Cây Tường Vi Màu Xanh Nước Biển

Chương 4



CHƯƠNG 4

Sáng ngày thứ hai trong giờ làm việc, Kim Tại Trung vẫn còn có chút lo lắng. Tuy nhiên phán đoán theo những kinh nghiệm trước đây, cái ngày nhìn thấy tường vi liền gặp xui xẻo, chưa bao giờ kéo sang ngày thứ hai, nhưng tình trạng lần này quá quỷ dị rồi. Vẫn không có chuyện lớn gì xảy ra, kể cả lúc thái rau không cẩn thận cắt trúng tay, đóng cửa không cẩn thận kẹp trúng tay những tai nạn nhỏ như thế cũng không có. Chẳng lẽ một vườn tường vi lớn như thế chỉ muốn cậu đạp xe đạp suốt ba tiếng đồng hồ?!

Vào giờ làm việc vuổi sáng, Châu Lâm và Tả Lộ lấy cớ đưa văn kiện mà vào phòng làm việc của cậu.

“Quản lí, hôm qua đã phát sinh chuyện xấu gì đúng không?”

“Không có. Không có chuyện gì xảy ra cả.”

“Ah? Không có chuyện gì xảy ra? Một chút chuyện cũng không có sao?”

“Ân.”

“Vậy quản lí, liệu có phải là trước đây ngài đã nhầm? Những điều đó đều là trùng hợp ngẫu nhiên?” Châu Lâm tỏ ra vô cùng hoài nghi và hiếu kỳ.

“Một lần hai lần có thể xem là trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng mười mấy, mấy chục lần cũng đều thế, vậy còn gọi là trùng hợp sao? Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?” Tả Lộ lập tức phản bác lại.

“Cũng phải. Chẳng lẽ là??? Chuyển vận rồi? Quản lí, ngài còn nhớ hay không, ngài nói với chúng tôi những chuyện đó, hình như ngài nhìn thấy đều là tường vi trắng ah, thật không cát lợi.”

“Đợi một lát, quản lí cũng từng thấy qua màu đỏ, màu đỏ rực. Màu trắng sao gọi là không cát lợi, ngươi không phải lúc kết hôn cũng mặc áo cưới màu trắng sao?”

“Cái đó không giống, áo cưới là đồ tây. Phong tục của Trung Quốc mấy nghìn năm, lúc làm lễ tang thì màu trắng là nhiều nhất, tôi không nói sai chứ? Còn màu đỏ rực lại là màu gì ah? Màu của máu, huyết quang tai ương*, có thể không gặp xui xẻo sao? Nhưng hôm qua nhìn thấy là màu hồng phấn đó! Wa! Một mảnh vườn hồng phấn lớn như vậy, thật thơ mộng ah! Ngươi thích tường vi như thế, không cảm giác được sao?”

*Huyết quang tai ương: Những tai nạn liên quan đến máu.

“Theo ta nhớ thì đoá tường vi mà quản lí nhìn thấy trên bàn tối hôm đó cũng có màu hồng phấn đúng không?”

“Cái đó của ngươi không phải chỉ có một đoá thôi sao, hơn nữa nếu không có tai nạn thang máy lần đó, ngươi bây giờ có cùng Chu Khải Khôn tốt như vậy không? Cũng không tự soi gương để nhìn xem bản mặt hạnh phúc trong tình yêu của mình. Cái đó chỉ có thể tính là quản lí đã dùng thời gian của mình để tạo cơ hội hạnh phúc cho người khác. Quản lí, lão bà bà đó chỉ nói ngài là “Tường vi chi mệnh”, lại không có nói ngài nhìn thấy tường vi liền gặp xui xẻo đúng không?”

“Vậy thì đúng là không có.”

“Vậy là đúng rồi! “Tường vi chi mệnh” có thể chỉ rằng, cuộc đời này của ngài sẽ cùng cây tường vi dây dưa không rõ ràng, nhưng lại không nói sẽ gặp xui xẻo ah, Tuy rằng ngài vẫn luôn như thế. Nhưng lần này nói không chừng là chuyển vận thật sự rồi, biến thành nhìn thấy tường vi liền gặp may mắn cũng không chừng.”

“Quản lí, ta cảm thấy Châu Lâm nói cũng rất có lí.”

Kim Tại Trung đã sống 24 năm, thứ có thể khiến cậu khó xử chỉ có một việc—-không thể động tình, đương nhiên chỉ là trên mặt sinh lí; còn thứ khiến đầu óc thông minh của cậu bị bề tắc cũng chỉ có một — tường vi.

Sau khi nghe một chuỗi phân tích của Tả Lộ, suy nghĩ lại thấy tựa hồ rất có lí, liền gật gật đầu. Rất nhiều năm sau khi Kim Tại Trung cuối cùng cũng hiểu rõ ý nghĩa của tường vi chi mệnh, nhớ đến những lời Tả Lộ nói, cảm thấy nàng nói đúng một nửa: Cậu sẽ phải cùng tường vi dây dưa suốt cả đời, nhưng lại không phải vấn đề gặp xui xẻo hay không.

