Chai Thời Gian

Chương 33



Tôi phải đợi khá lâu điện thoại mới đổ chuông và người trực điện thoại gọi tôi. “Cậu vào buồng 2 đi.” Tôi bật dậy chạy đến buồng điện thoại có ghi số 2. Không thể giải thích được tại sao tôi lại bồn chồn đến vậy khi nhấc máy lên nghe thấy giọng nói ở đầu bên kia.

“Là chị phải không Jom?” tôi hỏi và chờ câu trả lời với trái tim đập thình thịch.

“Ừ, còn ai vào đây nữa?” Jom lặng im một hồi mới nghĩ ra người gọi là ai và nói: “Béo phải không? Cậu trốn tiệt đi đâu vậy? Chị đã gọi tới nhà cậu mấy lần. Cậu đang gọi từ đâu vậy?”

“Nongkhai.”

“Cậu chạy đến đó làm gì?”

“Chẳng làm gì cả. Em đang ở với... ừm... mấy người bạn.” Tôi nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm mà chị cố giấu đi. “Chị sao rồi hả Jom? Em đọc được tin trên báo.”

“Ừm... vậy cậu muốn chị phải nói thế nào?” Dù cố tỏ ra vui vẻ, giọng chị không giấu nổi sự cay đắng.

“Mẹ chị thế nào rồi?”

“Mẹ đỡ hơn nhiều rồi. Cám ơn cậu đã quan tâm.”

“Thế còn bố chị?”

Jom cười chua xót. “Chắc vẫn đang xoa dịu ả kia.”

“Kể em nghe chuyện gì đã xảy ra được không?”

“Cậu muốn biết làm gì?”

“Chị có nhớ lúc hỏi em rằng em cảm thấy thế nào khi phát hiện ra bố có người đàn bà khác không?”

“Có. Sao cậu lại nhắc chuyện đó?”

“Em chỉ muốn nói rằng em chưa bao giờ quên sự tin tưởng của chị với em ngày hôm đó.”

“Xin lỗi.” Jom lặng đi một lúc. “Chị không có gì để nói cả, vả lại sẽ luôn có ngày cậu mất hết kiên nhẫn thôi.”

“Chị định làm gì?”

“Không biết, chỉ biết sống như người cùng khổ qua ngày thôi.”

Tôi không biết nói gì. Giọng chị bộc lộ nhiều hơn lời chị nói.

“Mai em về Bangkok,” tôi quyết định ngay lúc đó. “Đợi em, nhé?”

“Cám ơn, Béo,” Jom lí nhí và không nói gì nữa.

Thầy Wa-thin không ngạc nhiên trước quyết định ra về đột ngột của tôi. “Con có đủ tiền không?” Thầy vừa hỏi vừa quay sang vợ mình. “Wi, lấy giùm anh ví.”

“Con có đủ thưa thầy. Con không phải mua bán gì ngoại trừ vé xe.”

“Nào nào, con không thể đi xa như vậy mà không có tiền được.” Thầy Wa-thin đưa tay đón chiếc ví từ Wi và rút một tờ một trăm bạt đưa cho tôi.

Tôi thoáng lưỡng lự trước khi nhận. Một trăm bạt có thể không là gì cả đối với một số người, nhưng với thầy Wa-thin và Wi trong hoàn cảnh hiện tại, mỗi bạt đều quý giá.

“Con sẽ trả tiền cho thầy ngay khi về đến nhà,” tôi nói đoạn cất tiền vào trong túi quần.

“Đừng.” Thầy Wa-thin xua tay. “Chờ đến lúc con có công việc và lương bổng, lúc đó con trả tiền cho thầy cũng được.”

“Con sợ thầy sẽ phải đợi một thời gian nữa.”

“Thì sao chứ? Thầy không vội gì cả.”

Chúng tôi ngồi im lặng còn Wi cáo lỗi đi nghỉ trước.

“Nat,” thầy Wathin nhẹ nhàng nói, “có chuyện gì nhớ cho thầy biết, à mà bảo Jom là thầy vẫn nghĩ về nó nhé.”

“Vâng thưa thầy,” tôi đáp và không khỏi tự hỏi bản thân vì sao thầy biết lý do tôi muốn quay lại Bangkok.

