Câu Chuyện Về Em

Chương 6




Mặc kệ là phiền phức có tự nhiên tìm tới không. Nếu như chú ấy đã yêu cầu, thì cô sẽ phải chấp nhận yêu cầu của chú ấy thôi.

Giữa trưa thứ sáu, bạn học Ôn Viễn lưng mang cặp sách, cả người hớn hở chạy tới trước cổng trường. Đứng ở trước cửa trường học cô tìm một vòng trong đám xe, cũng không thấy chiếc xe màu đen với biển chữ số có chữ B đầu của Ôn Hành Chi. Cô rút điện thoại di động ra, kết quả là có một tin nhắn được gửi tới: "Bận họp. Tối nay sẽ đến. Tìm một chỗ gần trường học chờ chú."

Nhìn tin nhắn trước mặt, bạn học Ôn Viễn thở dài.

Chủ nhật này thành phố có một cuộc thi toàn quốc, nên bọn họ học xong buổi sáng thì được đi về rồi! Bởi vì cuộc thi toàn quốc này mượn phòng học của trường cô làm nơi để thi, bạn học Ôn Viễn lại bất hạnh bị bà mập bắt ở lại tổ chức trường thi.

Đây chính là phương pháp giáo dục của bà mập, nếu bạn làm sai, thì bạn phải chuẩn bị 'lao động cải tạo'. Ở lại cùng cô còn có một học sinh nữ khác, nghe nói là lén đọc tiểu thuyết bị bà mập bắt được.

Hai học sinh nữ này chỉ im lặng nhận chỉ thị rồi bắt đầu sắp xếp trường thi. Đến lúc xong hết mọi việc thì đã là mười hai giờ ba mươi phút, Ôn Viễn không nói hai lời liền ném cây chổi lại rồi chạy ra cửa trường học. Cô không dám để cho Ôn Hành Chi đợi lâu.

May mắn là chú ấy không có tới.

Đóng nắp điện thoại di động lại, Ôn Viễn nhìn xung quanh một lát rồi mới quyết định đi tới một tiệm trà sữa cách trường học hai trăm mét chờ chú ấy.

Mấy ngày nay thời tiết của thành phố B có chút thay đổi, Ôn Viễn đi vào quán trà sữa không bao lâu thì nghe thấy một tiếng sét từ bên ngoài. Trong chốc lát, trời liền mưa to.

Ôn Viễn cảm thán mình thật may mắn, sau khi gọi một ly trà sữa, mới mở điện thoại ra gửi tin nhắn báo cáo cho Ôn Hành Chi nơi mình đang ở. Chỉ là lần này không có nhận được tin nhắn trả lời.

Có thể là chú ấy vẫn đang bận, Ôn Viễn hút một ngụm trà sữa, nhìn mưa to bên ngoài rồi tự an ủi chính mình.

Yên lặng ngồi đợi một lúc lâu, ly trà sữa từng chút từng chút một bị cô uống hết. Lúc này rốt cục Ôn Viễn cũng cảm thấy buồn chán rồi.

Ôn Viễn bới móc chiếc túi xách của mình, cô chuẩn bị lấy sách giáo khoa tiếng Anh ra còn làm bộ nhìn thời gian. Bỗng nhiên cô nhìn thấy trong túi xách có một quyển sách lạ.

Vừa nhìn thấy tên sách, Ôn Viễn liền 囧

Quyển sách này không phải là của cô. Ôn Viễn lặng lẽ nhớ lại, chẳng lẽ vừa rồi do quá gắp gáp nên lấy lộn của bạn học nữ ở lại làm vệ sinh với cô?

Ôn Viễn kéo tóc, mở sách ra. Lật vài tờ thì biểu cảm càng 囧.

Thì ra cô ấy thích xem loại sách này! Chả trách bị bà mập kéo lại bắt 'lao động cải tạo', cái này, thật không tốt rồi

"Thực sự là không tốt rồi!"

Ôn Viễn lắc đầu như một bà cụ, nhưng ngón tay lại không thể khống chế mà lật tiếp. Cô căn bản không chú ý tới, có một bóng dáng đang nhẹ nhàng đi về phía cô. Đợi cho đến lúc cô đọc đến tim đập nhanh, mặt đỏ ửng. Bạn học Ôn Viễn không dám nhìn nữa, đóng cuốn sách lại thật mạnh, liều mạng lấy tay mình làm thành chiếc quạt gió mà quạt.

