Cha Nuôi

Chương 63



CHƯƠNG 63

 

Khi Thiện Minh xuất hiện lần thứ ba trên sàn đấu, tất cả mọi người đều nhận ra được trạng thái của hắn không tốt.

Thời gian đặt cược kéo dài gấp đôi so với bình thường, xem ra rất nhiều người do dự. Bọn họ vừa cảm thấy Thiện Minh không thể đánh thắng quán quân tháng trước, đồng thời lại kỳ vọng Thiện Minh có thể giống như những trận trước, sáng tạo kỳ tích cho bọn họ.

Thiện Minh ngồi dưới đài chờ đợi bọn họ đặt cược. Narciss rõ ràng có chút khẩn trương, bộ dạng đứng ngồi không yên, chần chờ nửa ngày, cuối cùng mở miệng: “Anh nắm chắc được mấy phần?”

Thiện Minh mở to mắt, “Không chắc cũng phải cược.”

Narciss gầm nhẹ nói: “Ta đã đặt cược rồi đấy!”

Thiện Minh khinh thường nhìn hắn một cái, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Narciss truy hỏi: “Lần này anh còn muốn đặt toàn bộ tiền không?”

“Không.”

“Vì sao? Anh không nắm chắc?” Narciss càng thêm khẩn trương.

Thiện Minh bĩu môi, “Nếu ta chết, ta muốn để lại chút tài sản cho con trai ta.” Trong hai trận ngày hôm qua, hắn đã bỏ túi tổng cộng hơn bốn ngàn vạn, nên nói tiền này tới dễ dàng hay là khó khăn đây? Tóm lại hắn đã dùng mạng đổi lấy, trận đấu này hắn cảm thấy mình hơn nửa là không qua được. Tài khoản của hắn ở trong tay Thẩm Trường Trạch, hắn chết rồi thì tiền cứ để con trai giữ đi, dù sao hắn cũng không tiêu được.

Narciss nhớ tới đêm ở sòng bạc có một đứa nhỏ đi cùng với hắn, rõ ràng chỉ khoảng hơn mười tuổi, tuy rằng thoạt nhìn cũng là nhân vật lợi hại nhưng tuổi quá nhỏ, không bằng Thiện Minh nhìn qua đã làm người ta yên tâm. Hắn thật sự không có cách nào tưởng tượng được Thiện Minh lại có con trai lớn như vậy.

Narciss gật gật đầu, nội tâm mạnh mẽ chậm rãi bình tĩnh xuống, hắn trầm giọng nói: “Đừng thua.”

Thiện Minh lạnh lùng cười, đứng lên, hoạt động cánh tay một chút. Bác sĩ cho hắn sử dụng thuốc giảm đau gây tê, cánh tay quả thật không đau, hơn nữa có thể sử dụng. Chẳng qua biện pháp này cũng chỉ là tạm thời làm tê liệt thần kinh đau đớn, không có nghĩa là cánh tay không có việc gì. Dưới tình huống như vậy mà miễn cưỡng sử dụng sẽ gây thương tổn vô cùng lớn cho cánh tay, nhưng hắn không có sự lựa chọn nào khác.

Hắn xoay người nhảy lên lôi đài.

Đối thủ của hắn, được xưng là “Dã thú”, bộ đội đặc chủng xuất ngũ, quán quân với thành tích 16 thắng 0 thua, cũng đi lên lôi đài.

Khi Thiện Minh thấy rõ mặt đối thủ, hắn ngây người, hắn vạn vạn lần không nghĩ tới lại gặp người quen ở chỗ này. Người da trắng đứng trước mặt hắn, tóc đen mắt xanh, hơn bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, cả người tản ra khí chất cương nghị đặc hữu của quân nhân, nhìn qua không có nửa điểm chật vật do bị thuốc kích thích khống chế. Năm năm trước, Thiện Minh từng có vài mối liên hệ với hắn ở nước Mĩ, hắn là thượng úy lục quân Williams House của quân đội Mĩ. Cũng giống như Thẩm Trường Trạch, hắn là một long huyết nhân!

