Cầu Vòng Trên Thiên Đường

Chương 12



Những ngày đầu tiên của tháng mưa trôi đi chầm chậm. Mới đó mà đã 3 tháng kể từ ngày Iris cùng Văn Tường rời khỏi thành phố, Dĩnh Phong lại trở về với nhịp sống bình thường của mình…

Hoặc chí ít là hắn cố gắng như thế.

Có những đêm say rượu bí tỉ, hắn lại loạng choạng đến nhà Iris. Hắn đứng đó, chỉ đơn giản là ngắm nhìn sự yên tĩnh đáng kinh ngạc của ngôi nhà, bần thần nhớ lại những ký ức cũ. Rồi hắn bật người, cười ngây dại, nhưng lại đau đến tận tâm can.

Tháng thứ 2 sau khi Iris rời khỏi, hắn nhận ra căn nhà mãi chìm trong bóng tối ảm đạm, Gia Hy đã dọn đi. Từ đó, ngay cả nụ cười hắn cũng không nở rổi nữa.

Hải Như hiển nhiên không thể không nhận ra sự đổi khác của hắn. Hắn bảo hắn vẫn vậy, hắn không thay đổi, nhưng tận sâu kín trong cõi lòng, cô biết mối quan hệ giữa cô và hắn mãi mãi cũng không thể trở lại như trước kia nữa.

.

Hắn của trước kia chưa bao giờ trở về nhà trong trạng thái nát rượu, ôm chặt lấy cô chỉ để không ngừng thốt lên “Anh yêu em”.

Hắn của trước kia không có những khoảng khắc vô hồn, chỉ nhìn đăm đăm vào bóng tối.

Và hắn của trước kia cũng không có nhưng cơn mê sảng giữa đêm để liên tục gọi tên Iris.

Hiển nhiên, Như biết Iris là ai.

Cô cũng muốn biết lời giải cho câu hỏi vẫn luôn ám ảnh người cô yêu ngay cả trong giấc mơ:

“Iris, em có hạnh phúc không?”

.

Một ngày hiếm hoi nọ, Dĩnh Phong trở về nhà trong thể trạng còn tỉnh táo. Hắn nhìn thấy Văn Tường đứng chờ ở đầu con ngõ, với chiếc giỏ xách nặng chịch. Qủa tim hắn vỡ ra thành từng mảnh.

Cuối cùng thì, Iris cũng không vượt qua được tuổi 19.

-Nửa tháng sau khi trở lại Mỹ, căn bệnh của Hiểu Đồng đột nhiên trở nặng, đám cưới bị hủy bỏ. Dù đã thử nhiều biện pháp trị liệu khác nhau nhưng Hiểu Đồng cũng chỉ cầm cự được vài tháng –Văn Tường nói, đoạn ấn chiếc túi giấy vào tay hắn –Cái này Hiểu Đồng muốn tôi gửi cho cậu.

Hắn đứng sững, nước mắt lặng lẽ chảy dài. Hắn tưởng hắn không thể khóc được nữa, vậy thứ dung dịch quái quỷ đang rơi ra khỏi mi hắn là gì đây?

Iris…

Đi rồi…

Không bao giờ trở lại nữa.

Đi rồi…

Đôi chân hắn bất giác khụy xuống. Thứ nước mắt hắn cố kiềm nén bao nhiêu ngày qua như được giải thoát.

Hắn mệt mỏi rồi, hắn buông tay rồi, không bám víu nữa.

Iris…

Đi rồi…

Không một lời từ biệt…

Đi rồi…

Tâm trí hắn lẩm bẩm không ngừng.

.

Đến giờ hắn mới biết… Cảm giác đau thật sự là như thế nào.



Chiếc túi giấy mà Văn Tường đem đến cho hắn toàn bộ là đĩa thu hình. Bàn tay run run của hắn cầm lấy một đĩa cho vào máy phát. Đôi mắt hắn thâm quầng, lơ đãng, nhưng hắn cũng muốn biết Iris đã gửi gì cho hắn.

Đã đến tận cùng đau đớn rồi thì còn gì hắn không thể chịu nổi nữa?

-Dĩnh Phong ca, là Iris đây.

Gương mặt Iris bất giác xuất hiện trên màn hình khiến hắn thoáng giật mình. Hắn tiến đến gần tivi hơn, nước mắt tràn ra. Vẫn là nụ cười đó, nhưng sao yếu ớt đến kỳ lạ. Dựa vào quang cảnh quanh nó thì hẳn đoạn phim này được quay trong bệnh viện.

