Câu Chuyện Về Em

Chương 3




Lúc đi học, mỗi trường học cũng đều có vài nhân vật điển hình để khích lệ học sinh toàn trường. Bọn họ có thành tích học tập xuất sắc, lại biết tôn trọng thầy cô và bạn bạn bè. Và ngoài ra, ngoại hình họ thường trông rất hấp dẫn. Người như vậy, là học sinh gương mẫu, đó cũng là chuyện đương nhiên. Mà những học sinh khác, nhìn từ dưới lên, càng tự nhiên thêm lộ ra vẻ nhỏ bé. Bạn học Ôn Viễn chính là một con người nhỏ bé trong tập thể đó.

Bắt đầu phân tích từ điều kiện cá nhân của họ.

Đối với những cô gái mười bảy mười tám tuổi , thì với chiều cao 1m60 cũng là một chuyện bình thường. Xét về vẻ bề ngoài thì Ôn Viễn có một đôi mắt đen tuyền, sáng ngời, khi cười thì cong lên thành hình cong trăng lưỡi liềm. Lại thêm một gương mặt với hai lúm đồng tiền. Nhìn rất đáng yêu.

Nhưng mà với ngoại hình của Ôn Viễn, thì cũng không thể gọi là mỹ nữ, cùng lắm chỉ được gợi là thanh tú mà thôi. Theo như Triệu Duy Nhất nói thì về chuyện phát dục, cô vẫn còn phải cố gắng. Nói tóm lại nếu dùng từ hình dung về Ôn Viễn thì chỉ có hai từ bình thường.

Điều này làm cho Ôn Viễn có chút không vui, nhưng mà chỉ trong lát sau thì lại dùng điều khác để an ủi chính mình, ví dụ như thành tích học tập.

Ở trong lớp vừa dán tờ phiếu điểm hàng tháng, Ôn Viễn tự thuyết phục mình, cô đứng hạng thứ hai mươi mốt cũng coi như là tốt rồi, trên trung bình! Đối mặt với hai sự đả kích như vậy, bạn học Ôn Viễn ủ rũ, hai tay ôm lấy mặt của mình.

"Mới sáng sớm đã làm gì rồi! Úp mặt vào tường sám hối sao?" Một giọng nam bên tai vang lên, nếu như xem nhẹ lời nói trêu đùa cô, thì tiếng nói này có thể nói là dễ nghe.

Là Tô Tiện, Ôn Viễn từ giữa kẽ tay nhìn thấy cái tên đào hoa trêu chọc không ít người đang nở nụ cười ấm áp. Cậu hiểu rất rõ ưu thế của chính bản thân mình, cũng vận dụng vô cùng nhuần nhuyễn. Nếu là bình thường, dưới tình huống như thế này thì bạn học Ôn Viễn sẽ bắt đầu kể khổ rồi. Nhưng bây giờ, người này cực kỳ làm người ta ghét. Bởi vì cậu ta chính là kiểu học sinh gương mẫu vừa có thể chơi mà lại rất nghiêm túc đàng hoàng trong việc học tập trong truyền thuyết kia ... !

Vì thế Ôn Viễn liếc cậu một cái, sau đó từng bước đi tới chỗ ngồi. Không thèm chú ý tới cậu.

Tô Tiện không biết là cô đang giận chó đánh mèo, kéo lỗ tai của Triệu Duy Nhất đang nằm ngủ trên bàn, hỏi: "Viễn Viễn làm sao vậy? Thật ngang ngược.”

Triệu Duy Nhất hé mắt, liếc Ôn Viễn một cái rồi tiếp tục gục xuống bàn, "Không chừng là tối qua trở về nhà lại bị phạt rồi."

"Ai phạt?" Đôi mắt đẹp của Tô Tiện nhíu lại, "Hôm qua cậu ấy làm gì?"

Triệu Duy Nhất biết không thể giấu được, lau mặt mình, kể lại hết mọi chuyện hôm qua.

Tô Tiện cảm thấy buồn cười, "Hèn chi."

Theo ý của cậu, Ôn Viễn không phải là loại con gái ham chơi. Tại sao lại thích đi theo bọn họ, còn khi trở về nhà thì vẫn ngoan ngoãn dịu dàng. Cậu từng cười hỏi cô làm kẻ hai mặt như vậy có mệt hay không? Cô chỉ nhăn mũi lại, cuối đầu lẩm bẩm một câu làm cho người khác không hiểu, cuối cùng thì bỏ qua luôn.

