Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 26




CHƯƠNG 26

Mở to mắt, đầu vẫn còn choáng váng, Kim Tại Trung phát hiện phát hiện mình đang nằm trên một sàn bê tông không được sạch sẽ cho lắm. Không lâu sau, một đôi giày da xuất hiện trước mặt cậu, tiếp đến cằm bị người ta nắm lấy, cả thân thể liền bị kéo ngồi dậy. Khuôn mặt của một người đàn ông khoảng 40 đang ở trước mặt cậu, cậu biết người này lão đại của Hồng bang Châu Lập Bình, trước đây từng xem qua hình của ông ta, nhẹ nhàng động đậy, phát hiện tay bị còng lại, chân cũng bị buộc chặt.

“ Ha ha ha, thật không hổ danh là Trịnh Duẫn Hạo, tìm nam nhân cũng có thể tìm một người đẹp như vậy. Đừng trách ta bắt ngươi tới đây, muốn trách thì trách ai làm cho ngươi trở thành bảo bối của Trịnh Duẫn Hạo, còn Trịnh Duẫn Hạo hắn thật không phải người! Ngươi yên tâm, trước khi giết chết Trịnh Duẫn Hạo ta sẽ không làm gì ngươi, ta chỉ cần ngươi làm mồi câu cho con cá lớn Trịnh Duẫn Hạo thôi.

“Ta nghĩ ngươi có lẽ vẫn không hiểu rõ vấn đề, ngươi bắt ta cũng vô dụng, Trịnh Duẫn Hạo hắn cũng sẽ không đến.”

“Thật không hổ danh là hải lam tường vi, không chỉ có khuôn mặt, còn có đầu óc.”

Chu Lập Bình buông cằm Kim Tại Trung ra, liền kéo cổ áo của cậu ta, hình xăm hoa tường vi trên xương quai hàm lộ ra.

“Ngươi tưởng ta không biết sao? Cái thứ này đừng nói trên đạo, cho dù trên thế giới này hết thảy trừ người của Hà gia không ai có thể xăm ra được.Còn cái này là thuộc về lão đại của Bang Băng Diễm, Trịnh Duẫn Hạo muốn cho ai thì cho người đó, nhưng người được trao tặng là người hắn yêu nhất, là bảo bối của hắn. Hải lam tường vi đối với lão đại Bang Băng Diễm là điều quan trong nhất, đây là một bí mật được công khai. Hải lam tường vi đã gặp tất cả các đường chủ thì có nghĩa là Trịnh Duẫn Hạo đã thông báo với mọi người trên đạo: đây là người của ta, ai cũng không được động vào, trừ khi muốn chống đối với Bang Băng Diễm. Ngươi biết không, mẹ hắn, bà nội hắn thậm chí bà cố của hắn tường vi đều ở bên phải, còn ngươi ở bên trái, tại sao? Vì bọn họ là nữ nhân, còn ngươi, là nam nhân. Xem xem, hắn quan tâm đến ngươi như thế nào.”

“Nhưng chẳng qua cũng chỉ là hình xăm, có thể xăm lên thân thể của người này cũng có thể xăm lên cơ thể người khác, ta nghĩ chuyện đơn giản như vậy ngươi chắc phải hiểu. Người ta có thể mạo hiểm cho để bảo bối của mình ra ngoài hay sao? Ngươi lại không nghĩ có thể ta là người bảo vệ, tường vi thật lại là một người khác?”

“Ta bây giờ cũng có chút nể Trịnh Duẫn Hạo, hắn làm sao tìm được người vợ thông minh như ngươi. Ngươi tưởng rằng ta ở trên đạo là đứa mù hay sao? Ngươi tưởng chỉ với vài câu của ngươi thì lừa được ta hay sao? Nữ nhân, nam sủng của Trịnh Duẫn Hạo có rất nhiều, nhưng được xăm đáo hoa này thì chỉ có một! Lo lắng che giấu quan hệ với hắn, vì đó là sự thật vì sợ hắn gặp nguy hiểm phải không? Ngươi yên tâm, hắn nhất định sẽ tới, hắn bây giờ chắc chắn đang cảm thấy như mơ lại giấc mơ cũ, mọi thứ đều loạn cả lên.”

Châu Lập Bình cười đắc ý, nhìn bộ dạng chau mày nghi hoặc của Kim Tại Trung, càng hứng thú hơn.

“Đừng tưởng hắn đem cả đoàn người đến cứu ngươi, đây không thuộc phạm vi ảnh hưởng của hắn, hắn chỉ có thể đến một mình, ta sẽ chuẩn bị cho hắn một bữa tiệc đạn, khiến cho hắn no chết. Hắn không nói cho ngươi biết hai mươi năm trước mẹ hắn Sách Băng Nhã chết như thế nào sao? Muốn nghe kể chuyện không?”

