Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 27




CHƯƠNG 27

“Tiếng gì thế?”

Hai người nam nhân nhìn về phía Kim Tại Trung.

“Ui da…A…”

“Uy, ngươi làm sao?”

Hai người đi về phía Kim Tại Trung đang ôm bụng đau đớn.

“Ta, ta đau bao tử, hôm nay chưa ăn gì. Ui da…”

“Uy, làm sao đây?”

Một trong hai người nam nhân hỏi.

“Kệ cậu ta! Đau bao tử cũng không chết người. Đại ca chỉ dặn là không để cậu ta chết, chứ đâu có dặn là không để cậu ta đau.”

“Nói cũng phải.”

Hai người nói xong lại rời khỏi. Chính vào lúc họ xoay người, Kim Tại Trung đứng dậy, ngân châm trong tay phải phóng vào cổ của một trong hai người, nam nhân chưa kịp thốt nên lời đã ngã xuống đất, người còn lại liền rút súng ra, Kim Tại Trung đá một phát vào chỗ quan trọng của anh ta, lấy súng sau đó đánh mạnh vào sau gót, nam nhân lập tức ngã xuống đất. Sau khi nam nhân ngã xuống, Kim Tại Trung cũng ngồi bệt trên nền đất.

Ách Môn huyệt, nằm trên đường giữa của gáy, giữa đốt thứ nhất và đốt thứ hai của cột sống ấn vào, sau khi bị điểm trúng, sẽ bị mất tiếng, chóng mặt bất tỉnh nhân sự. Cũng may lúc mới học rất nghiêm túc, đây chắc là lần đầu tiên cậu đánh nhau trong đời. Nhưng, những loại việc này cũng thật không thích hợp với cậu, mới hai người cậu đã gần ứng phó không nổi.

Không có nhiều thời gian để suy nghĩ, Kim Tại Trung rút cây kim trên cổ của nam nhân kia ra cất vào chỗ cũ. Chạy về phía cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy ra, phát hiện có thể mở được. Nên nhẹ nhàng mở ra, nhìn xung quanh, không có người mới cẩn thận leo ra ngoài. Vào lúc cậu tiếp đất, thì nghe thấy tiếng bước chân, Kim Tại Trung nhanh chóng đóng cửa sổ lại, trốn ở một chỗ, không lâu sau có hai người đi ngang qua cậu. Đợi đến khi hai người đi xa, Kim Tại Trung mới cẩn thận chui ra từ chỗ ẩn nấp, sau khi trốn khỏi một số bảo vệ. Kim Tại Trung không biết đây là nơi nào, lại thêm bây giờ trời đã tối. Chỉ có thể theo trực giác mách bảo không ngừng chạy về phía trước. Biết không thể chạy thêm được nữa.

Kim Tại Trung hai tay chống lên đầu gối, thở hồng hộc, ngẩng đầu nhìn xung quanh, Kim Tại Trung không biết có nên cười hay không. Cậu với bãi phế thải cũng thật có duyên, xem ra bãn phế thải của Mỹ với bãi phế thải của Trung Quốc cũng thật giống nhau. Tìm thấy một ống bê tông lớn, Kim Tại Trung gạt đám cỏ mọc khá cao sang hai bên sau đó chui vào, ngồi xuống, nhưng vẫn không dám thả lỏng.

Những người đó chắc đã phát hiện cậu bỏ trốn, có thể đang đuổi đến. Cậu không biết nơi này cách chỗ đó bao xa, có an toàn chưa, nhưng cậu thực sự không thể chạy thêm nữa, nếu như chúng đuổi tới tìm thấy cậu thì cậu cũng không còn cách nào.

Kim Tại Trung im lặng ngồi đếm thời gian, đã qua hơn ba tiếng đồng hồ, vẫn chưa có người đuổi tới, chắc bọn họ không nghĩ cậu chạy đến chỗ này. Kim Tại Trung cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng lại cảm thấy lạnh: người của Trịnh Duẫn Hạo cũng không tìm đến.