"Không nhìn, không nhìn... Không thể nhìn tiếp!" Nhìn tiếp sẽ xong đời, cái này toàn là thứ gì đâu không. Ôn Viễn nói lảm nhảm, bỗng nhiên từ trên đầu truyền xuống một giọng nói của nam.

"Đang xem cái gì?"

Bạn học Ôn Viễn lập tức giấu cuốn sách đi: "Cái gì cũng không xem! Tôi không xem gì hết!" Nói xong, cô phát hiện có điều gì đó không đúng. Hô hấp của cô ổn định lại, ngẩng đầu lên, nhìn thấy người mà trong nháy mắt cô hận không thể đào một cái hố để chôn chính mình.

Chính là Ôn Hành Chi!

"Ch...Chú!" Ôn Viễn mở to hai mắt, có chút ngạc nhiên nhìn anh.

Ôn Hành Chi cũng không thèm liếc cô, trực tiếp cầm lấy cuốn sách cô đang giấu đi. Cầm ở trong tay, lật vài tờ xem.

Mí mắt của Ôn Viễn giật giật, nhìn động tác của anh. Cũng không kịp cảm thán ngón tay của anh có bao nhiêu thon dài, bao nhiêu đẹp. Trong đầu cô giờ chỉ có ba chữ to đùng: Cô xong rồi!

Tên sách viết rất đơn thuần - Cô vợ nhỏ của tổng giác đốc ác ma. Ôn Hành Chi cũng biết rõ thể loại của quyển sách này là gì rồi, nhưng mà anh vẫn kiên trì lật vài trang. Sau khi lật xong, anh đống quyển sách lại, nhìn Ôn Viễn, cuối cùng mở miệng: "Ngồi xuống trước."

"Hả?" Cô thấp thỏm hồi lâu chờ con dao treo trên đầu rơi xuống, không nghĩ tới kết quả lại như vậy. Trong lúc này Ôn Viễn có chút không dám tin, mãi cho tới khi Ôn Hành Chi ngồi xuống đối diện cô, cô mới từng bước đi về phía chỗ ngồi.

Nhân viên phục vụ canh thời gian mà đi tới.

Lúc Ôn Hành Chi đi vào thì cô đã chú ý rồi. Quán trà sữa này ở gần trường học, bình thường người tới quán trà sữa đều là học sinh cấp hai và cấp ba. Không dễ gì có một người đàn ông trưởng thành đi vào, dáng người cao gầy. Khuôn mặt tuấn tú, có thể nói là luôn hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Cô để thực đơn trước mặt Ôn Hành Chi: "Tiên sinh, anh muốn dùng gì?"

Giọng nói đầy dịu dàng đến Ôn Viễn cũng cảm thấy có chút không thoải mái. Cô yên lặng ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt của nhân viên phục vụ miệng cười, rồi lại yên lặng quay đầu đi.

Bản chất mê trai. Cô không cần so đo, không cần so đo.

Trong lòng cô yên lặng mà nói mãi một câu, sau đó nghe thấy giọng của Ôn Hành Chi vừa trong veo vừa lạnh lùng trả lời lại: "Cho tôi một ly nước ấm."

Hở? Trên thực đơn có món này sao? Ôn Viễn tò mò liếc nhân viên phục vụ, chỉ thấy cô ta nhanh chóng lấy tờ thực đơn lại, duy trì nụ cười ở khóe miệng, cười nói: "Xin chờ một chút."

Ly nước ấm rất nhanh được mang tới, Ôn Viễn cúi đầu. Dựa vào thính giác mà để ý nhất cử nhất động của người đối diện. Chỉ nghe thấy anh uống một ngụm nước, sau khi đặt ly nước xuống, thì gõ gõ vào bàn. Ôn Viễn bắt đắc dĩ phải ngẩng đầu lên.

"Nói đi. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì."

Anh bình tĩnh hỏi cô, sắc mặt của Ôn Viễn trở nên đỏ ửng. Kéo kéo tóc của mình, ấp a ấp úng nói: "Cháu... Cháu có thể không nói được không?"

Ôn Hành Chi nhìn thấy cử chỉ mờ ám của cô, cũng không nói nhiều, ánh mắt liền rơi vào quyển tiểu thuyết đang mở để trên bàn.

