Cha Và Con

Chương 20



-Con sẽ để dành một nửa cho cha.

-Ừ, con để dành cho ngày mai cũng được.

Thằng bé mang cái cốc đi. Anh thấy rõ ràng vầng sáng di chuyển theo mỗi bước con đi. Nó muốn dựng một cái lều bằng tấm vải nhựa nhưng anh không cho. Anh bảo anh không muốn có gì che trước mắt cả. Anh ngắm nhìn con ngồi bên đống lửa. Anh muốn có thể nhìn thấy mọi thứ.

-Con nhìn quanh mà xem. Không còn nhà tiên tri nào cả. Mọi điều con nói đều đúng.

Thằng bé nghĩ nó đã ngửi thấy mùi tro ẩm ướt trong gió. Nó đi về phía con đường và lôi về được một tấm gỗ dán tìm thấy tong đống rác bên đường. Nó lấy đá, đong mấy cái que xuống đất và đặt tấm gỗ lên làm một tấm che ọp ẹp. Nhưng cuối cùng thì trời không mưa. Nó để lại khẩu súng phái sáng, cầm khẩu súng lục và đi vào làng sục sạo tìm kiếm đồ ăn. Nhưng nó vẫn phải tay trắng quay về. Anh nắm tay con, khẽ rít từng tiếng qua hơi thở khò khè.

-Con phải tiếp tục đi. Cha không thể đi cùng con nữa rồi. Con phải đi. Con không thể biết trên đường đi sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng mình đã luôn gặp may, và con cũng sẽ lại may mắn thôi. Rồi con sẽ thấy. Đi đi con. Mọi việc sẽ tốt đẹp.

-Con không thể.

-Không sao đâu con. Sẽ còn một chặng đường dài phía trước. Bắt đầu từ đây, con cứa đi về phía nam, hãy làm những việc như hai cha con mình đã làm.

-Cha sẽ khỏe lại thôi. Cha phải khỏe lại.

-Không. Cha không thể. Con hãy luôn giữ lấy khẩu súng này bên mình. Con cần tìm những người tốt, nhưng không phải lúc nào con cũng có thể tìm thấy họ. Không phải lúc nào cũng gặp những người tốt đâu, con có nghe thấy không?

-Con muốn ở bên cha.

-Không được.

-Con cầu xin cha.

-Không thể được. Con phải luôn mang theo lửa.

-Con không biết phải làm thế nào.

-Con phải biết.

-Nó có thật không cha? Lửa ấy.

-Ừ.

-Vậy lửa ở đâu? Con không nhìn thấy lửa ở đâu?

-Con biết mà. Lửa ở trong con. Luôn ở trong con. Cha có thể thấy nó.

-Cho con đi theo cha. Con xin cha.

-Không, cha không thể.

-Cha ơi, con xin cha.

-Không, cha không thể. Cha không thể ôm con chết trong tay cha. Cha tưởng là cha có thể, nhưng cha không thể.

-Cha đã nói là cha sẽ không bao giờ rời bỏ con cơ mà?

-Cha biết, cha xin lỗi. Cả trái tim cha sẽ luôn ở bên con, theo sát con. Con là đứa trẻ tuyệt vời nhất. Sẽ luôn là như vậy. Dù cha không ở bên con, con vẫn có thể trò chuyện với cha. Rồi con xem.

-Con sẽ nghe thấy cha nói chứ ạ?

-Ừ, con sẽ nghe được.

-Ừ, con vẫn có thể nói chuyện với cha. Con chỉ cần tưởng tượng là con đang nói chuyện với cha, rồi con sẽ nghe thấy cha nói. Chỉ cần là đừng bao giờ từ bỏ. Được không con?

-Được ạ.

-Ngoan lắm.

-Nhưng con sợ lắm cha ơi.

-Cha biết. Nhưng rồi con sẽ ổn thôi. Con sẽ luôn gặp may mắn. Cha biết chắc chắn là như vậy. Cha không nói tiếp được. cha lại sắp ho rồi.

-Vâng ạ. Cha không phải nói gì nữa đâu. Con làm được ạ.

Thằng bé đi về phía con đường, đi xa đên khi nó thấy sợ, rồi lại quay lại. Lúc này, anh đang ngủ. Nò ngồi dưới tấm mái che ọp ẹp và đôi mắt

không rời khỏi anh. Nó nhắm mắt lại và thử nói chuyện với cha và yên lặng lắng nghe. Rồi nó thử làm lại.

