Chai Thời Gian

Chương 6



Bố tới đồn cảnh sát trước mười giờ tối một chút. Dù trông rất bực bội nhưng ông vẫn cố cười chào tôi như không có gì xảy ra. “Hay đấy nhỉ, Nat, trốn đi tổ chức sinh nhật ở cái chốn thiên đường này để mình bố mắc kẹt ở nhà hả?” Bố thò tay qua chấn song bóp vai tôi như bạn đồng trang lứa. “Mà mẹ con làm gì lại gà gật thế kia? Đây là đồn cảnh sát đấy, không phải bến tàu đâu.”

“Bố,” tôi khẽ thốt lên.

“Đói chưa? Đợi bố một tí rồi ta cùng ra ngoài làm bát cháo.” Bố bóp vai tôi lần nữa rồi đến chỗ điện thoại trong khi mẹ ngồi dậy mặt mũi cau có dõi theo từng cử chỉ của ông với ánh mắt thù hằn.

Bố tôi quay số gọi một vài người và sau lần gác máy cuối cùng nom ông có vẻ nhẹ nhõm. Ông buông một tiếng thở dài rồi tới ngồi xuống giữa mẹ và Ning, cẩn thận kéo đầu Ning tựa lên vai mình.

Bố chuyện trò với mẹ một lát. Ban đầu mẹ làm ra vẻ chẳng thèm đáp, nhưng khi bố cúi xuống ngắm nhìn Ning thì bà cũng hạ hỏa. Bố đánh thức Ning rồi cùng hai mẹ con đi xuống bậc thềm rời sở cảnh sát. Mẹ quay lại nhìn tôi lần nữa. Cái cách bà nhìn tôi hôm ấy đến tận giờ khắc này vẫn làm tôi gai người.

Nửa tiếng sau, bố quay lại với một người bạn mà sau này tôi mới biết là luật sư. Sau đó, một vài nhân vật có mặt tại đồn - hiệu trưởng của hai trường, một người của Bộ Giáo Dục, một ông sĩ quan cảnh sát cấp cao và mấy vị phụ huynh. Tất cả đều đi vào văn phòng cảnh sát trưởng, chắc là để xin cho bọn tôi.

Lát sau, một viên cảnh sát mở cửa xà lim, gọi từng đứa một ra chia thành hai nhóm thuộc hai trường. Ông sĩ quan cấp cao ngồi ca cho chúng tôi một bài dài dằng dặc rồi yêu cầu chúng tôi kí giấy tờ gì đó và bắt tay ông như một cử chỉ thể hiện sự xin lỗi của chúng tôi và sự tha thứ từ phía họ. Khi thủ tục xong xuôi, những đứa có phụ huynh ở đó được thả. Bọn còn lại thì phải đợi đến sáng hôm sau hoặc tới khi có người đến đón. May là bọn nó được ngủ gục trên ghế băng bên ngoài thay vì ngủ gục trong xà lim như trước.

“Đừng lo Eik. Mình sẽ qua nhà cậu báo bố cậu đến đón ngay.” Tôi vỗ vai Eikkarong. Cậu ta đang ngồi gà gật một mình một góc.

“Không cần đâu.” Eik ngẩng đầu gặp ánh nhìn của tôi. “Đợi đến sáng mai cũng tốt. Mình mà về nhà đêm nay, chắc nghe ông già ca cả đêm.”

“Bác sẽ nói chuyện với bố cháu.” Bố bước tới cạnh tôi. “Thương nhân không muốn vướng phải rắc rối là chuyện thường.”

“Cháu cảm ơn bác.” Eik chắp tay cúi đầu trước bố tôi. “Cháu chỉ lo cho mẹ. Sức khỏe của mẹ cháu không được tốt lắm. Cháu không muốn mẹ bị sốc.”

“Thôi nào.” Bố gật đầu. “Bác hứa là bọn ta sẽ không tiết lộ hay làm gì đó tương tự để mẹ cháu phải sợ đâu.”

“Đọc cái này mà giết thời gian.” Tôi đưa Eik Đôi cánh gãy. “Của Porm đấy.”

“Mình đâu có thích sách kiểu này.” Eik ngúng nguẩy. “Trả nó đi!”

“Cho mình mượn được không?” một học sinh trường kia ngồi gần đó rụt rè đề nghị. Cậu ta có nét yếu ớt như con gái nhưng mặt mũi người ngợm đầy máu khô cùng thương tích. Gọng kính vàng lệch lẹo, một bên mắt kính rạn như mạng nhện.

“Được thôi.” Tôi đưa sách cho cậu ta.

“Mình sẽ trả lại bạn cậu.” Cậu ta cầm quyển sách với vẻ hân hoan rõ rệt.

“Đi thôi.” Bố vỗ cánh tay tôi.

Hai chúng tôi, bố và con, thả bước xuống cầu thang đồn cảnh sát, bỏ lại sau lưng đau đớn, thất vọng, tổn thương, thù hằn và nhiều đắng cay khác.

