Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi!

Chương 15



oOo oOoChap này Gió viết về giấc mơ mà nó đang phân vân và nghi ngờ nên đừng ai nghĩ là sự thật nha. Gió rất cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ cho Gió và bộ truyện này

oOo oOo

Đêm có trôi, trôi mãi, bóng đêm dài thăm thẳm như muốn nuốt chửng cái con người đang co ro một góc kia. Ánh trăng bạc cũng không đủ làm cho con người đó nổi bật lên khiến họ huyền ảo như một đám khói tụ tập với nhau. Nếu nhìn từ xa, có lẽ ai cũng nghĩ là người đó đang ngủ gật nhưng thực ra, họ chỉ đang suy nghĩ đến cái thứ được gọi là tương lai.

oOo oOo

Nụ cười nhạt chợt nở ra trên làn môi mỏng quyến rũ của nó, nó nhất định, nhất định sẽ làm sáng tỏ giấc mơ đêm đó, một cảm giác rất lạ cứ nổi dậy, nó không biết giấc mơ đó có liên quan gì đến quá khứ của nó không, chắc chắn là có một chuyện gì đó rất kinh khủng mà Vũ chưa kể cho nó nghe, cái càng bí ẩn thì càng thôi thúc lòng tò mò của người khác, nó cũng không hẳn là trường hợp ngoại lệ

oOo oOo

Sau một ngày học tập và làm việc, nó mệt mỏi lết cái thân xác của mình vào phòng, ngả lưng xuống ghế sau khi đã chìm đắm trong làn nước mát, nó nhâm nhi ly rượu trên tay, một ly rượu vang đỏ, màu đỏ như máu, như những giọt máu nó thấy thường ngày, nhưng giọt máu đưa cha mẹ nó rời khỏi nó, tức giận, nó ném cái ly xuống, rượu được giải thoát khỏi ly, tràn ra làm nhuộm đỏ cái thảm trắng trong phòng nó. Đứng dậy rồi lạnh lùng lên giường, nó chìm vào giấc ngủ của mình, và đêm đó, giấc mơ kì lạ lại xuất hiện...

oOo oOo

Nó thấy mình như bị thu nhỏ lại và đang nằm trong vòng tay ấm áp của một người phụ nữ-mẹ nó. Giọng hát ngọt ngào của bà cất lên, ru nó chìm vào giấc ngủ, khép mí mắt và nó cũng ngủ....

Mắt từ từ mở, nó thấy mình đang nằm trong một căn phòng, căn phòng trắng và sạch sẽ, nhưng mà....đây không phải là căn phòng nào trong biệt thự nhà nó, mà là một cần phòng trong bệnh viện, tại sao nó lại ở trong bệnh viện chứ? Khoảng thời gian này là sao? Nó đang làm gì? Ai đó gọi nó dậy, đánh thức nó khỏi giấc mơ quái quỷ này đi! Giấc mơ này cứ như đang tiếp diễn lại cái giấc mơ kinh khủng ngày hôm qua của nó vậy, không lẽ đến sáng mai nó mới thoát được sao?

Nhưng vấn đề không nằm ở đó, vấn đề ở đất là nó phải tìm hiểu ra được lý do tại sao nó lại ở đây, nhưng bây giờ nó quá nhỏ, không thể đi lại được, giơ một tay lên, nó hoảng hốt, cánh tay của nó..cánh tay trắng trẻo và mịn màng của nó, đang bị băng bó lại, nó không hiểu chuyện đang xảy ra, không lẽ đây là lúc sau tai nạn và lúc nó được đưa đến bệnh viện hay sao? Không thể nào, chuyện đó Vũ đã kể rồi mà, nó cũng đã gần quên rồi, vậy sao bây giờ lại...

Đang băn khoăn, thì cánh cửa chợt mở, một người phụ nữ bước vào, đó là bà nuôi của nó, bên cạnh bà là Vũ«hồi nhỏ». Cả hai tiến đến bên cạnh chỗ nó đang nằm, bà bế nó lên và ôm nó vào lòng, người bà toát ra mùi hương dễ chịu, nhẹ nhàng khiến nó cảm thấy thoải mái hơn

