vụ, ngày nào cũng đi làm đúng giờ, ra về đúng giờ, tuyệt đối không dây dưa lằng nhằng, thay quần áo xong thì phóng ra đường.

Vì sợ cậu chủ nghi ngờ, sau lần làm thêm giờ kia, cô lén nhắn cho phó tổng Thư một cái tin, nội dung như sau…

“Ánh sao lấp lánh, gió mùa hè phơi phới, tôi đã về nhà an toàn, không cần lo lắng. PS: Tổng quản bảo mẫu nói tôi hỏi thăm anh hộ ông ấy!”.

Tuy gửi tin nhắn cho phó tổng Thư muộn một ngày, nhưng chắc anh ta cũng không để ý đâu! Dù sao tổng quản bảo mẫu sẽ không để ý.

Cúi người, nhón chân, Diêu Tiền Thụ chạy về phía xe ô tô của cậu chủ đang đậu ở bên đường, lau mồ hôi hoảng sợ trên trán mình, duỗi chân cởi giày cao gót ra theo thói quen, thay đôi giày búp bê bằng da để ở dưới ghế từ mấy hôm trước, lắc lắc hai chân lẩm bẩm: “Cậu chủ. Ô tô của cậu lóa mắt quá, em sợ bị đồng nghiệp phát hiện lắm!”.

“…”. Cậu liếc mắt nhìn cô, chẳng thèm ý kiến gì về bộ dạng lén lút như kẻ trộm, xòe tay ra rất tự nhiên.

Không cần phải hỏi, Diêu Tiền Thụ hiểu ý ngay, móc ví tiền trong túi Do­rae­mon, rút ra một tờ nhân dân tệ cung kính đưa cho cậu chủ, rất thành thạo, “Cậu chủ, đây là tiền tiêu vặt cảu cậu hôm nay”.

Cậu chủ nhận lấy, cau mày, “Không phải là năm mười tệ à? Sao lại đưa tôi một trăm”.

“Hả? Cậu chủ, hôm nay em mới đi nộp tiền điện thoại, hết tiền lẻ nên mới không có”.

“…”.

“Không sao mà. Coi như em chi trước cho ngày mai!”.

“…”. Cậu im lặng không nói gì, nghiêng người lấy một tờ tiền trong cái ngăn bé bé cạnh cửa xe nhét vào tay cô.

“Cậu… cậu chủ?”.

“Trả cô năm mươi tệ. Hôm qua không tiêu gì”.

“…”. = =||| Sao lại có cảm giác kì cục như thể sau khi cho tiền ăn mày còn được trả lại tiền thừa…

Óa! Đại nghịch bất đạo, xin lỗi xin lỗi, sao cô có thể ví cậu chủ với bang chủ Cái Bang chứ… không thể nghĩ như thế, cô phải tự hào vì có một cậu chủ giản dị tiết kiệm, hào quang lấp lánh chứ… nhưng mà… cô quay mặt đi… cậu chủ, có thể đừng kiên trì với cái nguyên tắc hơi vô dụng đó không?

“Cậu chủ cậu chủ, trước khi về nhà, cậu đưa em đi cửa hàng hoa nhé!”.

“Cửa hàng hoa? Làm gì?”. Cậu chủ cất tờ một trăm tệ, lái xe đi.

“Oa. Cậu quên ngày mai là ngày gì rồi sao?”.

“Kỉ niệm ngày cưới còn chưa tới”.

Kết hôn giả có cái gì mà kỉ niệm? Cậu chủ lại đang kể chuyện cười nhạt thếch à? Diêu Tiền Thụ chẳng thèm để ý, rút quyển sổ ghi nhớ ra, “Là sinh nhật tổng quản bảo mẫu tròn năm mươi tuổi!”.

“..”. Cậu chủ trợn mắt bất đắc dĩ nói, “Cho nên sao?”.

“Em muốn mua quà cho tổng quản bảo mẫu! Em không giống cậu chủ, người hầu nhỏ bé đáng thương sống dựa vào người khác như bọn em nhất định phải nhanh trí một chút, biết ăn ở. Biết được ngày quan trọng mà nịnh nọt tổng quản bảo mẫu. Không thì sẽ bị làm khó dễ!”.

