Câu Chuyện Của Thụ Làm Ca Sáng Và Công Làm Ca Tối

Chương 17




Sáng hôm sau, Công cẩn cẩn dực dực đi đến tiệm cà phê,

Đúng vậy, không phải góc nhỏ hắn hay núp, mà là tiệm cà phê.

Thụ vừa thấy là Công liền nói anh làm gì vậy, chưa tới ca của anh đâu.

Công: Sao cậu hôm qua đến mà lại không vào?

Thụ: Anh hiện tại một là đi ra ngoài, còn không thì ngồi xuống gọi món đi.

Công nghĩ đứng nói chuyện cũng không phải chuyện hay, đành ngồi xuống.

Thụ khuôn mặt rạng rỡ tươi cười: Chào tiên sinh, xin hỏi ngài muốn gọi gì?

Công: Tôi tới là —

Thụ đánh gãy lời hắn: Chào tiên sinh, xin hỏi ngài muốn gọi gì?

Công:…… để tôi tự mình viết, có thể chứ?

Thụ:……

Thụ đem giấy đưa cho hắn, trên nguyên tắc Công hiện tại là khách hàng, khách hàng thích tự mình viết gọi món, cậu cũng không thể cự tuyệt.

Công viết xong thì đem đưa cho Thụ, Thụ thấy mặt trên viết: Chờ cậu tan ca cùng nhau ăn cơm chiều đi? Tôi có việc muốn nói với cậu.

Thụ:…… tiên sinh thật ngại, thứ này tiệm không có.

Công vẻ mặt khổ não: Cùng nhau ăn cơm đi, tôi thật sự có việc muốn nói với cậu.

Thụ thấy Công vẻ mặt cầu xin nhìn cậu, có chút mềm lòng, gật gật đầu: Được.

Công thoáng cái liền cực kì vui vẻ nói tôi buổi chiều tới đón cậu, sau đó liền chuẩn bị rời đi, ông chủ giơ tay cản lại:

Đi cái gì, còn chưa trả tiền đâu.

Công: Ông chủ, tôi chưa có gọi gì hết a.

Ông chủ nở nụ cười, tiến sát lại nhỏ giọng nói: Cậu không trả tiền, tôi làm cho cậu ta tối nay phải tăng ca.

Công: Ông chủ, tôi rất thích sô pha ở đây, ngồi thật là thoải mái, đây là phí chỗ ngồi 20 nhân dân tệ, trăm ngàn lần đừng đổi.

Thụ:……

Buổi tối Công tới đón, Thụ nhìn bộ dáng cẩn cẩn dực dực của Công,

Âm thầm cảm thấy chính mình là một đại nam nhân, cư nhiên hẹp hòi như vậy rất là không nên.

Công kỳ thật cũng không có làm sai cái gì, cho dù là bạn bè thì ai cũng đều có sự riêng tư của chính mình,

Chính mình không dưng giận chó đánh mèo thật sự không tốt lắm.

Công thấy tâm tình Thụ tựa hồ đã trở nên tốt hơn, liền hỏi cậu ngày hôm qua sao lại không tiến vào.

Thụ nói thấy hai người tán gẫu thật vui vẻ, thật sự ngượng ngùng không muốn quấy rầy.

Công: Vậy sườn ở trong hộp đâu hết rồi?

Thụ:…… ngày hôm qua đi tới đi lui có chút đói bụng, liền vừa đi vừa ăn cuối cùng ăn sạch.

Công:…… vài ngày không gặp, sức ăn của cậu có phần phình ra a.

Thụ:……

Công: Tôi đây về sau vẫn là mua đồ ăn nhiều hơn một chút đi.

Thụ:……

Công mang theo Thụ đi vào một gian riêng ở nhà hàng, Thụ đi vào đã thấy người đàn ông mặc tây trang đã ở đó.