Khi ra tay không nên ngừng ngại, nếu không người bị thương sẽ là bản thân.

Lúc quyết đấu sinh tử, trừ việc đánh bại đối phương, tiếp tục sống, cái gì cũng không nên nghĩ, nếu không người chết sẽ là bản thân.

Những cái này đều là trước khi được “phê chuẩn” cho ra ngoài, Trịnh Duẫn Hạo đã trực tiếp dạy cậu, cậu đều nhớ. Nhưng cậu quên mất, quên mất lời Trịnh Duẫn Hạo nói với cậu khi cậu lần đầu tới đây: Nếu như một ngày có người bắt cậu để uy hiếp ta, đừng tưởng ta sẽ lập tức đi cứu cậu, cậu nhớ rõ.

Lúc nãy nghe thêm một lần “không đủ tư cách”, thực sự cảm thấy có chút đau lòng, nhưng cậu vẫn để chính mình phân tích lại câu nói đó một lần nữa: không phải lập tức, nhưng sẽ đi cứu, hắn cần thời gian để chuẩn bị những thứ cần thiết. Nên đã cố gắng thuyết phục Châu Lập Bình kéo dài thời gian, trước khi hắn tìm thấy cậu phải giữ cho bản thân an toàn, thật sự là không có cách, mới vẽ một tấm bản đồ bị cậu thay đổi, mọi thứ đều phát triển theo hướng cậu dự đoán. Nhưng cho đến khi cậu thoát ra lâu như vậy, Trịnh Duẫn Hạo vẫn chưa tìm đến. Hắn, thực sự, không cần cậu nữa hay sao?

Cậu không biết gì cả, còn tự mình đòi ra ngoài lại bị người ta bắt. Trịnh Duẫn Hạo dù có thích cậu thế nào thì cũng chỉ là thích, cậu vĩnh viễn không đủ tư cách để Trịnh Duẫn Hạo vì cậu mạo hiểm, dù là một binh một tốt. Những lời Trịnh Duẫn Hạo từng nói với cậu, chưa từng có một câu nói dối, cậu sao lại quên chứ! Trong lòng đau nhói, thì ra người tự lún sâu vào chỉ có bản thân.

Sau khi Kim Tại Trung bị đưa đi khoảng một tiếng, trong lúc Châu Lập Bình đang cùng thuộc hạ thương lượng làm sao xâm nhập vào tổng bộ, ba người mặc đồ đen che mất nửa khuôn mặt từ trên nhảy xuống, khiến cho mọi thứ trở nên hỗn loạn….

Tại đại sảnh của tổng bộ Bang Băng Diễm.

Trịnh Duẫn Hạo ngồi trên sopha, ngón trỏ bên tay trái không ngừng gõ nhẹ lên chóp mũi, năm người còn lại đứng ở hai bên, không cử động, đại sảnh hoàn toàn im lặng.

Không lâu sau, chín người che nửa mặt, trước trán xăm hình ngọ lửa màu xanh, cả người vận đồ đen, đi đến cửa chia làm ba đội tiến vào, đứng nghiêm trước mặt Trịnh Duẫn Hạo.

“Bang chủ, tiểu đội thứ tư đã hoàn thành nhiệm vụ, đã dọn dẹp sạch sẽ.”

“Tiểu đội thứ ba đã hoàn thành nhiệm vụ, đã dọn dẹp sạch sẽ.”

“Tiểu đội thứ hai đã hoàn thành nhiệm vụ, đã dọn dẹp sạch sẽ.”

“Ân.”

Trịnh Duẫn Hạo đáp một tiếng, nhìn ra ngoài cửa, như đang chờ đợi gì đó. Không lâu sau, ba người ăn mặc như chín người trước xuất hiện trước cửa, sau đó đi vào, trong tay cầm một tờ giấy. Trịnh Duẫn Hạo với cái liếc mắt nguy hiểm, ngồi thẳng người.