“…”. Giờ cô đang tố cáo với cậu chủ, phía sau ngôi nhà hoa lệ giàu có ẩn chứa rất nhiều quan hệ mờ ám và tình trạng tham ô hủ bại mà cậu chủ không biết à? Nhưng cậu hoàn toàn không có hứng thú liêm khiết chống hủ bại, nhấm ga lái xe thẳng tới cửa hàng hoa.

“Ông chủ! Bó cho tôi năm mươi bông hồng!”. Cô hầu vừa vào cửa hàng bán hoa liền hô to đầy khí thế, cậu chủ đằng sau khó chịu.

“… Cô tặng ông ấy hoa hồng à?”. Còn dám làm trò trước mặt cậu à? Khinh cậu không biết ý nghĩa cảu hoa hồng chắc?

“Hả? Vâng! Tặng quà cho người ta đương nhiên phải tặng thứ họ thích rồi, không thì nịnh làm sao được ạ? Tổng quản bảo mẫu thích hoa hồng! Lần nào cũng đặt hoa hồng xung quanh chân dung của cậu đấy, quần áo của cậu cũng được ông ấy xịt nước hoa hồng lên nữa nha! Ừm… sao mặt cậu trông sầu đời thế?”.

Chẳng sao cả, cậu chủ hình như vô cùng ghét hoa hồng, tiện tay rút một bông hoa, nhét vào tay cô, “Tặng ông ta hoa này”.

“Cậu chủ… đó là hoa cúc”. =_=|||

“Tặng cái này!”.

“… Nhưng mà…”.

“Tôi quyết định!”.

“…” Nhưng người bị oán hận, bị gây khó dễ sẽ là cô…>3

Không thể trái ý cậu chủ. Nhưng nếu nói với tổng quản bảo mẫu hoa này cậu chủ tự tay chọn, ông ấy sẽ kích động tới chảy cả nước mắt ấy nhỉ? Nghĩ như thế… cũng không tồi đâu.

“Ông chủ, bó cho tôi năm mươi bông hoa cúc, tôi muốn tặng sinh nhật người ta đó, bó đẹp đẹp chút!”.

Hình như ông chủ cũng bị tính cách độc đáo của cậu chủ làm cho sợ hãi, nhìn cô bằng bản mặt bất đắc dĩ, “Năm tệ một bông, tổng cộng là hai trăm năm mươi tệ”.

“Hả? Hoa cúc mà cũng năm tệ một bông á? Đòi tôi hai trăm năm mươi tệ ấy hả? Ông chém vừa thôi!”. Tuyệt đối không thể đòi hai trăm năm mươi tệ được! Quá đáng lắm đó!

“Quy định của cửa hàng tôi, hoa sinh nhật đồng giá năm tệ một bông…”

“Nhưng chúng tôi mua hoa cúc mà!”. Là loại rẻ nhất vừa tốn ít tiền lại mang điềm rủi ấy!

“… Đúng thế. Tôi không ngờ có người tặng sinh nhật người ta hoa cúc…”

“…”. TT_TT Được rồi… cô cũng không ngờ suy nghĩ của cậu chủ lại khó lường như thế. Cô phải trả hai trăm năm mươi tệ đúng là oan quá trời.

Xếp lại bó hoa cúc đẹp đẽ trong tay, Diêu Tiền Thụ mang về nhà hương hoa cúc và cả bụng ân tình, chuẩn bị cho tổng quản bảo mẫu một sự ngạc nhiên lớn.

Nhưng không ngờ rằng, tổng quản bảo mẫu còn cho cô một sự ngạc nhiên còn lớn hơn nữa!!

“Tiểu Tiền à! Cảm ơn ta đi! Ta gọi điện mời phó tổng Thư tới dự sinh nhật của ta giúp cô rồi đó! Đây là cơ hội tốt ta tạo ra! Đừng có bỏ lỡ, nắm thật chặt vào!”.

= □ =|||||| Tổng... tổng quản bảo mẫu, ông...

“Lần trước xem mắt không thành công, chắc chắn giữa hai người có hiểu lầm! Với kinh nghiệm nhìn người của ta, phó tổng Thư là người đàn ông tốt đáng để nương tựa cả đời, nhất định không thể bỏ qua! Quan trọng nhất là, công việc của anh ta sẽ giúp đỡ được cậu chủ! Cho nên, vì cậu chủ, cô nhất định phải cố gắng thêm lần nữa!”.

TT _____TT Sao ông có thể lấy oán trả ơn với con vậy...

“Tiểu Tiền này? Cảm động tới phát khóc à?”.

