Chai Thời Gian

Chương 18



Thời gian trôi, không gì có thể níu giữ nó lại hay khiến bước chân nó chậm rãi hơn. Mùa đến rồi qua theo nhịp điệu cũ kỹ như một bài hát không có hồi kết, từ cái oi bức mùa nóng sang ẩm thấp mùa mưa rồi tới cái giá rét mùa lạnh rồi lại quay về oi bức. Tôi thường cố tìm lời giải đáp cho ý nghĩa của cuộc sống này và ứa lệ khi nhận ra sự thật đau đớn rằng tất cả chúng ta đều đang tiến thẳng tới cái chết.

Tôi vẫn nhớ có một lần, khi đang học lớp mười hai, tôi cảm thấy quá cô đơn đến nỗi giam mình trong phòng, vặn loa to hết cỡ bài hard rock “Đường về cõi chết” và lần lượt nhai từng viên thuốc giảm đau.

“Đêm tối tăm phủ kín bầu trời

Về tổ nghỉ ngơi những cánh chim rã rời

Bao kẻ khổ nghèo rúc lần vào ổ rách

Run rẩy trong cô độc hoang vu

Chúng ta đang trên đường về cõi chết

Chúng ta đang trên đường về cõi chết

Đàn ông đàn bà chủ nhân hay nô lệ

Ngày qua ngày chúng ta thèm khát

Kiếm tìm hư ảo

Mù quáng chán nản vô vọng

Thế giới này đâu phải là bất diệt

Mà cả đời người cứ vật lộn mãi không thôi”

Tôi nuốt không biết bao nhiêu là thuốc và nghĩ rằng mình sẽ chết ngay đêm đó, một đêm lạnh thấu xương và cô độc tuyệt đối khi tôi nhận ra rằng mình không bao giờ có thể mở mắt dậy vào sáng hôm sau và vĩnh viễn chìm trong bóng tối đặc quánh ở một nơi tôi chẳng biết ai và cũng không ai biết mình – một nơi không có bố, không có mẹ, không có Ning, không có Eik, không có Chai, không có Jom, không có Porm, không có một người nào hết. Tôi chưa từng tin vào thiên đường, địa ngục, hay đầu thai. Tôi chỉ nghĩ về cái chết như một thế giới không có ánh sáng hay màu sắc, một thế giới của bóng tối thăm thẳm và lạnh giá. Đối với tôi, cái chết không có gì đáng sợ.

Nhưng, sáng hôm sau tôi vẫn thức dậy, uể oải đến mức hai mí mắt khó lòng mở nổi, lảo đảo vô cùng và bị những cơn co thắt ở dạ dày cùng cảm giác buồn nôn hành hạ. “Đường về cõi chết” vẫn bật. Lọ thuốc giảm đau đã lăn xuống sàn và tệ hơn cả, tôi vẫn đang thở.

Những cây kèn hồng lại chớm trổ bông và gió lạnh từ nơi xa đang thổi về. Ngày xưa, mấy đứa chúng tôi sung sướng khi thấy kèn hồng đơm hoa trên đường tới trường, vì nó báo hiệu kỳ thi cuối năm học sắp đến, và sau đó, chúng tôi sẽ có vài ngày trong đời không cần vướng bận về nội quy trường lớp, được nghỉ học mà thỏa sức vui chơi.

Vào ngày đầu tiên của kỳ thi, Porm từng chỉ cho tôi những bông kèn hồng đầu tiên. “Mình không thể chờ được tới lúc chúng nở rộ,” trong đầu tôi vang lên tiếng lẩm bẩm của nó. “Mình đã đợi cả năm cho đến hết năm học, nhưng khi những cây hoa kia nở rộ, cả nhóm mình sẽ lại ở đây bên nhau.”

Tôi thả bước bên những thân cây cao lớn, lòng buồn bã. Hoa kèn hồng thả rơi những cánh mỏng tang như lời chào hay đúng hơn là những giọt lệ tiễn biệt. Đây là năm cuối cùng tôi còn đi trên con đường này. Tôi không thể không dõi nhìn những cô cậu học trò lớp dưới vừa đi vừa bá vai bá cổ nhau và cười rộ lên vui vẻ. Có vài đứa dừng chân, nhặt cành cây khều hoa cho bạn. Nhưng chẳng mấy chốc sẽ đến cái ngày mà chúng cũng sẽ cúi đầu vội vã rảo bước mà không dám ngẩng đầu lên nhìn hoa, như tôi lúc này.

“Làm sao thế, Béo? Trông cậu như mất sổ gạo vậy.” Eik đuổi kịp vỗ vai tôi. Bao năm trôi qua đã biến nó từ một thằng nhóc da bọc xương thành một thanh niên cao lớn cường tráng.

“Vậy cậu đã quyết định vào trường nào chưa?” Chai tập tễnh nhập hội. Lúc nhỏ, nhờ yêu thể dục thể thao, ở Chai đã hứa hẹn một vóc dáng khỏe mạnh rắn chắc, đủ tiêu chuẩn vào trường dự bị quân đội, nhưng dạo này trông nó gầy như xác ve.

“Mỹ thuật,” tôi trả lời và nhìn bọn bạn dò hỏi.

“Mình sẽ học Kiến trúc,” Eik mỉm cười.

“Mình vẫn chưa nghĩ ra cái gì.” Chai thở dài. “Chắc mình sẽ thử trường Ram[1].”

