Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 12



CHƯƠNG 12

Không biết thời gian đã qua bao lâu, ngoài cửa cuối cùng cũng có tiếng động. Kim Tại Trung đứng dậy nhưng người đi vào không phải Trịnh Duẫn Hạo, mà là một người già hơn 60 tuổi. Người già trong tay cầm chặt một chiếc thùng vội vã tiến vào một căn phòng ở lầu 1, ba người theo sau người già đó trong tay cũng cầm theo những chiếc thùng to nhỏ khác nhau theo đi vào phòng. Nhưng người già đó, chẳng phải là hướng dẫn viên ở khu resort sao?! Cậu còn mượn xe đạp nữa! Ông ấy rốt cuộc là người như thế nào? Vừa nãy Đặng Dũng nói “Hạ thúc công” là ông ta?!

Sau khi người già vào trong phòng được khoảng nửa tiếng, bên ngoài cửa lại có tiếng động, Đặng Dũng chạy ra ngoài, sau đó Kim Tại Trung thấy Trịnh Duẫn Hạo cùng một đám người phía sau tiến vào. Trên mặt hắn, trên áo, quần và giày đều dính vết bẩn, nhưng hình ảnh lại không hề chật vật chút nào, Trịnh Duẫn Hạo đã cởi bỏ áo khoác, thân trên chỉ có chiếc áo sơmi trắng, nên màu đỏ trên đó thật sự rất chói mắt. Trên người hắn chảy máu nhiều nhất chính là bả vai trái đang dùng tay phải đè lên, trừ trên quần áo, tay phải cũng đều là máu.

Sau khi Trịnh Duẫn Hạo đi vào, nói với người bên cạnh vài câu, mắt cũng quét một vòng xung quanh rồi nhìn vào mắt Tại Trung.

“Ta không sao. Cậu về phòng trước.”

Kim Tại Trung ngây ngốc gật đầu, sau đó đi lên đầu. Trịnh Duẫn Hạo xoay người đi vào căn phòng trước đó người già đã đi vào.

“Đã báo với Huy ca chưa?”

Đào Chí Cương cũng bị thương, nhưng chỉ vì bị những mảnh vỡ sượt qua.

“Đại ca nói không được để Huy ca biết.”

“Chuyện lớn như vậy cũng không nói với anh ấy?”

“Nếu mà biết được chắc chắn sẽ bắt đại ca quay về ngay. Đại ca nói, thả dây dài mới câu được cá lớn! Mẹ nó! Nếu bị ta bắt được chắc chắn sẽ lột da nó, sau đó ném cho chó ăn!”

Kim Tại Trung ngồi trong phòng không biết phải làm gì. Vừa nãy cậu cũng gọi điện cho bố mẹ, em gái, Tạ Cát Phi, họ đều không xảy ra chuyện gì, nên người xảy ra chuyện, chỉ có Trịnh Duẫn Hạo. Tại sao lại là hắn? Cậu từ lúc nào để ý Trịnh Duẫn Hạo rồi? câu và Trịnh Duẫn Hạo rất “thân thiết”.Nhưng?? Chẳng lẽ?? Không thể không thể, người cậu thích rõ ràng là Tạ Cát Phi, điểm này là hoàn toàn có thể khẳng định.

Trong lúc nội tâm của Kim Tại Trung đang nghĩ đông nghĩ tây, Trịnh Duẫn Hạo trần trụi nửa thân trên bước vào, cánh tay phải và trên vai cũng quấn băng vì vai bị thương nên băng được quấn xuống tới vùng eo, trên mặt có vài chỗ đang dán băng cá nhân, nhìn có vẻ không nghiêm trọng.

“Hôm nay không làm.”

“Vậy hôm nay ta có thể về rồi phải không?”

“Tối nay cứ ở lại. Cậu tắm trước rồi lên giường ngủ, ta vẫn còn chuyện phải giải quyết.”