-Vậy mong bà giúp tôi chăm sóc cho đứa bé này, khi nào có dịp, tôi sẽ đến đón nó và kể cho nó nghe mọi chuyện, bác sĩ đã nói chỉ bị mất trí nhớ tạm thời thôi, sẽ có một ngày nhớ lại toàn bộ sự việc, nhưng chuyện nhớ lại sẽ khiến nó cảm thấy đau đầu, mệt mỏi, nếu như nó không thể chịu được thì nó sẽ bị mất trí nhớ vĩnh viễn.-Vũ khẽ nói, mặc dù lúc đó còn khá nhỏ nhưng những câu Vũ nó đều chất chứa một hàm nhất định

-Vâng, cậu chủ cứ yên tâm giao cô chủ cho tôi! Tôi nguyện thề sẽ chăm sóc cô ấy tốt!-bà lên tiếng và đem nó về nhà của mình

Bà sắp sẵn cho nó một căn phòng nhỏ, vừa với nó và khá giống căn phòng cũ, nhưng màu hồng biến mất thay vào đó là hai tông màu trắng-đen, tông màu đơn sắc, rất giống một câu chuyện buồn.

Bà chăm sóc nó rất tốt, còn Vũ, mỗi tháng lại gửi cho bà một số tiền để trang trải, nuôi dậy nó, bố nó thì lấy cớ nuôi nó vất vả để vòi thêm tiền để nuôi dậy nhưng thực ra là lấy số tiền đó để chi vào lời ích cá nhân của bản thân mình. Nó sốc nặng, rất sốc khi chứng kiến lại tất cả, tất cả quá khứ của mình chỉ qua một giấc , nómong đây sẽ chỉ là giấc mơ, một giấc no mơ mà thôi, nhưng làm sao mà tránh được chứ? Dù có cố phủ nhận như thế nào thì nó cũng phải chấp nhận là đây chính là quá khứ của nó, cái quá khứ mà nó muốn quên nhất.

Bố thì vẫn rượu chè, cờ bạc đến nổi số tiền mà Vũ cung cấp cũng hết sạch sau một tuần, hết tiền, bố lại quay lại, đánh đập nó và bà đến mức bà phải nằm viện mấy ngày, hết cái này đến cái khác , rắc rối cứ đến với nó, đến với nó để nó phải sống trong sự khổ, mệt mỏi, . Nó không thể nhờ rằng Vũ lại có thể giấu nó, không phải bà đến và tự nguyện nhận nuôi mà là bà được Vũ giao phó cho công việc này đơn giản chỉ vì lúc trước bà là vú nuôi của nó.

Rồi nó đi học, lớn lên, những trận đòn roi vẫn tiếp tục, nếu như bố nó khôngbị bắt vì tội đánh bạc thì có lẽ nó cũng sẽ không bao giờ thoát, bà vànó lại sống hạnh phúc, nhưng những tháng ngày hạnh phúc đó không kéo dài lâu, nó lên Cấp III và được vào học tại ngôi trường danh tiếng, nơi đó, nó gặp hắn, bộ ba rắc rối và Vũ-anh trai nó và cũng người chối bỏ nó cho một người hầu trong gia đình

oOo oOo

-Hoàng Linh, em dậy đi không muộn học đó!-nó thấy người mình bị rung động nhẹ, từ từ mở mắt, nó nhìn thấy Nam, có lẽ nó nên gặp một người và xác thực lại giấc mơ của mình

Nó khẽ mỉm cười và một cái tát được giáng xuống ngay khuôn mặt của Nam

-ĐỒ BIẾN THÁI, CÚT NGAY KHỎI PHÒNG TÔI!-nó hét lên giận dữ nhưng thực ra nó đang thầm cảm ơn Nam vì đã kéo nó ra khỏi cái giấc mơ quái quỷ và đáng chết đó, nó sẽ cố gắng, cố gắng quên đi cái giấc mơ đó sau khi đã biết được bí mật

Nhưng nó phải chấp nhận một chuyện rằng, nếu như nó không chịu đựng nổi cú sốc tinh thần sau khi biết sự thật thì trí nhớ của nó sẽ mãi mãi biến mất và không bao giờ được khối phục lại, nếu vậy nó phải cố gắng, cố gắng để cho cơ thể mình trở nên mạnh mẽ và cứng rắn hơn, nhưng với một người như nó thì chắc chắn sẽ chịu đựng được nổi đau và mất mát đó

Thay đồ rồi bước xuống nhà, nó bắt gặp ngày Nam

-Hôm nay xin cho nghĩ nha!-nó nói rồi bắt xe đến địa điểm chứa đựng nhiều bị mật của nó nhất

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.