Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ

Chương 104: Bây giờ đã bại bởi em



"Anh đi đi!" Hàn Mộ nhắm hai mắt lại.

Trong chớp mắt Ninh Doãn Ngân không nhìn tới, trong mắt Hàn Mộ lóe lên tia sáng.

"Vẫn không được sao?" Giọng nói Ninh Doãn Ngân càng thêm bất đắc dĩ và thất bại.

Anh ở trước mắt cô vĩnh viễn không phải là một Ninh Doãn Ngân lãnh khốc vô tình. Anh đã thất bại trên người cô nhiều lần lắm rồi.

"Thật xin lỗi." Lần đầu tiên trong đời nói ra câu xin lỗi lại là trong trường hợp này, khóe môi Ninh Doãn Ngân không khỏi nhếch lên nụ cười khổ: "Dù em tin hay không, tâm này cuối cùng cũng bại bỡi em."

Tình yêu đến thật yên tĩnh, làm cho anh có chút trở tay không kịp. Nhưng khi anh hiểu sâu sắc đây là yêu! anh đã yêu một người phụ nữ, người phụ nữ này chính là người đã triền miên với anh vào một đêm cách đây sáu năm liền chôn sâu vào tận đáy lòng anh, người phụ nữ này chính là người đã xây dựng HM từ đôi bàn tay trắng, người phụ nữ này làm cho anh có cảm giác hơi ngượng ngùng, có chút ngang ngược của một người phụ nữ.

Hàn Mộ sâu kín lắc đầu, hai mắt không dám nhìn thẳng vào Ninh Doãn Ngân. Cô không có dũng khí!

Đột nhiên Ninh Doãn Ngân dùng một tay ôm cô vào lòng.

Cả người Hàn Mộ cứng đờ, không dám giãy dụa.

"Đừng cử động, để cho anh ôm em một chút." Ninh Doãn Ngân dúi đầu vào cổ Hàn Mộ, trong lời nói mang theo vẻ khổ sở: "Ngay cả cái này em cũng keo kiệt à?"

Hàn Mộ vừa nghe, trong lòng như bị dao đâm vào, đau đến mức nói không thành lời. Cả người thả lòng. Để Ninh Doãn Ngân ôm vào lòng.

Ninh Doãn Ngân dùng mặt cọ vào đầu Hàn Mộ, môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên. Đây là mùi vị anh quen thuộc, hàng đêm đều nghĩ đến mùi vị này.

Đang lúc anh hiểu được lòng mình thì đã đến lúc nói tạm biệt! Cũng là đáng đời anh.... ...

"Tạm biệt!" Ninh Doãn Ngân nhẹ nhàng lẩm bẩm, giọng nói quét qua tai Hàn Mộ, "Không, em không muốn gặp lại anh, như vậy sẽ không.... ..."

Ninh Doãn Ngân buông tay Hàn Mộ ra, xoay người, chỉ để lại cho anh một bóng lưng hiu quạnh.

Nhìn Ninh Doãn Ngân rời đi, Hàn Mộ chợt xúc động rơi nước mắt.

"Không.... ...... ..." Hàn Mộ duỗi một tay ra, tựa như muốn bắt được cái gì. Nhưng nhìn bàn tay trống rỗng, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.