Cậu Là Nam Tớ Vẫn Yêu

Chương 15: Cháu là người giúp việc của An Tử Yến




An Tử Yến dùng một phương thức khác bày tỏ tình yêu của hắn, Mạch Đinh đã thực thỏa mãn .

Sau đó, Mạch Đinh mới biết được, hóa ra mình bị Bạch Tiểu Tư đùa giỡn, Bạch Tiểu Tư cũng đánh giá quá cao Mạch Đinh, không ngờ An Tử Yến hoàn toàn không tốn nhiều công sức đã xử lý xong chuyện này .

Hiện tại Mạch Đinh cảm thấy An Tử Yến là một tên nham hiểm, bạn gái trước đây của hắn cũng không tốt lành gì, có điều nếu An Tử Yến là người nham hiểm, vậy Mạch Đinh – người yêu đương nhiệm, lại cảm thấy bản thân là người như thế nào?

Thứ sáu, đối với Mạch Đinh mà nói là ngày bi kịch, giờ cậu đang chuẩn bị xuất phát, bắt đầu hành trình trên con đường dọn dẹp vệ sinh của mình. Cậu hối hận vì đã đưa ra điều kiện đáng chết này, làm hại mấy ngày cuối tuần thoải mái tự tại của mình dâng không cho An Tử Yến .

Mạch Đinh lấy chìa khóa mở cửa, phát hiện trong phòng khách không có ai, nhìn xung quanh, An Tử Yến ra ngoài rồi sao? Cậu lại rón ra rón rén đến phòng ngủ, phát hiện thì ra An Tử Yến đang tắm .

“Tớ đến rồi đây.”

“Ừ.”

Mạch Đinh vén ống tay áo, kéo màn cửa, để ánh mặt trời chiếu vào nhà, căn phòng bởi vì có ánh sáng mà thêm ấm áp, Mạch Đinh vừa lột ra giường của An Tử Yến, vừa nói chuyện phiếm với hắn: “Hôm nay khi tớ tới đây, thấy có một cửa hàng DVD, liền thuê hai cái, cũng mua chút đồ ăn vặt, buổi tối chúng ta xem đĩa đi.”

An Tử Yến ở bên trong không lên tiếng, nhưng Mạch Đinh khẳng định hắn vẫn đang nghe .

Sau khi đem khăn trải giường và quần áo của An Tử Yến mang đi giặt, Mạch Đinh nướng bánh mỳ và sữa bưng vào, tựa lên tường cạnh phòng tắm: “An Tử Yến, không phải cậu cũng giống tớ không có bạn bè đấy chứ, chưa từng thấy dấu vết có những người khác đến phòng cậu, có điều tính tình cậu kém như vậy, không có bạn cũng là bình thường. Tính cách tớ thân thiện như thế, sao lại không có ai làm bạn nhỉ, cho dù có cũng luôn khi dễ tớ.” Mạch Đinh dừng một chút, lại nói tiếp: “Tuy rằng cậu cũng luôn khi dễ tớ, nhưng tớ hiểu được, cậu tuyệt đối không giống với bọn họ, cái gì mà ông trời có mắt, đều là giả dối, bằng không sao lại cho tớ ít bạn bè như vậy.” Mạch Đinh chỉ cần ở bên cạnh An Tử Yến, liền không nhịn được muốn thổ lộ tâm sự với hắn, quả thật, từ nhỏ đến lớn, cậu hâm mộ nhất là người có nhiều bạn bè quây xung quanh, nhưng Mạch Đinh sống đã hai mươi năm cũng chỉ kết giao được vài người bạn .

Cửa phòng tắm mở ra, An Tử Yến vươn tay, kéo Mạch Đinh vào phòng tắm còn bốc hơi nước .

“Cậu không cần ông trời làm gì, có tớ là đủ rồi.”

Mạch Đinh trong làn sương mù trông thấy nụ cười của An Tử Yến, có lẽ ông trời thật sự có mắt, mới có thể ban An Tử Yến cho một người bình thường như mình .

Khi Mạch Đinh còn đang sững sờ, An Tử Yến ôm lấy cậu ném vào trong bồn tắm lớn, nước bắn tung tóe, Mạch Đinh giãy dụa kêu to: “Cậu làm gì vậy, tớ không mang theo quần áo, giờ bị ướt hết rồi.”

“Tắm cùng.”

“Ai muốn tắm cùng cậu, cậu sờ chỗ nào đó, giữa ban ngày ban mặt cậu rốt cuộc muốn làm gì hả.” Mạch Đinh cảm thấy chuyện giường chiếu ấy mà vẫn nên làm vào buổi tối thì hợp lý hơn .

“Cậu đã nói tùy thời tùy chỗ có thể làm cậu nha.” An Tử Yến không cho Mạch Đinh phản kháng lột sạch quần áo của cậu, không đợi Mạch Đinh lên tiếng liền sáp qua hôn, thân mình Mạch Đinh ở trong nước không thể động đậy, hôn chốc lát, Mạch Đinh cũng thôi giãy dụa, vòng tay ôm lấy cổ An Tử Yến, bắt đầu đáp lại. Ngón tay An Tử Yến vuốt ve mặt Mạch Đinh, mu bàn tay từ làn da ẩm ướt trượt xuống ngực, dịu dàng khiêu khích, khơi mào dục vọng .