Không lâu sau, thức ăn được mang lên. Đôi mắt của Ôn Viễn sáng lên, cầm chiếc thìa lên bắt đầu đối phó dĩa cơm rang trước mặt.

Sức ăn của cô không được tính là khỏe, thích ăn cay, kén ăn lại ăn cơm rất chậm. Cho nên lúc ăn cơm cùng Ôn Hành Chi, cô có chút không quen. Bởi vì khẩu vị của anh rất nhạt, với lại thích ăn đồ chay.

Ôn Viễn nhìn Ôn Hành Chi sắp xếp những lọ gia vị gọn gàng chỉnh tề trước mặt, do dự một chút mới nhỏ giọng nói với anh: " Chú, có thể hay không đưa cho cháu cái lọ kia?"

Ôn Hành Chi nhìn cô chỉ cái lọ nhỏ, lấy đưa cho cô. Chỉ thấy cô mặt mày hớn hở, dùng muỗng nhỏ múc thêm vài thìa cơm rang.

Ôn Hành Chi nhìn cô, lên tiếng ngăn cản: "Khoan đã, ăn cay ít thôi."

Ôn Viễn đang cao hứng, cũng không nghĩ tới lời này là ai nói, thuận miệng trả lời lại: "Chú không biết đâu, đồ ăn không cay là ăn không vô."

Ôn Hành Chi nhìn dáng vẻ vui mừng của cô, cũng không nói gì để mặc cho cô làm.

Thêm đủ ớt cay vào, bạn học Ôn Viễn mới bắt đầu ăn. Vừa mớt ăn vài muỗng, thì phát hiện không đúng rồi. Cô vội vàng cuối đầu, vội vàng ăn thêm vài muỗng. Trong nháy mắt đầu liền gục xuống.

Có cà rốt! Có cà rốt!

Ôn Viễn buồn bực, cẩn thận liếc mắt nhìn Ôn Hành Chi. Bắt đầu dùng thìa lựa cà rốt ra. Sau một lúc, thấy người nọ buông đũa xuống.

"Ôn Viễn."

"Dạ." Cô hạ thấp đầu xuống.

"Tật xấu kén ăn này của cháu, là do ai gây ra?"

"Cháu không có kén ăn, chỉ là không ăn cà rốt thôi." Suy nghĩ lại một chút, giọng của cô nhỏ lại thêm vào một câu, "Cũng không phải là con thỏ."

Ôn Hành Chi cũng không để ý lời nói thầm của cô, múc thêm một chén canh đứa tới trước mặt cô. Sau đó đem lọ tiêu đặt ở nơi mà cô không vớ tới. Cuối đầu nói: " Không được bỏ ra ngoài nữa. Nhất là cà rốt."

"Dạ..." Cô ủy khuất đồng ý, nhìn dĩa cơm rang có cà rốt, múc một muỗng đưa vào miệng, tùy tiện ăn vài ngụm rồi nuốt xuống bụng.

Một bữa cơm qua loa vậy là xong. Buổi chiều Ôn Viễn còn muốn về nhà để chuẩn bị cho buổi thi toàn quốc. Ôn Hành Chi trực tiếp lái xe đưa cô về.

Ngồi trên xe, lại đúng lúc vừa sau buổi trưa. Ôn Viễn lập tức như con gà mổ thóc, ngủ gà ngủ gật. Ôn Hành Chi vẫn chuyên tâm lái xe, khi dừng xe chờ đèn đỏ, anh nghiêng đầu nhìn Ôn Viễn. Cô đang dựa vào cửa kính mà ngủ say sưa.

Mới có một chút, đã ngủ say như vậy rồi, cũng coi như có bản lĩnh lắm.

Ôn Hành Chi lắc đầu, tầm mắt rời vào cổ tay của cô. Ở nơi đó không có món trang sức nào mà chỉ là một sợi dây màu đỏ, có thể đã lâu rồi nên màu sắc không còn tươi mới nữa, nhưng mà lại rất sạch sẽ. Anh nhìn toàn bộ, do dự một chút, nhưng vẫn vương tay ra nắm lấy cổ tay của cô.

Cổ tay, rồi tới cánh tay, tất cả đều mảnh khảnh vượt qua dự đoán của anh. Có thể tưởng tượng được, nếu thả cô gái này lên cái cân, khẳng định trọng lượng không có bây nhiêu.

Không nghĩ tới, một cô gái sống mười mấy năm ở trong một ngôi nhà rộng mười mấy m2, mà lại gầy như vậy.