--->_

“Cậu chủ đâu? Lái xe vào gara rồi à? Ối chao, cậu chủ đã về rồi! Cậu chủ cậu chủ, tôi nói cậu nghe này, tôi đã tìm được anh chồng tốt cho Tiểu Tiền rồi nhé, nhân dịp sinh nhật tôi đưa tới cho cậu xem qua. Lần trước cậu chưa kịp thấy đã đá người ta đi rồi, như thế không ổn lắm đâu, chúng ta phải cho lũ thanh niên chút cơ hội chứ!”.

“…”.

Cậu chủ… đừng trừng mắt nhìn em mà. Em vô tội đó… không chạy lung tung ra ngoài tìm đàn ông. Tất cả là tại tổng quản bảo mẫu bao đồng mà…

“…”. Tôi ra lệnh từ chối ông ta! Ngay bay giờ! Lập tức! Ngay!

Được rồi được rồi… Cô thử từ chối coi sao…

“Ấy… tổng quản bảo mẫu, giờ con với phó tổng Thư không tiện…”.

“Không tiện à? Có gì mà không tiện hả?”.

“…”. Con đã kết hôn rồi. Từ khía cạnh của pháp luật và phương diện của đạo đức mà xét, không thể đi xem mắt người đàn ông khác được. Chuyện này nói mà được sao, “Con… à… giờ muốn chăm chỉ làm việc, chăm chỉ phục vụ cậu chủ! Không… không có thời gi­an nghĩ tới người đàn ông khác đâu!”.

“Không liên quan gì với nhau hết! Chỉ cần cô có thể lôi được phó tổng Thư về, hai người cùng phục vụ cậu chủ, cùng chăm sóc cậu chủ, hoàn mỹ biết bao!”.

=__=||| Hoàn mỹ chỗ nào? Ông không phát hiện ra bản mặt lạnh lùng như sương lạnh tháng Chạp của cậu chủ à?

“Nói… nói chung là, con với phó tổng Thư là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường… lẫn lộn việc công với việc tư không tốt cho lắm”.

“Tiểu Tiền này… cô cứ từ chối như thế… không phải cô đã thích người nào rồi chứ?!”.

“Phụt! Tổng… tổng quản bảo mẫu, ông ông ông ông…”. Cậu chủ đang lườm cô, đang nghi ngờ cô, đang… hả… tự dưng lại chuyển sang nhìn cô chằm chằm bằng cái mặt chờ mong này!!! Ánh mắt hết sức đẹp đẽ mê hoặc này đáng sợ quá!

Bên này cậu chủ đang nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt đen, bên kia tổng quản bảo mẫu vẫn không chịu buông tha cho cô, “Nói! Có phải cô đã lén thích gã dở hơi nào sau lưng cậu chủ và ta rồi phải không?!”.

“Đúng. Nói.” Cậu chủ cau mày, nói leo theo.

“Cậu chủ… sao cả cậu cũng…”

“Ngay cả cậu chủ cũng bảo cô nói, cô còn không khai thật ra à! Gã đàn ông của cô không phải do cô thích hay không, mà phải được cậu chủ cho phép mới được bước qua cửa nhà chúng ta, nếu nó là đồ rác rưởi cấp thấp khiến cậu chủ khó chịu, ta xử lý nó một trận!”.

Cậu gật đầu, ý là hoàn toàn đồng ý, không thèm để ý tới chi tiết mình trở thành loại rác rưởi cấp thấp. Cậu chủ đứng bên cạnh như chuyện chẳng can gì tới mình, lạnh lùng nhìn xem cô ăn nói ra sao.

Không còn sự trợ giúp của cậu chủ, cô không còn chỗ dựa, kéo kéo gấu áo, lớn tiếng phủ nhận, “Con không thích đàn ông gì hết!”.

“…”. Cậu chủ nhướn mày.

Cô nghĩ thái độ của mình còn thiếu thành khẩn trung thực, vội vàng giơ ba ngón tay lên, “Con thề với bóng đèn, giờ trong lòng con chẳng có người nào, cũng tuyệt đối không yêu thầm ai cả!”.

“Cậu chủ, Tiểu Tiền đã thề với bóng đèn rồi, tôi thấy con nhóc này thực sự không dám làm bậy ở ngoài sau lưng cậu đâu…”. Tổng quản bảo mẫu thật thà quay lại nhìn cậu chủ, nhưng đột nhiên phát hiện cậu chủ đã biến mất.

