Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 18



CHƯƠNG 18

Mở mắt ra, cảm thấy có chút không thoải mái, chớp vài cái rồi lại mở to mắt ra, Kim Tại Trung cảm thấy đầu có chút chóng mặt. Chóng mặt! Kim Tại Trung ngồi bật dậy, do dùng lực bất ngờ cộng thêm chóng mặt, nên cơ thể bị choáng vàng một chốc. Thì ra cậu vẫn còn sống! Giữ vững cơ thể, Kim Tại Trung nhìn quanh căn phòng này. Đây không phải là căn phòng trước khi cậu ngất đi, chỗ này rộng hơn nhiều, hào nhoáng hơn nhiều, nhưng vừa nhìn cách bố trí của căn phòng, thì biết nó thuộc về Trịnh Duẫn Hạo, chắc là chỉ có hắn mới có thể xa xỉ như vậy.

Cảm thấy phần xương quai xanh bên trái có chút đau đớn, Kim Tại Trung dùng tay xoa xoa, hất chăn ra xoay người bước xuống giường, quyết định rửa mặt cho tỉnh táo, xuống giường mới phát hiện trên người bay giờ đã không còn là quần áo của mình nữa. Trịnh Duẫn Hạo tại sao lại cho cậu mặc đồ ngủ?

Rửa mặt xong công nhận là tỉnh táo hơn nhiều, trong lúc Kim Tại Trung còn chưa kịp suy nghĩ đây rốt cuộc là chuyện gì, cậu phát hiện chính mình trong gương có chút khác biệt, không từ chỗ cổ áo lộ ra thêm một thứ gì đó, Kim Tại Trung kéo cổ áo ra, nhìn cái thứ trên phần xương quai xanh bên trái của mình, tạm thời đớ người:

Một đoá tường vi màu xanh biển, trên những lớp cánh hoa còn động lại giọt sương lấp lánh, nhìn vào sẽ khiến người ta ảo giác ngửi thấy mùi hương của nó, đoá hoa không nở rộ, nhưng lại tinh tế đến nổi từng cái gai trên cành hoa cũng có thể nhìn rõ.

Hình xăm! Nhưng hình xăm cũng có thể có màu sắc đẹp như vậy sao? Hay là vẽ lên?

Kim Tại Trung hứng nước không ngừng rửa đoá tường vi đó, nhưng cho đến khi phần da xung quanh đoá tường vi đều đã ửng hồng, hoa cũng không hề phai màu. Tương phản, dường như càng trở nên kiều diễm ướt át. Đi ra khỏi phòng tắm, Kim Tại Trungtìm quanh căn phòng vài vòng, như cậu dự liệu không thấy Trịnh Duẫn Hạo. Bực bội mang giầy vào, Kim Tại Trung mở cửa phòng. Vừa mở cửa, Kim Tại Trung lại ngẫn ngơ, hành lang này có phải là hơi dài hay không. Tại sao một người cũng không có? Tuy tiện chọn môt bên để đi, đi được khoảng năm phút, Kim Tại Trung mới nhìn thấy một cái thang để đi xuống, dưới lầu có hai người mà cậu chưa từng gặp qua, Kim Tại Trung chần chừ một lúc rồi vẫn quyết định đi xuống, đợi đến khi họ chặn cậu lại mới tính tiếp, không ngờ hai người kia không chỉ không ngăn cậu lại, còn hướng cậu cúi đầu, âm thanh cung kính, doạ Kim Tại Trung hết hồn.

“Kim thiếu gia.”

Ân? Kim thiếu gia? Đang gọi cậu? Trước đây thuộc hạ của Trịnh Duẫn Hạo không phải đều gọi cậu là Kim tiên sinh hay sao?

Kim Tại Trung nhìn xung quanh, ngoài cậu và hai người kia ra thì không còn người khác nữa.

“Trịnh đại ca của các ngươi đâu?”

“Hồi Kim thiếu gia, đại ca hôm qua đã đến sóng bạc ở Las Vegas rồi, trưa hôm nay mới về.”

Không đúng, thật không đúng! Trước đây thuộc hạ của Trịnh Duẫn Hạo nhiều nhất chỉ nói với cậu: “Đại ca có chuyện ra ngoài rồi”, sẽ không nói rõ như vậy: đi đâu, đi làm gì. Còn nữa, đứng nói đến cách xưng hô, chữ “hồi” vừa nảy cũng đã rất quỷ dị rồi.