“Bang chủ, tiểu đội thứ nhất hồi báo, đã dọn dẹp sạch sẽ, chưa hoàn thành nhiệm vụ, không tìm được Kim thiếu gia.”

“Có chuyện gì xảy ra?”

“Trước khi bọn ta tới, Kim thiếu gia đã bị đưa đến nới khác, lúc đuổi đến nơi, Kim thiếu gia đã đánh ngất hai người canh gác sau đó trốn ra. Bọn ta chia ra ba đường tìm kiếm, nhưng không tìm thấy. Thứ này là Kim thiếu gia để lại ở chỗ Châu Lập Bình, bọn họ nói là do Kim thiếu gia vẽ, ta nghĩ có thể Kim thiếu gia đã để lại đầu mối gì cho bang chủ.”

Người đó nói xong, đưa tờ giấy trong tay lên trước. Trịnh Duẫn Hạo nhận lấy tờ giấy mở ra, xem một lát, âm thầm thở dài một tiếng, đưa bức vẽ cho Dương Húc Huy.

“Ngươi tự xem xem còn chỗ nào cần sửa đổi.”

Dương Húc Huy nhìn bức vẽ xong cẩn thận gấp lại.

“Chỗ Kim thiếu gia nhắc nhở phải chú ý, ta sẽ nhanh chóng sửa đổi.”

Sau đó, Trịnh Duẫn Hạo không có biểu tình gì khác, chỉ nhìn về phía 12 người kia.

“Tiếp tục tìm cho ta, tìm không được thì đừng về gặp ta.”

“Vâng!”

Đứng dậy Trịnh Duẫn Hạo không nói gì trực tiếp đi lên lầu. Đặng Dũng và Đào Chí Cương nhìn theo tấm lưng đó cho đến khi hắn biến mất khỏi tầm nhìn, có chút lo lắng nhìn nhau, sau đó rời khỏi đại sảnh, Tân Tử Phong dưới sự chỉ đạo của Dương Húc Huy cũng đã li khai. Hà Phương đến trước mặt Dương Húc Huy, vỗ vỗ vai hắn.

“Chuyện của 20 năm trước sẽ không xảy ra nữa đâu, có chúng ta bên cạnh, hắn sẽ không sao.”

Hà Phương nói xong cũng bỏ đi, đại sảnh chỉ còn lại Dương Húc Huy, rút điện thoại ra, không lâu sau liền bắt điện thoại.

“Cha nuôi.”

“A Huy, bên đó sao rồi.”

“Người vẫn chưa tìm được, nhưng cậu ta đã tự mình thoát ra được.”

“Thoát ra được là tốt…. A Hạo làm tốt hơn ta. Nhất định phải nhanh chóng tìm được cậu ta, nếu không ta lo lắng A Hạo sẽ….”

“Cha nuôi, con biết rồi.”

“Cực khổ cho ngươi rồi.”

“Nó là em trai cùng nhau lớn lên của con.”

Bây giờ đã là trưa của ngày hôm sau, Kim Tại Trung dựa lên thành ống, tự cười. Cười bản thân đến lúc này còn ôm những hy vọng hão huyền.

Châu Lập Bình đã phát hiện ra cái đó là bản đồ đưa ông ta vào chỗ chết chưa. Bản thân tốn nhiều thời gian tâm tư như vậy có lợi gì? Cuối cùng chỗ dung thân của cậu cũng chỉ là chiếc ống bê tông ở bãi phế thải. Bụng cứ kêu lên, nhưng cậu không muốn ra ngoài. Đói chết đẹp hơn bị người ta đánh bầm dập. Bị những kẻ thù khác của Trịnh Duẫn Hạo cưỡng gian trước giết sau, giết trước cưỡng gian sau hay thú gian, các kiểu đó đều không tốt bằng chết đói. Cái gì mà bảo bối đó chẳng qua cũng chỉ là do người ngoài hiểu sai, cậu được tính là gì chứ?