[1] Đại học Ramkham, là một trường đại học dân lập ở Bangkok, không cần thi đầu vào hay bắt buộc dự giảng.

“Có ai nghe tin gì về Porm không?” tôi hỏi lơ đãng.

“Tháng trước mình gặp nó,” Chai đáp. “Nó bảo sẽ vào khoa Luật ở Thammasart.”

“Nó sẽ làm luật lệ lanh tanh bành ra cho coi.” Eik lắc đầu. “Mình nghĩ nó học Nông nghiệp hợp hơn, chuyên giết mổ lợn với bò.”

“Các cậu không gặp nó bao lâu rồi?” Chai hồ nghi hỏi.

“Cũng lâu rồi đấy. Thực ra là mấy tháng rồi.” Eik gật gù cố nhớ lại.

“Với mình còn lâu hơn,” tôi lẩm bẩm. Lần nào nói chuyện về Porm, tôi cũng không khỏi cảm thấy tức giận và đau lòng bởi những gì xảy đến với Ning. Tôi đổ lỗi tất cả cho Porm và vẫn chưa tha thứ cho nó dù nó đã làm mọi thứ có thể để chuyện trò lại bình thường.

“Jom từ Anh về rồi đấy, các cậu biết không,” Chai đột ngột đổi chủ đề. “Trông nóng bỏng lắm.”

“Thật hả?” tôi vồn vã.

“Mình nói dối cậu làm gì? Nếu mình nói dối thì cứ cho sét đánh Eik đi!”

“Cậu nên đến thăm chị ấy đi,” Eik nói khẽ. Ánh mắt nó đầy thấu hiểu.

Tôi vẫn lặng thinh nhìn cái bóng mỗi lúc một đổ dài của tòa nhà nơi Jom từng cùng tập đàn.

Chiều đã muộn lắm rồi khi tôi thẫn thờ đi qua căng tin nơi Porm từng ngồi đợi ba đứa chúng tôi sau giờ học và đi về phía lớp nhạc, trong lòng cô độc và rối rắm.

Thầy Wa-thin vẫn còn trong lớp. Tất cả cửa sổ đều đã khép, chỉ còn cửa chính hé mở. Tôi tới ngồi một chiếc ghế trong góc. Thầy Wa-thin hạ cây vĩ cầm và liếc nhìn tôi trước khi kéo cây vĩ qua dây đàn, tiếp tục chơi bàn “Cây bồ đề buông mành” như thể tôi không có mặt ở đó.

Nhà của Jom đã thay đổi so với vài năm trước. Phần lớn trong tình trạng xuống cấp trông thấy do thiếu sự quan tâm, chăm sóc. Dầu vậy, có một nhân tố mới: một ngôi nhà nhỏ xinh xắn mọc lên ở nơi từng là một thảm cỏ xanh tốt.

“Cậu cao quá rồi!” Jom lùi lại nhìn tôi từ đầu đến chân. “Trông này, cậu cao hơn chị bao nhiêu.”

“Chị cũng khác.” Tôi ngồi xuống chòi nghỉ trước hiên nhà chính.

“Sao? Trông chị kỳ cục lắm à?” Jom hỏi và cười giòn. “Thời gian trôi vù vù phải không? Chị vẫn nhớ ngày cậu ra tiễn chị ở sân bay. Chị ôm cậu khóc lóc ghê lắm. chắc tất cả mọi người đều tưởng cậu là bạn trai chị.”

Tôi bỗng cảm thấy giật thót trong lòng bèn vội vã nhìn đi chỗ khác. “Vậy chị học xong rồi à?” Tôi đổi chủ đề.

“Chưa đâu.” Chị lắc đầu. “Chị về thăm mẹ.”

“Bác ấy thế nào rồi ạ?” Tôi đưa tay với ly nước.

“Vẫn như hồi trước thôi.” U sầu dâng lên trong đôi mắt chị. “Chị không biết mẹ còn có thể tiếp tục chịu đựng như thế này bao lâu.”

“Thế còn bố chị?” tôi khẽ hỏi.

Jom ngẩng đầu nhìn thẳng về phía ngôi nhà nhỏ, không nói một lời, nhưng ánh mắt lóe lên khắc nghiệt.

“Em sắp thi hết năm,” tôi chuyển chủ đề, cảm thấy chị không muốn mình tọc mạch vào những chuyện riêng tư. “Và thi đại học nữa.”

“Nhanh thật đấy!” Jom đưa tôi đĩa bim bim. “Thế mà chị có cảm giác như cậu vẫn là một cậu nhóc bé tí ấy.”

“Đoán xem em đăng ký vào trường nào,” tôi nhón một miếng bim bim giữ trong tay.

Jom im lặng một chốc rồi bật ngón tay tách một cái khi nghĩ ra, “Sinlaparkorn, đúng không?”

“Chị giỏi thật,” tôi khen. “Làm sao chị biết?”

“À, cậu lúc nào chả muốn thành họa sĩ.” Jom cười khe khẽ. “Nghĩ đến cảnh một kẻ to béo như cậu ở giữa những linh hồn đói khát kể cũng hơi kỳ cục nhỉ?”

Tôi bật cười lén nhìn chị. Trông chị quả thật quyến rũ như Chai nói, nhưng, ẩn dưới vẻ ngoài và dáng điệu kia, vẫn chất chứa nỗi u sầu tột cùng thủa trước.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.