Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người

Chương 31: Có người có tính khí khác thường




“Cậu thì ai cũng muốn.” Bạch Kiểu Thiên giễu cợt mà nói.

“Ai, tôi đây là vì cậu giải vây đấy, đừng nói tôi “lạm tình*” như thế chứ.” Tư Đồ Hoàng bất mãn bĩu môi.

(*) : đa tình, trăng hoa

“Vậy tôi nên cám ơn cậu đúng không !?.” Bạch Kiểu Thiên trực tiếp tặng ột cái liếc mắt. e Bản thân cậu ta vốn đã “lạm tình” rồi, còn phải lấy hắn làm bia đỡ đạn ư.

“Không cần cám ơn, dù gì tôi cũng đang vui.” Tư Đồ Hoàng rất không muốn tiếp nhận.

“Nói thật nhé, cậu định chỉ vì một cái cây nhỏ mà buông tha cho cả khu rừng ư. Mà khoan, cậu vốn chưa từng khai thác cái cây nào nói chi tới “rừng rậm”. Quả thật, nếu không có Thường Mạn Mạn xuất hiện, tôi còn tưởng rằng bản tính cậu quá ư là nhạt nhẽo cùng lãnh đạm đấy.”

“…” Bạch Kiểu Thiên không trả lời. Chính hắn cũng không biết vì sao khi mình gặp Mạn Mạn liền thay đổi. Hắn vốn không phải là loại người dẻo miệng, cho nên trước khi Mạn Mạn xuất hiện, hắn căn bản vẫn chưa từng quen ai, cũng không phải tính hắn lãnh đạm mà là thân thể của hắn trừ Mạn Mạn ra vẫn không có phản ứng với người nào. Hắn cũng cảm thấy kỳ quái, thậm chí còn tìm người thử qua, nhưng kết quả cũng như nhau. Mà khi gặp phải Mạn Mạn, dục vọng của hắn là vô tận. Hắn tin Mạn Mạn cũng thế.

“Cậu rất hung dữ với cô ấy sao?”

“Lời tôi đã nói với cô ấy, một chút cũng không dễ nghe, cô ấy cũng nói về sau sẽ không để ý tới tôi.” Bạch Kiểu Thiên tự giễu nói. e Uống xuống một ngụm rượu lớn, hy vọng có thể mượn rượu giảm bớt một chút đau lòng. Lòng hắn tràn đầy khổ sở.

“Ai, tôi đã bảo cũng đừng uống nữa mà, với phụ nữ chỉ cần dỗ ngọt là được, chỉ là cậu rốt cuộc đã nói cái gì, nói cho tôi nghe một chút, có lẽ tôi có thể giúp cậu suy nghĩ ra một biện pháp.” Tư Đồ Hoàng nói với dáng vẻ đầy kinh nghiệm.

Bạch Kiểu Thiên cũng nghĩ vậy, nhiều người có lẽ sẽ tốt hơn, cho nên hắn liền kể hết mọi chuyện ngày hôm đó.

“Cái gì, cậu thế nhưng chỉ vì một cú điện thoại, mà lại nói cô ấy lẳng lơ, đã thế còn chưa hỏi cô ấy sự việc rõ ràng là thế nào nữa chứ, xem như chuyện này không có gì đi, nhưng cậu rõ là biết tâm tình cô ấy đang không tốt, đáng lẽ cậu nên kiên nhẫn dỗ ngọt cô ấy chút. Vậy mà cậu lại hung dữ với cô ấy.” Tư Đồ Hoàng nói với biểu cảm “coi như cậu xong rồi”.

“Cậu nói kiểu gì mà bi thảm vậy, thật ra cũng chỉ vì khi ấy tôi quá tức giận, cho nên mới nói lung tung như vậy, sau liền lập tức hối hận mà.” Bạch Kiểu Thiên ảo não nói. Hắn làm sao lại có suy nghĩ như vậy vào lúc ấy chứ.

“Hiện tại cũng không còn biện pháp nào khác, chỉ còn cách dỗ ngọt cô ấy thôi, nhưng nhớ là đừng tỏ dáng vẻ “ghen phu” đấy.” Tư Đồ Hoàng không yên lòng, dặn dò.

“Cách mà cậu nói thật hữu dùng à?” Bạch Kiểu Thiên cau mày hỏi.

“Không biết, tóm lại là tốt, với con gái thì luôn phải dỗ dành, cộng thêm một chút bất ngờ vui vẻ nhỏ, sẽ liền thỏa mãn.” Tư Đồ Hoàng có chút không chắc chắn nói, dù gì luôn sẽ có chút ngoại lệ, nhưng mà vẫn không còn cách nào. Chỉ có thể hi vọng hắn ta may mắn thôi.

“Ừ, tôi đi trước đây, cậu cứ từ từ mà uống.” Bạch Kiểu Thiên nói xong liền xông ra ngoài, hắn vội vã muốn đi xin lỗi cô gái của hắn rồi.

“Ai, này…” Lời còn chưa nói hết, hắn đã nhìn thấy Bạch Kiểu Thiên đi ra khỏi quán, người này thiệt là, nói gió liền có mưa, vì bồi hắn, hắn đã phải cự tuyệt lời mời của một mĩ nhân đấy. Vậy mà cái người này lại không biết ơn, để hắn lại một mình nơi này. Xem ra chỉ còn cách tự mình tìm thú vui thôi.