Cha Chồng Độc Thân Đùa Rất Vui

Chương 27: Thuốc bổ không thể ăn quá nhiều, ăn vào sẽ hại thân



Diêu Thiên toàn thân chứa đầy sức mạnh, nhất thời bộc phát ra.

Hắn cứng ngắc đi hôn cổ Kinh Kinh, thậm chí muốn để lại ấn ký yêu thương.

Kinh Kinh chỉ nhắm hai mắt, chờ tất cả xảy ra, thật là giống như mẫu thân đã nói, muốn tất cả nghe tướng công được rồi.

Nhưng là, đang lúc nàng cảm giác bàn tay cực nóng đặt lên thắt lưng mình, thân thể nhất thời run rẩy thì đột nhiên trước ngực có một tia nhiệt độ khác thường, giống như có giọt nước ở đó.

Chẳng lẽ công công khóc?

Kinh Kinh bị sợ đến lập tức mở hai mắt ra, chứng kiến chính là hai giọt chất lỏng màu đỏ rơi vào trước ngực mình trên □ (cái này là nguyên văn trong bản raw nhé), đây rõ ràng là máu mũi công công.

Nhưng hình như chính hắn cũng không cảm giác được, vẫn như cũ thở hổn hển, hai gò má đỏ thẫm, làm hại hạ thân Kinh Kinh căng thẳng, chậm rãi cong hai chân lên.

Mặc dù biết lúc này không thể nói ra, nhưng nàng cũng không muốn để cho công công chảy máu mũi mà chết, thận trọng nói: “A Cha, máu...... Ngươi chảy máu.”

Diêu Thiên vốn là trong mắt chỉ có thân thể trắng như tuyết trước mặt, đột nhiên nghe nàng nói chuyện giật mình, lại nhìn lên đây không phải là mình đang chảy máu sao.

Hắn ngẩn ngơ, mình cũng bao nhiêu tuổi rồi như nào còn chảy máu mũi đây.

Hồi tưởng một chút cũng bình thường, mình uống nhiều thuốc bổ như thế lại chịu kích thích như vậy, không chảy máu mũi mới là lạ đi!

Đồng thời nhìn thấy máu hắn ngược lại tỉnh táo, chợt đứng lên từ trên người Kinh Kinh, nói: “Ta mới vừa...... Là đầu choáng váng, nha đầu ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi đi, ta trở về.” Nói xong cũng không quản hình tượng dùng tay áo xoa xoa máu mũi vội vàng đi ra ngoài. [dien,dan,le,quy,don]

Kinh Kinh không ngờ con vịt đã đến miệng rồi mà cứ như vậy bay đi, nàng không muốn thả hắn đi, nhưng khi nhìn Diêu Thiên vội vàng hấp tấp giống như sau lưng có mãnh thú đuổi theo, tình huống này nàng lại ngăn cản hắn nữa chỉ sợ sẽ phản tác dụng đi!

Xem hắn có thể nhịn mấy ngày, Kinh Kinh dùng khăn tay lau trước ngực của mình cắn răng ở trong lòng nói: “Không trách sư phụ nói thuốc này không thể ăn quá nhiều, hiện tại thì tốt rồi, không chỉ chảy máu mũi còn làm hỏng đại sự, xem ra phải ngừng lại rồi.”

Nàng lau sạch thân thể vốn muốn trở về, nhưng đi hai bước rốt cuộc lại đứng lại.

Hắn đã nói để cho mình ở chỗ này nghỉ ngơi, ngộ nhỡ sáng mai đến xem chính nàng lại đi, đây chẳng phải là mất một cơ hội thấy hắn sao?

Kinh Kinh lại lùi về đến trên giường, ngoan ngoãn nằm xuống kéo chăn ngủ tiếp.

Nhưng trong lòng vẫn suy nghĩ về tình hình lúc nãy, vậy mà lại vừa khẩn trương vừa ngọt ngào, tâm tình phức tạp như vậy vốn tưởng rằng sẽ không ngủ được, nhưng cũng không biết là do quá mệt mỏi hay là bởi vì nguyên nhân khác thế nhưng ngủ thật say rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, nàng thấy một bóng dáng ngồi ở bên cạnh mình, bản năng cho là Diêu Thiên, mơ mơ hồ hồ nói: “A Cha......” Nhưng mở hai mắt ra thì mới phát hiện nhận lầm người, thế nhưng đối phương là Diêu Viễn Từ.

“Làm sao ngươi ở chỗ này?” Nàng có chút tức giận, đây hoàn toàn là để cho mình thấy tất cả đều là hy vọng lại lập tức thất bại.

Mà Diêu Viễn Từ lại nói: “Buổi sáng A Cha phái người bảo ta tới đây, nói ngươi tối hôm qua không cẩn thận bị thương ở chân cho nên ở lại chỗ này nghỉ ngơi. Ngươi cũng thật là, nửa đêm đi ra ngoài làm cái gì?”

Kinh Kinh vừa nghe xong lửa giận càng tăng lên, tối hôm qua hai người đã làm đến trình độ kia thế nhưng công công lại còn gọi nhi tử hắn tới?

Đây coi là chuyện gì?

Muốn cho bọn họ nối lại tình xưa?

Nàng nắm quả đấm nhỏ, một hồi lâu mới nói: “Ta đã không sao, cùng nhau trở về đi thôi!” Nàng đứng lên mang giày, sau đó giúp đẩy Diêu Viễn Từ đi ra ngoài.

Được, ngươi đã muốn chúng ta hòa hảo, ta sẽ hòa hảo cho ngươi xem.

Kinh Kinh nghĩ như vậy, sau đó dọc theo đường đi vừa nói vừa cười với Diêu Viễn Từ, chính là làm cho Diêu Thiên theo ở phía sau nhìn.