Ôn Hành Chi có chút mê mẩn, đúng lúc đó đèn xanh được bật lên. Anh mới rút tay mình về, mở đèn xi-nhan, rồi chạy thẳng về nhà.

Đảo mắt một cái cuộc thi toàn quốc đã xong, chẳng mấy chốc đã tới thứ hai.

Vào buổi chiều khi tan học, Ôn Viễn đã đi tới cửa trường học từ sớm. Lần này Ôn Hành Chi không có tới trễ, sáu giờ đúng thì xe của anh đã đậu cách trường học một trăm mét. Sau đó anh đi bộ tới cổng trường.

Từ xa đã nhìn thấy Ôn Viễn, mặc bộ đồng phục không phù hợp với dáng người của cô, đang cúi đầu, đứng dưới tàng cây, dáng vẻ giống như quả cà bị thúi. Anh nhìn cô chậm rãi đi về phía trước.

"Ôn Viễn."

Cô bé Ôn bị gọi tên liền giật mình, nhìn thấy trước mặt là một đôi giày da màu nâu, lặng lẽ ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Ôn Hành Chi cô liên nhớ tới chuyện hôm đó 囧. Đẻ thoát khỏi sự xấu hổ này, cô theo bản năng nắm tóc của mình, dò xét chào hỏi anh: "Chú."

Ôn Hành Chi nhàn nhạt ừ một tiếng. Anh phát hiện ra tuy là cô bé này chỉ mới mười bảy tuổi, cộng thêm cái đầu cũng không tính là cao. Đứng ở trên đường cứ như một đứa trẻ con, cô chỉ mới đứng tới cằm của anh. Với chiều cao và dáng vẻ này so với bạn cùng lứa, suy cho cùng là thuộc trình độ nào?

"Ôn Viễn." Anh nhìn cô, nói: "Đồng phục ở trường của cháu, không có phù hiệu sao?"

Ôn Viễn bị hỏi có chút 囧, cô cúi đầu chỉnh lại quần áo của mình, nhỏ giọng ngập ngừng nói: "Lớp mười có, lớp mười một không có."

Trường học của bọn họ mỗi năm có đồng phục khác nhau, lúc lớp 10 thì cô còn mặc vừa, đến lớp 11 đồ rộng hơn cô mặc đương nhiên là lớn hơn rồi.

Ôn Hành Chi cũng coi như là có học trung học ở thành phố B này, đối với tình huống này thì cũng biết ít nhiều. Anh nhìn cô một cái rồi mới nói: " Được rồi, dẫn chú đi gặp chủ nhiệm lớp đi."

Ôn Viễn dạ một tiếng, dẫn anh đi vào trong trường. Lúc này trường đã tan học được một lúc, phần lớn mọi người đều đã rời khỏi trường. Nhưng mà cũng có vài người đi về trễ, nhìn thấy hai người bọn họ, cũng không nhịn được mà nhìn vài lần. Nhất là các bạn học sinh nữ.

Lúc đầu Ôn Hành Chi vẫn không phát hiện. Mãi cho đến bạn học Ôn Viễn không nhịn được mà bĩu môi, anh mới phát hiện vẻ mặt của cô đầy chán nản.

"Sao vậy?" Anh nhỏ giọng hỏi.

Ôn Viễn nhìn anh một cái, cúi đầu thì thầm nói: "Không có gì."

Rõ ràng là anh ăn mặc không hề bắt mắt, chỉ có một cái áo sơ mi trắng mà thôi, làm sao mà lại có thể gây chú ý đến vậy? Loại chuyện mời phụ huynh này cần phải khiêm tốn mà phạt chứ?! Cô gái nhỏ vừa nghỉ vừa oán hận, bước chân cũng đi nhanh hơn.

Ôn Hành Chi cũng không hiểu tại sao. Một lúc sau, anh nhìn xung quanh mới bắt đầu thấy những ánh mắt chú ý tới anh. Xem ra mọi chuyện sáng tỏ rồi. Đôi chân mày nhíu lại, bước chân cũng dài hơn, không lâu sao thì đuổi kịp Ôn Viễn.