“Xin hỏi, ngươi vừa gọi ta là gì?”

“Hồi Kim thiếu gia, gọi là Kim thiếu gia.”

Âm thanh vẫn rất cung kính.

“Tại sao lại gọi như vậy?”

”Dũng ca nói, nếu như gọi cậu là đại tẩu, cậu sẽ nổi giận.”

Đại tẩu?!!

Kim Tại Trung cảm thấy sớm muộn gì cậu cũng sẽ trở thành tượng đá thật! Đây rốt cuộc là chuyện gì? Trịnh Duẫn Hạo không phải đã đáp ứng với cậu kết thúc mối quan hệ trước đây hay sao? Cậu từ lúc nào lại trở thành đại tẩu rồi? Nếu như cậu không hiểu sai, nếu như cậu là nữ nhân, vậy ý có phải là, cậu hiện tại tương đương với vợ của Trịnh Duẫn Hạo? Còn nữa, đợi đã!

“Đây là đâu?”

“Hồi Kim thiếu gia, là tổng bộ San Francisco.”

“Vậy….”

Lúc Kim Tại Trung còn muốn hỏi nữa, cư nhiên lại phát ra âm thanh “rột rột rột”. ấn lấy bụng của mình, Kim Tại Trung chỉ muốn nhảy xuống lầu. Nếu như không phải bụng của mình, thì cậu còn tưởng là tiếng của xe máy.

Cái bao tử đáng thất vọng này, chuyên gia vào những lúc này làm mất mặt cậu!

“Kim thiếu gia, đại ca hôm qua đã dặn dò hôm nay cậu sẽ tình, nên hạ nhân đã chuẩn bị sẵn thức ăn. Cậu xem muốn ăn ở nhà hàng bên dưới, hay đưa đến phòng cho cậu?”

“Đưa vào phòng đi.”

“Vâng.”

Vẫn không quen có người hầu hạ mình như vậy, nhưng cậu không muốn tiếp tục mặc cái bộ đồ ngủ này ở đây ‘khoe khoang’. Hiện tại có quá nhiều chuyện cậu không hiểu, cần phải một mình suy ngẫm lại.

Về tới phòng, Kim Tại Trung quyết định thay đồ trước, nhưng tìm quanh phòng vẫn không tìm thấy được bộ đồ mình trước đó của mình, cậu nghĩ chắc Trịnh Duẫn Hạo đã quăng giùm cậu rồi. Không chịu, Kim Tại Trung đi đến hai chiếc tủ quần áo lớn trong phòng, mở một trong hai cái ra xem nhưng lại không phát hiện có cái nào thích với kích cở của mình, chắc là của Trịnh Duẫn Hạo. Mở một cái khác ra lúc nhìn thấy quần áo trong đó, Kim Tại Trung sững sốt một chút: chỗ này từ màu sắc đến kiểu dáng, phong cách cũng khác hẳn so với chiếc tủ lúc nãy! Trong đó dường như đều là vừa nghiêm chỉnh vừa thoải mái, màu sắc sáng sủa. Lật vài bộ ra xem phát hiện ra là kích cỡ của mình, một suy nghĩ vừa loé lên trong đầu Tại Trung, liền lật hết tất cả quần áo ra xem, phát hiện toàn bộ đều là kích cỡ của mình!

Chẳng lẽ tất cả quần áo trong cái tủ này đều là vì cậu mà chuẩn bị sao?! Nhưng đây cũng quá khoa trường rồi, quần áo ở nhà cậu cũng không nhiều như vậy! Trịnh Duẫn Hạo rốt cuộc đang nghĩ gì?

Không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, Kim Tại Trung chọn đại một bộ mặc lên người. Cho đến rất lâu sau này, Kim Tại Trung mới biết mỗi bộ quần áo trong này đều là do Trịnh Duẫn Hạo tự mình chọn cho cậu. Vừa thay quần áo xong, liền phát ra tiếng gõ cửa, mở cửa ra thì thấy một bà thím ôn nhu, oh không, là dì, Kim Tại Trung có chút bất ngờ.

“Kim thiếu gia, trừ thời gian dọn dẹp, thiếu gia đều không thích người khác vào phòng, nên chỉ có thể để Kim thiếu gia tự bưng đồ ăn vào. Đợi cậu ăn xong, mới ấn nút bên cạnh chiếc bàn là được, ta sẽ đến dọn dẹp.”

Người này trong giọng ôn nhu có cả kính trọng nhưng không phải cung kính, khiến cho Kim Tại Trung dễ chịu hơn nhiều, đưa tay đón lấy phần thức ăn.