Tinh mơ hôm sau, tôi lên đường về Bangkok, vừa về tới nơi tôi bắt taxi thẳng đến nhà Jom. Có rất nhiều người ra vào nhà chị.

“Jom đâu ạ?” tôi hỏi mấy người đứng trước cổng.

“Nó bỏ đi rồi... từ đêm hôm qua,” một bà lão trả lời, vừa nói vừa khóc.

“Có chuyện gì ạ? Chị ấy có sao không?” Tôi giật mình, vô thức nắm tay bà lắc mạnh.

“Tối qua bà chủ không khỏe. Cô Jom đã cho người báo với ông chủ, nhưng ông ấy không chịu ra. Thế nên cô ấy xông vào nhà nhỏ...” Bà cụ chỉ vào tòa nhà mới. “Ôi, cậu phải nghe mụ đàn bà đó chửi cô ấy! Nào là bà chủ chỉ đang cố lừa ông chủ về! Rồi thì cô Jom đang bịa chuyện! Họ cãi nhau to, và rồi mụ đàn bà đó lôi súng ra định bắn cô Jom. May mà ông chủ kịp vào cản mụ ấy. Cô Jom tóm lấy khẩu súng bắn không biết bao nhiêu phát rồi cô ấy chạy đi đến giờ vẫn chưa quay lại.”

“Người đàn bà kia có bị thương không?”

“Hình như có. Lúc đầu tôi còn tưởng mụ ta chết rồi cơ. Máu vấy khắp phòng...”

“Bà có biết Jom đang ở đâu không ạ?”

“Không.” Bà già lắc đầu. “Có lẽ cô ấy nghĩ mình đã giết mụ kia nên chạy trốn.”

“Thế còn mẹ Jom?” tôi lo lắng hỏi.

“Ồ, bà chủ không biết gì cả. Không ai muốn bà ấy biết. Bà chủ cứ hỏi về Jom suốt.”

Tôi đi bộ từ nhà Jom về trong thất vọng, cố gắng nghĩ xem Jom có thể đang ở với ai, nhưng Jom không thuộc kiểu người có nhiều bạn, nhất là bạn ở trường. Càng nghĩ tôi càng thấy rối rắm và nghĩ rằng điều tốt nhất tôi có thể làm bây giờ là mau về nhà phòng khi Jom gọi.

Nhưng chị không bao giờ gọi.

Khi tôi về đến nhà, mẹ và Ning đi vắng. Chỉ có bác Amorn ngồi một mình ở quầy thu ngân.

“Nào nào Nat,” bác chào tôi, “về rồi à? Mẹ cháu cằn nhằn suốt ngày. Tai cháu không thấy nóng à?”

Nghe cái giọng ầm ĩ của bác Amorn, bác Ngop vội ló ra tham gia câu chuyện.

“Trông cháu đen nhẻm đi. Phơi nắng nhiều quá đây mà. Nào, đã ăn gì chưa?/”

“Cháu chưa đói bác ạ.” Tôi đưa túi cho thằng bé chạy đến sốt sắng muốn giúp.

“Sao mà cháu lại chưa đói được?” Bác Ngop vừa đi vừa nhìn lên đồng hồ treo tường. “Sắp mười giờ rồi. Bác sẽ làm cho cháu ít cơm rang cua, này, Daeng, lấy cua trong tủ lạnh ra cho bác.”

“Giờ lên tắm rửa đi. Lúc nào cơm chín bác sẽ bảo thằng bé mang lên cho cháu.” Bác Amorn khép lại câu chuyện.

Tôi mỉm cười thông cảm với bác Ngop trước khi lên cầu thang.

“Nat!” bác Ngop vẫn gọi với theo tôi. “Nhớ ăn lúc còn nóng đấy, nếu để nguội là nó cứng lại chả ra gì nữa đâu.”

Eik là đứa đầu tiên trong đám bạn phát hiện ra tôi đã trở về. Tiếng chuông điện thoại đánh thức tôi lúc nửa đêm vào tôi cuống cuồng xuống nhà nghe máy.

“Nhà hàng Chuleephorn...” Tôi tuôn một tràng vào ống nói và chăm chú đợi bên kia cất tiếng.