Giọng nó run rẩy, răng cắn chặt vào môi để ngăn nước mắt rơi ra.

-Những ngày qua… em thật sự rất đau –Nó nói chậm rãi –Trước đây em vẫn nghe người ta nói những người sắp chết sẽ nhớ rất rõ những gì xảy ra trong cuộc đời họ. Chưa bao giờ em lại thấy rõ như vậy. Em nhớ khi chúng ta còn nhỏ, nhớ việc 3 chúng ta đã từng hứa với nhau… Từng việc từng việc cứ như một cuốn băng tua lại trong đầu em. Và Dĩnh Phong ca à, hơn hết, em nhớ anh….

Đột ngột bàn tay Iris giăng ra che kín màn hình sau tiếng nấc. Dĩnh Phong biết lý do Iris không nói được nữa. Qủa tim hắn vẫn gào lên đau đớn, nhưng hơn hết việc nhìn thấy Iris lại khiến hắn hạnh phúc.

-Em đã cố gắng để hận anh, nhưng càng cố em càng không thể -Iris tiếp với đôi mắt mộng nước –Anh và chị Hải Như thế nào rồi? Hai người phải hạnh phúc nhé…

Lần này thì hắn sụp đổ thật sự. Những ngón tay hắn khẽ chạm vào màn hình tivi. Hắn khóc, làm sao hắn có thể sống hạnh phúc khi không có nó bên cạnh đây?

Hắn lần tìm những chiếc đĩa còn lại, tất cả đều có chủ đề là chúc mừng sinh nhật.

-Dĩnh Phong ca, em từng có một lời hứa. Iris hy vọng có thể cùng anh trải qua sinh nhật 32… 42… 52… 62… 100 tuổi, đến khi không còn hiện diện trên cõi đời này nữa. Nhưng mà.. em nghĩ mình không có cơ hội đó nữa rồi. Thế nên em thu những đoạn băng này, xem như đã cùng anh trải qua được không. Đến đó anh nhớ phải mở ra xem đó.

-Dĩnh Phong ca, chúc mừng sinh nhật thứ 32 của anh. Chắc là bây giờ anh đã là một giảng viên rồi nhỉ, giống như giấc mơ thưở bé của chúng ta. Iris rất thích lúc anh đứng giảng bài, những lúc đó, anh rất oai vệ, cứ như cả thế giới này thuộc về anh. Em không đoán được chị Hải Như sẽ sinh cho anh bao nhiêu đứa con, nhưng em hy vọng chúng sẽ giống chị Hải Như, đừng giống anh, sẽ dễ mập lắm. Hạnh phúc nhé, Dĩnh Phong ca của Iris…

-Chúc mừng sinh nhật thứ 42 của anh, Dĩnh Phong ca. Anh sắp phát tướng rồi đó, đừng uống rượu nhiều nữa, sẽ chết sớm đó. Các con của anh lúc này đã lớn cả rồi, anh phải sống tốt để chăm sóc chúng, biết không? Còn phải cạo râu thường xuyên nữa. Không thì trông anh sẽ già đi 10 tuổi, như ông cụ ấy. Hãy sống hạnh phúc nhé anh…

-Mừng sinh nhật lần thứ 52 của anh, Dĩnh Phong ca. Tóc anh đã bạc đi một nửa rồi kìa, đừng che lại, em thấy rồi đó. Chắc là con anh đã lấy chồng lấy vợ rồi phải không? Cũng đừng vì vậy mà bỏ bê bản thân. Anh còn phải chăm sóc chị Hải Như nữa biết không. Anh chỉ mới 52 tuồi thôi, quãng đời phía trước vẫn còn rất dài, hãy dành thời gian ở bên cạnh chị ấy. Hãy sống hạnh phúc nhé anh…

-Sinh nhật thứ 62, Dĩnh Phong ca của em chắc đã già họp hẹp rồi. Em biết là khi anh xem đoạn băng này anh sẽ ganh tị với em, bởi vì Iris vẫn còn rất trẻ, phải không. Nhưng cũng đừng vì vậy mà so sánh em với chị Hải Như. Chị ấy vẫn rất đẹp, rất xứng với anh. Chị ấy mới là người nắm tay anh đi hết quãng đời này. Hãy trân trọng chị ấy anh ạ.