Anh tỉnh giấc giữa bóng đêm lạnh lẽo, khe khẽ và nằm đó im lặng lắng nghe. Thằng bé đang ngồi thu lu trong tấm chăn bên đống lữa, mắt vẫn không rời khỏi anh. Mọt giọt nước nhỏ xuống. Và mọi thứ nhòa đi. Những giấc mơ cũ lại trở về trong sự hồi tỉnh. Những giọt nước trong hang tối. Ánh sáng hắt ra từ cây nến nhỏ cắm tr6en chiếc đồng hồ dẹt thằng bé cầm. Sáp nến vương vãi trên những phiến đá. Dấu vết của những sinh vật vô định. Men theo hành lang lạnh giá đó tít tắp, hai cha con đi tới một nơi tối tăm, chỉ có ánh sáng lao lắt hắt ra từ cây nến nhỏ đơn độc.

-Cha có nhớ cậu bé đó không?

-Có. Cha nhớ.

-Cha có nghĩ cậu ta sẽ ổn không?

-Ừ. Cha nghĩ là cậu ta ổn.

-Cha có nghĩ là cậu ấy bị lạc không?

-Không. Cha không cha là cậu ấy bị lạc.

-Con sợ là cậu ấy bị lạc.

-Cha nghĩ là cậu bé ấy sẽ ổn thôi.

-Nhưng nếu cậu ấy bị lạc thì ai sẽ tìm cậu ấy? Ai ạ?

-Chúa sẽ tìm thấy cậu bé đó. Chúa sẽ luôn làm như thế.

Suốt đêm, thằng bé ôm chặt cha mà ngủ. Nhưng sớm nay, khi nó thức thì toàn thân anh đã cứng đơ và lạnh ngắt. Nó cứ ngồi đó khóc rất lâu, rất lâu. Rồi nó đứng dậy, đi vào rừng, ra đường cái. Khi quay lại, nó quỳ xuống bên cha, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của anh mà gọi tên anh mãi không thôi.

Nó đã ngồi thế suốt ba ngày, hôm nay mới gượng dậy đi về phía con đường. Hết nhìn xuống cuối con đường, lại quay lại nhìn về hường hai cha con đã cùng nhau đi qua. Có người đang đi tới.Nó định quay trở lại phía khu rừng, nhưng lại thôi. Nó đứng đó, giữa con đường., chờ đợi, khẩu súng vẫn cầm chắc trong tay. Nó đã đắp hết chăn cho cha nó và bây giờ, nó đang run lên vì lạnh và đói. Một người đàn ông thấp thoáng đằng xa. Ông ta đứng đo nhìn thằng bé tím tái trong tấm áo pacca, dò xét. Trên vai người đàn ông đeo một khẩu súng và quanh mình thắt một dây chứa đạn làm bằng ni-lông. Một cựu chiến binh của những cuộc giao tranh nhỏ, râu ria rậm rạp, đầy sẹo trên mặt. Khi ông ta mở miệng, nói hay cười, cái miệng cua ông ta trở nên méo xẹo.

-Người đàn ông đi cùng với cháu đâu rồi?

-Cha cháu chết rồi.

-Người đó là cha cháu à?

-Phải. Đó là cha cháu.

-Ta rất tiếc.

-Cháu không biết phải làm gì bây giờ.

-Ta nghĩ cháu nên đi với ta.

-Ông có phải là người tốt không?

Người đàn ông kéo chiếc mũ chùm trên đầu ra, để lộ mái tóc dài bết bệt. Ông ta ngẩng mặt nhìn lên trời như thể trên đó có gì đáng nhìn vậy. Rồi ông ta nhìn thằng bé.

-Ừ. Ta là một trong số những người tốt. Sao cháu không cất khẩu súng đi.

-Cha cháu dặn là không được để cho bất kỳ ai lấy súng. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không để mất súng.

-Ta chả cần khẩu súng của cháu. Ta chỉ không muốn cháu nhắm khẩu súng đó vào ta

-Vâng.

-Đồ đạc của cháu đâu rồi?

-Hai cha con cháu không có nhiều đồ đạc.

-Cháu có túi ngủ không.?

-Không.

-Thế cháu có cái gì? Cháu có cái chăn nào không?

-Cha cháu đang đắp.

-Dắt ta đi xem thế nào.

Thằng bé không nhúc nhích. Người đàn ông nhìn nó. Ông ta ngồi xổm trên mặt đất, quỳ một chân xuống, lôi khẩu súng khỏi tay thằng bé và chống nó xuống đường. Đạn đựng trong băng đã được lên nòng, phía cuối những viên đạn này có chà sáp nến.

-Nghe này. Cháu có hai lựa chọn. Cháu có thể ở đây với cha cháu và chờ chết. Hoặc là cha1uc ó thể đi với ta. Nếu cháu ở lại đây, cháu cần tránh xe khỏi con đường này. Ta không biết làm sao cha con cháu đi được đến tận đây. Nhưng cháu nên đi cùng ta. Cháu sẽ không sao.

-Làm sao để cháu biết ông là người tốt?

-Cháu không chắc phải không không? Vậy thì cháu phải liều thôi.

-Ông có mang theo lửa không?

-Mang theo cái gì?