Tô Tiện trở về chỗ ngồi, tiết đầu tiên là tiết của cô giáo mập, cậu lấy sách tiếng Anh để sẵn trên bàn, thuận tay lật đại vài tờ, rồi vò giấy lại một cục, nghiêng người ném về phía trước. Ôn Viễn đang ngồi yên, bị ném trúng liền quay đầu lại trợn mắt nhìn cậu.

Tô Tiện miễn cưỡng cười, "Bây giờ Triệu Duy Nhất không đáng tin rồi, tối qua trở về có bị phạt không?"

Nhớ lại tối hôm qua, có một loại cảm giác khác thường xảy ra. Cô lắc đầu, thấp giọng nói: "Không có chuyện gì."

"Vậy thì tốt rồi." Tô Tiện duỗi cánh tay vuốt lấy mái tóc dài mượt của cô, làm cho gương mặt của cô vừa đỏ vừa tức giận.

Ôn Viễn đẩy tay của cậu ra, quay đầu lại ngồi nghiêm chỉnh rồi bắt đầu học.

Học sinh trung học bị quản lý chặt chẽ vô cùng. Buổi sáng bảy giờ bắt đầu học, các bạn học tán dóc vài câu rồi bắt đầu một ngày lên lớp. Thời khóa biểu tuy có nhiều loại, nhưng mà mấy môn học về khoa học tự nhiên thì cũng nhiêu đó lặp đi lặp lại, cũng không có gì mới. Còn mấy môn học về xã hội thì cũng rất khô cứng, không về những chuyện xấu của minh tinh thì cũng là chuyện quốc gia đại sự, mấy cái chuyện này thì những người xung quanh cũng đã nói hết rồi.

Đối với độ tuổi mười bảy mười tám mà nói, bọn họ chú ý tới mấy chuyện xấu của mấy minh tinh thì rất hưng phấn. Dù sao thì có lúc cũng sẽ nhìn thấy người, lúc cao hứng thì còn có thể chỉ trỏ nói này nói nọ.

Đối với những thứ này thì Ôn Viễn không cảm thấy hứng thú lắm. Một là vì hoàn cảnh không cho phép, nhiều lắm là khi thảo luận thì cô chỉ đứng ở bên cạnh cũng không nói gì. Hai là vì những học sinh điên khùng truyền ra những tin này, hơn phân nữa đều là con nhà giàu, mà mấy người này đều có quen biết với cô. Cô đối với mấy người này chỉ cảm thấy mệt mỏi, hoàn toàn không có hứng thú.

Đại khái chắc là ông trời thấy tâm tình cô không chịu phát triển nên không thể nhịn được nữa. Học kỳ hai của lớp mười một bắt đầu không được bao lâu, ông trời liền cho cô một việc không vui.

Hôm đó là một ngày nóng bức ở thành phố B.

Dựa theo tính tình của Ôn Viễn thì thời tiết như vậy, cô sẽ trốn ở trong phòng ngủ có máy điều hòa mà ôm cái chăn. Cô còn chưa kịp co chân mà trốn, thì đã bị Tô Tiện xách tới sân bóng rổ. Bởi vì trận thi đấu bóng rổ khối trung học đã bắt đầu, địa điểm cử hành chính là trường của Ôn Viễn.

Trận đấu đầu tiên khối mười một đánh với Ngũ Trung, ngay tại sân nhà. Tô Tiện nằm trong đội, bạn học Ôn Viễn làm sao có thể không đi cổ vũ.

Ôn Viễn than thở: "Cậu muốn bày ra tư thế oai hùng thì nên đi tìm bạn gái của mình đến xem đi!"

Tô Tiện gãi đầu, nghe được cô oán giận thì nở nụ cười: "Ai nói mình có bạn gái rồi?"

Ôn Viễn cắn chai nước suối nói: "Duy Nhất nói! Không phải là tiểu mỹ nữ đó sao?"

