Chai Thời Gian

Chương 36



Trường đại học tư thục khá xa trường cũ của tôi. Đám người tử tế mà mẹ muốn tôi kết giao chỉ toàn những thằng công tử bột rồi bọn bợ đỡ, và chúng chỉ giỏi một việc là khoe của. Chúng ganh đua với nhau bằng cách phô trương tài sản, chưng diện những mốt thời trang mới nhất từ các hãng nổi tiếng và theo đuổi một loạt những mối quan tâm giả tạo như vậy. Giảng đường thực chất chỉ là chỗ cho các quý công tử họp mặt nhau qua ngày, chả có mấy mục tiêu hay chí chướng. Nhiều đứa con gái vừa mới cởi bỏ bộ đồng phục học sinh đã bắt đầu bày đặt trang điểm với tóc tai để lên giảng đường những lúc không bận diễn trên sàn catwalk hay làm mẫu cho các tạp chí tạp nham. Còn lũ nam sinh thì vượt mặt nhau bằng xe hơi đời mới nhất hay danh sách những nước châu Âu và Mỹ mà chúng đang nhấp nhổm chờ sang chơi hay du học sau này.

Giảng viên trong trường dường như cũng thuận theo cung cách của đám sinh viên kia, những kẻ dùng nơi này như khu quá cảnh hoặc ít nhất là vì cái uy thế mà sự bảnh chọe và đắt đỏ khủng khiếp kia mang lại cho chúng. Chính vì vậy mà hầu hết giảng viên chỉ dạy cho hết giờ và tỏ ra lạnh lùng khó gần hệt như những người đi đầu của giới trí thức vốn không thể chịu đựng bị học trò coi thường.

Mặc dù tôi không để ý đến ai cả và chỉ cố gắng học tất cả những gì có thể, có vẻ như luật không phải là một căn bệnh mà tôi có thể mắc dễ dàng. Càng về sau, tôi càng bỏ học nhiều, thay vào đó, tôi lái chiếc xe máy cũ mẹ mua cho đi khắp thành phố. Có những hôm tôi ra tận ngoại ô và sang cả những tỉnh lân cận. Tôi yêu mỹ thuật và vẫn mơ ước một ngày được học vẽ. Lúc nào dưới cốp xe của tôi cũng có một tập giấy vẽ và một hộp màu.

Cuối cùng thì Porm cũng được thả. Tôi biết được tin về quyết định thả tự do cho nó qua một tờ báo chiều, vậy nên hôm san tôi bùng học chờ từ sáng sớm. Ngày hôm đó, Học viện Cảnh sát Bangkhein đông nghịt học sinh sinh viên và công nhân đến đón bạn bè hay người thân bị bắt trong cùng vụ việc và sắp được thả. Một đám đông nhà báo và thợ săn ảnh bận bịu chụp tanh tách và ghi ghi chép chép, nhưng thời gian phóng thích cứ bị hoãn lại một tiếng hay nửa tiếng một và phải đến quá trưa, những tù nhân đầu tiên mới lác đác đi ra. Cả những người vừa được thả lẫn những người đến đón đều rất phấn khích và vui sướng. Cảm xúc làm nhiều người òa khóc giữa những màn chào hỏi ồn ào. Thời gian cứ trôi và đám đông dần tản đi, mãi đến gần năm giờ chiều, Porm mới lê bước ra sau một cảnh sát giữa đám người được thả cuối cùng.

Tôi im lặng nhìn nó bước vào luồng nắng chiều muộn xiên xiên giữa hai tòa nhà. Porm ngày hôm nay trông khác với Porm mà tôi vẫn luôn biết. Mặc dù sức khỏe nó tệ đi rõ rệt, dáng điệu nó bây giờ trông mạnh mẽ lạ thường. Nó mặc áo sơ mi không cổ cũ kỹ và quần bò cũ, dài tới bắp, đồ đạc gói trong bọc vải ca rô vắt ngang vai. Trông nó như một người đàn ông ngoan cường trước sóng gió cuộc đời hơn là một cô gái còn chưa đến tuổi đôi mươi.

“Porm!” tôi cất tiếng gọi khi thấy nó lúng túng đứng một mình trong lúc những người khác đã tản về các nhóm đang đợi họ.

Porm quay ra phía tiếng gọi. Nó khựng lại một lúc khi nhìn thấy tôi và tôi thề rằng đã thấy nó giơ tay dụi mắt lia lịa trước khi đi về phía tôi.