Sau khi chúng tôi qua nhà Eik để nói chuyện với bố nó, bố đưa tôi đến Yaowarart ăn cháo như đã hứa. Tôi gọi món cháo thịt lợn với hai quả trứng rồi ngồi xuống cắm đầu ăn không nói một lời, còn bố lặng thinh ngồi quan sát tôi. Tôi chẳng hiểu ông đang nghĩ gì. Có biết bao nhiêu chuyện trong cuộc đời ông mà tôi chưa từng biết, cũng như ông không thể ngờ tới rất nhiều chuyện xảy đến trong cuộc đời tôi. Mỗi chúng tôi có một cuộc đời riêng, và mỗi cuộc đời đều có thăng trầm ngoắt ngoéo hơn hình dung của bất kì ai.

Sau khi rời khỏi Yaowarart, thay vì đưa tôi về nhà, bố lái xe dọc đường Sukhumwit rồi ngoặt vào các con phố nhỏ và cuối cùng đến một ngôi nhà be bé cuối con đường. Bố đậu xe lên lề đường, mở cổng dẫn tôi vào một lối đi hẹp láng xi măng tới căn nhà một tầng dù đã được che đậy bằng bóng tối vẫn toát lên vẻ cũ kỹ hoang vu.

“Nhà của bố,” bố quay lại bảo tôi khi ông mở cửa kính bước vào trong. Câu nói đó, tôi không rõ là cay đắng hay tự hào.

“Mụ ấy” đang đợi chúng tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ cô. Cô không đẹp, kể cả so với mẹ, và trẻ hơn tôi tưởng trước đây.

“Nat, đây là...” Bố ngưng lại như là để tìm một danh xưng thích hợp. “... Waeo.”

Tôi chần chừ trước khi chắp tay cúi chào cô.

Waeo chào tôi và nhoẻn cười. “Cô đã chuẩn bị Ovalcine và bánh quy rồi đây,” cô hồ hởi.

“Không cần đâu...” Bố xua tay rồi tới ngồi xuống chiếc sofa cũ mèm. “... bọn anh ăn rồi. Em tìm hộ anh một cái chăn với một cái gối cho Nat.”

Waeo chỉ gật đầu rồi biến mất vào phòng bên cạnh.

“Lại đây Nat,” bố nói khi tôi đang đứng ngẩn ra ở giữa phòng.

Tôi bần thần đi đến bên bố. Trong lòng tôi rối rắm đến mức tôi không dám ngước lên, sợ bắt gặp ánh mắt của bố.

“Nat, con là thằng con trai duy nhất của bố, và bố nghĩ rằng con đã đủ lớn để bố con mình hiểu nhau.” Bố kéo tay tôi vào lòng. Vòng tay bố vẫn ấm áp như trong những năm tháng xưa cũ kia. “Có rất nhiều thứ trên đời này nằm ngoài tầm ta có thể nhận thức hoặc làm cho hòa hợp với quan điểm và niềm tin của chính ta, rồi một khi ta chạm đến cái ranh giới phải ra quyết định, đôi lúc ta không cách nào lý giải nổi nguyên cớ của mình.”

“Nhà mình đã từng hạnh phúc, bố, mẹ, con và Ning, cho đến khi một người dưng đến làm thay đổi tất cả.” Tôi sụt sịt. “Chỉ vì người đàn bà đó mà bốn người nhà mình gần như chẳng còn gì cả.”

“Đừng vội suy diễn, con trai.” Bố xót xa xoa đầu tôi. “Khi con nói nhà mình từng hạnh phúc, con có nghĩ rằng, nếu đúng là như thế, liệu chuyện này có thể xảy ra không? Bố công nhận bố là người có lỗi, nhưng mẹ con cũng vậy. Dẫu sao, bố cũng muốn con biết một điều: bố chưa từng so sánh mẹ con với bất cứ người phụ nữ nào. Nhưng bố biết mình muốn gì, và bố chọn thứ mình muốn.”

“Thế còn con và Ning?” tôi hỏi khẽ. “Bọn con thì có lỗi gì mà bố không muốn bọn con nữa?”

“Trong lòng bố, không ai trong hai đứa có lỗi cả, bất kể là bây giờ hay khi nào. Và bố muốn có hai con ở bên hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này.” Bố siết tôi chặt hơn. “Nhưng bố cần ít thời gian cho bản thân mình. Bố cần chút thời gian bên người yêu và hiểu bố.”

Có lẽ tôi còn quá trẻ không thể hiểu tất cả những gì bố nói, nhưng tôi thấy thật hạnh phúc khi ở bên ông vào ngày sinh nhật, được nghe bố nói, được ngủ yên lành khi biết bố vẫn còn yêu và quan tâm đến tôi.

Waeo đánh thức tôi lúc sáng sớm. Cô đã chuẩn bị khăn mặt và bàn chải đánh răng cho tôi. Tôi không rõ bố đã dậy chưa, nhưng khi tôi ra khỏi phòng tắm, ông ăn vận chỉnh tề đợi tôi bên bàn ăn sáng.

