Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 30




CHƯƠNG 30

Trịnh Duẫn Hạo đang ngồi trên ghế sopha của phòng nghỉ, nhìn mười bức ảnh do Dương Húc Huy đưa, mày càng ngày càng nhíu lại. Bỏ những bức ảnh xuống rồi đứng dậy. Trịnh Duẫn Hạo đi đến bên cửa sổ nhìn thế giới bận rộn bên ngoài.

Đặng Dũng đứng cạnh Dương Húc Huy phóng ánh nhìn đến những bức ảnh đặt trên bàn: trên đó tổng cộng có 11 bức ảnh đều là chụp Kim thiếu gia trong hai ngày nay, để gửi về Trung Quốc, những bức ảnh này…. ngay cả anh cũng nhìn ra được, Kim Tại Trung có chút không vui, khuôn mặt hoàn mỹ lại lộ ra nét u buồn, hình ảnh ngồi ôm lấy đầu gối bên hồ nước mang cảm giác cô đơn.

“A Huy, những chuỵên còn lại giao cho ngươi. A Dũng, theo ta đến chợ.”

“Vâng.”

“Vậy còn những bức ảnh?”

“Qua vài ngày tính tiếp.”

“Vâng.”

Trịnh Duẫn Hạo sau khi tới chợ mua những thứ cần mua, rồi để Đặng Dũng lái xe trở về. Hôm nay hắn đi sớm hơn mọi ngày, thuộc hạ nói Kim Tại Trung không ở trong hoa viên, Duẫn Hạo lên lầu đi vào phòng ngủ, nhưng Tại Trung không ở trong đó. Bỏ đồ vừa mới mua về vào ngăn tủ, Duẫn Hạo xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Lên đến sân thượng, nhìn thấy Tại Trung hướng lưng ra phía cửa ngồi đung đưa trên xích đu, cho đến khi Duẫn Hạo đi qua đó, giữ lấy sợi dây của xích đu Tại Trung mới giật mình ngước đầu nhìn Trịnh Duẫn Hạo. Kim Tại Trung đứng dậy, hai người cứ nhìn nhau, không ai mở miệng nói gì. Một lát sau, Trịnh Duẫn Hạo dần buông lỏng tay đang giữ lấy sợi dây, lại từ từ di chuyển lên khuôn mặt của Kim Tại Trung, nhưng khoảng cách chỉ còn năm cm thì dừng lại.

“Sẽ không có chuyện như vậy nữa.”

“Ân.”

“Hàn Kính từng học đại học.”

“Ân. Ta chỉ là, vẫn chưa muốn ra ngoài.”

“….”

“Có thể ôm ta không?”

Kim Tại Trung nhìn vào mắt của Trịnh Duẫn Hạo, tay nắm chặt lấy sợi dây xích đu. Trịnh Duẫn Hạo áp bàn tay rộng lên khuôn mặt của Kim Tại Trung, ngón tay thon dài mân mê đôi môi của cậu, sau đó kéo cậu vào trong lòng, ôm chặt.



Kim Tại Trung thở dài, đặt tờ giấy ghi chú xuống: Trịnh Duẫn Hạo vẫn không chịu trực tiếp đưa cho cậu những vật cần đưa. Cầm chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường: có thể gọi đường dài sao? Ngón tay ấn dãy số quen thuộc, một lát sau thì vang lên tiếng tút tút chờ nhận điện thoại, nhưng chưa đợi đầu kia bắt máy, Kim Tại Trung đã cúp điện thoại. Hai tay cầm lấy điện thoại đặt trước ngực:

“Đợi ta làm xong chuyện này sẽ gọi điện thoại cho mọi người.”

Giống như quyết tâm tuyên thệ, Kim Tại Trung xuống giường. Vệ sinh cá nhân sau đó xuống lầu ăn sáng, khuôn mặt Kim Tại Trung nở ra một nụ cười nhẹ khi nhìn thấy Hàn Kính xuất hiện đúng giờ:

“Ngươi có biết chỗ nào chơi vui không?”

Hàn Kính không phải là người thích những nơi náo nhiệt, có thể là vì thường phải ở những nơi đó, nên thích những nơi yên tĩnh hơn. Nhưng nhìn Kim Tại Trung với bộ dạng thích thú đang đi trước mình khoảng ba bước, Hàn Kính lại cảm thấy những chỗ đó cũng không quá khó chịu.

Dù ở những nơi đó việc bảo vệ sẽ khó khăn hơn, nhưng sau vụ việc lần trước của Hồng bang thì những nguy hiểm rình rập quanh Kim thiếu gia đã ít hơn trước, trừ anh ra, còn sáu người mặc thường phục bố trí quanh đó.

Anh không nghĩ tới việc Kim Tại Trung sẽ đến thuỷ cung. Anh rất ít khi đến những nơi này, lần cuối cùng đến đây cũng đã là chuyện của một năm về trước rồi. Hôm nay vừa đúng vào kì nghỉ nên rất nhiều người, đặc biệt là trẻ con. Anh phát hiện một khi tới những nơi đông người nụ cười của Kim Tại Trung sẽ đặc biệt rạng rỡ, rất dễ dàng thu hút ánh nhìn của người khác, nhưng cậu lại không hề để ý đến.