Thụ có chút bất ngờ nhìn Công, Công trên mặt có chút không được tự nhiên, ngược lại người mặc tây trang đứng lên, vươn tay:

Chào, tôi là biên tập của xx, tên là xxx. (sau này sẽ gọi tắt là biên tập B)

Thụ nghe vậy cực kì kinh ngạc: Biên tập? Vậy Công –??

Cậu có chút khó có thể tin nhìn Công, lại nhìn B,

Biên tập B gật gật đầu: Đúng vậy, tên này viết sách đó, là một tác gia.

Thụ mất chút thời gian tiêu hóa chuyện này, sau đó nói với Công:

Anh có chuyện cần nói với tôi chính là chuyện này?

Công có chút mất tự nhiên gật gật đầu, sau đó lại hấp tấp nói: Cậu đừng tức giận a, tôi không phải cố ý gạt cậu.

Kỳ thật Công thật không phải cố ý gạt, vốn việc này cũng không có gì ghê gớm,

Công trước kia lúc cùng một chỗ với Thụ cũng vài lần muốn nói, nhưng lại cảm thấy đột ngột nhắc tới cảm giác rất kỳ quái, cho nên vẫn trì hoãn cho tới giờ.

Người viết sách ít nhiều gì đều có chút cổ quái,

Thời gian Công sáng tác có hiệu suất cao nhất là khoảng sau 10 giờ hơn, hơn nữa khi hắn viết cần thường xuyên bảo trì hưng phấn, hắn thích nhất uống cà phê hết ly này đến ly khác, cho nên này cũng chính là nguyên nhân hắn làm ca tối ở tiệm cà phê, chẳng những có cà phê uống vô hạn lượng, còn có thể có thêm tiền, vẹn toàn đôi bên.

Lần này biên tập B lại đây tìm Công chủ yếu là do bản thảo kì này của Công đã trì hoãn quá lâu, Công luôn luôn liên hệ với hắn thông qua điện thoại và bưu kiện, B lại không tìm thấy người khác, sau lại nghe được Công làm ca tối ở tiệm cà phê này, quan hệ với Thụ khá tốt, thế nên mới viết tờ giấy nhờ Thụ chuyển cho Công, ý nghĩa là đừng trốn làm gì, hòa thượng chạy không khỏi miếu, tôi đã tìm được cậu, cậu nếu không giao bản thảo tôi liền mỗi ngày đến tiệm cà phê quấy rầy Thụ.

Công nói với Thụ: Cậu ngày hôm qua cũng thấy được, hắn mấy ngày nay chính là mỗi ngày ngồi ở tiệm cà phê nhìn tôi viết. Bất quá cuối cùng cũng xong bản thảo.

Thụ vẫn là cảm thấy không thể tin được: Vậy anh viết sách gì?

Công trầm mặc một chút.

Biên tập B bình tĩnh uống một ngụm trà: Văn học thiếu nhi.

Thụ: Văn học thiếu nhi? Cái loại giống như Harry Potter ấy hả?

Ánh mắt Công nhìn lảng đi nơi khác.

B: Truyện đồng thoại.

Đồng thoại?!

Ở trong ấn tượng của Thụ, đồng thoại bình thường chính là —

Ngày xửa ngày xưa, có một khu rừng rậm lớn, trong ấy một đám động vật nhỏ sinh sống hạnh phúc…… Thụ rất khó tưởng tượng người đàn ông thích ăn sườn trước mặt này cư nhiên là tác gia viết truyện đồng thoại!

Thụ tưởng tượng một chút bộ dáng Công bình thường ngồi ở trước máy tính, vừa gặm sườn vừa viết truyện về tiểu bạch thỏ và tiểu lão hổ, rốt cuộc không khống chế được lập tức bật cười, hơn nữa tựa hồ càng cười càng lớn tiếng.

Công vẻ mặt bi phẫn: Tôi biết là sẽ thế này mà!

Sau ngày đi ăn đó vài ngày, Thụ đã biết sự tình từ đầu đến cuối, thời gian dùng cơm thường lệ mỗi chiều cũng được khôi phục.