Vì sao hắn lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa còn đánh nhiều trận đấu như vậy, chắc chắn là đã ở trong thời gian không ngắn, chẳng lẽ là về hưu rồi tới nơi này kiếm khoản thu nhập thêm? Chuyện này đối với một long huyết nhân trưởng thành mà nói, quả thật rất dễ dàng.

Trong đầu Thiện Minh toát ra liên tiếp những dấu chấm hỏi.

House cười với hắn, nhanh chóng nhẹ giọng nói một câu, “Đã lâu không gặp.”

Âm thanh của House rất thấp, ngay cả trọng tài đang sải bước trên lôi đài cũng không nghe được. Khi hắn nói xong, trọng tài đã chạy đến giữa hai người, giả bộ vẻ mặt kích động lòng người, bắt đầu nhuộm đẫm bốn phía bằng thuyết minh về tình cảnh đoạt mệnh,“Dã thú” quyết chiến “Người đẹp”! Cảm xúc của người xem được châm ngòi đến cực hạn, tiếng hoan hô cao vút làm Thiện Minh lo lắng bọn họ sẽ gào sụp cả nóc nhà.

Sau khi thuyết minh xong, trọng tài nhanh chóng nhảy xuống lôi đài, để chiến trường tử vong lại cho hai người.

Thiện Minh hồ nghi nhìn hắn, hạ giọng hỏi: “Vì sao ông lại ở đây?”

House phun ra hai chữ ngắn gọn, “Nhiệm vụ, tôi so với anh càng hiếu kì hơn, vì sao anh lại ở chỗ này?”

Thiện Minh cảm thấy nói mình bị bắt đến đây thì có chút mất mặt, vì thế cũng lạnh lùng nói, “Nhiệm vụ.”

House cười lắc đầu, sau đó bắt đầu hoạt động tứ chi, vẻ mặt nghiêm túc, “Đến đây đi, tôi sẽ không nương tay đâu.”

Thiện Minh hừ lạnh một tiếng, chầm chậm tiến lên vài bước, bỗng lùi lại đá tới cổ House.

Trận đấu này hắn phải tận lực tránh sử dụng tay, nếu không cánh tay sẽ hỏng mất.

Một cú đá này cho dù là tốc độ hay sức mạnh đều rất chuẩn xác, không có chỗ nào để bắt bẻ. Nếu là một đối thủ có thực lực ngang hắn thì sẽ lấy cánh tay chắn hoặc là ngồi xuống né tránh, nhưng House quả thật không tránh không né, vươn tay bắt lấy, một phát liền chế trụ mắt cá chân của hắn.

Thiện Minh đổ mồ hôi lạnh, hắn thậm chí không thấy rõ House vươn tay lúc nào. Người xem toàn trường ồ lên, tốc độ nhanh như vậy mà lại bị hắn dễ dàng bắt lấy, khả năng phản ứng nhanh đến thế nào chứ.

House lạnh lùng cười, vung cánh tay lên, ném cả người Thiện Minh lên không trung. Thiện Minh đụng vào rào thừng trên lôi đài, sau đó ngã nhào trên mặt đất.

Hắn còn không kịp đứng lên, bóng đen chợt loé lên trước mắt, một cú đá thật mạnh tung vào bụng hắn, trực tiếp đá hắn luồn qua khe hở của rào thừng bay khỏi lôi đài.

Thiện Minh ôm bụng cuộn mình trên mặt đất, một cú đá này quá nặng, không biết có thể làm chảy máu dạ dày không nữa.

House ngồi xổm bên cạnh lôi đài, trên trán đến một giọt mồ hôi cũng chưa hề chảy, “Anh không phải đối thủ của tôi, đừng đứng lên, tôi không định giết anh.”