“Vậy phải kiểm chứng một chút?”

“Làm sao kiểm chứng?”

“Mua xổ số.”

Vào buổi trưa sau khi tan ca, Kim Kim Tại Trung dưới sự kèm cặp của Tả Lộ và Châu Lâm, đã đi mua một tờ sổ xố trị giá 2 đồng. Trước khi xổ số, ba người đều rất căn thẳng, sau khi xổ số, Tả Lộ và Châu Lâm liền hét lên một tiếng, xém chút liền ôm thành một đoàn, Kim Tại Trung cũng ngây ngẩn cả người.

“Quản, quản lí, ngài, ngài trước đây đã từng mua qua xổ số chưa?”

“Chưa từng.”

“Ngài đúng là chuyển vận rồi. 50000 đồng, giải nhất, ngài lần đầu tiên mua liền trúng giải nhất, lời được 49998 đồng!! 50000 đồng, ta phải làm việc mấy tháng mới kiếm được, ngài chỉ cần bỏ ra hai đồng liền kiếm được. Thật không có thiên lí ah!”

Đợi sau khi đổi giải xong, Kim Tại Trung đưa cho hai người họ mỗi người 10000 đồng. Dù gì số tiền này cũng như là từ trên trời rơi xuống, cũng vì hai người bọn họ khích lệ cậu mua, nếu không cũng sẽ không trúng được. Tóm lại cậu vẫn lời được rất nhiều. Tả Lộ nhìn xấp tiền mặt trong tay, lại nhìn Kim Tại Trung.

“Quản lí, nếu như sau này ta cần ngài cứu tế, ngài nhất định phải đến khu vườn tường vi đó “tham quan” một tí, sau đó về đây mua xổ số.”

Kim Kim Tại Trung cười rồi đồng ý. Cũng xem như là đã được yên lòng, hoặc giả đã thật sự chuyện vận. Nhưng đến ngày tiếp theo, khi Kim Kim Tại Trung nhìn thấy hai người đàn ông đứng trước mặt mình, trong lòng nghĩ: mua xổ số trúng thường, chắc chỉ là phân chó vận** mà thôi.

**phân chó vận: chính là những vận may thoáng qua, cũng như việc đạp phân chó không có nguyên nhân, rất đột ngột.

Sau khi tâm trạng bình thản trở lại, hiệu quả làm việc cũng tăng cao. Kì thực gần đây đang bận rộn vì một hợp đồng quan trọng. Hôm nay làm việc rất thuận lợi, không để ý liền trở thành tăng ca. Cho đến khi Tạ cát Phi gọi điện thoại cho cậu, khi nàng nói phải tăng ca về trễ, thì cậu mới đễ ý đã qua thời gian tan sở rất lâu. Cùng Tạ Cát Phi nói bản thân cũng sẽ về muộn, hai người đều nói sẽ tự ăn cơm ở ngoài, Kim Tại Trung liền cúp máy.

Đợi Kim Tại Trung làm xong bản kế hoạch, dọn dẹp đồ đạc cũng đã hơn 7 giờ rưỡi. Đúng lúc cậu xuống đến bãi giữ xe vừa định lấy chìa khoá ra, liền nghe thấy tiếng bước chân về hường của cậu, sau đó thì dừng lại sau lưng cậu, tiếng nói của một người đàn ông vang lên.

“Xin hỏi, có phải là Kim Tại Trung tiên sinh không?”

Kim Tại Trung xoay người, nhìn thấy hai người nam nhân mặc đồ vest. Theo cậu nhìn, chiều cao của họ khoảng từ 1m80 cho đến 1m83, độ tuổi trong khoảng từ 26 đến 30. Người lông mày rậm bên trái so với người bên phải cường tráng hơn, còn người bên phải cao hơn một chút, nhìn có vẻ tri thức hơn, Nhưng hai người này, Kim Tại Trung đều không quen biết, theo trí nhớ cao siêu của cậu, cậu cũng chắc chắn, gặp cũng chưa từng gặp qua.

Chính là vào lúc KimTại Trung đang phân vân không biết có nên trả lời hay không, một chiếc Mercedes-benz chạy lại, dừng bên cạnh họ. Thần kinh của Kim Tại Trung đột nhiên trở nên căng thẳng.

“Có chuyện gì sao?”

“Phiền cậu lên xe.”

Lúc người nam nhân mày rậm nói chuyện, thì nam nhân cao hơn đã đi mở cửa xe, rồi hướng Kim Tại Trung làm động tác “mời”. Kim Tại Trung nhìn vào chiếc cửa xe được mở rộng, lại nhìn nhìn người nam nhân trước mặt, không động đậy.