Kim Tại Trung chỉ im lặng.

“ Hắn cho ngươi xem qua hình của Sách Băng Nhã chưa? Đó thật là một đại mỹ nhân. Năm đó cũng là đệ nhất mỹ nhân nỗi danh trên hắc đạo, đi thi hoa hậu thế giới cũng không thành vấn đề. Bang Băng Diễm vẫn luôn khiến người khác đố kỵ, đến lúc cha của Trịnh Duẫn Hạo lên làm bang chủ, có người vợ thông mình như Sách Băng Nhã làm cố vấn, nên càng phát triển hơn. Hai người yêu nhau thắm thiết, có một đứa con ngoan ngoãn thông minh, ai nhìn cũng cảm thấy ghen tị. Sách Băng Nhã có thân thủ hơn hẳn hai người trước, có đầu óc thông minh như ngươi, nên dù bà ta đi đâu, cũng sẽ có một đám người đi theo. Nhưng dù có bảo vệ nghiêm mật như thế nào thì cũng có chỗ để hở, Bang Băng Diễm vẫn có kẻ phản bội. Trịnh Duẫn Hạo và Sách Băng Nhã vẫn bị kẻ thù của Trịnh Thiệu Khanh – Ngô Sùng Khang bắt đi. Ngô Sùng Khang ngươi vẫn chưa nghe qua đúng không, cũng phải, cũng là người đã chết từ lâu. Lúc đó tất cả những yêu cầu của Ngô Sùng Khang, Trịnh Thiệu Khanh cũng đều đáp ứng, nhưng tên *** tặc như Ngô Sùng Khanh có người đẹp của đạo ngay bên miệng lại không ăn sao? Sách Băng Nhã vì bảo vệ sự trong sạch của mình nên đã tự vẫn. Nhưng dù chết rồi thì vẫn là đại mỹ nhân ah, nên năm đó Trịnh Duẫn Hạo chính mắt nhìn thấy mẹ của mình tự sát, sau đó bị cưỡng bức! Ngô Sùng Khanh không chỉ là đại *** tặc mà còn là đại biến thái, lúc đó ông ta ở trên đạo nổi danh vẫn còn một nguyên nhân, đó là vì hắn còn là một tên luyến *** phích (ấu ***). Lúc đó Trịnh Duẫn Hạo 9 tuổi, có hai chiếc răng khểnh, dễ thương không chịu được, chính là loại hình mà Ngô Sùng Khang ưa thích. Muốn biết kết cục không?”

“Muốn biết kết cục không?”

Nói tới đó Châu Lập Bình dừng lại, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Kim Tại Trung.

“Sau đó, Ngô Sùng Khanh còn chưa ăn được, đã bị Trịnh Duẫn Hạo giết chết! Bị cắt bỏ chỗ đó, gân tay gân chân cũng bị cắt đứt, vì đau mà chết! Chữ sắc trên đầu là một bảo đao, Ngô Sùng Khanh bị sắc mê hoặc, quên mất tiêu con sói nhỏ Trịnh Duẫn Hạo còn chưa học cầm đũa đã biết xả súng. Đêm đó bốn mươi mấy gần năm mươi người ở đó đều bị Trịnh Duẫn Hạo giết chết, còn hắn chỉ trúng một phát súng, chính là một phát trên lưng, lúc lên giường với hắn chắc ngươi đã thấy qua phải không? Nhưng, nếu không phải Dương Húc Huy so với Trịnh Thiệu Khanh sớm tìm được Trịnh Duẫn Hạo, hắn chỉ sợ đã đi gặp diêm vương. Sau đó Trịnh Thiệu Khanh dường như hoàn toàn sụp đổ, ngoài mặt là ông ta làm lão đại, nhưng mọi việc lại do Trịnh Duẫn Hạo quyết định. Ví như việc thay đổi ban quy, trước đây đối với phản đồ còn có “niệm tình xử phạt”, từ sau đó phản đồ chỉ có một kết cục—chết! Ngoài ra cả người nhà, bạn bè thân thích cũng đều bị xử lí, diệt cỏ tận gốc, không sót một ai. Danh hiệu báo lang là từ đó mà có, một đứa trẻ 9 tuổi, ngươi có thể tin không?”

