Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người

Chương 21: Tần phong




Thường Mạn Mạn vuốt vuốt ngực, tâm cô có chút loạn, tức chết, không nghĩ tới Bạch Kiểu Thiên hẳn là người như vậy, hắn thế nhưng lại dám bỏ cô, đi cùng với một cô gái khác, trước đây hắn còn luôn miệng nói yêu cô, nếu hôm nay cô không vô tình chạm mặt hắn, cô không biết phải chờ tới khi nào mới biết hắn là người như vậy.

Suy nghĩ một chút về những ngày qua, trong lòng cô liền không khỏi đau. Vốn cô cho là hắn thật là một nam nhân tốt, không nghĩ tới hắn cũng là một người tầm thường, nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp liền sáng mắt, cũng may, cô nhận ra sự thật sớm, nếu không, đến lúc cô rơi sâu vào hố tính, thì không phải sẽ càng đau hơn sao.

Cô tức giận, nhưng cũng không cầm được nước mắt, thầm mắng mình vô dụng, không phải chỉ là một người đàn ông thôi ư, có cần thiết thương tâm thành ra như vậy, dù gì cô vẫn còn bảo bối, bảo bối nhà cô vĩnh viễn cũng sẽ không phản bội cô. Nghĩ như vậy, trong lòng cô dễ chịu hơn nhiều.

Ầm

Thường Mạn Mạn chỉ lo cúi đầu đi bộ, cô căn bản không có chú ý nhìn đường, càng không biết cô đã đi xuống phần đường dành cho xe chạy lúc nào. Dĩ nhiên liền bị xe đụng thôi.

Thường Mạn Mạn té xuống đất, nhìn đầu gối bị thương đang có chút máu chảy ra ngoài, nước mắt cô liền tuôn ra.

Tần Phong áo não nhìn chằm chằm thân người màu trắng đang nằm trên đất, thật không biết từ đâu hiện ra một người chạy ra trước xe hắn, hoàn hảo hắn thắng xe kịp, nếu không vật thể này nhất định sẽ bị đụng bay ra ngoài.

Tần Phong càng nghĩ càng tức giận, nhìn người trên đất vẫn còn chưa nhúc nhích, chẳng lẽ người đó đã bị thương nặng. Nghĩ vậy, hắn vội vàng xuống xe.

“Tiểu thư, cô không sao chứ?”

Tần Phong nhanh chóng đem toàn thân cô lướt nhìn qua một lần, trừ đầu gối bị thương nhẹ, dường như không còn vết thương nào khác, vậy tại sao cô còn chưa đứng lên, chẳng lẽ hắn gặp phải “ Đảng Xe Ủi* ” rồi. Nghĩ tới việc này, ánh mắt hắn lạnh đi mấy phần.

(*) : chỉ những kẻ cố tình bị dụng xe để nhận bồi thường

Thường Mạn Mạn nghe được có người nói chuyện, liền ngẩng đầu lên nhìn về phía người kia, thật là một người xinh đẹp nha, quả thật cùng Bạch Kiểu Thiên không hơn không kém, Tây Trang màu bạc bao khít thân thể cao ngất, ngũ quan xinh xắn thật là một kiệt tác của Thượng Đế, chẳng qua là ánh mắt có chút lạnh lùng, môi hắn mím biểu thị giờ phút này hắn thật không vui.

Tần Phong nhìn đôi mắt đẫm lệ, mông lung, trong suốt, sạch sẽ, hệt như tất cả mọi chuyện trên đời đều không vào được đôi mắt của cô, nước mắt còn chưa kịp lau làm cho lòng hắn không khỏi đau xót, muốn vì cô mà nhận tất cả đau đớn. bf Cái nhìn kia đã bác bỏ cái ý nghĩ không tốt khi nãy của hắn, người có đôi mắt như vậy hoàn toàn không giống hạng người có tâm cơ, muốn cướp tiền.

“Hức hức thật đau, chảy máu.” Thường Mạn Mạn rất nhanh phục hồi tinh thần lại, cô hiện tại chỉ cảm thấy đau đến nát lòng.

Tần Phong không chút nghĩ ngợi trực tiếp đem cô từ trên mặt đất bế lên, “Bây giờ, chúng ta liền đi bệnh viện.” Cũng may, trên thân nữ nhân này còn có chút thịt, nếu không một chút cảm giác ôm cũng không có.

“Không, không cần, anh thả tôi xuống, tự tôi có thể về nhà bôi thuốc.” Thường Mạn Mạn bất ngờ cảm thấy bị một người đàn ông ôm vào trong ngực có chút không ổn.

“Ngoan ngoãn, đến bệnh viện xem thử, như thế tôi mới an tâm, huống chi vết thương này phải xử lý tốt, nếu không sẽ nhiễm trùng.” Tần Phong không để ý tới phản kháng yếu ớt của cô, trực tiếp đặt cô tại ghế trước, sau liền ngồi nhanh vào ghế chính.

“Thật không cần, tôi không sao, chỉ đau một chút.” Vừa nói xong, nước mắt cô lại tuôn ra, ai, không có biện pháp, ai kêu cô trời sanh sợ nhất là đau cơ chứ.

“Sẽ nhanh thôi, cô cố chịu chút.”. Hắn cố nhịn cảm giác muốn đưa tay thay cô lau nước mắt, nhanh chóng chạy đến bệnh viện.