Chính là mỗi lần cùng Công ăn cơm, Thụ luôn nhịn không được cười phá lên.

Thụ: Đúng rồi, anh viết sách chắc là dùng bút danh đi? Là tên gì vậy?

Công:……

Thụ: Ân?

Công:……

Thụ: Anh nói tôi liền làm sườn cho anh.

Công:!!!!!!!!!

Thụ: Tùy anh chọn thôi.

Công:……@#¥%&[*

Thụ: Cái gì? Tôi không nghe rõ.

Công (khẩu khí coi thường cái chết): Hoa, hướng, dương.

Thụ sửng sốt: Hoa hướng dương?

Không đúng a, trong ấn tượng của cậu hình như là từng nghe nói cái gì mà “Người tạo ra một thế giới đồng thoại mộng ảo cùng tinh thuần, hoa hướng dương”, rất được mấy đứa nhỏ và người lớn nhà Thụ yêu thích,

Bất quá người ngoài hình như một mực nhận định hoa hướng dương là nữ, gọi là “Hoa hướng dương tỷ tỷ”,

Bởi vì câu truyện trong sáng đáng yêu thật sự không giống như là một người đàn ông có thể viết được.

Này Thụ là thật không kiềm chế được nữa, đũa rơi khỏi tay, cơm cũng không ăn, ngã vào trên bàn cười lăn lộn.

Công quả thật cực kì ủy khuất: Nhà xuất bản nói nếu tôi không muốn dùng tên  thật, vậy lấy một cái bút danh mang lại cảm giác đồng thoại, vừa lúc tôi họ Hướng, thế là dứt khoát gọi là hoa hướng dương.

Thụ cười đủ, rốt cục ngẩng đầu nói: Lúc bên ngoài tung tin vịt anh là nữ, anh sao lại không ra giải thích a?

Công: Nhà xuất bản không cho. Nhà xuất bản nói nếu mấy đứa nhỏ biết những câu truyện này kỳ thật là do một tên đàn ông viết ra, sẽ phá hư ảo tưởng đẹp đẽ của chúng. Tôi làm sao gánh được cái tội danh phá hoại giấc mộng của mầm non đất nước a.

(Em biết hoa hướng dương tỷ tỷ nhất định là một chị xinh đẹp, tóc rất dài, mặc váy màu trắng, tay cầm đũa phép, đũa phép vẩy một cái, liền có thể viết ra một chuyện xưa đồng thoại.– trích từ một lá thư của độc giả nhỏ gửi cho Công)

Thụ chống cằm chăm chú nhìn Công, cẩn thận ngẫm lại,

Từ lúc biết Công tới nay, Công đã làm rất nhiều việc thật sự đúng là những việc người viết truyện đồng thoại sẽ làm.

Những chuyện ấy nhìn qua có điểm lạ lùng, lại vừa có vẻ tự nhiên đúng theo lý thường phải làm như vậy.

Thụ cảm thấy thật sự kỳ diệu, thấp giọng nói:

Tôi nghĩ, nhà xuất bản lấy tên “Hoa hướng dương” này là vì, tên này cùng anh giống nhau, làm cho người ta cảm thấy ấm áp.

Công lại gọi điện thoại cho A–

Công: Hôm nay xx nói tớ làm cho người ta cảm thấy ấm áp.

A: Ân.

Công: Cậu nói xem, cậu ta là có ý tứ gì a?

A: Tớ nghĩ, ý tứ của cậu ấy là cậu làm cho người ta cảm thấy ấm áp.

Công:…… cậu nói xem, có hay không có khả năng, cậu ta có một chút, tớ là nói một chút thôi nha, thích tớ a……

A: Tớ cảm thấy cậu ấy quả thật thích cậu.

Công: A, thật chứ?!