“Ngươi nên cảm thấy may mắn vì người bắt ngươi là ta, ta không hứng với cái này, huynh đệ dưới ta cũng không thích nam nhân. Nếu như rơi vào tay người khác còn không biết sẽ “tiếp đãi” ngươi như thế nào! Nhưng ngươi tốt nhất là nên ngoan ngoãn nghe lời, đừng có giở trò, nếu không, nhìn thấy con chó lớn bên đó hay không? Thú gian nghe qua rồi phải không? Oan có đầu nợ có chủ, Trịnh Duẫn Hạo hại chết em trai ta, ta muốn hắn đền mạng! Sau khi hắn chết ta có lẽ sẽ xem biểu hiện của ngươi mà xem xét việc tha cho ngươi. Hắn bây giờ chắc phải đợi đến rất lo lắng, có muốn nghe giọng lo lắng của hắn hay không? Gọi điện thoại cho Trịnh Duẫn Hạo! Mở loa ra, để cho bảo bối của hắn nghe.”

“Vâng”

“Ta là Trịnh Duẫn Hạo, ngươi là ai.”

“Trịnh lão đại, đừng giả vờ, chẳng lẽ không nhận ra giọng của ta hay sao?”

”Châu Lập Bình, tìm ta có chuyện gì?”

“Hahaha, bảo bối bị mất tích vẫn bình thản như vậy, quả nhiên là phong cách của đại ca.”

“Ngươi có lời gì thì nói mau.”

Giọng của Trịnh Duẫn Hạo vẫn không nóng không lạnh.

“Tốt, ta sẽ nói thẳng, bảo bối của ngươi đang ở trong tay ta, muốn cậu ta bình an thì một mình rời khỏi nhà! Ngươi biết phải làm gì, đứng giở trò với ta, nếu không đừng trách ta không “tiếp đãi” tốt bảo bối của ngươi!”

“Ngươi nói nhảm xong rồi, ta muốn nói với ngươi, ngươi muốn làm gì thì làm, ta sẽ không đi, cậu ta vẫn chưa đủ tư cách để đổi lấy ta.”

Sau khi Trịnh Duẫn Hạo thốt ra một câu vô tình, thì điện thoại đã bị cúp chỉ còn lại tiếng “tút tút”. Châu Lập Bình ngẩn ngơ một lát rồi tức giận cúp điện thoại.

“Đại ca?”

Một thuộc hạ đi đến bên cạnh Châu Lập Bình.

“Bảo bọn họ tiếp tục canh chừng cho ta, xem Trịnh Duẫn Hạo giở trò gì! Ta không tin hắn sẽ mặc kệ!”

“Vâng.”

Nửa tiếng qua đi, 40 phút trôi qua, 50 phút trôi qua, những thuộc hạ Châu Lập Bình bố trí bên ngoài báo cáo, đều là Trịnh Duẫn Hạo ở lì trong tổng bộ, chỗ nào cũng không đi, cũng không có người bên trong ra ngoài, tất cả đường chủ của Bang Băng Diễm cũng không có bất kì động tĩnh gì. Lúc gọi điện thoại cho Trịnh Duẫn Hạo, cũng chỉ nghe thấy tín hiệu đã tắt máy.

“Mẹ nó! Trịnh Duẫn Hạo ngươi thật sự tưởng ta là “oan có đầu nợ có chủ”! Ta sẽ cho ngươi biết hai chữ “hối hận” viết như thế nào!!!”

Châu Lập Bình chửi xong, quay sang phía Kim Tại Trung đang ngồi dưới đất.

“Ta đã sớm nói là hắn không tới. Nếu ngươi điều tra rõ, chắc phải biết là ta bị chụp thuốc mê đem sang đây, chứ không phải tự nguyện. Muốn dùng ta để uy hiếp hắn, chi bằng hợp tác với ta.”

“Hợp tác với ngươi? Hợp tác gì? Ngươi sẽ hợp tác với ta?”

“Ta nói rồi ta không phải tự nguyện, ta vốn có bạn gái và chuẩn bị kết hôn, là hắn bắt ta sang đây, chứ không phải nguyện ý của ta. Bây giờ lại bỏ rơi, biết cái gì gọi là “ngươi bất nhân, ta bất nghĩa” chứ? Ta có thể cho ngươi bản đồ của tổng bộ Bang Băng Diễm, các ngươi thả ta a.”

“Ngươi có bản đồ? Ở đâu?”

Kim Tại Trung đưa đôi tay bị còng lên, chỉ lên não mình.

“Ta làm sao biết ngươi có vẽ bản đồ giả cho ta hay không? Lại nói, có bản đồ thì sao nữa, ai cũng biết tổng bộ của Trịnh Duẫn Hạo có mạng cảm ứng an toàn, mắt không nhìn thấy, vừa đụng vào sẽ lập tức báo động.”

“Không có cái gì là hoàn mĩ, nó cũng có lỗ hổng của nó.”