Khuôn mặt Iris vẫn không ngừng liếng thoắt trên màn hình tivi. Hắn chăm chú nhìn vào đôi mắt mọng đỏ, hắn biết mắt mình cũng trong cùng tình trạng đó.



-Dĩnh Phong ca, năm nay anh 100 tuổi. Sở dĩ là 100 vì em cũng không biết anh có sống đến 102 tuổi không –Iris nói trong đoạn băng cuối cùng, trong một quang cảnh khác, giọng điệu ngắt quãng. Hắn biết, lúc này nó đã yếu ớt lắm rồi –Chắc rằng lúc này anh đã hiểu cảm giác của em. Em rất sợ, giống như những người già thường hoảng hốt khi nghĩ đến cái chết của chính mình. Nhưng em chỉ mới 19 tuổi thôi, có quá nhiều điều em không biết. Dĩnh Phong ca, anh có thể trả lời em không? Tại sao ông trời lại muốn tước đoạt cuộc sống của em sớm đến vậy?

Anh có nhớ cái lần chúng ta ở bãi biển không? Chắc anh cũng gia đến mức không nhớ nỗi nữa rồi, nhưng chính vì vậy mà em mới có thể tiết lộ với anh. Thật ra, hôm ấy em đã định tự sát. Em không muốn mỗi ngày đều phải lo sợ phập phồng nữa, cảm giác chờ đợi thật sự rất mệt mỏi anh à. Nhưng khi nước ngập đến cổ em, thì cảm giác trong em chỉ có sợ. Lúc ấy em mới nhận ra mình ham sống đến mức nào. Vẫn còn may là có anh níu tay em lại…

Em nghĩ anh là lý do khiến em có thể sống và tồn tại. Thật ra, em chỉ viện cớ thôi. Người em yêu nhất trên đời vốn không phải anh, là bản thân em. Vì vậy khi anh từ bỏ em em mới có thể tiếp tục sống, tiếp tục yêu anh, hận anh. Cũng đừng nghĩ em khoan dung khi gửi cho anh đoạn băng này. Em chỉ muốn anh sống tiếp cuộc sống mà em đã mường tượng ra. Bằng cách đó, suôt cuộc đời này, anh sẽ nợ em, sẽ luôn phải nhớ em. Haha, có phải anh đang nghĩ em ác lắm không? Bởi vì nhớ một người thật sự rất đau khổ. Em tin rằng anh cũng hiểu cảm giác đó rồi.

Anh có nhớ trước đây có lần em đã hỏi anh sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau bóng tối là ánh sáng, vậy sau cái chết là gì không? Em đã tìm được câu trả lời anh ạ. Đi sau cái chết chính là sự sống.

Khi anh nhận được đoạn bặng này, đồng nghĩ với việc em không còn nữa, nhưng cũng đừng vì vậy mà đau lòng vì em. Em đã sống một cuộc sống khác, trong những con người khác. Nếu cái chết của 1 người có thể đem lại sự sống cho nhiều người khác thì em tin là rất xứng đáng. Cả anh cũng nghĩ vậy đúng không?

Vậy anh có thể sống hạnh phúc thay cả phần của em không, Dĩnh Phong ca?

.

Hình ảnh trên tivi bắt đầu nhòe đi, nước mắt hắn rơi lã chả. Hắn gật gật, như thể bản thân đang đối diện với nó

-Có. Iris à, em an tâm. Những gì em muốn anh sẽ thay em thực hiện. Anh sẽ sống tốt… cho cả 2 chúng ta.

Iris cúi mặt. Dường như nó cũng biết những gì hắn sẽ nói.

Nụ cười trên môi nó nở ra…

Đau nhói…

-Lần sau gặp chúng ta sẽ chụp một bức hình nhé -Iris tiếp, giọng nhẹ như hơi thở – Iris không có hình nào của anh cả.

-Sẽ -Hắn lẩm bẩm –Lần sau gặp lại anh sẽ cùng em chụp thật nhiều hình

Phút chốc màn ảnh vụt tắt, căn phòng chỉ còn lại mỗi mình hắn.

Yên ắng…

Hắn ôm lấy mớ đĩa, òa khóc.

Iris đi thật rồi.

Ngay cả 1 lời thật lòng hắn cũng chưa kịp nói với nó…

-Iris, em thật sự rất ác độc –Hắn nói –Em bắt anh phải nhớ em suốt đời sao?



Cánh cửa bên ngoài dần khép lại. Hải Như cúi mặt, lau đi nước mắt.

Cuối cùng thì cô cũng hiểu ra mọi chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.