Chai Thời Gian

Chương 21



Tôi không biết vì sao mình lại thích đến đây mỗi lúc buồn và cô đơn. Có thể là tôi đã trở nên thân quen với nơi này hơn bất kỳ nơi nào khác, từ cái thời khắc mà tôi không chịu đựng nổi mái nhà của mình nữa và bắt đầu lang thang sau giờ học, đến khi Porm, Chai, Eik và tôi học năm cuối và Ning bắt đầu đi theo.

Những ngày đó tôi vẫn ở cùng bố, nhưng tôi không hề đề nghị đưa Ning đến gặp bố cũng như nó không hề rủ tôi đi gặp mẹ. Chúng tôi cố gắng bù đắp lại vực sâu ngăn cách ấy bằng những tiếng cười miễn cưỡng và những cuộc tán gẫu mệt mỏi. Porm, tôi còn nhớ, đã hao tâm tổn sức cố khiến cả hai anh em vui lên cho dù lúc ấy nó chưa hề biết chuyện tổ ấm của chúng tôi đã rạn vỡ ngoài khả năng hàn gắn. có những hôn nó rủ tôi, Ning và Chai đi ngắm áp phích bên ngoài rạp chiếu phim hoặc chỉ là đi dạo lang thang. Mỗi khi có chút tiền, chúng tôi lại vào quan nước gọi một cốc cà phê, đôi khi hai cốc, thay nhau nhấp từng ngụm dè sẻn và cứ thế ngồi chuyện phiếm hàng giờ.

Những ngày ấu dường như chỉ vừa mới đây thôi. Tôi còn nhớ cái Porm cục mịch đã nổi đóa mà hét tướng lên thế nào mỗi khi Chai không ngừng trêu chọc nó, còn Eik thì đứng nhón chân, hai tay đút túi quần, ngật ngưỡng say mê theo dõi trận khẩu chiến, thỉnh thoảng chém vào vài từ khiêu khích Porm. Tới khi nhận ra mình không phải là đối thủ của cậu bạn, mặt Porm đỏ như gấc. Nó đưa tay lên vò đầu bứt tai tức tối, thỉnh thoảng tự đấm mạnh vào lòng bàn tay mình. Những lúc ấy Chai ngẩng cao đầu, môi dưới trề ra thành một nụ cười chiến thắng ranh mãnh. Nhưng khi đến lượt mình yếu thế, cậu chàng sẽ lập tức tập tễnh quay đi, bỏ lại Porm phùng môi trợn má cười nhạo sau lưng.

Ánh nắng chói chang phản chiếu trên các ô kính làm tôi phải quay mặt đi. “Cậu sẽ nghĩ tới mình chứ?” tiếng Porm vọng lại xa xăm. Tôi tiếp tục lang thang quanh khu mua sắm. Các cửa hàng rục rịch mở cửa và người đông dần trên phố, tăng thêm sắc màu và âm thanh cho buổi sáng Chủ nhật trễ nải.

Tôi dừng trước một cửa hàng quần áo nữ. Người bán hàng đang bận cả đống quần áo lên mình ma nơ canh sau ô kính thoáng ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi lại tiếp tục làm việc. Tôi vô tình đánh mắt ra phía sau cô ta và sung sướng không ngờ khi thấy Jom đang lựa quần áo may sẵn! Tôi chực ào vào trong chào chị nhưng có điều gì đó giữ tôi lại và tôi cứ đứng đó lặng lẽ quan sát chị.

Jom bận áo ba lỗ đỏ và váy xám. Mỗi khi chị cử động, mái tóc đẹp lại tung bay đầy gợi cảm. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy rụt rè khi nghĩ đến việc tiến lại gần chị. Chị đã không còn là cô nhỏ ngày nào có thể bá vai bá cổ mà đi lang thang với một thằng con trai.

Chị chọn một chiếc áo sơ mi, gỡ nó khỏi móc treo ướm lên ngực. Chị quay bên này, bên kia trước gương một lát rồi đưa nó cho cô bán hàng, mở túi xách trên vai lấy ít tiền ra.

Tôi chờ chị ra khỏi cửa hàng bằng cửa bên, tay cầm túi giầy rồi bắt đầu đi theo chị từ xa. Chị ra vào nhiều cửa hàng, mua đủ thứ đồ như thể muốn tiêu cho hết tiền hoặc để bù đắp điều gì đó chứ không hẳn nhằm thỏa mãn nhu cầu mua sắm. Tôi nghĩ tới những hôm chúng tôi ngồi uống cà phê đá trong quán cóc, nhấm nháp những chiếc kẹo lạc giá nửa bạt và thả vào máy hát tự động hết xu này đến xu khác để nghe duy nhất bài hát mà cả hai cùng ưa thích ấy. Dù không ai trong hai người có cuộc sống hoàn hảo, chúng tôi đã có thể chung nhau một niềm hạnh phúc chỉ với chừng ấy thứ. Nhưng giờ khi chúng tôi đã lớn hơn và phần nào đầy đủ hơn, chúng tôi lại trôi theo hai cuộc đời khác biệt, thân ai nấy lo. Bất giác, tôi tự hỏi rằng có thật tiền bạc mua được thanh nhàn và hạnh phúc.