Ông hồ nghi hỏi Diêu Tiền Thụ hãy còn trong trạng thái thề thốt, “Tiểu Tiền, cậu chủ đâu?”.

Cô hầu ngơ ngác chỉ lên lầu trên.

“Rầm”.

Tiếng dập cửa giận dỗi siêu lớn từ trên lầu vọng xuống.

Cái đèn thủy tinh treo tường được cô hầu mang ra thề rung rung như sắp rơi.

“Tiểu Tiền này… cô thề là mình không thích ai đúng không?”.

“Vâng… vâng ạ…”. Chớp mắt.

Thế… cô không làm trái quy định của người hầu mà! Cậu chủ giận gì chứ?”.

“… Ông hỏi con, con hỏi ai!”. Cô đảo mắt láo liên.

Thế nên, par­ty sinh nhật của tổng quản bảo mẫu biến thành đại hội xem mắt của Diêu Tiền Thụ.

Bữa tiệc tổ chức trong phòng ăn, tổng quản bảo mẫu đứng ngay cửa, Hắc Thủ Đảng nằm ườn ra trong phòng khách, cậu chủ đã hết giận ngồi trên ghế so­fa, cô hầu quỳ trên ghế so­fa.

Đây là cảnh tượng ăn chơi sa đọa mà Thư Thành Nhạc vừa vào cửa đã nhìn thấy.

Hắc Thủ Đảng rất có phong độ của con chó thời thượng nhất châu Á, cà vạt màu nõn chuối lại thêm cái kính râm rộng bản, ngoan ngoãn ngáp một cái bên cạnh cậu chủ khí chất lạnh lùng. Cậu chủ cũng rất hài lòng về trang phục độc đáo của con chó yêu nhà mình, vừa vuốt cái bờm của Hắc Thủ Đảng, vừa miễn cưỡng lật báo, thỉnh thoảng lại vươn tay lấy cốc nước trà người hầu đang bưng, thấy có khách tới, cũng chẳng thèm đứng dậy, chỉ nhướn mày lên lạnh nhạt liếc Thư Thành Nhạc một cái rồi ánh nhìn lại chuyển về tờ báo ngay lập tức, chuyển tư thế ngồi, dựa hẳn vào cô hầu ngồi ngay bên cạnh.

Khiêu khích mình à? Thư Thành Nhạc nhíu mày im lặng không nói gì, vẫy tay chào cô gái đang mặc bộ trang phục người hầu phục vụ đến là vất vả.

Cô hầu hai tay bưng trà, không rảnh mà chú ý, không còn cách nào khác ngoài việc nhăn mày xấu hổ cười với cấp trên của mình, nhưng lại bị cậu chủ cắt ngang ngay lập tức.

“Đây là chữ gì?”. Cậu chỉ vào tờ báo, lạnh giọng hỏi cô.

“Hả? Cậu chủ, đây là… chữ em ạ”. Cậu chủ bị Hắc Thủ Đảng cắn à? Ngay tới chữ em cũng không nhận ra?

“Cái này?”.

“Rất vui mừng chào đón ngày lễ…”

“Bảo cô đọc chữ đầu tiên kia kìa, ai bảo cô đọc hết hả”.

“À… rất ạ…”. Cô bĩu môi.

“Cái này!”. Cậu lại chỉ.

“Thích thú…”.

Cậu lườm một cái, không cho cô đọc thừa chữ.

“Thích. Cậu chủ”. Cô ấm ức đáp.

“Chữ cuối cùng này”.

“Anh!”.

“Rất tốt!”.

Cậu chủ lườm phó tổng Thư, giơ tay đang xoa đầu Hắc Thủ Đảng lên xoa đầu cô, như muốn thưởng cho sự nghe lời của cô.

Sao lại khen cô? Mấy thứ này ngay cả Hắc Thủ Đảng cũng biết mà? Sao tự dưng cậu chủ lại dốt thế? Thấy phó tổng Thư thì phấn chấn đến thế à?

Thư Thành Nhạc lạnh lùng hừ một tiếng, không quan tâm tới vẻ thù địch của cậu chủ, lễ phép đưa túi quà trong tay cho tổng quản bảo mẫu. Lịch sự nói: “Tối mấy hôm trước đã làm phiền bác rồi. Cháu bảo cô ấy làm thêm giờ, vốn định đưa cô ấy về nhà. Kết quả là không tìm thấy cô ấy đâu cả, có hơi lo lắng, cho nên muộn thế vẫn gọi điện tới”.

