Cẩu Nô Cung Đình Sinh Hoạt

Chương 33



CHƯƠNG 33

Từ Húc hái rất nhiều hoa, dự định dùng để trang trí phòng ngủ, lại lo lắng Tư Mã Ngung đối bọn nhỏ nghiêm khắc, tuy rằng bọn họ thật sự kiêu ngạo, nhưng hẳn là phải chậm rãi dạy dỗ, bởi vậy hắn lại đi vòng qua hồ cá chép.



“Cần Nhi tham kiến mẫu phi nương nương, thỉnh mẫu phi tha thứ Cần Nhi vừa rồi vô lễ, Cần Nhi về sau sẽ hiếu thuận mẫu phi, cùng Tam đệ hòa thuận, sẽ không làm cho phụ hoàng lo lắng”. Tư Mã Cần thế nhưng quỳ trên mặt đất, thái độ thành khẩn nói.

“Ân, mẫu phi sẽ không để ý chuyện vừa rồi”. Từ Húc bị lời nói của Tư Mã Cần dọa tới mức trợn mắt há hốc mồm, vừa mới đây còn cả gan lấp miệng mình, hiện tại lại giống hiếu tử. Một lát sau hắn mới hoàn hồn nâng Tư Mã Cần dậy.

“Cám ơn mẫu phi”. Tư Mã Cần nhu thuận nói.

“Mẫu phi, Nhị ca nói muốn đem dế mèn của hắn đưa cho Khiêm Nhi”. Tư Mã Khiêm khoái trá khoe với Từ Húc, xem ra đã quên Tư Mã Cần lúc trước đối đãi với mình như thế nào.

“Mẫu phi thấy các ngươi huynh đệ hòa hảo thật cao hứng nha”. Từ Húc tự đáy lòng nói, sờ sờ đầu Khiêm Nhi.

“Ái phi, ngươi mang Cần Nhi và Khiêm Nhi hồi cung trước, trẫm sẽ trở về sau”. Tư Mã Ngung đang chờ Lý Trường An mang gia pháp đến. Đó là một cây mộc thước mà Cao Tông đã dùng để trừng phạt hoàng thất phạm sai lầm, hay để hoàng thái hậu dùng để trừng phạt ấu đế, bất quá cũng không thường dùng, chỉ có phạm phải lỗi nghiêm trọng mới mang ra.

“Bẩm Thánh Thượng, gia pháp đã mang đến”. Lý Trường An cuối cùng cũng trở về, quỳ trên mặt đất, dâng mộc thước, phía sau cung nhân cũng đang đặt ghế.

“Đem súc sinh kia áp lên đi”. Tư Mã Ngung một tay tiếp nhận gia pháp, phân phó cung nhân.

“Ngung, Hiền Nhi còn trẻ, nên chậm rãi quản giáo, không cần sinh khí, không cần đem gia pháp lại đâu”. Từ Húc như thế nào không biết tính tình của hoàng đế, nếu thái tử tiếp tục không chịu nhận lỗi, hắn sợ Tư Mã Ngung sẽ đánh chết thái tử.

“Tiện nhân, không cần ngươi giả mù sa mưa, ta không cần người khác thương hại, ta tự mình đến”. Tư Mã Hiền đứng lên, đem quần cởi, sau đó ghé vào băng ghế, nâng mông lên.

“Súc sinh, ngươi còn dám vô lễ với mẫu phi, ai cũng không được vì hắn cầu tình. Ngươi thật to gan, không hổ là con trẫm”. Tư Mã Ngung nâng gia pháp, đánh một quyền thật mạnh xuống.

“Phụ hoàng vì tiện nhân và tạp chủng kia mà giết hại thái tử, thái tổ Cao hoàng đế, Thái Tông hoàng đế…. các ngươi trên trời có linh thiêng hãy nhìn xem”. Tư Mã Hiền cư nhiên không xin tha, còn can đảm khiêu khích Tư Mã Ngung.

“Nếu quả liệt tổ liệt tông trên trời có linh thiêng, nhìn thấy trẫm hiện tại ra sức đánh ngươi không cười súc sinh, nhất định cảm thấy thật vui mừng. Ngươi còn khí lực nói chuyện như vậy, xem ra là do trẫm đánh nhẹ, nên ngươi mới không biết tốt xấu lấy liệt thánh đến áp trẫm”. Tư Mã Ngung tăng thêm lực đạo, rất nhanh liền đem thái tử đánh đến ửng đỏ.

Thanh âm ‘ba ba’ không ngừng vang lên, Tư Mã Hiền đau đến xanh cả mặt, không muốn khóc, lại không muốn cầu xin tha thứ.

“Súc sinh, ngươi là muốn trẫm đánh chết ngươi phải không? Ngươi nói đi”. Tư Mã Ngung vừa nói vừa liên tục hạ đòn.

“Ngung, quên đi, không cần đánh nữa”.

“Khiêm Nhi van cầu phụ hoàng, tha cho thái tử, hắn tuy rằng hư hỏng nhưng vẫn là đại ca của Khiêm Nhi”.

“Cần Nhi cũng van cầu phụ hoàng”.

“Nô tì thỉnh Thánh Thượng đánh chết Hiền Nhi, dù sao sau này hắn cũng bị người khác giết chết, không bằng hiện tại chết trong tay Thánh Thượng, Thánh Thượng là phụ hoàng của hắn, hắn chết cũng không oán, nô tì thỉnh cầu Thánh Thượng ban thưởng hắn một ân huệ”. Hoàng hậu nghe được cung nhân bẩm báo, vội vàng chạy tới.

“Hoàng hậu, trẫm hỏi ngươi, ngươi thân đứng đầu Lục cung, ngày thường quản giáo thái tử như thế nào? Súc sinh này thực mất tôn nghiêm, ngỗ nghịch phạm thượng, trẫm đối với mẫu tử các ngươi thực thất vọng, hiện tại ngươi đem súc sinh này mang về cung hảo hảo ngẫm lại, từ hôm nay trở đi hậu cung sự vụ không cần ngươi xen vào nữa, trẫm sẽ ủy thác người khác, ngươi chuyên tâm giáo dưỡng thái tử đi”. Tư Mã Ngung giao gia pháp cho Lý Trường An.

“Thánh Thượng định phế bỏ mẫu tử chúng ta sao?”.

“Nếu trẫm có ý này, đến lúc đó tự nhiên sẽ phái Trường An đi tuyên chỉ, hoàng thái hậu đang lễ Phật ở Ngũ Thai sơn sẽ sớm hồi kinh, trẫm sẽ cùng mẫu hậu thương lượng việc này sau, đến lúc đó mới có quyết định, không cần nói nhiều, lui ra”.

“Nô tì cáo lui”. Hoàng hậu trừng mắt nhìn Từ Húc, sau đó sai người nâng thái tử đã muốn bất tỉnh trở về.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.