Bà mập, chính là cô giáo Phương, đang ở trong văn phòng chờ Ôn Hành Chi. Mới vừa rót xong một ly nước, thì thấy Ôn Viễn hầm hầm dẫn một người đi vào văn phòng. Bà đang muốn ra vẻ kêu căng của một giáo viên dạy dỗ Ôn Viễn, nhưng khi nhìn thấy người đi sau lưng cô thì bộ mặt đầy hung tợn lập tức biến mất.

Nhìn thấy người đang đi tới, giáo viên Phương lặp tức cười tươi.

"Đây là phụ huynh của Ôn Viễn."

Cô ta nhìn Ôn Hành Chi, vươn tay ra. Ôn Hành Chi chỉ ảm đạm cười, bắt tay lại: "Xin chào, giáo viên Phương."

Sau khi bắt tay xong, bà mập nhìn Ôn Hành Chi từ trên xuống dưới, hỏi: "Xin hỏi ngài là gì của Ôn Viễn?"

"Đây là chú của em." Ôn Viễn cướp lời nói, "Ba mẹ em có việc bận, cho nên mới nhờ chú em đến..."

Cô nói dối trước mặt Ôn Hành Chi có chút không quen. Nói đến nữa câu sau, thì âm thanh dần nhỏ lại. May mà Ôn Hành Chi chỉ liếc cô, chưa nói gì.

Bà mập chắc chắn không nhìn ra manh mối gì

Mặc dù các bạn học sinh đều gọi cô ta là bà mập, nhưng mà cô ta cũng không đến nỗi già. Năm nay chỉ mới hai mươi bảy thôi, vẫn chưa kết hôn. Cho nên khi nhìn thấy Ôn Hành Chi, giáo viên Phương có chút không bình tĩnh. May mà cô ta có tố chất tâm lý tốt, trong khoảng thời gian ngắn liền ổn định lại tinh thần, "À... Chúng ta vào trong nói chuyện đi."

Ôn Hành Chi gật đầu, quay đầu liếc nhìn Ôn Viễn. Nói với cô: "Ở bên ngoài chờ chú."

Hả?

Ôn Viễn vừa nghe thấy thì liền đứng lại, ngoan ngoãn gật đầu chờ ở bên ngoài văn phòng.

*****

Vừa vào văn phòng, bà mập liền mời Ôn Hành Chi ngồi.

Ôn Hành Chi cũng không từ chối, vừa ngồi xuống thì đã nói cầu đầu tiên: "Thật xin lỗi, đã làm chậm trễ thời gian của cô Phương."

"Không có, không có." Bà mập vẫy tay, hơi xấu hổ nói: "Tiếp đãi phụ huynh là một trong những nhiệm vụ quan trọng mà. Sau có thể gọi là tốn thời gian."

Ôn Hành Chi hơi vuốt cằm, do dự một lát, sau đó mới nói: "Tôi đã nghe Viễn Viễn nói rồi. Lần này là vấn đề yêu sớm?"

"À. Đúng thật là có chuyện này." Bà mập đứng lên, từ trong ngăn kéo lấy ra một bức thư, đưa cho Ôn Hành Chi: "Nhắc tới chuyện này thì không tính là chuyện lớn lao gì. Nhưng mà hiện nay Ôn Viễn đã học lớp mười một, còn không tới hai năm thì sẽ thi vào đại học. Thành tích học tập của em ấy chỉ thuộc dạng trung bình, nếu không để tâm vào chuyện học, thì khả năng đậu đại học sẽ không cao lắm."

Ôn Hành Chi không nói gì, chỉ nhìn bức thư có nhiều nét gấp. Đọc nhanh bức thư đó, sau khi xem xong, anh chỉ nghĩ đến một điều. Nếu như bức thư này là của Ôn Viễn viết thì chữ của nó thực sự là đạt tới trình độ quá khó coi rồi. Nếu như không phải nó viết thì người cố tình viết ra bức thư này cũng phải bỏ nhiều công sức.

"Cô Phương." Anh gấp bức thư lại, trả lại cho bà mập. "Tôi muốn biết, bức thư này làm sao cô cô phát hiện được?"

Bà mập thấy anh nghiêm túc hỏi vậy, cũng không định giấu diếm mà nói ra sự thật: "Là một học sinh đưa cho tôi. Nói là sau khi tan học thì phát hiện trong học tủ của Ôn Viễn."

