Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi!

Chương 12



Nó tiến lại gần Nam, Nam vẫn chăm chú vào bài hát yêu thích và không mảy may để ý đến mọi thứ xung quanh. Nó kéo ghế và ngồi xuốngL bên cạnh Nam, đưa mắt sang nhìn anh chàng. Nam nheo mắt nhìn sang nó, nó lúng túng quay mặt đi. Phải công nhận là Nam nhìn rất rất rất đẹp trai, đã vậy còn vô cùng ấm áp nữa chứ, đâu có như ai đó......

Nam khẽ mỉm cười, cũng đã quá lâu rồi anh mới được nhìn thấy khuôn mặt lúng túng của nó, lần cuối cùng anh nhìn thấy nó chắc cũng là lúc trước khi cái vụ tai nạn kinh hoàng đó xảy ra. Sau khi nghe tin nó đã mất tích, anh cứ lo sợ sẽ không bao giờ còn có thể gặp lại cái hình bóng đáng yêu này, anh lo sợ rồi một ngày nào đó nó sẽ rời bỏ anh mãi mãi, anh sống trong nỗi cô đơn, cảm giác thiếu vắng cứ bám theo anh mỗi khi trời tối, anh hằng đêm cầu mong nó sẽ bình yên và không xảy ra bất cứ chuyện gì cho tới khi......................anh nhận được tin đã tìm thấy nó từ Hoàng Vũ-thằng bạn thân và cũng là ông anh trai của nó, lúc đó anh đã vui mừng đến mức.......................chả biết dùng từ nào để diễn tả cả :

v~Quay lại hiện thực~

Nó đỏ mặt quay đi hướng khác còn Nam thì cứ chăm chăm nhìn nó, khẽ liếc sang nó thấy Nam vẫn chăm chú nhìn nó cứ như đang thăm dò chuyện gì vậy không bằng. Mấy lần như vậy, nó bắt đầu suy nghĩ.....................

-Cái tên khỉ gió này, làm gì nhìn mình dữ vậy không biết?

-Cái tên này nhìn mình chắc cũng hơn............5 phút rồi đó :V

-Bộ mình đẹp lắm hay sao mà nhìn hoài vậy?-

Hừ....không biết lại có ý định gì đây?

Nó cứ suy nghĩ hết lần này đến lần khác cho tới lần thứ...................10 :3

Bực mình nó quay sang nhìn thẳng vào Nam, ánh mắt khiên nghị nhưng xen lẫn một chút bối rối.

-Nè, như vậy là hơi bất lịch sự nhưng.............tui đói rùi! Bạn có gì ăn không?-nó từ tốn hỏi

-Ư...ừ...có!-Nam nói rồi đứng dậy, nó cũng đứng dậy và đi theo.

Cả hai đi đến nhà bếp và nấu những món ăn nhẹ, nhìn họ bây giờ như cặp vợ chồng son mới chuyển về chung sống. Hề hề, cuối cùng sau 30' "vật lộn" với mọi thứ cuối cùng họ cũng nấu xong, nhìn là thèm :3

Bày ra và ngồi xuống, bây giờ Nam và nó mới để ý là mình nấu hơi nhiều, chắc mời thêm vài...........chục người nữa vào chắc vẫn còn thừa nhiều :3

Sau một hồi no nê, nó và Nam ngồi lì đó và. . . ....thở!!!!! Vì ăn quá no nên bây giờ cả hai không thể đứng dậy được, ngao ngán nhìn mớ thức ăn, nó với Nam lại nổi da gà.

-No quá đi!-nó vươn vai đứng dậy

-No thật, cứ như lần cuối ăn cùng không bằng!-Nam mỉm cười trêu chọc nó

-Lzè.....nấu cho là tốt rồi, ở đó mà nói!-nó phòng má nói

Nam cười nhìn nó, nó cũng lại mỉm cười nhìn Nam....

-Anh chàng này kì lạ thật!-nó cười thầm

Nó từ từ mở mắt vì chưa tiếp xúc được với ánh sáng mặt trời, nó quay sang và........

-AAAAAAAAAA...............-một tiếng hét kinh thiên động địa vang lên

-Ồn ào quá đó!-một giọng khÀn khàn vang lên và.........

Bốp..........

Một cái tát như trời giáng xuống khuôn mặt điểnH trai của người nằm bên cạnh, người đó không phải hắn cũng chẳng phải Vũ cũng càng không phải là một trong những bộ tamrắc rối kia mà chính là.......NAM-tên con trai nó mới gặp hôm qua

Nam bật dậy như lò xo nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu khiến nó càng điên tiết hơn. Nó tức giận nhìn Nam, đây là lần đầu tiên nó ngủ cùng một tên con trai lạ hoắc lạ hơ, nó tức giận nhìn Nam khiến anh chàng lạnh sống lưng

-SAO ANH LẠI Ở TRONG NÀY, ĐI RA NGOÀI NGAY ĐI CÁI ĐỒ BIẾN THÁI KIA!!!!!!-nó hét lên, Nam sợ hãi phòng đi luôn

Nó đỏ mặt đứng như trời trồng ở trên giường, mặt nó càng ngày càng đỏ hơn, liếc nhìn đồng hồ, nó giật mình, đã 6h30 rồi sao??? Nó nhanh chóng thay đồ rồi chạyvụt xuống dưới nhà, Nam cũng đã chuẩn bị xong và sắp xuất phát, nó vội vã phóng đi bằng tốc độ ánh sáng của mình.