-Mang theo lửa.

-Cháu quả là hơi kỳ cục phải không?

-Không

-Chỉ hơi thôi hả.

-Vâng.

-Không sao.

-Thế ông có mang theo không?

-Cái gì? Mang theo lửa à?

-Vâng.

-Ừ. Có.

-Ông có con không?

-Có.

-Ông có con trai không?

-Ta có một trai, một gái. Chúng đều nhỏ cả.

-Cậu ấy bao nhiêu tuổi?

-Nó tầm tuổi cháu. Có lẽ là lớn hơn một chút.

-Và ông không ăn thịt các con của ông chứ?

-Không.

-Ông cũng không ăn thịt người khác chứ?

-Không. Chúng ta không ăn thịt người.

-Và cháu có thể đi cùng gia đình ông?

-Ừ. Cháu có thể.

-Thế thì được.

-Được rồi.

Thằng bé dắt ông ta đến chỗ cha nó nằm. Người đàn ông ngồi xuống và nhìn vào thi thể xám ngắt, nhếch nhác được quấn trong đống chăn.

-Đây là tất cả số chăn mà cháu có sao?

-Vâng.

-Thế kia có phải là vali của cháu không?

-Phải.

Ông ta đứng lên, nhìn vào thằng bé.

-Sao cháu không đi ra phía con đường và đợi ta ở đó. Ta sẽ mang đống chăn này và mọi thứ ra sau.

-Thế còn cha cháu?

-Cha cháu ư?

-Không thể cứ để cha cháu ở đây được.

-Được chứ. Cứ để ông ấy ở đây.

-Cháu không muốn mọi người nhìn thấy cha cháu.

-Sẽ chẳng có ai nhìn thấy ông ấy đâu.

-Cháu có thể lấy lá đáp cho cha không?

-Gió sẽ thổi bay hết thôi.

-Thế có thể đắp cho cha cháu một cái chăn không?

-Ta sẽ làm. Cháu đi đi.

-Vậy thì được.

Thằng bé đứng đợi trên đường. Khi người đàn ông trở ra, ông ta mang theo cái va li, trên vai vác mấy cái chăn. Ông ta xem xét mấy cái chăn và đưa cho thằng bé một cái.

-Đây này, quấn cái chăn này lên người đi. Cháu đang lạnh run lên rồi kìa.

Thằng bé thử đưa súng cho người đàn ông, nhưng ông ta không cầm.

-Cháu cứ giữ lấy.

-Vâng.

-Cháu có biết bắn súng không?

-Biết ạ.

-Cha cháu sao rồi?

-Xong xuôi cả rồi.

-Cháu nghĩ là cháu cần chào tạm biệt cha.

-Cháu sẽ không sao chứ?

-Vâng.

-Đi đi. Ta sẽ đợi ở đây.

Thằng bé quay trở lại khu rừng. Nó đến bên cha, quỳ xuống. Người đàn ông đã giữ đúng lời hứa, ông ta đã đắp cho cha nó một tấm chăn. Thằng bé không kéo tấm chăn ra, nó chỉ ngồi bên cạnh cha và khóc mãi. Nó không sao nín khóc được. Nó khóc rất lâu. Nó thì thầm với cha nó:

-Con sẽ nói chuyện với cha hàng ngày. Con sẽ không quên đâu, cho dù có chuyện gì xảy ra, con cũng sẽ không quên đâu.

Rồi nó đứng dậy và đi ra phía con đường.

Khi gặp thằng bé, người phụ nữ ấy đã ôm lấy nó.

-Ồ, cô rất vui được gặp con.

Thỉnh thoảng bà nói với nó về Chúa. Nó đã cố gắng để nói chuyện với Chúa, nhưng nói chuyện với cha khiến nó dễ chịu hơn cả. Nó đã luôn làm thế và chưa bao giờ quên. Người phụ nữ nói với nó rằng làm như vậy cũng được.. Bà ấy nói hơi thở của nó Chúa cũng là hơi thở của cha nó bởi vì hơi thở đó được truyền từ người này sang người khác.

Một khi xuất hiện những con cá hồi bơi ra từ những dòng suối trong núi, cháu có thể nhìn thấy chúng bơi trên những dòng nước màu hổ phách. Những cái vảy trắng gợn lăn tăn dưới làn nước.Chúng sẽ ngửi rêu bám trong tay cháu. Những con cá sáng lấp lánh, rắn chắc, vẫy vùng trong làn nước trong. Trên lưng chúng là những vệt lăn tăn như những tấm bản đồ của một thế giới đang được hình thành. Những tấm bản đồ và những me cung của một thế giới bị phá hủy không thể khôi phục được nữa. Trong những thung lũng hẹp và sâu thẳm nơi đàn cá hồi sinh sống, mọi vật đều sống hơn con người. Chúng đang ngân nga những khúc ca huyền bí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.