Kim Tại Trung đang đi đằng trước đột ngột dừng lại, Hàn Kính chạy đến bên cậu, khoảng cách cỡ một bước chân, cùng cậu ngắm những con cá đầy màu sắc đang bơi lội.

“Lúc nhỏ cũng từng đến thuỷ cung, lúc trước nhìn cá mập sẽ nghĩ: người liệu có thể thuần phục được cá mập khiến cho nó trở nên ôn nhu, có thể giống như cá heo thân thiết với con người không? Trước đây nhìn thấy cái gì cũng sẽ có những vấn đề kì quái, bây giờ nhìn lại, phát hiện không nghĩ gì cả chỉ ngắm nhìn như vậy cũng thật tốt.”

Kim Tại Trung tay áp lên tấm kính trước mặt, mắt chắm chú ngắm nhìn những chú cá đang bơi lội.

“Có rất nhiều thứ chỉ cần nhìn ngắm là tốt, không cần nghĩ quá nhiều. Ta từ nhỏ trong đầu chỉ có một cậu: “Wa! Thật đẹp, thật đẹp!” la lên một cách ngốc nghếch.”

Hàn Kính nói rồi bật cười. Kim Tại Trung nghiêng đầu nhìn anh sau đó lại nhìn những chú cá đang bơi lội, cũng mỉm cười.

Lúc ra khỏi thuỷ cung Hàn Kính nhìn đồng hồ, là đại ca dặn phải nhắc nhở Kim thiếu gia ăn cơm. Vừa định mở miệng lại khựng lại, nghĩ đến những lời Kim thiếu gia trước đây nói với anh:

“Lúc chỉ có hai người có thể không gọi ta là “Kim thiếu gia” không, ta không thích lắm? Người khác nghe thấy cũng sẽ cảm thấy kì lạ, gọi thẳng tên là được. Nếu như không quen có thể gọi cả họ và tên. Ta bây giờ cũng sắp quên mất tên mình là gì rồi.”

Hàn Kính vẫn còn nhớ câu cuối cùng Kim Tại Trung nói, biểu tình có chút tự ti và bất lực, nhưng phải gọi tên của cậu…..

Hàn Kính chần chừ mở miệng,

“Kim……”

Nghe thấy tiếng của Hàn Kính, Kim Tại Trung quay đầu nhìn anh, trên mặt mang một dấu chấm hỏi.

“……Tại Trung, đến giờ ăn cơm rồi.”

“Uh. Cám ơn.”

Kim Tại Trung nhẹ nhàng cười, bước đi nhanh hơn nhiều.

Ngồi trên băng ghế trong công viên, Kim Tại Trung cầm nước suối và gặm bánh mì, tinh thần tự tại. Còn người ngồi cùng cậu – Hàn Kính tay cũng cầm bánh mì và nước suối, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Kim Tại Trung: Tuy rằng đại ca không bảo anh phải báo cáo lại việc Kim thiếu gia đi đâu, ăn cái gì, nhưng không biết nếu đại ca biết Kim Tại Trung chỉ dùng nước suối và bánh mì để giải quyết bữa trưa, sẽ như thế nào.

Một Kim Tại Trung như thế luôn khiến người ta cảm thấy cậu chỉ là một con người bình thường, đơn giản, cũng giống như những người đang đi dạo trong công viên. Nhưng dù là như vậy, anh vẫn cảm thấy, người nam nhân bên cạnh giống như một thiên sứ, nhưng lại không phải chưa từng trải nghiệm qua cuộc sống nhân gian mà là không bị nhiễm bụi phàm trần, không phải lạnh lùng xa cách, mà là thân cận ôn nhu. Nhưng “thân cận” như vậy sẽ khiến người khác tự giác giữ khoảng cách, không dám tuỳ ý tiếp cận, sợ không cẩn thận sẽ mạo phạm đến cậu.

Bỏ rác vào trong sọt, Kim Tại Trung ngước đầu nhìn bầu trời. Hôm nay thời tiết không tệ, bầu trời màu xanh, có vài áng mây trắng trôi lững lờ.

“Nghe qua câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” chưa?”

Kim Tại Trung nhẹ nhàng hỏi, nhưng không nhìn Hàn Kính. Mặt trời vẫn rất cao, bầu trời quang đãng khiến cho cậu có chút chói mắt, Kim Tại Trung khẽ nheo mắt.

“…”

“Kì thực ếch ngồi đáy giếng cũng không phải là không tốt. Ở bên trong giếng, bầu trời vĩnh viễn cũng chỉ lớn như vậy, thế giới vĩnh viễn cũng chỉ to như thế, nó có thể đi khắp nơi trên thế giới, mãn nguyện rồi, cũng cảm thấy hạnh phúc. Nếu đã hạnh phúc, thì bầu trời có thực sự chỉ lớn như vậy hay không, cũng chẳng còn quan trọng nữa. Vẫn đỡ hơn việc nhảy ra khỏi giếng, nhìn thấy bầu trời rộng lớn, mới biết thật ra thế giới lớn như thế, vẫn còn những cảnh sắc đẹp hơn, nhưng lại phát hiện bản thân mãi mãi chí có thể nhìn từ xa, mãi mãi không tới được thế giới đó.”