“Cám ơn.”

“Kim thiếu gia không cần nói cám ơn với bọn ta. Sau này cứ gọi ta là Tống tẩu là được, thiếu gia cũng luôn gọi như vậy.”

Kim Tại Trung nghĩ, thiếu gia này chắc là chỉ Trịnh Duẫn Hạo. Nhưng cậu khôg phải Trịnh Duẫn Hạo, đối với những chuyện này vẫn chưa quen, ngoài ra, nói thế nào thì đối phương cũng là trưởng bối.

“Vậy thì cám ơn Tống tẩu.”

Lần này Tống tẩu không nói gì, chỉ nhìn Kim Tại Trung cười gật gật đầu, sau đó xoay người bước đi.

Đặt phần thức ăn lên chiếc bàn gỗ giống bàn ăn nhất trong phòng, vì muốn xác định bản thân có nhầm hay không, Kim Tại Trung đi một vòng quanh bàn phát hiện bên bàn thật sự có nút bấm mới ngồi xuống. Trong lòng nghĩ, tên Trịnh Duẫn Hạo này xem ra thường ngồi ở đây ăn cơm. Lúc trước dù bụng đã kêu “rột rột”, nhưng vẫn chưa cảm thấy đói, lúc này ngửi thấy mùi thơm của cơm, Kim Tại Trung mới thật sự cảm thấy đói. Cậu còn phát hiện, Trịnh Duẫn Hạo tuyệt đối không xa xỉ trong việc ăn uống, một lượng đủ ăn là được, nhưng yêu cầu về chất lượng lại rất cao, phần cơm Trịnh Duẫn Hạo cho người chuẩn bị cho cậu mùi vị thật sự không tồi!

Ăn được một nửa, Kim Tại Trung cảm thấy tinh thần khôi phục rất nhiều, lúc này mới bắt đầu suy nghĩ mọi chuyện.

Trịnh Duẫn Hạo đem cậu từ Trung Quốc sang Mĩ, chắc chắn tốn không ít thời gian, cậu lại đói như vậy, việc cậu bị ngất chắc chắn không phải chuyện một hai ngày, nhưng lúc tỉnh dậy hình xăm trên xương quai xanh có chút đau, như vậy ghép lại chắc cũng không quá lâu, chắc khoảng ba bốn ngày. Không biết bản thân đột nhiên biến mất, bố mẹ là Tại Nghiên sẽ lo lắng như thế nào, còn Cát Phi, trước đó nàng còn nhận được thư đe doạ, hiện tại bản thân đột nhiên mất tích, nàng ấy có khi nào lại bị doạ đến ngất xỉu? Còn trong công ti, có một kế hoạch chỉ làm tới một nửa, cậu không nói tiếng nào liền biến mất, tổng giám đốc có thể đã nổi giận, Tả Lộ và Châu Lâm chắc cũng đã bị mắng một trận.

Trịnh Duẫn Hạo rõ ràng nói chỉ cần uống li rượu đó thì quan hệ của bọn họ sẽ kết thúc, tại sao lại trở nên thế này? Trịnh Duẫn Hạo lật lọng? Xem ra bản thân dù có nói gì, thì kết quả cũng như nhau, giống như Trịnh Duẫn Hạo từng nói qua “Đây không phải là thương lượng với cậu, chỉ là thông báo”. Cái thứ trên xương quai xanh của cậu lại là gì? Là dấu hiệu? Tại sao lại xăm ở chỗ dễ nhìn thấy như vậy? Tại sao là một đoá tường vi nên xuất hiện trên người nữ nhân, mà không phải là ngọn lửa trên cánh tay hắn hay là các loại động vật khác, đầu lâu hay gì đó, như vậy thích hợp với thân phận “đại tẩu” hơn đúng không? Hay là “đại tẩu này” chỉ là cái hư danh, Trịnh Duẫn Hạo không vui cũng sẽ đá cậu đi rồi tìm một người mới?

Điều quan trọng chính là, tại sao đối với việc Trịnh Duẫn Hạo cường ép mình như vậy lại không giận, trong lòng lại có chút cao hứng?