A: Nếu cậu ta không thích cậu, làm sao có khả năng đồng ý làm bạn cậu. Hai người có thể trở thành bạn bè, điều kiện đầu tiên là phải thích đối phương đi.

Công: Úc, loại thích giữa bạn bè với nhau ư.

A: Là như vậy đi, hiện tại nếu cậu thổ lộ, sẽ phát sinh hai loại tình trạng: một là cậu ta phát hiện cậu ta cũng yêu cậu, vui vẻ cùng cậu thành đôi. Hai là cậu ta quả thật là “thẳng”, không tiếp thu được, từ nay về sau cho dù không đến nỗi  cả đời không qua lại với nhau thì nhìn thấy cậu cũng sẽ xấu hổ. Cậu muốn đánh cược một phen sao?

Công:……

A: Cậu tỉnh táo một chút đi. Không phải cậu lúc trước đã nói không mơ tưởng gì sao? Nghe những thứ cậu từng kể với tớ, Thụ lúc còn chưa biết mặt cậu cũng đã hảo tâm chừa phần đồ ăn cho cậu, tớ nghĩ tính cách của cậu ta chính là trời sinh rất tốt với người khác, khen ngợi cậu vài câu cũng là bình thường.

Công:…… cậu nói đúng, tớ không thể mạo hiểm như vậy. Tớ phát hiện từ sau khi cậu tiến vào giới này thì nhìn nhận vấn đề càng ngày càng thấu triệt.

A: Xin lỗi, cậu, vừa mới nói cái gì?

Công: A, tớ biết cậu không cẩn thận mà bị công khai, trong lòng nhất định cũng không dễ chịu gì, thật xin lỗi, tớ về sau cũng sẽ không đề cập đến nữa đâu.

A: Đề ngươi muội a, cậu nói cái gì mà công khai, tớ công cái gì khai cái gì chứ, tớ là một hảo thanh niên rành rành còn muốn cưới vợ sinh con nữa!!!

Công có chút thương hại nghe A rít gào trong điện thoại, lại nghĩ tới lần trước cùng biên tập B ăn cơm, hắn nói thấy một ngụy nương ở trên mặt A hôn một cái, Công lắc đầu: Thật không nghĩ tới khẩu vị cậu đặc biệt như vậy, đi thích ngụy nương ~~~~~~

A: Ngụy nương? Cái gì là ngụy nương?

Công: Chính là loại thiếu nam cậu thích ấy, mặc trang phục của nữ, đội tóc giả, trang điểm……

A: xxx!!! Là xxx nói đúng không!!! Hắn đã đáp ứng tớ sẽ không nói ra!!!

Công:……

A:…… Không, không phải……

Công: Tớ biết.

A:……

(A rơi lệ đầy mặt: Cậu thật sự không hiểu gì hết ~~~~~~~~)

Về chuyện bạn A “bị công khai” —

A cảm thấy chính mình thời gan gần đây có điểm xúi quẩy, thế hiếm hoi lắm cậu mò đến quán bar Happy kết quả gặp biên tập B.

Cậu từng gặp qua B vài lần, luôn không thích hắn.

Theo như nhận định của cậu là: Người này, luôn luôn mặc tây trang đeo cravat, áo sơ mi luôn nghiêm chỉnh cài nút trên cùng, lại đeo kính mắt, một bộ dạng tinh anh, nhìn vào làm cho người ta khó mà thoải mái được.

A vốn muốn làm bộ như không thấy hắn, kết quả B đã đi tới.

Hai người bọn họ cười cười gật nhẹ đầu chào nhau,

Trong quán bar nhạc lớn đến đinh tai nhức óc, B không thể không ghé sát A để nói chuyện:

Cậu có biết xx ở đâu không?

A: Cái gì, ông cụ hàng xóm của anh vừa qua đời!

B:…… Tôi nói, cậu có biết xx ở đâu hay không?

A: Úc, là con chó của mợ ba anh chết.

B:……

Kỳ thật A nghe rõ B nói cái gì, chỉ là không muốn nói cho hắn.