Tôi chưa từng kể cho chị, và chị chắc cũng sẽ không bao giờ biết, rằng có một người đã theo bóng chị suốt Chủ nhật hôm đấy. Dù đã bao tháng ngày trôi qua, tôi vẫn còn mường tượng ra rõ mồn một hình bóng chị bước đi đầy quả quyết với mớ túi càng lúc càng to, như một kẻ lang thang không nhà. Tôi vẫn nhớ cái cách chị ngồi, hai tay nhét vào túi váy, chân duỗi ra, dựa vào lưng ghế, vừa nhấp nước cam vừa lơ đãng trông theo người qua đường. Tôi không biết chị đang tìm ai trong đám người ấy – có thể là ai đó để nói chuyện, ai đó để cười và khóc cùng, hay bất kỳ ai có thể biến chị trở lại như một đứa trẻ, ai đó mà chị có thể cuộn mình vào lòng và không bao giờ buông tay.

Tôi nghĩ tới một buổi triển lãm thương mại thế giới tổ chức cách đây vài năm và tối hôm ấy tôi đã âm thầm đi theo một cô gái vòng quanh hội chợ. Cô khác với tất cả mọi người ở đó, giữa biển sắc màu sặc sỡ, mình cô mặc đồ đen. Tôi nhớ cô tết tóc đuôi sam. Tôi không nói chuyện với cô, cũng không nhìn rõ mặt, chúng tôi chia tay nhau trong câm lặng và hoàn toàn xa lạ. Vậy mà, bằng cách nào đó, cô gái mặc đồ đen ấy vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Có lẽ vì cô ấy là người con gái đầu tiên tôi chú ý đến trong đám đông hôm đó – cũng là đầu tiên trong đời.

Mẹ ngồi ở quầy thanh toán với bộ mặt dài cả thước khi tôi về đến nhà tối Chủ nhật ấy. “Bố mày đang nằm viện,” bà cáu kỉnh.

“Sao lại thế ạ?” tôi sửng sốt hỏi.

“Tại vì đống rượu lão nốc suốt ngày chứ còn sao nữa,” mẹ tuôn một tràng. “Sao con kia không ngăn lão tránh xa thứ đó chứ? Đáng đời lão! Tao cũng chẳng ngạc nhiên nếu con đó tiếp tay xúi bẩy lão, và giờ thì ra nông nỗi này đây.”

“Bố đang ở bệnh viện nào ạ?”

“Trung ương.”

“Con đến thăm bố đây.” Tôi nhìn bà dò hỏi.

“Tùy mày.” Mẹ quay mặt đi. “Nhưng bảy rưỡi mày phải ó mặt ở bến xe buýt rồi. Mày xếp hết đồ chưa?”

“Con sẽ đi luôn thế này.” Tôi nhìn xuống người mình. “Mẹ không định đi thăm bố luôn à?”

“Làm thế thì đẹp mặt cho tao lắm hả!” mẹ đáp, giọng mỗi lúc một căng.

Tôi cắn chặt môi không nói lời nào nữa.

“Nat! Chờ đã…” mẹ gọi khi thấy tôi chực ra cửa.

“Cầm lấy, phòng khi lão muốn mày mua cho cái gì.”

Bố nằm trên giường bệnh, một túi dung dịch nhỏ từng giọt qua dây truyền vào cánh tay ông. Khi tôi đến, bố vẫn đang ngủ, Waeo ngồi gà gật bên giường ông.

Khu chữa bệnh cho người nghèo toát ra một cảm giác tuyệt vọng khó tả. Bệnh nhân nào cũng như đã từ bỏ mọi hy vọng sống. Mùi ẩm mốc của căn phòng cộng với mùi thuốc và mồ hôi nồng nặc như bóp nghẹt mũi tôi, tiếng rên khe khẽ của vài bệnh nhân bất giác khiến tôi bồn chồn.