Kim Tại Trung từ trong dây nịt của mình rút ra một vật trang trí, một mảnh nhựa nhỏ như kim đính rớt xuống mặt đất, Kim Tại Trung nhặt lên.

“Đây chính là con chip để qua được mạng bảo vệ.”

Châu Lập Bình lấy con chip từ tay Kim Tại Trung.

“Cái này chỉ có một cái, chỉ có thể cho một người dùng. Một người đi chẳng khác gì tự đâm đầu vào chỗ chết.”

“Lỗ hổng chính ở đây. Phạm vi cảm ứng của nó trong vòng 2 m, ngoài ra, xung quanh vùng cảm biến đều an toàn. Các ngươi chỉ cần một người đem theo, thì trong vòng 2m đều an toàn, đem theo bao nhiêu người không thành vấn đề.”

“Nếu chip này là giả thì sao?”

“Bây giờ ta đang ở trong tay các ngươi, sống chết chỉ cần một câu của ngươi, ta còn dám giở trò hay sao? Các ngươi có thể xác định thực hư rồi mới thả ta, dù gì Trịnh Duẫn Hạo cũng không quản sống chết của ta, nếu như là giả, vậy ta không phải tự tìm chỗ chết hay sao? Ngươi bây giờ đã đối đầu với Trịnh Duẫn Hạo, muốn giữ lại một người vô dụng như ta để đợi hắn kéo tới, chi bằng tận dụng lúc hắn chưa chuẩn bị mà tấn công, cái nào tốt hơn ngươi chắc hiểu rõ hơn ta, ta có thể trong vòng một tiếng vẽ bản đồ cho ngươi. Nếu như nghi ngờ ta kéo dài thời gian thì có thể đưa ta đến nơi khác.”

Châu Lập Bình nhìn Kim Tại Trung ba phút, cuối cùng cũng quyết định.

“Mở còng tay cho cậu ta, đem bút viết qua đây.”

Bốn mươi năm phút sau.

Cầm bức vẽ Kim Tại Trung vừa hoàn thành: Trên bản đồ không chỉ vẽ tỉ mỉ từng mô hình nhà và tình trạng bảo vệ, còn vẻ rõ vị trí camera quan sát và vị trí của mạng an toàn. Châu Lập Bình không thể không bị thuyết phục: nếu như vẽ bậy, thì người có tài giỏi thế nào cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy nghĩ ra một bức vẽ hoàn mĩ như thế.

“Trịnh Duẫn Hạo thật sự đã bỏ đi một bảo vật rồi! Ngươi có muốn theo ta không, làm cố vấn cho ta? Dù gì Trịnh Duẫn Hạo cũng không cần ngươi.”

“Cám ơn ngươi để cao ta. Nhưng ta chỉ muốn về nhà.”

“Đúng vậy, nam nhân chính là phải tìm nữ nhân, sinh con, sống qua ngày. Ta luôn nói được làm được, nếu như cái này không có vấn đề ta sẽ thả ngươi nhưng không phải là bây giờ.”

Châu Lập Bình nói xong ra hiệu cho người bên cạnh, sau đó tay của Kim Tại Trung lại bị còng, một mảnh vãi đen che đi ánh nhìn của cậu.

“Đưa cậu ta sang bên đó.”

“Vâng.”

Kim Tại Trung bị người ta lôi về phía trước, sau đó lên xe, xe chạy khoảng nữa tiếng thì dừng lại, sau đó lại bị lôi xuống xe. Đi một đoạn đường sau đó Kim Tại Trung cảm thấy mình đạp lên bản gỗ, một lát sau có tiếng mở cửa, tiếp đến bị đẩy xuống đất, sau đó mảnh vải đen được tháo ra, khuôn mặt của một người nam nhân khoảng 20 tuổi xuất hiện trước mặt cậu.

“Cậu tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời, nếu không người chịu khổ chỉ có thể là cậu, biết đây là gì không.”

Kim Tại Trung chỉ im lặng giữ nguyên tư thế bị đẩy ngã, cuối đầu.Nam nhân đó dùng súng vỗ vỗ mặt của Kim Tại Trung, đứng dậy xoay người bỏ đi.

Từ từ ngước đầu nhìn quanh nơi này. Đây là một căn nhà gỗ, không lớn, cách cậu không xa còn có một cửa sổ bị đóng chặt, không biết có thể mở ra hay không. Người nam nhân lúc nãy đang cùng một người khác đứng tán dóc ngoài cửa.

Kim Tại Trung đưa tay lên phần eo, rút ra một thứ để mở chiếc còng tay, vang lên một tiếng “ka cha”, còng tay bị mở ra rồi.

“Tiếng gì thế?”

Hai người nam nhân nhìn về phía Kim Tại Trung