Mạch Đinh tựa hồ đã lâu không tiếp xúc thân thể gần gũi như vậy với An Tử Yến, hơn nữa mỗi lần đều mang đến cảm giác khác nhau, Mạch Đinh ôm chặt lấy An Tử Yến, giống như có được bảo bối yêu thích không muốn buông tay .

An Tử Yến vươn đầu lưỡi liếm hai điểm nhỏ trước ngực Mạch Đinh, khiến Mạch Đinh muốn ngừng mà không được .

“A — a —” Cậu tận lực ngưỡng cổ ra sau, hai tay dùng sức bắt lấy thành bồn tắm, phát ra tiếng rên rỉ mê người, xuyên qua sương mờ, khiến kẻ khác tâm động .

Tay An Tử Yến vuốt ve từ cẳng chân Mạch Đinh đến mé trong bắp đùi, Mạch Đinh hít sâu một hơi, toàn thân căng thẳng, theo động tác trên tay của An Tử Yến, rốt cuộc không thể khắc chế thanh âm càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng khiến người ta thẹn thùng: “A — a, An Tử Yến, thật thoải mái, ưm — a tay cậu, ha — a — đừng dừng!”

Mạch Đinh chưa từng nghĩ đến mình sẽ nói ra những lời hạ lưu như vậy, nhưng trước cơn lốc tình dục, lý trí đành lui bước .

“A — ha — vào đi, tớ muốn cậu tiến vào — a — ha.”

Bản thân An Tử Yến cũng nhẫn hết nổi, tìm chuẩn vị trí tiến vào Mạch Đinh, Mạch Đinh túm lấy bả vai An Tử Yến, ngón tay đâm vào da thịt An Tử Yến .

“Đau không?”

Mạch Đinh lắc đầu, bắt đầu chuyển động theo An Tử Yến, ánh mắt mơ màng. Cảm thụ phía sau truyền đến từng đợt lửa nóng, vươn đầu lưỡi liếm đôi môi khô khốc: “A — cậu — aha — lớn, tớ sắp chịu không nổi.”

Một lát sau, hai người đồng thời phóng thích .

Trong bồn tắm lớn bọt nước dập dềnh, trong bồn tắm lớn tình yêu của hai người tràn ra ——.

____________________

Hai người vừa mới tắm rửa xong, hiện tại đang thay quần áo, Mạch Đinh lại bị ép mặc quần áo của An Tử Yến .

“Trưa ăn gì?”

“Tùy.”

Mạch Đinh hỏi vậy chứ không mong nhận được đáp án từ An Tử Yến, chỉ thuận miệng thôi .

“Lần trước ngồi xe đến đây tớ thấy hình như gần đây có chợ, đi mua thức ăn, tớ nấu cơm cho cậu thế nào.”

“Cậu đi đi.”

“Cái gì tớ đi đi, cậu phải đi cùng tớ.”

“Không đi.”

“Đi đi mà, không có cậu bên cạnh, một mình tớ sẽ bất an.”

“Mua thức ăn thì có gì mà bất an.”

“Làm xong rồi cậu định trở mặt?”

“Ồn muốn chết.” An Tử Yến luôn dùng những lời này đuổi Mạch Đinh, sau đó đi về phía phòng khách, bật tivi. Mạch Đinh đến trước mặt An Tử Yến, tắt tivi đi .

“Cậu có tin hay không?” An Tử Yến nhìn chằm chằm ánh mắt kiên định của Mạch Đinh .

“Tin cái gì?”

“Lập tức tiễn cậu xuống địa ngục.” Biểu tình của An Tử Yến không giống như đang nói giỡn, ánh mắt Mạch Đinh dao động, có chút sởn tóc gáy .

Đúng lúc này, di động trên lầu của An Tử Yến đổ chuông, An Tử Yến phất phất tay với Mạch Đinh: “Nhận điện thoại giúp tớ.”

Tuy rất không hài lòng với loại đãi ngộ gọi là đến, bảo là đi này, Mạch Đinh vẫn chạy lên lầu, cầm điện thoại nhận cuộc gọi, còn chưa kịp lên tiếng, đầu bên kia liền truyền đến một giọng nữ trung niên: “Tử Yến, giờ có ở nhà không? Lần trước mẹ cháu nhờ dì mang cho cháu một thứ, giờ dì mới đem qua được, dì sắp đến nhà cháu rồi, nhanh lên nhé, lát nữa dì còn phải đến bệnh viện khám thai.”

“A, cái kia.” Đầu bên kia đã cúp máy .