Tôi đứng đó nhìn bố. Ông gầy rộc đi thấy rõ, hai má hõm lại, hố mắt sâu hoắm và mái tóc rối bù xù bạc trắng thành từng vệt. Đây là người đàn ông kiêu kỳ theo đuổi sự hoàn hảo trong mọi mặt mà chúng tôi từng biết ư? Người anh hùng mà Ning và tôi đã gìn giữ trong trái tim suốt cuộc đời ư? Nói thẳng toẹt ra, ông chỉ là một người đàn ông bình thường, chẳng khác biệt gì với những người đàn ông khác đang nằm trong cùng phòng bệnh hoặc qua lại trên phố ngoài kia.

“Nat,” Waeo ngái ngủ nói. “Cháu đến từ bao giờ thế?”

“Thôi, thôi, cô cứ ngồi đó đi ạ,” tôi nói khi thấy cô định đứng dậy nhường ghế cho tôi. “Bố cháu thế nào rồi ạ?”

“Ông ấy lên cơn co giật nên phải đưa vào bệnh viện gấp,” cô đáp, giọng run rẩy. “Bác sĩ cho ông ấy một liều an thần rồi. Chiều nay ông ấy mới tỉnh một chút. Vừa mở mắt ông ấy đã đòi gặp cháu và Ning. Cô gọi tới nhà hàng nhưng cả hai cháu đều không ở đó.”

“Bác sĩ nói thế nào ạ?” tôi vừa hỏi vừa vươn tay khẽ chạm vào bắp tay bố, nhận ra rằng cơ bắp ở đó đã nhão chứ không còn săn chắc như tôi nhớ hồi nhỏ, và lạnh lẽo, khác hẳn hơi ấm của ông khi ôm tôi nhiều năm trước.

“Bác sĩ muốn ông ấy bỏ rượu,” Waeo buồn nản trả lời.

“Bố phải nằm đây bao lâu ạ?”

“Cô sợ ít nhất cũng phải một vài tuần.” Trông Waeo đầy lo lắng.

“Cháu và Ning sẽ thường xuyên đến thăm bố, cháu hứa.” Tôi nhìn cô. “Cô có cần gì không?”

“Không,” cô lập tức đáp. “Chỉ cần ông ấy được thấy hai cháu thường xuyên là đã quá đủ rồi.”

Tôi nhìn lại cô. Đôi mắt cô chếu thẳng vào mắt tôi với một quyết tâm trầm lặng, và chính tôi phải nhìn tránh đi chỗ khác. Tôi biết rõ bố. Ông không phải kiểu người có thể tiết kiệm. Có bất cứ thứ gì, ông đều ném vào việc ăn ngon và hưởng thụ. Nhưng giờ đây bố đã thất nghiệp khá lâu, Waeo đang phải chi trả mọi thứ mà không có thu nhập, và chắc chắn với lần nhập viện này cô đang phải đối mặt với những khoản chi cao chót vót.

“Nhưng…” tôi phản đối một cách yếu ớt.

“Cô biết cháu đang nghĩ gì,” Waeo nói, giọng cô căng thẳng. “Nhưng đừng lo chuyện đó. Bổn phận của cô là phải chăm sóc ông ấy hết khả năng mình. Kể cả nếu cô có phải chia thân mình thành từng mảnh hay bán trọn, cô cũng sẵn sàng.”

Chiếc xe buýt đường dày lắp máy lạnh rời bến, chậm chạp bò dọc theo các dãy nhà san sát của Bangkok ra vùng ngoại ô rồi ngoặt sang phía Nam tiến về Hart Yai xa xôi. Tôi nhìn qua cửa kính ra bóng tối ngoài kia còn mẹ thì ngồi yên, trân trối nhìn thẳng phía trước. Tôi không biết bà đang nghĩ gì nhưng băn khoăn không biết bà định làm gì. “Mẹ,” tôi nhẹ giọng nói, “Sao mấy mẹ con mình không thể cứ sống với nhau như hồi trước?”

Mẹ lặng thinh, tiếp tục nhìn thẳng về phía trước.

“Mẹ…”

“Nghe này, Nat,” mẹ nói mà không quay ra nhìn tôi. “Người đàn ông đó… ông Amorn ấy… là của tao, và tao sẽ không bao giờ cho bất kỳ ai chiếm mất cái gì của tao nữa, bất kể thế nào.”

“Nhưng ông ấy từng thuộc về một người khác trước mẹ. Thậm chí mẹ còn không có quyền nghĩ đến chuyện cướp ông ấy khỏi gia đình họ.”

“Thế tại sao người khác lại được làm thế với tao?” bà cao giọng. “Đã ai nghĩ đến chuyện đó chưa? Cho dù thế nào chăng nữa, tao sẽ không đời nào từ bỏ ông ấy.”

Tôi không biết nói sao, không thể phân định xem liệu ai đúng ai sai trong chuyện này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.