Thái độ lịch sự của anh khiến tổng quản bảo mẫu vô cùng hài lòng, “Ôi chao! Có sao đâu! Đàn ông có phong độ mà cẩn thận chu đáo như cậu Thư bây giờ ít lắm. Tiểu Tiền nhà chúng tôi đúng là may mắn lắm mới gặp được cấp trên tốt như thế, đúng không? Cậu chủ!”.

Cậu chủ không đáp, khoát khoát tay với cô hầu, tiếp tục chỉ vào báo bảo cô đọc.

Lần này cô hầu biết ngoan rồi, cậu chủ chỉ đâu cô đọc đấy, thế nên, cô đọc… “Đúng – cái – con – khỉ… Óa!?”.

TT__TT Cậu chủ… cậu lại hại em rồi! Hic…

Tổng quản bảo mẫu mời phó tổng Thư ngồi lên ghế so­fa trong phòng khách, gần chỗ cô hầu đang ngồi.

Câu đầu tiên của Thư Thành Nhạc là chế nhạo cô, “Cô phục vụ người ta ở nhà thế à?”.

“Dạ!”.

“Không tồi đâu, rất chuyên nghiệp. Còn chuyên nghiệp hơn lúc làm việc ở khách sạn. Hừ!”. Tiếng hừ cuối cùng rõ là mỉa mai.

“Hừ!”. Cô nhăn mũi lên hừ lại anh, kiểu mờ ám dễ thương bị cậu chủ túm được.

Đôi mắt lạnh lùng nháng lên tia sắc bén. Cậu chủ tháo cặp kính râm to bản của Hắc Thủ Đảng xuống, đeo cho cô hầu, không nói gì nữa, tiếp tục cúi đầu đọc báo.

“Cậu… cậu chủ! Sao lại đeo kính râm cho em?”. @_@ Đeo kính râm vào, thế giới đột nhiên trở nên đen tối nhìn tay không thấy ngón, cô hầu vô cùng buồn bực.

“Có lẽ là phòng việc cô liếc mắt đưa tình với tôi nhỉ”. Thư Thành Nhạc hờ hững nhún vai, “Đúng không? Cậu chủ?”.

Câu nói trúng ngay tim đen khiến cậu chủ trợn mắt nhìn anh chằm chằm, Thư Thành Nhạc đẩy kính lên chẳng thèm sợ ánh nhìn băng giá đó, nhướn nhướn mày. Hai ánh mắt như nước lửa va vào nhau trên không trung, cô hầu bé nhỏ đáng thương bị cặp kính râm che mắt, hoàn toàn không thấy được tia lửa xanh lè giữa hai người đàn ông.

Đương nhiên, người không nhìn thấy không chỉ mình cô hầu, còn có tổng quản bảo mẫu dai nhách làm chuyện bao đồng ra sức mai mối.

“Tiểu Thư, cậu có bạn gái chưa?”.

Tiểu Thư?! Kiểu xưng hô kì quái quá. Đường đường là phó tổng Thư lại bị tổng quản bảo mẫu gọi là Tiểu Thư? Anh là phó tổng giám đốc hô phong hoán vũ ở khách sạn đó!

Diêu Tiền Thụ đẩy cặp kính râm to bản cậu chủ ban cho, len lén nhìn về phía phó tổng Thư, chờ phó tổng Thư cau mày cười lạnh lật bài, không ngờ anh chỉ thu lại ánh mắt đang đang bướng bỉnh chống chọi với cậu chủ, mỉm cười nói, “Giờ không có ạ”.

“Trước đây có rất nhiều?”. Cậu chủ lạnh lùng nói xen vào.

“Cũng chẳng thiếu. Sao nào?”. Với cậu chủ, phó tổng Thư chẳng chút khách khí.

“Chẳng thế nào cả. Tôi không đồng ý”. Cậu chủ lườm tổng quản bảo mẫu đáp gọn lỏn, ý là cậu ghét chuyện cưới xin này tới mức cực điểm.