“Ăn sáng mau rồi bố chở về.” Bố kéo ghế cho tôi.

“Cháu có thích sữa đậu nành không?” Waeo sốt sắng hỏi tôi.

“Dạ có ạ,” tôi vừa trả lời vừa bắt đầu ăn món trứng ốp la với bánh mì trên đĩa.

“Waeo ăn chay. Cô ấy không ăn thịt.” Bố cố nói chuyện tự nhiên chứ chẳng phải quảng cáo gì cho cô Waeo.

Tôi ngẩng đầu thoáng nhìn cô, không bình luận gì.

“Lần sau cháu đến ăn tối nhé,” Waeo mời. “Cô sẽ nấu món cà ri đậu. Cô đảm bảo nếu không nói trước, cháu sẽ không thể nhận ra đó là cà ri đậu đâu.”

“Đến đi, Nat,” bố ủng hộ. “Thứ Sáu này được không? Bảo Ning cùng đến luôn. Các con có thể ngủ ở đây hai đêm rồi Chủ Nhật về.”

“Cuối tuần này con không rảnh,” tôi nói bừa. “Con phải tập nhạc.”

“Thế trong tuần thì sao?” Waeo quay về phía bố hỏi. “Anh đón bọn trẻ từ trường về đây ăn tối rồi chở chúng về nhà.”

“Thế cũng được đấy ạ,” tôi nói vờ vĩnh.

Bố nhìn tôi thấu hiểu, không nói thêm gì.

“Bố,” cuối cùng tôi cũng cất lời sau khi hai bố con đã ngồi trong xe một lúc lâu. “Con không muốn đến đó nữa.”

“Sao thế?” Bố rời mắt khỏi đường quay sang nhìn tôi. “Có gì không ổn à?”

“Không có gì ạ,” tôi chối. “Con không thích, thế thôi. Con không muốn bố và cô ấy phải khó chịu vì con.”

“Con cả nghĩ quá đấy.” Bố gượng cười. “Nếu cứ tránh xa bố như thế, làm sao con hiểu được bố đây?”

“Những việc như thế này phải có thời gian bố ạ,” tôi lầm bầm. “Thà bố đến thăm bọn con nhiều hơn.”

“Điều đó không khiến mọi chuyện tốt hơn đâu.” Bố lắc đầu. “Nhất là với mẹ con. Chừng nào bà ấy còn chưa chấp nhận rằng hoàn cảnh đã thay đổi, bà ấy sẽ còn bất hạnh và còn vin vào điều không thể. Bố muốn cho mẹ thời gian. Bố muốn mẹ được ở một mình. Ít nhất, việc đó cũng khiến bà ấy nhận ra mình tốt đẹp và giỏi giang chừng nào, và bà ấy sẽ thấy rằng mình có thể tự sống mà không phải dựa dẫm vào ai khác.”

“Thế sao bố không bỏ người đàn bà kia mà về ở với mẹ con con,” tôi van vỉ. “Sao bố không giúp người đàn bà đó nhận ra rằng bà ta có thể tự sống mà không cần dựa dẫm vào bố?”

Bố im lặng một lúc lâu rồi đặt tay lên đùi tôi. “Một ngày nào đó con biết yêu, con sẽ hiểu. Nó sẽ giải đáp mọi thắc mắc của con.”

“Bố không còn yêu mẹ nữa đúng không?” tôi khẽ hỏi.

“Bố chưa bao giờ hết yêu mẹ con,” bố nhấn mạnh. “Nhưng bố yêu cái tình yêu mà người phụ nữ kia dành cho bố.”

Mẹ và Ning đang lo lắng đợi tôi. Ngay khi bố đỗ xe, mẹ lao ra chỗ tôi. “Anh vừa ở đâu về? Tôi gọi đến đồn cảnh sát thì họ bảo đã thả thằng bé ra từ đêm qua. Anh có biết là tôi lo lắng như thế nào không? Cả đêm tôi không ngủ được, chỉ lo là hai bố con anh đã đi ra ngoại thành. Anh không hề quan tâm đến tôi một tẹo teo.”

“Tôi nghĩ lúc đó đã muộn quá, không muốn làm phiền cô,” bố cộc cằn đáp rồi quay sang Ning. “Ning, thay quần áo đi con. Bố sẽ chở các con tới trường.”

“Bố vào uống cốc nước đã bố nhé?” Ning bước tới bám lấy cửa xe bố.

“Thôi, cảm ơn con gái.” Bố lắc đầu. “Nhanh lên con.”

“À, giờ anh thậm chí còn không thèm đặt chân vào nhà nữa cơ đấy? Anh sợ đau chân hả?” Mẹ nói to tới mức hàng xóm phải mở của ra nhìn.

“Nat, Ning. Đi thay quần áo đi!” bố bảo chúng tôi rồi nâng cửa kính xe lên, mặc mẹ đứng đó tức tối một mình.

Tôi đau đáu nhìn đứa em gái. Hai mắt nó đã ầng ậng nước, và chỉ cần một cái chớp mắt, lệ sẽ trào ra, lăn dài trên má.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.