Hàn Kính nhìn khuôn mặt đang nhìn ngắm bầu trời của Kim Tại Trung. Câu chuyện “Ếch ngồi đáy giếng” này không giống như câu chuyện kia.

Thiên sứ đã bị giam cầm rồi sao? Đã trở thành con ếch nhảy ra khỏi giếng rồi sao?

Kim Tại Trung thu lại tầm mắt, cuối đầu cười trừ.

“Đọc sách nhiều quá, lời cũng nhiều, một ngày còn nói nhiều hơn mấy tháng.”

“Kì thực đại ca chỉ lo lắng cho sự an nguy của cậu.”

Kim Tại Trung nghiêng đầu nhìn Hàn Kính, cười. Nụ cười đó bao gồm nhiều thứ, Hàn Kính không thể hiểu được.

“Ta có phải là thân tại phúc trung bất tri phúc* không?”

*Thân tại phúc trung bất tri phúc: sống trong hạnh phúc mà không biết.

Không đợi Hàn Kính nói tiếp, tầm nhìn của Kim Tại Trung lại phóng ra xa, nhìn về phía người đang chạy về phía họ, một cô bé năm sáu tuổi trên tay cầm một miếng bánh kem, mắt của Hàn Kính cũng nhìn về phía đó. Cô bé không cẩn thận tự mình vấp ngã, miếng bánh rơi xuống mặt đất. Kim Tại Trung không tự giác đứng dậy, chạy đến đỡ cô bé dậy, Hàn Kính không dám sơ ý chạy sang đó.

“Are you OK?”

Cô bé nhìn Kim Tại Trung một lát, không nói gì, cứ ngồi trên mặt đất, quay đầu nhìn về phía một đám trẻ con đang chơi gọi lớn:

“Ca ca!”

Cô bé vừa gọi, một cậu bé khoảng tám chính tuổi trong đám trẻ con đó hướng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, nhìn thấy cô bé đang ngồi dưới đất lập tức chạy lại. Kim Tại Trung dường như hiểu được nên đứng dậy, nhưng lại không rời khỏi.

“Sao rồi?”

“Đau.”

Cô bé bĩu môi đưa tay về phía ca ca, nước mắt chảy dài. Ca ca của cô bé nắm lấy cánh tay bị ửng đỏ khẽ thổi.

“Ca ca thổi thổi sẽ không đau nữa.”

“Bánh kem.”

Ca ca đặt tay cô bé xuống, đưa tay chùi đi nước mắt của cô bé.

“Ca sẽ bảo mẹ mua lại cho em, được không? Không khóc nữa, khóc nữa sẽ không đẹp.”

“Ân.”

Cô bé lại mỉm cười, để ca ca nắm tay dắt đi.

Ánh mắt của Kim Tại Trung vẫn dõi theo họ, ánh mắt của Hàn Kính lại dừng lại trên khuôn mặt của cậu.

Nụ cười của Kim Tại Trung khi nhìn thấy niềm hạnh phúc của hai đứa trẻ, đã in sâu vào trong tâm trí của anh.

“Ta cũng có em gái, nhỏ hơn ta 7 tuổi. Lúc nhỏ, nhìn em gái của người khác làm nũng vẫn luôn cảm thấy ngưỡng mộ, vẫn hy vọng Tiểu Nghiêng cũng giống những cô bé khác làm nũng với mình, rất muốn biểu hiện khí phách của bản thân. Nhưng mỗi lần Tiểu Nghiêng té lúc ta chạy đến bên nó, nó cũng sẽ tự mình đứng dậy, mở to mắt nhìn ta, nói “Không được cười, ta lần sau nhất định sẽ không té ngã nữa”, sau đó rất có khí thế chạy mất, chưa bao giờ khóc lóc. Từ từ lớn lên, chỉ khi muốn có thứ gì mà không có được, mới làm nũng với ta.”

Kim Tại Trung nói xong vừa cười vừa nhìn Hàn Kính, lại hướng mắt về phía đám trẻ con đang chơi đùa.

Trước đây, Hàn Kính không hề biết trên khuôn mặt một người lại có thể có nhiều dạng nụ cười khác nhau thu hút ánh nhìn của người khác như vậy. Nếu như nói nụ cười mang theo hạnh phúc trước đó có thể khiến người khác cảm thấy hạnh phúc theo, không tự giác khoé môi lại kéo lên, như vậy nụ cười rực rỡ lúc nảy sẽ khiến người khác cảm thấy bầu trời u ám trong thoáng chốc đã trở nên quang đãng.

Đại ca là vì lí do này mới đem cậu ta về đúng không?