Ngày thứ hai trôi qua, ngày thứ ba cũng qua, Kim Tại Trung, Dương Húc Huy không tìm thấy, 12 người kia cũng không tìm thấy. Trịnh Duẫn Hạo vẫn tiếp tục quản lí việc trong Bang như thường lệ, vẫn đi kiểm tra các địa bàn như thường, đi theo hắn Đặng Dũng và Đào Chí Cương cũng không dám nói gì.

Vừa mới hai ngày, đôi mắt của Trịnh Duẫn Hạo đã đỏ ngầu, viền mắt trũng sâu, từ xa đã có thể thấy vòng mắt thâm quần, đây là sự suy nhược họ chưa từng thấy trên khuôn mặt này.

Nếu như phát động tất cả người trong Bang Băng Diễm, tìm một người không khó. Nhưng người này không phải người bình thường, người này rất quan trong. Những người muốn đối đầu với Bang Băng Diễm không chỉ có mình Châu Lập Bình, nếu như để họ biết được người quan trọng như vậy đang ở một mình bên ngoài vòng bảo vệ của Bang Băng Diễm, đó chính là tình trạng không được mong đợi nhất. Bây giờ họ chỉ có thể cầu nguyện Kim thiếu gia đang tự mình trốn đi, chứ không phải lại lọt vào tay người khác.

Cho đến trưa ngày thứ tư Trịnh Duẫn Hạo mới nhận được điện thoại, nói đã tìm được Kim Tại Trung, người không bị thương, chỉ là hơi yếu. Đường đến bãi phế thải phải mất hai tiếng, Đặng Dũng chỉ mất 50 phút.

Lúc Trịnh Duẫn Hạo xuống xe, Kim Tại Trung đang ngồi trên mặt đất uống nước, tay cầm bình nước hơi run. Đi thẳng đến bên cạnh Kim Tại Trung, khuỵ gối xuống nền đất, cầm lấy bình nước của cậu đưa đến bên miệng bón cho cậu, Kim Tại Trung khép miệng lại cúi đầu, không nói gì cả. Đặng Dũng, Đào Chí Cương và 12 người kia đứng xung quanh, đều xoay lưng về phía họ.

Trịnh Duẫn Hạo đặt bình nước xuống đất, tay kéo chân quần của cậu lên, nhìn một lát rồi thả xuống, đặt thẳng đôi chân đang co lại của cậu, tay đặt trên đôi chân của cậu nhẹ nhàng xoa bóp. Kim Tại Trung nhìn khuôn mặt hốc hác cùng vòng mắt thâm quần của Trịnh Duẫn Hạo, nước mắt liền trào ra., rơi xuống đôi tay đang xoa bóp của Trịnh Duẫn Hạo. Động tác của Trịnh Duẫn Hạo khựng lại, sau đó ngẩng đầu lên, đôi tay áp lên mặt cậu, môi đưa lại gần, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khuôn mặt cậu, sau đó phủ lên đôi đã khô của cậu, hôn một cách ôn nhu cẩn trọng, cuối cùng nhẹ nhàng ôm cậu vào trong lòng.

“Theo ta trở về.”

Nhẹ nhàng ra lệnh, nhưng rất lâu, Kim Tại Trung trong lòng Trịnh Duẫn Hạo vẫn không trả lời. Buông Kim Tại Trung ra, Trịnh Duẫn Hạo xoay lưng lại, ngồi trước mặt cậu. Kim Tại Trung nhìn vào tấm lưng vững chãi đó, tay từ từ vòng qua cổ hắn, dựa vào áp người lên trên lưng hắn.

Hôm nay ánh chiều tà khiến cho bóng của hai người áp vào nhau trở về rất dài, rất dài….