“Mình biết chắc là cậu sẽ đến mà.” Nó gượng cười để giấu đi tiếng thổn thức trong giọng nói.

“Không còn ai đến đón cậu à?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Không.” Porm lắc đầu. “Mẹ mình không khỏe nên mình bảo là sẽ tự về rồi gặp nhau ở nhà sau.”

“Đi thôi.” Tôi cầm cái bọc của nó. “Mình có xe máy rồi. Muốn đi đâu thì bảo mình.”

“Ồ, ồ, bắt đầu phất lên đó hả?” Nó theo tôi. “Cho mình đến chỗ nào yên tĩnh một chút, để cho mình định thần lại trước khi về nhà đã.”

“Răng cậu thế nào rồi? Mấy cơn đau đầu nữa... đã hết chưa?”

“Viêm răng hàm thì hết rồi. Mình sẽ đi nhổ sớm thôi.” Nó giơ tay xoa xoa những cọng tóc lởm chởm trên đầu. “Mình vẫn bị đau đầu, nhưng mà đỡ hơn rồi.”

“Thế bây giờ đi đâu?” Tôi hỏi sau khi đã leo lên xe và Porm vòng tay ôm eo tôi.

“Đâu cũng được, thật đó. Chỉ cần đừng có tống mình vào lầu xanh, thế là được.”

Tôi nổ máy đi khỏi cái chỗ chết tiệt đó nhanh hết sức, quay vòng lại dưới cầu vượt rồi hướng về Nonthaburee.

“Jom thế nào?” Porm hỏi, hét lên giữa tiếng gió ù ù.

“Chả biết,” tôi hét lại. “Chị ấy chả gọi hay gì cả.”

“Sao lại thế? Tưởng chị ấy là bồ của cậu.”

“Thôi cho mình xin! Chị ấy không phải bồ của mình.”

“Nhưng cậu rất thích chị ấy.” Trong giọng nó có tiếng hờn giận.

“Không biết, chết tiệt! Nếu cậu cứ nói nhiều như vậy, mình sẽ quẳng cậu xuống đường đấy.”

Porm không nói gì nữa, nhưng vòng tay nó siết chặt hơn và nó tựa đầu vào vai tôi đến lúc tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của nó.

Xe chạy qua những nơi có cây chuối cảnh đứng sừng sững cao lớn giữa một rừng hoa ngan ngát tím.

“Đẹp phải không?” tôi hét với nó. “Này, ngẩng đầu lên nhìn xung quanh đi chứ.”

“Ừ,” nó khàn khàn đồng ý. “Làm mình nhớ đến hàng cây kèn hồng trên đường bọn mình đến trường.”

“Cậu thích không? Để mình hái cho cậu một ít.”

“Không, đừng. Cứ để chúng như thế đi.”

Xe buýt đằng sau chúng tôi bấm còi inh ỏi giục giã, khiến tôi phải tăng tốc bỏ mặc hàng cây chuối cảnh lại đằng sau.

Tôi đỗ xe dưới chân cầu Rama VI và dẫn Porm leo cầu thang gỗ lên cầu. Làn gió buổi tối chào đón chúng tôi với mùi hương của dòng sông và khiến chúng tôi cảm thấy sảng khoái kỳ lạ.

“Mình thích sông,” tôi quay ra nói với Porm khi chúng tôi dừng chân trên đỉnh cầu nhìn xuống đám thuyền bè đang lững lờ trôi.

“Cậu kể rất nhiều lần rồi.”

“Mình cũng chả hiểu sao lại thích nữa, nhưng mình sẽ luôn tìm đến một dòng sông mỗi khi cảm thấy buồn, cô đơn hay cần một người bạn.”

“Hừm, bây giờ mình đang ở với cậu đây, đúng không?” Porm thì thầm.

“Đâu có giống nhau...” Tôi nhìn một đám bèo lền bềnh dưới kia. Có gì đang chuyển động bên trên nó. Có lẽ là chuột hay một sinh vật nào đó bị kẹt trên ấy, không hề hay biết rằng ngay rồi đây dòng nước sẽ đẩy bèo trôi dạt về cửa sông và sẽ không còn lối quay về bờ, chỉ còn lại cái viễn cảnh là chìm xuống đáy biển sâu sớm hay muộn.

“Ý cậu là gì?” Porm hỏi, giọng không biểu lộ cảm xúc.

“Mình không biết giải thích sao với cậu...” Tôi nhún vai dựng cổ áo tránh gió. “... mình chỉ biết nói rằng không ai có thể thay thế một người khác hay một cái gì khác.”