Lại là như vậy, cậu biết chỉ cần đối nhãn với Trịnh Duẫn Hạo quá ba giây, bản thân mặc cho Trịnh Duẫn Hạo nói gì cũng sẽ gật đầu! Kim Tại Trung vừa đứng dưới vói sen vừa tự oán giận. Ra khỏi phòng tắm, Kim Tại Trung không thấy Trịnh Duẫn Hạo, nhưng lại nghe thấy tiếng nước phát ra từ phòng tắm còn lại. Người này?? Hắn không biết bản thân đang bị thương sao? Còn tắm! Không lâu sau, Trịnh Duẫn Hạo quả nhiên chỉ khoác áo choáng tắm đi ra từ phòng tắm, tóc vẫn còn ướt.

“Băng này chống nước, sẽ không làm hại đến vết thương.”

Trịnh Duẫn Hạo nhìn Kim Tại Trung, Kim Tại Trung không nói gì, xoay người leo lên giường.

Tại sao phải giải thích với cậu? Cậu đâu có hỏi, cũng không lo cho hắn. Đi ngủ! Ngày mai còn phải đi làm. Kim Tại Trung trong lòng lầm bầm, nhưng lại không biết Trịnh Duẫn Hạo vì thấy cậu chau mày mới giải thích với cậu.

Giường này Kim Tại Trung đã từng nằm nhiều lần, nhưng chưa lần nào giống lần này cái gì cũng không làm, chỉ nằm ngủ, nên vẫn có chút không quen, chỉ có thể cố gắng xem nó là giường của mình. Trong lúc đang tự mình ru ngủ, Kim Tại Trung đột nhiên cảm thấy phần giường bên cạnh bị lún xuống, mùi hương quen thuộc xộc vào mũi, tiếp đến là thứ ôn nhu ấm áp chạm vào môi cậu.

Không phải bản thân hắn nói không làm sao? Bây giờ lại là cái gì? Với lại cậu không thích cái mùi thuốc xen lẫn mùi huyết tinh trên người hắn.

Kim Tại Trung cắn chặt răng, môi cũng vô tình mím chặt, ngay lúc cậu muốn đưa tay đẩy Trịnh Duẫn Hạo ra nhưng lại đụng phải băng vải trên vai hắn, tay lại đưa xuống. Trịnh Duẫn Hạo vốn vì Kim Tại Trung từ chối nên tách ra nhưng vì hành động này, môi lại ấn lên, đầu lưỡi dễ dàng tách môi cậu ra luồn vào trong.

“Thích không?”

“Ân?”

Lần này Trịnh Duẫn Hạo không ôn nhu như thường ngày, hôn một cách quyết liệt, đầu óc của Kim Tại Trung có chút hỗn loạn.

“Cá, có thích không?”

Kim Tại Trung chống lại đôi mắt đang rất gần của Trịnh Duẫn Hạo. Trịnh Duẫn Hạo đang rất gần, không khí cũng vì cái hôn lúc nảy trở nên ái muội, Kim Tại Trung xoay mặt sang một bên.

“Ân.”

Trịnh Duẫn Hạo không nói gì nữa đứng dậy rời khỏi giường, tắt đi đèn lớn của phòng ngủ, đem theo đèn bàn cùng một số giấy vẽ đặt lên trên chiếc bàn gỗ duy nhất trước ghế sopha trong phòng. Không lâu sau, Kim Tại Trung trên giường nghe thấy tiếng xào xạc của bút trên nền giấy. Nhẹ nhàng ngồi dậy, nhìn Trịnh Duẫn Hạo ngồi trên nên đất không biết đang viết hay vẽ cái gì. Hắn bị thương ở bả vai và các khớp tay trái, còn cậu nhớ là hắn thuận tay trái mà, sợ tay không bị phế hay sao!

“Ngươi có thể để ngày mai mới làm không? Cứ lạo xạo, ta ngủ không được.”

Vừa nói xong Kim Tại Trung liền trốn trong chăn cắn chặt lưỡi. Ngữ khí của chính mình vừa rồi là gì thế? Sao nghe giống bản thân làm nũng với người tình thế này? Còn nữa cậu dùng thân phận gì yêu cầu Trịnh Duẫn Hạo làm thế?

Càng khiến Kim Tại Trung ngạc nhiên chính là Trịnh Duẫn Hạo trố mắt một hồi rồi giải thích với cậu.

