Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 2




CHƯƠNG 2

“Đừng lo lắng, hiện tại cũng chưa được tính là trễ, chắc không lâu nữa sẽ có người phát hiện thang máy xảy ra sự cố, giúp chúng ta thoát ra. Chú ý đến điện thoại, một khi có tín hiệu liền gọi điện ra ngoài.”

“Ân.”

Cứ như thế, thời gian chậm rãi trôi qua, ba người đã bị nhốt trong thang máy 1 tiếng lẽ 6 phút. Bên ngoài không có bất kì động tĩnh gì, dường như không có bất kì ai phát hiện bọn họ đang bị nhốt trong này. Kim Tại Trung cũng đã kể hết những chuyện cười mà mình biết rồi, tiếng cười của hai vị nữ nhân cũng trỡ nên miễn cưỡng và vô lực. Ngay tại lúc Châu Lâm sặp khóc thì trong không gian tối đen đột nhiên vang lên một hồi chuông điện thoại. Tả Lộ nhìn điện thoại của bản thân, tay cũng run lên, bấm vài lần mới bấm được nút bắt máy.

“Uy!?”

“Chu Khải Khôn.”

“Đúng, là ta. Ngươi vẫn đang tăng ca sao?”

“Bọn ta bị kẹt trong thang máy, ngươi mau tìm người.”

Âm thanh của Tả Lộ đã như muốn khóc.

“Ngươi đừng sợ, ta sẽ tìm người đến, ngươi chờ!”

“Uy, Chu Khải Khôn, Uy? Uy!?”

Tín hiệu đã đứt rồi, nhưng Kim Tại Trung cũng xem như thở phào nhẹ nhõm. Cậu không nghĩ sẽ bị nhốt trong đây lâu như vậy, nếu tiếp tục kéo dài e là bọn họ sẽ nguy đến tính mạng, may mà cuối cùng cũng có người biết.

“Người ban nãy chính là người theo đuổi tường vi sao?”

“Đúng, chính là người mỗi ngày tặng Tả Lộ tường vi – Chu Khải Khôn.”

Châu Lâm đã thả lỏng xuống, có người biết được tình trạng của họ, hiện tại chỉ có thể đợi.

“Xem ra là một nam nhân không tồi ah, nếu đã không ghét thì nên thử đi. Thời đại này, nam nhân tốt thật không dễ tìm. Nhưng sau này đừng để hắn gửi tường vi đến công ti nữa là được.”

Kim Tại Trung vốn không định nói cho người ngoài biết chuyện tường vi, nhưng cậu không muốn sau này trong một khoảng thời gian dài lúc nào bên cậu cũng có một trái bom hẹn giờ.

“Tại sao??”

“Ân ~Vì ta chỉ cần nhìn thấy tường vi liền gặp xui xẻo.”

“Gặp xui xẻo?!”

“Đúng vậy.”

“Quản lí.”

“Chuyện gì?”

“Không ngờ ngài lại đi tin cái thứ thần quỷ như thế.”

“Không phải nói đùa với hai người, là thật đấy. Ta từ nhỏ đến lớn đã như thế, không có lần nào ngoại lệ cả, như lúc học sơ trung??”

Thế là Kim Tại Trung liền kể lại “Tường vi vận rủi sử” cứ nói tới, nhưng lần 16 tuổi cậu không nhắc tới.

“Quản lí, lúc nãy nghe ngài nói có lúc lại cảm thấy có chỗ quái lạ. Ngài nói nhìn thấy có phải nói, ta nói ah, nếu như tường vi ở gần ngài, nhưng chỉ cần ngài không nhìn thấy thì sẽ không gặp xui xẻo?”

“Ân, chính là như thế. Trên sách hoặc tivi nhìn thấy thì không sao.”

“Thật là tà môn ah, trên thế giới cư nhiên lại có chuyện tà môn như thế.Vậy quản lí, gia đình ngài có tìm pháp sư hay gì đó, giúp ngài làm pháp, thay đổi vận mệnh?”