Thiện Minh chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong dạ dày như phiên giang đảo hải. Hắn nôn khan hồi lâu, không nôn ra cái gì, nhưng tuyệt đối không dễ chịu.

Người xem lớn tiếng hô “Người đẹp! Người đẹp!” Quần chúng phấn khích.

Thiện Minh lau mặt, trong lòng tràn đầy phẫn nộ và không cam lòng.

Hắn không tin chênh lệch giữa mình và long huyết nhân lại lớn như vậy. Mẹ nó, thật dọa người, ngay lập tức đã bị ném xuống dưới? Thế này không được…… Hắn có bị thương thế nào, có kém cỏi như thế nào thì cũng không thể có chênh lệch lớn như vậy. Nếu là trạng thái long huyết nhân thì không nói, nhưng House đang ở hình thái con người, không thể có chênh lệch lớn như vậy, không thể!

Ý chí chiến đấu và kiêu ngạo chống đỡ cho Thiện Minh đứng lên, hắn hung hăng trừng House, trong mắt có vài phần khuất nhục và phẫn nhiên.

House lắc đầu, “Các người hẳn là đang ở Nam Pháp hưởng thụ, chạy đến đây làm gì, nó ở đâu rồi?”

Thiện Minh cầm lấy rào thừng nhảy một cái đẹp mắt trở lại lôi đài, “Đừng hỏi chuyện vô nghĩa, ta còn chưa thua đâu.”

House lùi lại hai bước, vừa theo dõi di chuyển của hắn vừa nói, “Anh không muốn biết tôi tới nơi này làm gì sao? Anh nói cho tôi biết nhiệm vụ của anh, tôi liền nói cho anh nhiệm vụ của tôi là gì, thế nào?”

Thiện Minh cười, lộ ra hàm răng trắng xóa, “Ta đến……kiếm tiền tiêu vặt!”

Hắn nhảy đến trước mặt House, vung nắm đấm lên đánh, House đưa tay đi ngăn lại. Hai tay Thiện Minh đột nhiên chuyển hướng, ôm lấy cánh tay hắn, thân thể mượn lực quay 360 độ, ý đồ bẻ gãy cánh tay của House. House đã bị Thiện Minh làm cho chệnh choạng, dưới tình thế cấp bách liền xoay người. Hai người đồng thời té ngã trên mặt đất, một chân Thiện Minh hung hăng đặt trên cổ House, hai tay vẫn ôm cánh tay House như trước, dùng sức bẻ. House liền khống chế bả vai của Thiện Minh, tay dùng lực. Thiện Minh đau đến sắc mặt trắng bệch, đành phải buông tay ra, lăn sang một bên, nhảy dựng lên khỏi mặt đất.

Vừa mới đứng vững, House đã giơ chân đá tới. Tốc độ quá nhanh, Thiện Minh không kịp , chỉ có thể nâng cánh tay lên chắn, cả người bị cái chân kia quét cho lăn ra đất.

Thiện Minh quay cuồng trên mặt đất, lăn đến bên chân House, ôm đùi hắn, hung hăng nện một quyền vào đầu gối hắn.

House đau đến kêu một tiếng, đùi mềm nhũn, quỳ xuống đất. Một quyền của Thiện Minh vung tới huyệt Thái Dương của House.

House vươn tay bắt lấy nắm tay Thiện Minh, phản kích bẻ lại, trực tiếp bẻ gãy cánh tay Thiện Minh.

Sát khí của Thiện Minh đỏ ngập hai mắt, hai chân mạnh mẽ không ngừng hung hăng đá vào đùi House, đá đến mức House cũng nổi đoá. Một nắm đấm của hắn nện vào mặt Thiện Minh, sau đó bắt lấy mắt cá chân quăng Thiện Minh đi, lúc này không văng ra ngoài mà trực tiếp ném xuống đất.

Gáy Thiện Minh chấm đất, tư duy bị đình trệ trong nháy mắt. Lần này đúng là muốn chụp chết hắn, hắn chỉ cảm thấy cả người đau đớn, gần như không thể nhúc nhích.