“Những bức vẽ đó cũng bị đốt theo chiếc xe rồi, không có bản sao nên nhất định phải nhanh chóng vẽ lại, càng kéo lâu thì phiền phức càng nhiều. Vẽ nhiều quá, nên không nhớ rõ, còn phãi nhớ lại, nên càng gấp hơn.”

Bức vẽ? Chẳng lẽ là những bức mà trước đó cậu thấy?

Lý trí nói với Kim Tại Trung không nên để Trịnh Duẫn Hạo biết cậu từng xem qua những bức vẽ đó, mà còn nhớ rõ từng li từng tí. Nhưng?? Liếc nhìn băng vải trên vai trái của Trịnh Duẫn Hạo.

“Có phải những bức vẽ các loại súng không?”

“??Ân. Ngươi xem qua?”

“Ngươi hôm đó để trên bàn, nên xem qua rồi.”

“Toàn bộ đều xem qua?”

“Ân. Ngươi chắc phải biết trí nhớ của ta, cho dù không hiểu nhưng cũng sẽ nhớ rõ.”

“Nên…”

Tên Trịnh Duẫn Hạo này thật sự đáng ghét! Không bắt cậu nói rõ không được!

“Ta có thể vẽ giúp ngươi. Ngươi trước đây từng cứu Tiểu Nghiên, lần này xem như trả nợ cho ngươi, ta không thích nợ người khác.”

Kim Tại Trung một lần nữa phải dừng lại sự manh động của đầu lưỡi mình. Đúng là càng làm càng loạn, giữa cậu và Trịnh Duẫn Hạo vốn không thể dùng nợ hay không để nói, nếu muốn nói nợ thì cũng là Trịnh Duẫn Hạo nợ cậu. Cũng may Trịnh Duẫn Hạo không nói nhiều nữa, chỉ là dùng tay phải chạm nhẹ lên bả vai trái, cười nhẹ.

Trong phòng đèn lớn lại được bật lên. Kim Tại Trung ngồi cạnh bàn, dựa vào kí ức của mình vẽ lại từng bức từng bức một, Trịnh Duẫn Hạo ngồi ở một bên xem. Đợi đến khi bức vẽ thứ tám được hoàn thành, kim đồng hồ đã báo 4 giờ hơn.

Kim Tại Trung đặt bút xuống vươn vai, rất tự nhiên xoay đầu sang phía Trịnh Duẫn Hạo cười cười, Trịnh Duẫn Hạo rướn người qua hôn lên môi cậu một cái.

“Đi ngủ trước. Ngủ được chút nào hay chút đó, ngày mai người còn phải đi làm.”

Nằm trở lại giường, Kim Tại Trung cảm thấy bản thân càng ngày càng dễ trở nên ngây ngốc, giống như lúc nãy. Không gian lúc này cũng không đúng, không khí giữa cậu và Trịnh Duẫn Hạo không nên là như thế. Nhưng, nhưng rất mệt, chưa bao giờ ngủ trễ như vậy. Vừa nãy chú tâm quá cũng không cảm thấy gì, bây giờ vừa thư giãn mí mắt liền đánh nhau. Ngủ trước vậy, những chuyện đó ngày mai mới nghĩ tới. Nên Kim Tại Trung vừa nằm lên giường 5 phút liền ngủ.

Đang ngủ mê mê hồ hồ, Kim Tại Trung cảm thấy hình như nghe thấy chuông điện thoại của mình reo lên một lúc, sau đó lại dừng, có âm thanh gọi cậu, rất quen thuộc. Cố gắng hé mở mắt, khuôn mặt rất quen thuộc, Trịnh Duẫn Hạo? Đừng làm ồn cậu ah, cậu rất mệt! Nên đã nhắm mắt lại, xoay người tiếp tục ngủ.

Lúc Kim Tại Trung tỉnh dậy thì Trịnh Duẫn Hạo đã không còn ở trên giường. Mở mắt nhìn đồng hồ.Cái gì!