“Đương nhiên là có. Mẹ ta cũng không biêt đã tìm biết bao nhiêu người kì kì quái quái, mỗi người không phải tìm không ra vấn đề thì lắc lắc đầu, chỉ có môt người đã nói một câu.”

“Đã nói câu gì?”

“Hắn nói, cái vận mệnh này quá mạnh, nhưng cũng không phải không thay đổi được, nếu như nhất định muốn thay đổi, ta không thể sống qua 18 tuổi. Lúc đó ta 15, mẹ ta chỉ có thể tin là có không thể tin là không có, nên đã không còn tìm những người loạn thất bát tao tới nữa. Lại nói chỉ là gặp những vận rủi nhỏ, với lại tường vi lại không như hoa hồng, đi đâu cũng gặp được.”

“Vậy hiện ta bọn ta bị nhốt trong đây, có phải vì hôm nay ngài nhìn thấy?”

“Có thể là thế. Nên lúc nãy ta bảo hai ngươi xuống trước, các ngươi quyết kéo ta theo, ta nói cho hai ngươi những chuyện này, hai ngươi nhất định phải giữ bí mật cho ta. Ta nói cho hai ngươi vì tin tưởng hai vị nữ nhân mỹ lệ như hai người ah.”

“Quản lí ngài cứ yên tâm.”

Đợi tới lúc ba người được thả ra, đã là nữa tiếng kể từ lúc Tả Lộ nhận cuộc gọi đó. Tả Lộ vốn đã không còn chú ý nữa nhưng Chu Khải Khôn một cậu “Ngươi không sao chứ? Vẫn ổn chứ?” liền hai mắt đỏ hoe, cái gì cũng không nói, trực tiếp lên xe cùng hắn dùng cơm tối. Kim Tại Trung nhìn chiếc xe vừa lái đi, mặt nở nụ cười.

“Có lẽ hôm nay không phải là hoàn toàn xui xẻo.”

.

.

.

“Cát Phi, ta đã về rồi.”

Tại Trung vừa mở cửa nhà liền lên tiếng.Không lâu sau một người phụ nữa đi ra giúp cậu đỡ lấy công sự bao.

“Hôm nay về hơi trễ, tăng ca sao?”

“Không. Hôm nay trong công ti thấy được tường vi, cùng hai người đồng nghiệp khác bị nhốt trong thang máy hơn một tiếng đồng hồ.”

Nữ nhân đặt công sự bao, xoay người ôn nhu nhìn Kim Tại Trung.

“Không có việc gì là tốt. Ăn cơm ba, đã làm xong rồi.”

Tạ Cát Phi, bạn gái hiện tại của Kim Tại Trung, lớn hơn Kim Tại Trung khoảng 2 tuổi, là một nữ nhân ôn nhu, xinh đẹp nhưng không thể tính là đại mỹ nhân. Đối với quan hệ giữa Kim Tại Trung và tường vi, nàng lý giải và tin tưởng thế giới này có quá nhiều việc mà khoa học không thể chứng mình được huống hồ nàng cũng từng tận mắt nhìn thấy vài lần.

Hai người yêu nhau 3 năm, bắt đầu sống chung từ nửa năm trước. Nói là sống chung, hoặc dùng “kết hôn thử” lại càng thích hợp để nói rõ tình trạng của bọn họ. Hai người cũng đặt hôn nhân làm tiền để quen nhau. Sau hai năm bên nhau, phát hiện cả hai bên nhau đều không tồi, nên đã quyết sống thử cuộc sống hôn nhân. Sớm thử trải nghiệm “cuộc sống vợ chồng”, sớm “ma hợp”, từ tính cách cùng các phương diện khác đều xem xét người đó phải chăng là người thích hợp nhất cho vị trí “vợ/chồng”.