Mạch Đinh ngó đầu ra nói với An Tử Yến đang ngồi dưới lầu xem tivi: “Hình như là người dì mang thai của cậu, mẹ cậu nhờ dì ấy mang gì đó sang, để ở chỗ cậu, dì ấy sắp tới rồi.”

“Ừ.”

Nói xong Mạch Đinh đi xuống lầu: “Tớ đây đi trước mua thức ăn, tránh mặt một chút, miễn cho dì cậu trông thấy.”

“Tránh cái gì mà tránh? “ An Tử Yến dù sao cũng từng sống ở nước ngoài, cách nghĩ có phần không giống Mạch Đinh, hắn nếu yêu đàn ông, thì sẽ không định giấu diếm, có thể chấp nhận thì chấp nhận, không thì cút .

“Cậu ngốc a, đương nhiên là tránh chuyện hai chúng ta, nếu bị dì cậu biết được, sẽ nghĩ như thế nào? Bọn họ tuối tác đã cao, tư tưởng rất bảo thủ.”

“Cậu cảm thấy suy nghĩ của mình rất thoáng à?” Mạch Đinh quả thật không có lập trường nói mấy lời này .

Khi hai người còn đang thảo luận đề tài này, chuông cửa vang lên, Mạch Đinh luống cuống, muốn tìm một nơi trốn đi, lại bị An Tử Yến nhéo: “Đi mở cửa.” Sau đó đẩy Mạch Đinh về phía cửa .

Mạch Đinh bất chấp mở cửa ra, liền thấy được một bà cô bụng to, đeo kính mắt, ăn mặc như quý phu nhân, bà cô ngạc nhiên nhìn Mạch Đinh: “Cậu là ai?”

“Cậu ấy là người của cháu.” An Tử Yến còn chưa nói hết, đã bị Mạch Đinh cướp lời. “Người giúp việc, cháu là người giúp việc của An Tử Yến.” Sau đó quay đầu lại liều mạng nháy mắt với An Tử Yến, An Tử Yến trợn trắng mắt .

“Oh.”

Mạch Đinh vì muốn thể hiện bản thân là người lễ độ, tuy giờ công khai còn quá sớm, nhưng vẫn nên lấy lòng người nhà, cậu cười tủm tỉm đánh giá cái bụng của bà cô: “Bụng lớn như vậy a, cục cưng được mấy tháng rồi ạ?” Vẻ mặt thiện lương tươi cười .

Bà cô kia nghe xong sắc mặt liền trầm xuống, quả thực là đen tựa đít nồi.. .

“Ngốc.” An Tử Yến ở sau lưng nhỏ giọng mắng một câu, Mạch Đinh không rõ sao lại thế này, bất quá giây tiếp theo cậu liền hiểu được, lúc này phía sau bà cô kia xuất hiện một người phụ nữ khác, đi giày bằng, trong tay đang cầm thứ gì đó, tay còn lại đỡ sau lưng, quan trọng nhất là, cái bụng phình to như cái trống: “Tử Yến, mẹ cháu bảo dì mang cái này tới, dì không quấy rầy nữa, hôm nay dì Vân tốt bụng cùng dì đến bệnh viện kiểm tra tiểu bảo bảo.”

An Tử Yến lướt qua Mạch Đinh đang thạch hóa, nhận lấy gói to: “Trên đường nhớ cẩn thận.”

“Ừm, được rồi, chúng ta đi đây.”

Dì Vân dùng ánh mắt muốn giết người nhìn chằm chằm Mạch Đinh, hận không thể khoét mấy lỗ trên người cậu: “Tử Yến, dì biết loại người giúp việc này, so ra có chút tiện lợi, nhưng cháu cũng không thể ham món lợi tiện nghi nhỏ này, tục ngữ có câu tiền nào của nấy, nếu cháu cần, dì có thể tìm cho cháu một người đã qua huấn luyện chuyên nghiệp.”

“Dì à, ý tốt của dì cháu xin nhận, dì Hồng còn đang chờ dì đó, dì đưa dì ấy đến bệnh viện trước đã, việc này nói sau.” An Tử Yến chỉ chỉ Mạch Đinh: “Người này, đã dùng qua rồi, không thể trả lại.” Hiện tại An Tử Yến còn có thể nói tiếng người .

Dì Vân cũng không suy nghĩ gì nhiều về câu nói của An Tử Yến, liếc mắt trừng Mạch Đinh một cái rồi rời đi .

Hóa ra dì ấy chỉ hơi mập chút mà thôi, không phải mang thai. Mạch Đinh ảo não nghĩ .

Xem ra đã để lại ấn tượng xấu rồi, Mạch Đinh vĩnh viễn sẽ không quên ánh mắt dì Vân nhìn mình. Sau khi đóng cửa, An Tử Yến liền nhịn không được bật cười, Mạch Đinh oán hận nhìn chằm chằm An Tử Yến: “Cười, cười, cậu cười chết luôn đi, lão tử muốn đi mua thức ăn, đừng chắn đường tớ.” Nói xong Mạch Đinh phi như bay ra ngoài, tiếng cười của An Tử Yến cực kỳ chói tai .