Lúc Trịnh Duẫn Hạo đẩy cửa đi vào, Kim Tại Trung đang cắn đũa suy nghĩ, không để ý lúc quay đầu liền thấy Trịnh Duẫn Hạo đang nhìn cậu, ngẩn ngơ một lúc mới “giải cứu” được cây đũa khỏi hàm răng của mình, lập tức cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Cậu không biết hiện tại bản thân phải dùng thái độ gì để đối diện với Trịnh Duẫn Hạo. còn Trịnh Duẫn Hạo lại không nói gì, chỉ treo áo khoác lên giá treo, đi đến trước tủ quần áo. Nghe thấy tiếng mở tủ quần áo, Kim Tại Trung quay đầu lại.

Tên Trịnh Duẫn Hạo này dám làm lơ cậu!

“Tại sao lại làm cái thứ này trên người tôi?”

Trịnh Duẫn Hạo xoay người đối diện với Kim Tại Trung. Tại Trung kéo cổ áo bên trái xuống, lộ ra hình xăm trên xương quai đòn: Hoa tường vi yêu kiều đang nở trên làn da trắng mịn, khuôn mặt xinh đẹp, cùng với con ngươi đen nghi hoặc, có một loại mê hoặc không nói nên lời.

“Có thể xoá nó đi không, hay thay bằng cái khác cũng được.”

Đi về hương Kim Tại Trung vài bước rồi dừng lại, Trịnh Duẫn Hạo nhìn đoá tường vi, sau đó lại nhìn vào mắt Kim Tại Trung.

“Trước hết, ta muốn nói với cậu điều cậu phải hiểu rõ, đó không phải là một loại hình xăm bình thường, nó là đại diện cho một thân phận, ở Mĩ chỉ cần người đó không phải ngày đầu tiên làm xã hội đen, vừa nhìn thấy hình xăm này thì sẽ biết cậu là ai. Nó gọi là “hải lam tường vi”, cũng là cách xưng hô của như người bên ngoài Bang Băng Diễm đối với cậu, còn những người của Bang Băng Diễm gọi cậu là gì thì cậu chắc đã biết. Thân phận này trong Bang Băng Diễm trừ ta ra là lớn nhất, tuy rằng ta không có ý định cho cậu đi quản lí công việc, nhưng mệnh lệnh của cậu họ vẫn sẽ nghe, cậu muốn họ làm gì thì họ sẽ làm cái đó, trừ những bộ phận liên quan đế công việc của bang. Còn chỗ cậu ở hiện tại chính là tổng bộ của Bang Băng Diễm, ta chính là lão đại của Bang Băng Diễm. Ngoài ra, đoá tường vi này sau khi xăm lên thì không thể xoá đi, laser cũng không xoá được, trừ khi lột bỏ da đi. Hiện tại cậu không có giấy tờ thông hành gì, còn nó lại tương đương với giấy tờ thông hành của cậu tại Mĩ, không chỉ những người trong đạo đối với nó kiên kị, ngay cả cảnh sát cũng phải nể mặt nó.”

Trịnh Duẫn Hạo nói xong xoay người về phía tủ lấy áo choàng tắm rồi đi vào phòng tắm, nhưng vừa đi được bốn bước đã dừng lại, quay lại nhìn Kim Tại Trung nói:

“Giáo dục Trung Quốc vẫn luôn dạy nhìn mọi vật phải “stand on the fence”, nên cậu chắc phải biết mọi việc đều có hai mặt, đối phó trong bóng tối, người muốn đối phó Bang Băng Diễm có cả khối. Nếu như có một ngày có người bắt cậu để uy hiếp t â, đừng tưởng ta sẽ lập tức đi cứu cậu, cậu nhớ rõ. Tuy bây giờ cậu là “hải lam tường vi”, nhưng vẫn chưa đủ tư cách.”

Nói xong, Trịnh Duẫn Hạo đầu cũng không thèm quay lại nhìn liền đi vào phòng tắm, không lâu sau truyền đến tiếng nước. Còn Kim Tại Trung từ kinh ngạc trở thành phẫn nộ!

Vốn dĩ còn tưởng bản thân sẽ không giận, xem ra là vì chưa nói chuyện với Trịnh Duẫn Hạo! Là hắn xăm lên người cậu cái đáo hoa xui xẻo này, bị người ta bắt để uy hiếp hắn cũng là do hắn! cậu cũng chưa trách hắn khiến cho bản thân có một hình xăm gây hoạ sát thân, hắn còn mặt dày nói không đi cứu cậu!! Nói cái gì mà không đủ tư cách, không có tư cách, cậu có bao giờ nói mình đủ tư cách đâu!! Tên nam nhân thối! Hỗn đản! Vương bát đản!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.