Ôn Hành Chi chỉ cười cười: "Xin cô hãy nghe một vài lời của tôi. Tôi thì lại nghĩ khác. Ôn Viễn nói với tôi là không hề có ấn tượng gì với bức thư này, nhưng mà lời cô giáo nghe thấy lại hoàn toàn khác. Mặc kệ kết quả là như thế nào, hai người chắc sẽ có người nói dối, điều đó không thể nghi ngờ. Nhưng mà cho dù là ai nói dối, thì không thể dựa vào bức thư này mà kết luận được."

Bà mập có chút nghi ngờ: "Nhưng mà nét chữ này là của Ôn Viễn."

"Nét chữ không thể nào làm chuẩn. Chữ của Viễn Viễn không đẹp, nếu muốn bắt chước thì cũng không phải không thể làm được."

Càng nói chuyện, bà mập càng cảm thấy chuyện này có chút phức tạp. Bà vỗ bàn nói: "Chuyện này nhất định tôi sẽ điều tra rõ. Nếu biết ai là tôi nhất định không tha."

Ôn Hành Chi hơi suy nghĩ một chút, nói: "Trừng trị thì nhất định rồi. Nếu như hôm nay tôi đã tới đây, thì hy vọng mọi chuyện dừng ở đây. Không cần vì chuyện này mà ảnh hưởng đến kết quả học tập của hai đứa nó. Nói cho cùng cũng không phải là chuyện lớn gì."

Ánh mặt của bà mập sáng ngời trước thái độ của người đàn ông này. Một lát sau bà mập nở một nụ cười đầy xấu hổ: "Ngài xem! Chuyện này tôi chưa làm rõ thì đã mờ phụ huynh rồi!" Suy nghĩ một chút còn nói: "Nhưng mà con bé Ôn Viễn này, bình thường hay chơi với Triệu Duy Nhất. Khi tôi nhìn thấy bức thư tình này, cũng không nghĩ nhiều, lập tức..."

"Không sao." Ôn Hành Chi không để ý còn cười nói, "Ở trường học, Viễn Viễn vẫn cần phải nhờ cô giáo Phương đây dạy dỗ nhiều hơn."

Thế là trong khi bạn học Ôn Viễn đang rối rắm đứng chờ ở bên ngoài, thì bên trong mọi chuyện đã kết thúc trong bầu không khí hòa bình.

Cô bé Ôn đang đứng ở bên ngoài do dự mãi, nhìn thấy cửa văn phòng mở ra, liền vội vàng bước lên.

"Mau chào tạm biệt cô giáo đi."

Ôn Hành Chi dặn dò, Ôn Viễn đành phải nhẫn nại nhìn bà mập nói một tiếng hẹn gặp lại. Bà mập cười tít mắt lại, vẻ mặt hiền lành hơn mọi lúc.

Trong lúc nhất thời Ôn Viễn có chút khó tin, nhắm mắt đuổi theo phía sau Ôn Hành Chi. Vừa mới đi ra khỏi cổng trường, nhìn xung quanh không có người mới hỏi, "Chú, bà... cô Phương nói sao?"

"Chưa nói gì hết."

Ôn Hành Chi thản nhiên trả lời lại, mở cửa xe ra.

Ôn Viễn nghe thấy đáp án như vậy, nhất thời nghẹn họng. Đang muốn tiếp tục hỏi, thì thấy có hai bóng người đang chạy về phía cô.

"Ôn Viễn!"

Là Tô Tiện và Triệu Duy Nhất.

Nhìn thấy hai người, Ôn Viễn liền kích động. Chuyện bị mời phụ huynh bọn họ không biết. Một là vì trong khoảng thời gian này bọn họ quá bận rộn cho trận đấu, rất ít khi tới trường học. Thứ hai là Ôn Viễn không muốn cho bọn họ biết. Tâm tư của con gái luôn là như vậy, đang là bạn thân, bổng nhiên bị người khác nói thành loại quan hệ này, trong lòng dĩ nhiên có chút khó chịu.

Cho nên, cô chỉ liếc nhìn hai người một cái, rồi quay đầu bỏ đi.

"Ôn Viễn!" Triệu Duy Nhất chạy không kịp thở đến trước mặt cô. Sau đó liền nói một câu: "Sao cậu không nói cho tụi mình biết? Bà mập không làm khó gì cậu chứ?"

"Không có gì." Hai tay Ôn Viễn nắm hai dây đeo cặp sách, nở một nụ cười ngọt ngào.

"Thư tình là do ai viết?" Tô Tiện hỏi.