“Cho cháu nói chuyện với Nat ạ.”

“Này Eik,” tôi hét lên hạnh phúc. “Là mình đây!”

“Cậu biến đi đâu đấy hả? Mình hỏi khắp nơi mà chả ai biết cả. Mình còn tưởng cậu bị xe tăng đè bẹp rồi cơ đấy.”

“Cậu có dám thề chính mồm cậu vừa nói ra câu vừa rồi không?”

“Sao không?” nó vặn lại. “Nói láo thì khi đánh rắm sẽ bị to tiếng hơn nhiều lần.”

“Cậu gọi làm mình vui lắm, nhất định mai mình sẽ qua chơi với cậu.”

“Được thôi, chiến hữu,” nó chế giễu. “Cậu đi lâu quá làm mình phát hoảng. Mình tưởng cậu nuốt thuốc nổ mà vĩnh biệt thế giới rồi, này, cậu biết chuyện của Porm chưa?”

“Mình nghe rồi... cậu đến thăm nó chưa?”

“Một lần thôi. Mình thấy tội cho nó, cậu biết đấy. Nó còn hỏi thăm cậu nữa.”

Tôi lặng đi một hồi, nghĩ đến cảnh cô bạn bám lấy song sắt nhà tù với vẻ mặt buồn bã. “Nó bị thương có nặng không?”

“Bị đánh nát như cám. Hôm mình đến, cả mặt nó thâm tím, má vẹo, cằm bị vỡ thấy rõ.”

Bỗng mường tượng ra cảnh Porm bị dùi cui nện tới tấp, tôi nhắm nghiền mắt lại. Và hình ảnh ấy lập tức gợi tôi nhớ đến những gì đã xảy ra ở trường mấy năm trước. Chúng tôi đang chơi đá bóng thì xảy ra cuộc ẩu đả với trường kia. Chai bị đốn ngã giữa sân và Eik chạy đến đấm thẳng vào mặt thằng ấy, rồi học sinh cả hai trường lao vào tẩn nhau trong một cuộc chiến khốc liệt. Porm đẩy tay tôi ra, vơ một cây gậy rơi gần đó mà chạy xuyên qua đám đông đang túm tụm trên sân bóng, vừa khua tứ lung tung vừa gầm như một con hổ cái đang bảo vệ hổ con. “Đưa mình cái gậy rồi về với bọn con gái đi,” tôi lệnh cho nó trong khi Wik cúi gập người cố bảo vệ Chai, rồi cảnh sát ùa vào đuổi bọn học sinh đang chạy tán loạn. Tôi vẫn còn nhớ ánh mắt chần chừ của Porm khi nhìn Eik và tôi trước khi buông cây gậy và khóc chạy đi vừa kịp lúc. Ngay khi nó chạy đi, một tay cảnh sát chạy đến chỗ tôi. “Lũ du côn...” Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ông ta trông như thế nào và cái cách ông ta khua dùi cui như thể chuẩn bị cho chúng tôi một trận tơi bời. “Đi! Lên đồn, cả lũ chúng mày.”

“Cậu định bao giờ lại đi thăm nó?” tôi hỏi, giọng trầm xuống.

“Tùy cậu đấy. Mình thì lúc nào cũng được. Hay là rủ Chai đi cùng luôn? Mình chắc là Porm sẽ thích thế.”

Tôi nghĩ đến cảnh Porm chuyển cái túi ni lông qua song sắt cho tôi. “Mình mang cơm rang với nước cho hai cậu.” Hai chúng tôi đã bám lấy chấn song rì rầm trò chuyện trong khi Eik co rúm lại ở một góc xà lim.

... “Con muốn đến thăm Porm.”

“Chưa phải lúc.” Lời thầy Wa-thin vẫn văng vẳng bên tai tôi. “Tình hình ở Bangkok đang không ổn định. Thế nào con cũng gặp rắc rối như trò đó thôi.”

“Nghe này, Eik.” Tôi gọi tên nó với giọng cứng rắn. “Sáng sớm mai bọn mình đi thăm Porm nhé?”

Đã sửa bởi makjyoko lúc 26.02.2014, 00:44.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.