House thở hổn hển một hơi, ngồi xổm bên cạnh Thiện Minh, “Thiện, anh rất lợi hại, nhưng anh là con người, vĩnh viễn không phải là của đối thủ của tôi. Nhận thua đi, tôi không muốn giết anh. Tôi có lý do phải ở trong này, anh hẳn là không thiếu tiền đúng không?”

Thiện Minh híp mắt, dùng sức lung lay đầu, chỉ cảm thấy choáng váng đến muốn nôn, hai má nóng rát đau đớn, hốc mắt sưng lên, nháy mắt đã thấy đau.

House kéo áo hắn, nhấc hắn lên, đi từng bước một tới chỗ Narciss ngồi, “Chúng tôi nghi ngờ người nơi này sử dụng thuốc có liên quan đến một thí nghiệm long huyết bị bại lộ. Tôi thật sự đến đây để chấp hành nhiệm vụ, hãy thu sự hiếu thắng của anh lại đi.”

Thiện Minh mở đôi mắt đỏ bừng, ngay khi House nghĩ rằng Thiện Minh sắp ngất xỉu, đột nhiên Thiện Minh lại đưa tay nắm lấy cổ hắn. House trừng to mắt, cũng bóp cổ hắn, trầm giọng nói: “Buông tay, chớ chọc giận tôi.”

Giờ phút này Thiện Minh đã không còn bao nhiêu lý trí.

Hắn làm bạn với tử vong mà lớn lên, vô số lần mạng như chỉ mành treo chuông, làm cho thần kinh hắn kiên cường dẻo dai, nhưng cũng vô cùng yếu ớt. Khi hắn không thể chiến thắng đối phương mà lại còn bị đối thủ uy hiếp, hắn sẽ vì sự tuyệt vọng này mà mất đi lý trí. Hắn chỉ biết điên cuồng mà đánh trả, chỉ mong bảo vệ được tính mạng.

Cho dù House hứa hẹn sẽ không giết hắn như thế nào, hắn đều không nghe lọt. Với hắn mà nói, điều duy nhất có thể làm mình sống sót chính là đối thủ phải chết!

Cho nên hắn liều chết bóp cổ House, dùng ngón cái kẹp động mạch chủ. Cho dù hắn có thể cảm giác được cái cổ của mình ở trong bàn tay kia đã bị xiết chặt, không khí đã không còn sót lại chút gì, sinh mệnh đang dần trôi qua, hắn cũng sẽ không buông tay.

Muốn sống tiếp, phải giết chết đối thủ !

Hai mắt House bốc hỏa. Hắn cầm lấy cánh tay Thiện Minh, muốn gỡ tay Thiện Minh khỏi cổ mình, lại không hiểu nổi cánh tay bầm tím rõ ràng bị thương rất nặng kia của Thiện Minh lấy đâu ra sức lực lớn như vậy, cho dù hắn dùng lực như thế nào thì Thiện Minh cũng không buông tay. House nhìn sát ý kiên định trong mắt Thiện Minh, lần đầu tiên ý thức được cái nghiệp lính đánh thuê này rốt cuộc đã thay đổi tâm trí người ta thế nào, vì vậy mới làm cho bọn họ khi ở bên bờ sống chết bộc phát ra thú tính gấp trăm lần.

House biết cứ tiếp tục như vậy thì chính mình cũng sắp không chịu nổi. Hắn giơ nắm tay lên, nhắm ngay huyệt Thái Dương của Thiện Minh, uy hiếp lần cuối: “Buông! Tay!”

Toàn thân Thiện Minh xụi lơ, chỉ có cánh tay, cứng rắn như thép.

Trong mắt House hiện lên hàn quang, hắn điều động long huyết trong cơ thể tụ tập về phía cánh tay, sau đó vung nắm tay đánh về phía huyệt Thái Dương của Thiện Minh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.