Ôn Viễn bĩu môi, trừng mắt liếc Triệu Duy Nhất một cái, nói: "Mình không ngu tới vậy đâu."

Triệu Duy Nhất tạm thời không so đo với cô, "Thế bà mập tha cho cậu rồi à?"

Ôn Viễn thở dài, "Làm gì có, bị mời phụ huynh thôi."

Cô nói xong, Tô Tiện và Triệu Duy Nhất mới chú ý tới người bên cạnh.

Nhìn thấy người này, trong nháy mắt Triệu Duy Nhất có cảm giác không tốt, mí mắt giật mạnh. Cậu vò mái tóc ngắn có chút cứng ngắc mà chào hỏi Ôn Hành Chi, "Chào chú."

Tô Tiện đứng bên cạnh thì bình tĩnh hơn. Mỉm cười với người đang đứng trước mặt, mỉm cười nói: "Xin chào."

Ôn Hành Chi gật đầu nhìn hai người, tầm mắt quét từ trên xuống dưới hai người. Sau đó lạnh nhạt nói: "Trời tối rồi, mau về nhà sớm đi."

"Dạ...."

Triệu Duy Nhất vội vàng gật đầu. Đùa gì, cậu chỉ mới gặp Ôn Hành Chi chỉ có hai lần, mỗi lần đều là lúc gây ra chuyện. Biểu hiện của chú này mà không vui, thì nhất định sẽ không họ chơi với nhau nữa.

Ôn Viễn nhìn thấy dáng vẻ chó con của cậu, thì liền bật cười. Cười chào tạm biệt hai người, rồi mới ngồi vào trong xe.

Ôn Hành Chi vẫn nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, mãi cho tới khi Ôn Viễn lên xe, thắt dây an toàn. Anh mới dời tầm mắt, lái xe rời đi.

Hoàng hôn dần dần ngã màu. Ôn Viễn ngồi ở ghế trước, chỉ lát sau là cảm thấy nhàm chán. Hai ngón tay thắt vào nhau, hết nhìn tới đông thì nhìn tới tây.

Lúc Ôn Hành Chi lái xe không thích nói chuyện, cũng không nhìn xung quanh. Nhưng mà bây giờ bên cạnh anh có một người như đang ngồi trên lửa, anh không muốn chú ý cũng khó.

Anh liếc Ôn Viễn, nói: "Ở đó có đĩa CD, muốn nghe bài nào thì tự mình chọn."

Ôn Viễn khôn ngoan mà đáp lại, chui đầu vào đóng đĩa CD. Những chiếc đĩa ở đây đều là nhạc kịch nước ngoài chỉ có duy nhất một cái là nhạc nội mà lại là Côn Khúc. Nhìn đóng đĩa này, lông mi của bạn học dần nheo lại.

Ôn Hành Chi quẹo cua, nhìn thấy cô biết là cô không thích nghe mấy đĩa nhạc này. Cho nên mới hỏi một vấn đề khác: "Sách mua vào hai ngày trước, cháu đã xem chưa?"

"Có nhìn sơ qua, nhưng vẫn không hiểu." Ôn Viễn nhức đầu, "Chú nói xem xong sẽ không phạm sai lầm. Đúng là sau khi cháu xem xong, càng không hiểu gì về tình yêu nam nữ."

Cô bé Ôn đầy vô tâm, nhưng mà khi Ôn Hành Chi nghe xong mấy lời này thì khóe miệng lại cong lên. "Cũng không đến mức phải hiểu hết mọi thứ đâu." Anh dừng xe trước đèn đỏ, hờ hửng nói: "Cháu chỉ cần biết, ở cái tuổi này của cháu mà phát sinh cảm giác khác lạ với người khác giới, thì chỉ là thần kinh bị kích thích. Không thể lấy đó mà làm chuẩn được."

Ôn Viễn ồ lên một tiếng, "Vậy nếu suy đi tính kỹ cũng không được sao?"

"Không được."

Ôn Viễn buồn bực, "Vậy thì khi nào mới được?"

"Sau hai mươi lăm tuổi." Ôn Hành Chi nhìn đèn đỏ đang đếm ngược, chuẩn bị lái xe, nói, "Chờ khi cháu biết được cái gì là tốt cái gì là xấu. Lúc đó mới có thể bắt đầu."

Nói xong thì đèn xanh sáng lên. Ôn Hành Chi đạp ga chạy về phía trước.