Tô Tiện cũng không trả lời, lấy chai nước suối trong tay cô, uống hơn phân nữa mới nhét lại trong tay cô. Chỉnh sửa lại quần áo thi đấu của mình, rồi chạy ra sân. Ôn Viễn bị ánh nắng mặt trời chiếu đến gương mặt ửng hồng, nhìn chằm chằm chai nước thật lâu, sau đó mới la với cái bóng lưng đã đi xa: "Này! Sau cậu lại uống nước của mình!"

Sau khi la xong, cô còn tức giận đến chống nạnh. Mà người mới vừa uống nước của cô thì chỉ vẫy vẫy tay với cô, cũng không thèm quay đầu lại nhìn mà đi thẳng ra sân.

Ôn Viễn nổi giận, nhưng vẫn lên khán đài ngồi xuống. Trong lúc quay đầu nhìn, thì phát hiện đằng xa có mấy học sinh nữ đang chỉ trỏ cô. Bởi vì vừa mới phân ban, Ôn Viễn cũng không nhớ mặt nhiều. Nhưng mà học sinh nữ cầm đầu thì cô biết người đó, bởi vì cô ta ở cùng ban với cô, tên nghe rất hay, gọi là An Nhiên.

Cô nhớ lại, lễ phép gật đầu cười với họ. Làm cho họ buồn bực, An Nhiên chỉ liếc cô một cái, rồi tầm mắt chuyển vào Tô Tiện.

Ôn Viễn lập tức hiểu ra, thì ra mình lại bị biến thành tấm bia đỡ đạn.

Trong trường học này người mến mộ Tô Tiện cũng không ít, mà có nhiều người còn mặt dày đi tìm cậu ta. Đối với khuôn mặt này, theo như Triệu Duy Nhất nói, cũng chỉ là một cô gái có gương mặt nhỏ đầy quyến rũ. Cho nên Ôn Viễn cũng được gọi là một đóa hoa tuyệt thế, một đóa hoa mà Tô Tiện không dụ dỗ được.

Đối với sự khen thưởng của Triệu Duy Nhất, Ôn Viễn có chút thẹn thùng.

Nhưng mà cô vẫn còn bình tĩnh như vậy cũng là do hoàn cảnh gia đình soi sáng mà ra, theo như bà nội nói, mẹ của bà nội lúc còn trẻ cũng có tiếng là mỹ nữ. Mấy thế hệ sau diện mạo cũng rất đẹp đẽ và dễ nhìn. Còn nữa, anh của Ôn Viễn là Ôn Kỳ cũng kế thừa gen tốt đẹp của cha và mẹ cô, dáng vẻ y như con gái. Đúng là để đi gieo họa.

Cho nên, nhiều năm ở chung cùng một đám mỹ nam mỹ nữ thế này, Ôn Viễn cũng có chút tự ti. Bởi vì trong nhà, chỉ có cô là bình thường nhất. Mà tại sao cô lại có dung mạo bình thường như vậy, cô không cần nghĩ cũng có thể cho ra đáp án.

Chính là Ôn Hành Chi, người này là một nhân tài. Danh hiệu thạc sĩ tài chính, sau khi tốt nghiệp thì từ chối các văn phòng ở Bắc Mĩ, sau đó chạy tới Anh đi làm công cho một ngân hàng tư bản. Đến hôm nay thì lấy thân phận tổng giám đốc trở về đầu tư ngân hàng Á Thái. Đoạn đường mà anh đi được Ôn Viễn xem như là một truyền kỳ!

Cô khẳng định mình làm không được như chú ấy, ngay cả mẹ cô Kiều Vũ Phân lúc dạy dỗ cô cũng nói, "Nếu như con được một nửa của chú con thì mẹ đã không đau đầu rồi!"

Một nửa?

Không biết lột hết da của cô, cô có được một phần ba của chú ấy không nữa?

Ôn Viễn thì thào than thở, ngẩn đầu lên nhìn trận đấu hừng hực khí thế ở cách đó không xa. Gương mặt có chút mơ màng.

Bổng nhiên trên khán đài có tiếng hoan hô, sân nhà khối mười một đã thắng. Ôn Viễn vội vàng đứng lên, nhìn ra giữa sân, đúng lúc này Tô Tiện và Triệu Duy Nhất cùng cho cô một chiếc hôn gió. Gương mặt của cô đỏ ửng, nhưng vẫn bật cười hì hì.