Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi!

Chương 3



Cậu chủ, tha cho em đi!

Tác giả: Gió Lạnh Lùng

Kít............................................................................

Chiếc xe phanh trước cổng trường, bác Tuấn mở cửa xe. Hắn bước xuống trong những lời bàn tán xì xào của ''các cô nàng mê trai'' trong trường. Hắn đứng trước cửa xe, chìa tay ra

-Hãy nắm lấy tay tôi và đi vào trường. Nên nhớ hãy cư xử như người yêu của tôi đó!-hắn thì thầm

Nó khẽ nắm lấy tay hắn và bước xuống. Một cảm xúc dạt dào xuất hiện trong tim nó, mặt nó đó và tim nó đập lỡ nhịp. Những tiếng xì xào lại vang lên nhiều hơn, Những ánh mắt ngỡ ngàng, say mê của các chàng trai, những ánh mắt ghen ghét của bọn con gái đều hướng về nó. Chợt ba chàng trai xuất hiện- Khánh, Lâm, Phong

~Khánh Lâm: Lạnh Lùng nhưng tốt bụng, chuyên về các loại vũ khí.

-Bạn gái mới của ông à?-Khánh lên tiếng

-Ừ-hắn lạnh lùng nói

-Lạnh lùng vậy có ngày nó bỏ mày mà đi đó!-Lâm cười

-Xời, chắc lại bị gia thế với hình dáng của nó quyến rũ mất rồi! Bố bảo nó cũng chưa chắc bỏ đâu!-Phong nhếch môi nói

Câu nói đó như sét đánh ngang tai nó, nó bực tức nhìn Phong bằng ánh mắt viên đạn, nó giơ tay lên và..........

BỐP......................

Một cái tát như trời giáng xuống khuôn mặt điển trai của Phong, tất cả mọi người ngỡ ngàng nhìn nó và cầu trời cho nó không bị làm sao.

-NẾU CÓ CHẾT TÔI CŨNG KHÔNG BAO GIỜ YÊU VÌ TIỀN VÀ GIA THẾ CỦA HỌ ĐÂU NÊN ĐỪNG BAO GIỜ SO SÁNH TÔI VỚI NHỮNG ĐỨC CON GÁI KHÁC! VỚI TÔI TRAI ĐẸP CHỈ LÀ CON SỐ 0 MÀ THÔI!-nó tức giận nói to

Cả bốn người như đứng hình, lần đầu tiên có một người con gái dám đối đầu với Bộ Tứ Hotboy của trường Đại học Saitama. Hắn chán nản cầm tay nó kéo đi, trên đường đi nó cứ lẩm bẩm chửi rủa cái tên đáng ghét kia Hắn bực mình quay sang

-IM NGAY!-hắn quát

Nó giật bắn người im lặng nhìn hắn với ánh mắt mèo con. Hắn chán nản kéo nó đến phòng hiệu trưởng. Mở cửa bước vào, nó giật bắn người khi nhìn thấy hiệu trưởng của trường, không ai khác chính là.....................BÀ PHƯƠNG!!!!!!!! Bà ngồi trên chiếc ghế salong đặt và nhâm nhi tách trà thảo mộc, hắn thì đã chễm chệ trên ghế và đang nói chuyện cùng một người đàn ông đứng tuổi, nó thắc mắc không biết người đó là ai.Như đọc được ý nghĩ của nó, hắn cười. Một nụ cười khiến tất cả các cô gái phải đổ gục.

-Thưa cha, đây là bạn gái con, Tiểu Tuyết!-hắn tỉnh bơ nói

-Ồ, chào cháu! Bác là Nam, cha của Nguyễn Hoàng, Nguyễn Nam!-ông Nam tươi cười nói

-Thôi, sắp đến giờ vào lớp rồi! Hai đứa về lớp học đi! Còn Tiểu Tuyết, cháu học ở lớp 12a2 nha!-bà Phương tươi cười nhìn nó

-Vâng ạ!-nó tươi cười nói

Hắn cầm tay nó kéo về lớp, hắn kéo nó vào trong lớp và cho nó ngồi vào chỗ của mình, nhờ nó mà các bệnh viện lại được ''tặng thêm'' mấy chục bệnh nhân nữa vì mất máu. Nó tươi cười vui vẻ nói chuyện với mọi người trong lớp. Hắn cầm tay nó kéo sát vào người.

-Cô quên rồi à? Cư xử đúng mực chút đi!-hắn thì thầm vào tai nó

-Nhưng....-nó nói

-Cô cãi lời tôi sao?-hắn nhếch môi cười

-Không!-nó ỉu xìu nói

Và cuối cùng 5 tiết học cũng trôi qua một cách nhàm chán.........

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.