Đang chạy thì một chiếc xe chạy chầm chậm bên cạnh, cửa xe khẽ hé mở, Nam thò đầu ra ngoài

-Lên đi tôi chở bà đến trường!-Nam nhẹ nhàng nói

-Thôi khỏi!-nó nói rồi phóng đi, Nam lắc đầu chán nản nhìn nó rồi phóng xe đi đến trường

Tiing....toong......

Giờ học đã bắt đầu những tại sao nó vẫn chưa có mặt ở trường, hắn bắt đầu lo lắng, đứng ngồi không yên, Vũ cũng không khác gì cho lắm, còn Mai vẫnđang cố gọi cho nó. GVCN bước vào và dẫn theo một chàng trai với mái tóc vàng như nắng ban mai và cặpmắt xanh như nước biển mùa thu.

-Đây là học sinh mới, Trần Nam!-bà cô nói

-Xin chào các bạn, mong các bạn giúp đỡ-Nam tươi cười nhìn mọi người và vâng, bệnh viện lại cố thêm bệnh nhân

Hắn thì tỏ vẻ không quan tâm gì cho lắm, Mai thì ôi thôi, cô nàng bị sắc đẹp của Nam làm mê mẫn tâm trí, Vũ thì đã thành tượngđá từ lúc nào!!!!!!!!

-Vậy Nam sẽ ngồi cạnh......ok, cạnh Vũ, Hoàng Vũ vẫn còn một chỗ trống mà ha!-bà cô từ tốn nói

-Vâng, thưa cô!-Nam nháy mắt tinh nghịch nhìn cô giáo và một người nữa lại được vào bệnh viện vì mất máu

Nan bước đến bên và ngồi xuống cạnh Vũ, Vũ đưa mắt nhìn sang chỗ Nam như một con rôbốp. Nam tươi cười nhìn Vũ, Vũ cố nở một nụ cười nhìn Nam, ôi những ngày tháng vui vẻ của Vũ bâygiờ đã tan thành mây thành khói, làm sao mà sống yên ồn được khi người bạn thân chí cốt quay về tìm món nợ xưa, nợ tiền thì Vũ không phải lo nghĩ mà là nợ......tình!!!!

-SAO, còn nhớ chứ?-Nam đưa mắt nhìn Vũ

-Ừ.....ừ...nh...nhớ...-Vũ lắp bắp nói như một con rôbot bị hỏng động cơ

-Mà sao Linh chưa đến nhỉ? Mình nhớ cô nàng chạy trước mình mà?-Nam ngó quay và khẽ nói

-Ông....ông đã gặp nó rồi sao?-Vũ đơ người nhìn Nam

-Ừ, chúng tôi có một đêm bên nhau ở...-Nam nói

-Ở ĐÂU?-Vũ hét lên nhưng lần này lại cộng thêm hắn và Mai

-Hai cái người này làai vậy?-Nam ngây ngô hỏi

-Đây là người yêu Linh«chỉ hắn» còn đây là bà chị cùng cha khác mẹ với chúng tôi«chỉ Mai»-Vũ nói

-Ở đâu hả|-hắn nhìn Nam với ánh mắt viên đạn

-Ở đây!-một giọng nói vang lên thu hút mọi ánh nhìn

-HOÀNG LINH?!-cả ba đồng thanh

Nó từ tốn bước vào chỗ với khuôn mặt ủ rũ không còn sức sống, Vũ và hắn lo lắng hỏi thăm nó, Mai muốn lắm nhưng không thể thoát khỏi sức hút của Nam

-Em đi đâu mà giờ mới lóc cóc đến đây vậy?-Vũ từ tốn hỏi thăm

-Lạc đường-nó lạnh nhạt nói

-Vậy còn chuyện gì em muốn nói với bọn anh không?-hắn nói và chính câu nói đó khiến cho nó giật mình

-À há, không có gì đâu!-nó bật dậy nói

Sắc mặt nó bỗng tái xanh khi nhìn thấy Nam, Nam tươi cười nhìn nó càng khiến nó trở nên rồi răm hơn, cái tên khỉ ho cò gáy này sao lại ở đây, lúc trước nó đâu gặp đâu, đã vậy còn ngồi cạnh Vũ nữa chứ, ôi, nó muốn chết quá!!!!!!!!!

Nó nhìn Vũ rồi quay sang nhìn hắn, hai dòng điện 100V cứ chạy qua trước mặt nó cùng với mùi ám khí khiến nó thấy ngột thở và khó chịu, sao đời nó lại đau khổ vậy trời!!!!!!!!!! Bao giờ thì mới hết đây, ông trời ơi cứu con đi!!!!!!!!!!!

Nó thở dài rồi đưa ánh mắt cún con nhìn hắn và Vũ

-Tin em đi..........................................

-Hừ, hai người đã làm gì?-hắn đưa ánh mắt viên đạn nhìn nó

-Đâu có làm g......-nó đang nói thì

-Bọn tôi lên giường á!-Nam xen vào, hí hửng nói

-WTF!!!!!!!!!!!!!!!-đồng thanh

TRỜI ƠI, CHUYỆN GÌ ĐANG XẢY RA VẬY NÈ, AI LÊN TIẾNG GIẢI THÍCH CHO TÔI VỚI, CỨ CÁI ĐÀ NÀY THÌ CHẮC TÔI CHẾT MẤT QUÁ THÔI!!!!!!!!!!!!!111

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.