Yêu nhau và hôn nhân là hai chuyện khác nhau. Lúc yêu nhau song phương cũng sẽ tự giác hay không tự giác đều ngụy trang, dùng tất cả mọi ưu điểm để đổi lấy sự yêu thích của đối phương, đồng thời nghĩ đủ mọi cách để che giấu khuyết điểm và sự thiếu sót. Hai ngưòi một khi lấy được “tờ giấy” pháp luật, sau khi trở thành phu thê, lúc bắt đầu thực hiện trách nhiệm cùng nghĩa vụ của phu thê, thì những oa oản biều chước* của cuộc sống sẽ không ngừng “tấu nhạc”. Ca khúc trữ tình từ lúc bắt đầu sẽ dần trở thành “nhạc giao hưởng”, cuối cùng lại thành “nhạc rock”, khuôn mặt thật của mỗi người sẽ dần được lộ ra trong những va chạm của cuộc sống, đợi đến khi phát hiện *** cùng tính cách đều không phải là lựa chọn lí tưởng, thì ván đã đóng thuyền rồi.

*oa oản biểu chước: tô, nồi, muỗng,…

Nói toạc ra: hôn nhân tốt cũng giống như đôi giày, có dễ chịu hay không chỉ có chân biết.Trong hôn nhân, *** là một hệ số an toàn. Hài hoà cuộc sống *** cùng hài hoà cuộc sống hôn nhân là có sự phối hợp với nhau,giống như hai bàn cân của thiên bình, cần có sự cân bằng giữ hai người. Hai người cũng đều phải phối hợp hài hoà với nhau, nếu không hôn nhân sẽ phải đối mặt với nguy cơ. Nên nam nữ trong lúc xây dựng cơ sở cho tình cảm, phải thông qua *** để xem cảm tình này có thể dài lâu hay không, có thể gắn bó hôn nhân hay không?

Kim Tại Trung cùng Tạ Cát Phi hai người sau khi sống chung cũng đã nhiều lần thử qua cuộc sống phu thê thực tế, nhưng cũng đều thất bại,vấn đề chính là trên người Kim Tại Trung. Mỗi lần thử, cậu cũng sẽ có ham muốn, thân thể cũng sẽ có phản ứng, nhưng một khi cậu động tình thì toàn thân sẽ đau đớn, cho đến khi cậu đem cái ham muốn trước đó tiêu diệt. Tạ Cát Phi thậm chí còn cùng cậu đi khám bác sĩ, nhưng kết quả lại là,thân thể của Kim Tại Trung hoàn toàn không có bất kì vấn đề gì. Bác sĩ có hỏi qua có phải là do lo sợ chuyện này sẽ đem lại hậu quả, việc phải chịu trách nhiệm tạo ra một nỗi sợ trong lòng.Tạ Cát Phi nói bọn họ sớm đã chuẩn bị tốt cho việc kết hôn, nên không có lo lắng về việc đó.

Chuyện phát sinh năm 16 tuổi, Kim Tại Trung cũng chưa từng kể qua với Tạ Cát Phi. Mặc kệ là đang yêu nhau hay đã kết hôn, tuyệt đối thẳng thắn và chân thành không phải là một chuyện tốt. Kì thực chuyện đó đến cả người nhà cùa Kim Tại Trung cũng không biết. Cậu sợ là do ảnh hưởng của chuyện 8 năm về trước, tuy rằng cậu biết bản thân mình không sợ chuyện quan hệ ***, nhưng vẫn lén đi gặp bác sĩ tâm lí. Đối với bác sĩ hoàn toàn thẳng thắng, nhưng cuối cùng vẫn vô dụng, cậu giống như là bị người ta hạ bùa chú, một khi động tình sẽ phải chịu đựng trừng phạt. Nhưng mỗi lần Kim Tại Trung hiện ra vẻ mặt tội lỗi, Tạ Cát Phi lại vừa giống tình nhân vừa giống tỷ tỷ an ủi cậu, nói không có sao, có thể từ từ tập. Có được cái cơ sở tình cảm này, nên hai người trừ phương diện này, cuộc sống chung vẫn rất hoà hợp.