Tổng quản bảo mẫu hơi mím môi, nói dàn hòa, “Cậu… cậu chủ, chuyện này có sao đâu ạ! Đàn ông tốt như Tiểu Thư đây tất nhiên phải có vài chuyện xưa chứ! Đàn ông trước khi kết hôn có trải qua mấy cuộc tình, mê hoặc biết bao đau thương biết bao, còn biết yêu thương phụ nữ nữa, đây là việc tốt mà! Hơn nữa… à… khả năng chấp nhận của Tiểu Tiền lớn lắm, Tiểu Tiền, cô nói cái coi, cô có để ý tới quá khứ của phó tổng Thư không?”.

Trọng tâm câu chuyện đột nhiên chuyển về mình, cô hầu ngẩn người ra, quả quyết lắc đầu.

“Cậu chủ cậu chủ, cậu coi Tiểu Tiển không để ý tới quá khứ của phó tổng Thư kìa!”.

Vứt báo đi cái “soạt”, cậu chủ cau mày trừng mắt nhìn cô hầu ngốc nghếch, “Cô không để ý à?”.

“… Không… không quan tâm lắm ạ”. Cậu chủ lại tức gì chứ? Chuyện tình cũ của phó tổng Thư? Cô quan tâm làm gì? Chuyện đó thì có gì mà chú ý?

“Cô dám không để ý à!?”.

“Em phải để ý ạ?”. Cô lắng dịch dịch cái mông, vẫn thấy không nên chống lại thân thể của mình, “Nhưng mà, em thực sự không để tâm tới quá khứ của phó tổng Thư mà!”.

“Đúng thế. Cô ấy không để tâm tới quá khứ của tôi. Cậu chủ còn lo lắng bất mãn gì chứ?”. Thư Thành Nhạc thừa cơ nói chêm vào, lại quăng thêm một thanh củi độc ác vào lửa.

Cậu chủ nheo mắt sắp lên cơn lật bàn. Đôi mắt cậu đầy u ám, cậu bỗng nhiên nhớ ra cái gì, khóe môi lạnh lùng chợt nhếch lên, ra lệnh với cô hầu chẳng hiểu gì, “Đưa Hắc Thủ Đảng vào phòng ăn đi”.

“Cậu chủ, sao cậu cố ý đuổi em đi vậy? Không phải cậu tìm cớ bán em đi đấy chứ?”.

Vẻ mặt thâm hiểm lập lờ của cậu chủ khiến cô lạnh gáy, chỉ là không để tâm tới tình sử của phó tổng Thư thôi mà, đâu tới mức đại nghịch bất đạo để đến nỗi bị bán đi?

“Hừ! Người hầu có khả năng chấp nhận lớn như thế, tôi đem bán làm sao được?”.

“Vâng…”. Khả năng chấp nhận lớn cũng sai? Không phải chứng minh cô dùng được lâu, chịu áp lực giỏi, còn chịu đựng được mệt mỏi à? Nhưng hình như cậu chủ đâu có khen cô nhỉ.

Diêu Tiền Thụ xịu mặt dắt Hắc Thủ Đảng đi, cô đang tính vào phòng ăn, nhưng thoáng nhìn thấy cái mặt tươi cười của phó tổng Thư đang nháy mắt đá lông nheo với mình, rõ ràng là đang cười nhạo cô là kẻ đáng thương không có địa vị.

Cô tính trả đũa lại, nhưng cậu chủ trừng mắt một cái, cắt đứt cái nháy mắt vô duyên của cô ngay lập tức.

Tự dưng cô thấy chả tức giận nữa, rụt cổ tính bỏ đi theo kiểu rùa, bỗng nhiên bị cậu chủ kéo giật lại ngay trước mặt tổng quản bảo mẫu và phó tổng Thư, cúi đầu thì thầm bên tai cô rất thân mật, “Muốn tôi bán cô đi à? Mơ đi. Đời này cô chỉ có thể ở bên tôi thôi!”.

Cô sợ run cả người, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu chủ.

“Còn không đi à? Muốn để bao nhiêu người nhìn tận mắt đúng không?”. Muốn vào nhà đá vì tội trùng hôn à?

“Vâng vâng… em đi ra đây…”. Cô sợ bị tổng quản bảo mẫu nhìn ra chỗ nào kì quái, vội vàng lủi mất.

Nhưng, ý của cậu chủ, cô hiểu! Nhất định là – “Muốn tôi bán cô đi à? Mơ đi! Tôi còn muốn giữ người hầu lại bên cạnh còn sai bảo ngược đãi! Trừ phi tôi không cần cô, không thì, đời này cô chỉ có thể ở bên tôi thôi!”.

Nhất định là như thế!