Cậu ta đoán rằng chắc là Công lại chậm trễ bản thảo, B không tìm thấy người, kết quả vừa mới nhìn thấy mình thì liền hỏi. Cậu ta vốn là người rất nguyên tắc nha, sao mà bán đứng bạn bè được?

B thấy không có cách nào thì lắc lắc tay với A, đi ra hướng cửa quán bar.

Ngoài cửa vài người quần áo lố lăng đang đứng, có nam có nữ, còn có một ngụy nương, đội tóc giả màu đen dài, trang điểm đậm.

B đi đến trước mặt hắn, từ trong ví tiền rút ra tờ hai trăm, nói:

Bàn số ba có một thanh niên tóc ngắn, mặc kệ ngươi dùng biện pháp gì, kéo hắn ra đây.

Ngụy nương nhanh nhẹn nhận tiền, hướng về phía B phao cái mị nhãn, bước vào quán bar.

B tựa vào tường chậm rãi hút thuốc.

Chỉ chốc lát từ xa đã truyền đến tiếng gào của A:

Ta kháo, ngươi là ai?

Ai là Mã Đinh a, Mã Đinh ông nội ngươi ấy!

Ngươi TM đừng động tay động chân……

Chủ quán! Bảo vệ!

Ta kháo!!!

Đợi A từ trong quán bar đi ra, nửa thân người của ngụy nương còn dính trên người cậu ta,

A mặt đỏ bừng, trên mặt còn dính một dấu môi son.

Ngụy nương thấy B thì thả A ra, nói: Mã Đinh bảo bối, lần sau tái kiến, bye bye! Nói xong thì đi mất.

A ở một bên có chút chật vật lau mặt, B vươn tay đưa cho cậu tờ giấy,

A: Cám ơn.

A ngẩng đầu: Sao lại là anh, sao còn chưa đi?

Chỉ thấy B lộ ra biểu tình vừa có chút khiếp sợ lại vừa có chút thông hiểu, nhìn A nói:

Cậu yên tâm, tôi sẽ không truyền ra ngoài đâu.

A:……

B: Công cũng đã biết sao? Cậu ta cũng cùng cậu cùng một chỗ sao?

A:…… Không —

B: Thì ra là như vậy a, kia, chúc hai người trăm năm hảo hợp?

A:…… anh đừng hiểu lầm, không phải —

B: Cậu yên tâm, mặc kệ cậu là đồng tính hay muốn làm BG (này là gì a, ai giải thích hộ ta với T_T), đều không quan hệ gì đến tôi. Tôi sẽ không đi nói lung tung.

Nói xong xoay người muốn đi, A túm hắn lại, trợn mắt nhìn: Anh đừng có khinh tôi ngu ngốc —

B không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn cậu.

A tiếp tục nói:– tôi chỉ là hiện tại không có cách nào lên mạng tra mà thôi, rốt cuộc, cái gì là……B cơ?

B:……

A: Là đồng tính còn phân ra là A, hay là B? Rất cao cấp đi!

B:……

A: Ai, anh đừng đi a ~~~~~~~~

B:……

( đi nhanh hơn)

A: Anh nói cho tôi biết, tôi liền cho anh biết xx ở đâu!

B:……

Vì thế, tối đó B chẳng những biết được chỗ Công ở,

Còn phải nghe suốt một tiếng phát biểu về cảm tình của A với Công,

Thế nên đêm ngủ hắn toàn mơ thấy A túm tay áo hắn nói: xx việc này, tôi thấy cũng không đúng lắm, hôm khác tôi đến chỗ cây cầu vượt tìm một gã thầy bói bói một quẻ ~~~~~~~~~~~

Mà qua vài ngày, A liền “Bị công khai”.

Chuyện này cho chúng ta thấy: Tinh anh không phải ngươi muốn chọc ghẹo, hay nghĩ có thể chọc thì chọc được a.