“Mình lại nhận thức ra một điều hoàn toàn khác.” Porm thôi nhìn mặt nước, quay sang nhìn thẳng vào tôi. “Đối với mình, mình biết chỉ có một người có ý nghĩa với mình hơn tất cả.”

“Cậu điên rồi.” Tôi cười khẽ. “Cậu nói nghe như trong tiểu thuyết tình cảm lỗi thời rẻ tiền ấy.”

“Rồi một ngày cậu sẽ hiểu...” Porm thở dài như thể nó đã quá chán cãi nhau.

Chúng tôi dừng lại ăn tối ở Bang Pho. Tôi gọi cháo cùng mấy món phụ và ngồi nhìn Porm nhồm nhoàm phần cháo của mình như đang ngon miệng lắm.

“Ăn đi chứ.” Nó dừng lại khi thấy tôi cầm đũa không. “Ngồi đó nhìn thôi không no bụng được đâu, cậu biết rồi đấy.”

“Cậu cứ ăn đi, mình chưa đói.”

“Tùy thôi.” Nó nhún vai và tiếp tục xúc thức ăn vào mồm.

“Cậu có chắc cậu sẽ học cơ khí không?” tôi nói khẽ.

“Dĩ nhiên là chắc,” nó khẳng định. “Cậu vẫn không tin mình hả?”

“Mình hoàn toàn không hiểu nổi cậu.” Tôi lắc đầu. “Mình thực muốn biết cậu đang suy nghĩ gì trong đầu. Lúc nào thì cậu mới nghĩ giống những người khác?”

“Mình không biết mọi người nghĩ như thế nào, nhưng đối với mình, mình chỉ nghĩ và làm những gì mình coi là đúng.”

“‘Đúng’ nghĩa là gì chứ, khi mà cậu quyết định tất cả mọi thứ một mình?”

“Mình không muốn cãi nhau với cậu bây giờ.” Nó xua tay. “Để hôm nào thích hợp hơn đi. Nhưng có điều mình muốn nói: dù mình có đúng hay sai đi chăng nữa, thì mình vẫn nghĩ một mình, và không có ai có thể chi phối mình cả.”

“Mình cũng không muốn cãi nhau với cậu.” Tôi đặt đũa xuống bàn. “Nhưng nói thẳng với cậu nhé, mình rất lo lắng cho cậu. Mình không muốn cậu lại gặp rắc rối lần nữa.”

“Cám ơn cậu, Béo.” Porm vươn ra nhẹ nhàng vỗ tay tôi. “Có điều này cậu nên biết: bản thân mình không muốn làm gì khiến cậu phải lo lắng, thế nhưng ngộ nhỡ sau này có chuyện gì, cho mình xin cậu tha thứ ngay từ bây giờ nhé.”

“Mình biết rõ cậu.” Tôi nhìn vào mắt nó. “Mình biết người như cậu không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng, nhưng trước khi cậu làm gì, làm ơn hãy nghĩ về mẹ cậu và nghĩ về mình, hay ít ra là nghĩ về cậu.”

“Đồng ý.” Porm gật đầu. “Mình sẽ nghĩ về cậu.”

Trên đường từ nhà hàng về, Porm tựa đầu vào vai tôi và ôm tôi thật chặt. Tôi nghe thấy nó khẽ nhẩm một bài hát, hình như là “Phlaeng Dao Haeng Sattha” (Ánh sao thủy chung), có lẽ vậy.

“Đến đây được rồi,” Porm hét lên khi chúng tôi đến đầu ngõ nhà nó.

“Cậu chắc là đi bộ được xa như vậy chứ?”

“Sao lại không?” nó vặn lại. “Mình đã ra vào cái ngõ này không biết bao nhiêu năm rồi.”

“Tùy cậu thôi.” Tôi gật đầu và dừng xe bên đường.

Porm nhảy xuống. Nó nhấc bọc vải của nó quăng lên vai rồi chìa tay ra cho tôi. “Cám ơn cậu nhiều lắm, Béo ạ. Cậu đã khiến mình rất hạnh phúc.”

“Không có gì.” Tôi nắm tay nó. “Tự chăm sóc bản thân nhé.”

Porm rút tay ra, quay người đi vào ngõ. Tôi nhìn theo cho đến khi dáng nó hòa vào bóng tối rồi nổ máy lao vào màn đêm trăng khuyết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.