Nàng đã sớm thấy, công công cũng không có ở gian phòng của hắn mà là đang vườn hoa ở phía sau. Nếu lúc này nàng thật có cái gì với Diêu Viễn Từ, cũng không tin hắn không đi ra.

Đẩy Diêu Viễn Từ vào gian phòng, Kinh Kinh nói: “Ngươi mệt mỏi sao, có muốn lên giường nghỉ ngơi hay không?”

Diêu Viễn Từ ngẩn ra, nói: “Không mệt......” Buổi sáng hắn mới vừa dậy không tới nửa canh giờ, điểm tâm còn chưa có ăn. [dien,dan,le,quy,don]

“Cái gì không mệt, ngồi lâu như vậy, lên giường nghỉ ngơi đi!” Kinh Kinh động thủ kéo hắn, Diêu Viễn Từ hơi đỏ mặt nói: “Vậy...... Cũng tốt.” Chân của hắn có tật xấu cũng không phải thắt lưng có tật xấu, cho nên mượn hơi sức Kinh Kinh cũng đã từ trên bánh xe gỗ đứng lên thoáng một cái ngồi ở trên giường.

Từ từ nằm xuống, nói: “Ngươi...... Cũng mệt mỏi sao?” Hắn cảm thấy Kinh Kinh nằm ở bên cạnh hắn, trong nội tâm khẽ động.

Kinh Kinh nói: “Trong lòng mệt mỏi.” Nàng cũng mặc kệ Diêu Thiên có đuổi theo hay không, kéo cái màn giường xuống xong, nói: “Cho ngươi mượn giường nằm một lát, chỉ là ngươi cũng không nên suy nghĩ nhiều.”

Trong lòng Diêu Viễn Từ thậm chí có chút thất vọng, nhưng vẫn nói: “Có thể!”

Bọn họ cùng nằm không sao, nhưng ngoài cửa Diêu Thiên sẽ lo lắng.

Muốn cho là một chuyện, chân chính thấy được lại là chuyện khác!

Diêu Thiên ở ngoài cửa vòng vo hai vòng, vài lần muốn đá cửa đi vào, thế nhưng rõ ràng là không hợp tình hợp lý.

Đang lúc tình thế cấp bách đột nhiên hắn nhìn thấy Linh nhi đi ngang qua, vội vàng gọi nàng lại, nói: “Ngươi đi vào hỏi thương thế thiếu phu nhân đã tốt hơn chưa, điểm tâm muốn ăn cái gì, nhanh đi......”

Linh nhi nói: “Rất gấp sao?”

“Nhanh đi......” Diêu Thiên rống to, dọa sợ Linh nhi sắc mặt tái nhợt vội vàng chạy về phía gian phòng, ngay cả cửa cũng quên gõ lập tức chạy vội vào.

“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân......”

“Chuyện gì?” Kinh Kinh ở bên trong nói.

“Chuyện này...... Xin hỏi thiếu phu nhân buổi sáng muốn...... Muốn ăn cái gì?” Thế nào thiếu gia ở trên giường thiếu phu nhân, hay là tối hôm qua nàng đã viên phòng với thiếu gia rồi?

“Tùy tiện, cái gì đều được.” Kinh Kinh chính là không xuống giường, xem ngươi có thể làm sao.

Linh nhi bất đắc dĩ, chỉ đành phải lui ra ngoài.

Diêu Thiên thấy chỉ có một mình nàng ra ngoài, nói: “Thương thế của thiếu phu nhân đã tốt rồi sao, muốn ăn cái gì?” Có người quấy rầy bọn họ cũng không thể ở cùng nhau đi!

Nhưng Linh nhi lại lắp bắp nói: “Thiếu phu nhân và thiếu gia...... đang cùng ở trên giường, thiếu phu nhân cách cái màn giường nói điểm tâm tùy tiện.”

“Cái gì?” Diêu Thiên gấp hơn, hắn vung tay lên nói: “Ngươi xuống trước đi.”

Linh nhi sợ hãi đi xuống, mà Diêu Thiên cũng không bỏ qua, hắn xoay người kêu lên: “Thiên Ly.”

Thiên Ly xuất hiện, nói: “Quốc sư đại nhân xin hỏi có gì phân phó.”

“Lấy đuốc, đem viện trước kia thiếu phu nhân ở, bây giờ là thư phòng ta đốt đi.”

“À?”

“Đốt đi.”

“Vâng” Thiên Ly đáp ứng thật động thủ đi thiêu.

Diêu Thiên buông tha gian thư phòng cất giữ sách phong phú chỉ muốn buộc bọn họ ra ngoài, nhưng sau khi lửa cháy có rất nhiều người tới cứu, còn có người đi cảnh cáo Diêu Viễn Từ.

Nhưng có được lời nói lại là bọn họ không tiện rời đi, để cho bọn họ nhanh đi cứu hỏa.

Nhìn lửa kia từng chút từng chút dập tắt cùng làm trái tim Diêu Thiên từng chút từng chút lạnh dần, thân thể hắn ở trong gió lung lay một cái, sắc mặt tái nhợt.

Thời gian đã lâu như vậy, loại chuyện đó chỉ sợ làm cũng đã làm, nên xong cũng đã xong rồi, mình dù ngăn cản thế nào rốt cuộc phu thê vẫn là phu thê.

Hắn giống như mất hồn đi về phía trong phòng mình, vừa đóng cửa lập tức phun ra một búng máu.

Diêu Thiên ha ha cười lạnh, từ từ ngồi ở trên giường của mình, hắn che ngực, nơi đó đã trống rỗng, giống như bị người khoét ra vừa lạnh vừa đau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.