Mười hai giờ hơn?! Kim Tại Trung dụi dụi mắt mình nhìn lại lần nữa! Nắm lấy điện thoại trên tủ đầu giường nhìn, vẫn là mười hai giờ hơn! Tiêu rồi! Tiêu rồi!

“Trịnh Duẫn Hạo tại sao cũng không gọi ta một tiếng, thật là!”

Tự ngẫm lại hình như trước đó người gọi cậu, thì ra không phải là giấc mơ, là thật! Hắn nên gọi cho cậu tỉnh ah! Bây giờ tốt rồi, vô lý nghỉ mất một buổi.

Sau khi xuống giường Kim Tại Trung lại phát hiện một vấn đề: cậu không có quần áo để thay. Không thể mặc lại bộ đồ hôm qua đi làm ah? Cậu dù sao cũng là quản lý phòng kế hoạch. Vừa tự nói vừa đi đến bên sopha, phát hiện trên bàn có một bộ quần áo, bên cạnh còn một tấm giấy ghi chú. Kim Tại Trung cầm lên xem, chỉ có hai chữ:

Mặc lên.

Cái loại “khẩu khí” này vừa nhìn là biết của Trịnh Duẫn Hạo, người này nói chuyện không thể dễ nghe một chút hay sao? Chữ cũng không đẹp tí nào, chỉ có thể miễn cưỡng xem là ngay ngắn, “Tự như kì nhân”* cũng thật không để sử dụng lên người hắn.

*Tự như kì nhân”: cũng giống nét chữ là nết người.

Sau tan ca Kim Tại Trung mới biết, buổi sáng Trịnh Duẫn Hạo có xin phép, lí do là một người anh họ của cậu từ dưới quê lên khám bệnh, cần cậu đi cùng.

Buổi tối về tới nhà thấy được những đồ vật thuộc về Tạ Cát Phi, Kim Tại Trung cảm thấy mình nên ngẫm nghĩ kĩ lại, gần đây bản thân trở nên thật kì lạ. Từ lúc gặp Trịnh Duẫn Hạo đến nay cũng đã được 8 tháng, vốn dĩ quan hệ giữa hai người cũng chỉ là quan hệ thể xác đơn giản, bây giờ lại có chút ái muội. Trịnh Duẫn Hạo tại sao lại đối xử với cậu như vậy, cậu không biết. Thích cậu ư? Người như Trịnh Duẫn Hạo làm sao có thể dễ dàng thích một người, có thể hắn đối với mỗi người bạn giường đều giống nhau. Nhưng bản thân lại vì những cử chỉ ôn nhu này mà bắt đầu để ý hắn. Cậu cư nhiên lại để ý một người cưỡng ép bản thân quan hệ với hắn! Và còn là một người đàn ông!

Cậu có bệnh tự ngược đãi, nhưng lần sau gặp lại Trịnh Duẫn Hạo có lẽ nên nói với hắn, không cần đối sử với bản thân tốt như vậy. Nếu không cậu sẽ càng ngày càng trở nên kì lạ.

Nhưng đợi đến ngày nên đến chỗ Trịnh Duẫn Hạo, nhưng lại không có người đến đón Kim Tại Trung. Thời gian cứ như thế qua một tháng, Kim Tại Trung cũng không gặp lại Trịnh Duẫn Hạo, cũng không có bất kì tin tức nào liên quan đến Trịnh Duẫn Hạo. Trịnh Duẫn Hạo cũng như lúc đầu đột nhiên xuất hiện bậy giờ lại đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của cậu, không có bất kì vết tích nào.

Quả nhiên, một món ăn nhiều cũng sẽ ngán. Huống hồ, lúc trên giường cậu không hề cho hắn bất kì hồi đáp nào, nên cũng không được tính là “món ngon”. Nhưng tại sao lại lạc lõng như vậy? Nên cao hứng mới đúng. Kết thúc rồi, cuộc sống kiểu đó đã kết thúc rồi, cậu lại có thể tiếp tục cuộc sống bình thường của cậu! Thậm chí cậu còn may mắn, cậu biết chuyện của bọn họ, nhưng Trịnh Duẫn Hạo lại để cậu sống, là may mắn rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.