“Kim tiên sinh, cậu đừng nghĩ đến việc trong lúc bọn tôi không để ý mà bỏ chạy hoặc giả có người đến đỗ xe. Tôi có thể bảo đảm với cậu, trước khi cậu theo chúng ta đi tuyệt đối sẽ không ai đến đây. Bọn tôi sẽ không làm gì cậu, chỉ muốn mời cậu lên xe theo chúng tôi đến một nơi. Cậu là người thông minh, biết được lúc nào nên làm những gì tốt nhất cho bản thân. Bọn tôi cũng không muốn dùng biện pháp mạnh với cậu, nếu không cận thận làm cậu bị thương, chọc giận đại ca, cậu với tôi đều không có lợi.”

Nam nhân đó vừa nói, dùng ngón cái day mũi một cái. Chỉ một cái đó, Kim Tại Trung ngửi được mùi vị của lưu manh, nhưng lại không có cảm giác như những tên lưu manh thành thị khoác lác. Cậu rất muốn xem người “đại ca” đó là một người anh trai bình thường, nhưng những lời nam nhân kia nói khiến cậu không cách nào không nghĩ đến những đại ca của các băng đảng. Cậu từ lúc nào gây sự với đại ca xã hội đen thế này? Cậu nhớ hôm nay cũng không nhìn thấy tường vi? Chẳng lẽ cậu nhìn nhầm tường vi thành hoa khác? Hay là người do đối thủ của công ty tìm đến, muốn cậu giao ra cơ mật của công ty? Nếu là vậy, bọn họ phải tìm tổng giám đốc mới đúng chứ?

Kim Tại Trung trong lúc đang suy nghĩ những khả năng có thể xảy ra, đã bước lên xe. Đúng cậu là người thông minh, nên biết lúc nào nên hành động ra sao thì tốt nhất cho bản thân. Ngoài ra còn phải luôn giữ bình tĩnh, lí trí chính là yêu cầu của cậu đối với bản thân. Còn việc luôn giữ vững lí trí chính là điều từ trước đến nay cậu luôn tự hào về bản thân. Lúc cậu ngồi xuống thì hai người nam nhân kia cũng lên xe, phân biệt ngồi ở hai bên của cậu. Sau khi người nam nhân cao hơn nói “đã mạo phạm”, một mảnh vải đen liền bịt chặt mắt của cậu.

Kim Tại Trung càng lo lắng hơn. Cái này là làm gì? Mắt của cậu bị bịt lại, nhưng tay lại tự do, bao công sự vẫn ở trong tay cậu. Bọn họ chỉ là không muốn cậu biết đường đến nơi đó?

Trong bóng tối, ý thức về thời gian của con người cũng trở nên đần độn, rất khó đưa ra phán đoán chính xác, trừ khi bản thân đếm từng giây. Kim Tại Trung lần đầu tiên gặp phải trường hợp này, nhưng cậu không đi tính toán thời gian, cậu không muốn tốn chất xám cho những chuyện này, hiện tại có nghĩ gì cũng vô dụng. Cũng không biết xe đã chạy bao lâu, đợi đến khi cảm giác được xe dừng lại, đầu óc Kim Tại Trung mới nghĩ đến một vấn đề: Đến nơi rồi? Quả nhiên, sau khi xe dừng lại, mảnh vải đang bịt chặt mắt cậu cũng được tháo ra, sau đó cậu bị kéo xuống xe, đi vào một biệt thự lớn. Cách trang trí bên trong không xa hoa, nhưng lại đầy phong cách hiện đại. Tiếp đến cậu lại bị dẫn lên lầu hai, đến trước một căn phòng. Người nam nhân cao hơn trước đó mở cửa phòng, từ tay cậu lấy đi bao công sự, đưa cho cậu một thứ được đựng trong chiếc túi trong suốt—bằng vải màu trắng, chắc là những thứ như quần áo, sau đó cậu bị đẩy vào trong phòng. Nam nhân đứng ngoài cửa nhìn đồng hồ đeo tay, lại nhìn sang cậu,

“Đại ca còn 40 phút nữa sẽ về.”

Kim Tại Trung nhìn đồ vật trong tay, lại nhìn bao công sự của mình trong tay người nam nhân kia.

“Vậy phiền ngươi nói cho ta biết rốt cuộc là chuyện gì được không?”

“Đại ca của bọn ta để ý cậu, chỉ có thế. Cậu đi tắm trước đi.”

Cửa phòng liền được đóng lại trong lúc Kim Tại Trung đang đứng ngơ ra. Cho dù lúc trước có bình tĩnh như thế nào, thì bây giờ Kim Tại Trung cũng phải mất một lúc mới định thần lại.

Xé chiếc bọc trong suốt trong tay ra xem, áo choàng tắm!!? Nói lão đại của bọn họ để ý cậu, lại bảo cậu đi tắm trước, còn cộng thêm chiếc áo choàng tắm này, cho dù cậu là đồ ngốc cũng biết bọn họ muốn làm gì cậu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.