Chân Mệnh Hoàng Hậu

Chương 14




Editor: Phượng Cửu

Beta: An Tịnh Nguyệt

Tiểu A Đoàn sáu tháng trắng trắng mềm mềm, thật không thẹn với nhũ danh mà Trần thị đặt cho.

Lúc này đã là giữa mùa đông, bên ngoài tuyết rơi nhiều tựa như lông ngỗng bay phấp phới đầy trời, từ sớm phòng Trần thị đã đốt lò sưởi ấm áp. A Đoàn mặc một bộ quần áo tơ mỏng màu vàng đang bò loạn trên giường.

trên cổ tay mập mạp như củ sen của tiểu cô nương đeo một cái lắc có gắn hai quả chuông bạc, mỗi khi cử động lại kêu đing đing đang đang nghe thật vui tai. A Đoàn rất thích cái này, không ngừng rung lắc cánh tay, mỗi khi tiếng chuông vang lên bé con cũng khúc khích cười theo, lộ ra mấy cái răng sữa mới nhú, nước miếng cũng theo khoé miệng chảy xuống nhưng ngay lập tức đã có khăn mềm lau đi.

Vú Lý tiện tay đưa khăn cho nha hoàn bên cạnh rồi quay lại nói với hai đứa trẻ khoảng sáu,bảy tuổi đứng cạnh đó: "Các ngươi nhìn cho kỹ, hiện tại là thời kỳ Tam tiểu thư mọc răng sữa, thấy cái gì cũng muốn cắn và thường xuyên chảy nước miếng. Hai ngươi không cần làm gì hết, chỉ cần để ý tốt chuyện này, không được để tiểu thư cắn linh tinh, nước miếng chảy ra phải lau đi ngay, rõ chưa?"

"Dạ, nô tỳ đã biết."

Cẩm Sắc và Bán Cầm nghiêm túc trả lời.

Cuối cùng người được chọn theo hầu A Đoàn chính là Cẩm Sắc – muội muội ruột của Cẩm Tú. Về phần Bán Cầm là vốn là một nửa nhà dưới Tam gia đưa cho Trần thị. Cả hai đều mới sáu tuổi, cũng không trông chờ các nàng có thể tự hiểu chuyện, chỉ cần biết vâng lời là được. Nếu đưa một đại nha hoàn đã được dạy bảo tốt cho A Đoàn là không thích hợp bởi vì chờ đến lúc A Đoàn được năm, sáu tuổi thì nha hoàn đó cũng đã đến thời điểm muốn xuất giá rồi.

Cũng không thể vì hầu hạ tiểu thư mà ngăn cản nhân duyên của người khác, biến người ta thành lão bà được. Chỉ có thể tìm nha hoàn nhỏ tuổi một chút, như vậy ít nhất cũng có thể theo hầu A Đoàn đến khi cô tiểu cô nương được mười tuổi thì bọn họ mới đến tuổi gả đi.

Ban đầu Trần thị muốn tìm bốn nha hoàn, mặc dù A Đoàn sẽ tiến cung để hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng, khẳng định đã có sẵn nha hoàn hầu hạ, nhưng với thân phận của Đoàn thì mang theo bốn nha hoàn cũng là tương xứng. Ai ngờ thái tử truyền lời, chỉ cần chuẩn bị hai nha hoàn, hơn nữa còn chỉ đích danh Cẩm Sắc và Bán Cầm, những người khác đều không cần.

Ít ngày nữa A Đoàn phải tiến cung, chỗ dựa lớn nhất chính là thái tử, Trần thị đương nhiên sẽ không vì chuyện này mà so đo với thái tử.

Đúng lúc này, Cẩm Tú khẽ mở mành cửa bẩm báo: "Đại thiếu gia đã trở về." Chỉ cần vén tấm mành che lên một chút đã thấy được gió tuyết bên ngoài, Hứa Tiêu Nhiên vội vàng chui vào phòng, cũng không vội vã tiến lên thỉnh an mà để cho nha hoàn cởi áo choàng trên người, sau đó đứng cạnh lò sưởi hơ ấm tay rồi mới bước lên.

"Nhi tử thỉnh an mẫu thân, hôm nay mẫu thân có khoẻ không?"

Hứa Tiêu Nhiên năm tuổi trầm ổn lễ độ, toàn thân như trúc xanh cao ngất, thanh lãnh nhưng lại không mất đi vẻ đáng tin cậy. Mới năm tuổi đã như vậy, có thể thấy được khi trưởng thành sẽ có phong thái như thế nào. Dù không phải khoe khoang nhưng Trần thị cũng có thể tự hào rằng, so với thiếu niên công tử khắp kinh thành, Tiêu Nhiên nhà nàng tuyệt đối có thể nằm trong số những người đứng đầu.

Vội vàng đưa tay kéo Hứa Tiêu Nhiên lại gần: "Mẫu thân đã nói rồi, bên ngoài tuyết lớn như vậy, con đi học về thì cứ về thẳng tiểu viện của con, giờ ăn cơm cũng dùng bữa tại phòng luôn là được rồi, cần gì phải qua đây như vậy?" Tuy là nói vậy nhưng trên mặt lại đầy ý cười. Nhi tử hiếu thuận, người làm mẹ cũng thật cao hứng.

"Lễ nghĩa không thể tuỳ tiện bỏ qua."

Hàn khí trên người còn chưa tan hết, Hứa Tiêu Nhiên cũng không tới gần A Đoàn, chỉ đứng tại chỗ mỉm cười nhìn tiểu muội muội, lại như thường lệ hỏi thăm Trần thị một chút tình hình hôm nay của A Đoàn, biết được mọi thứ vẫn bình thường mới yên tâm. Dừng một chút lại quay đầu nói chuyện với Trần thị: "Mẫu thân, hôm nay con đã gặp thái tử điện hạ." trên mặt có chút nghi hoặc.

Trần thị cũng không rõ tại sao Hứa Tiêu Nhiên lại có biểu hiện như vậy. Đại nhi tử của mình trước giờ luôn luôn thông tuệ, những kiến thức ở học viện đều rất thông thạo, việc kết giao bằng hữu ở đó cũng không hề khó khăn.

"Chẳng lẽ thái tử điện hạ đã làm gì khiến con khó chịu?" Hỏi vậy nhưng ngữ khí đều là không tin, nếu Tthái tử đã chịu hao tâm tìm phu tử cho hai nhi tử của mình, sao có thể có thù hằn gì với "anh vợ tương lai" chứ?

Hứa Tiêu Nhiên lắc đầu: "Cũng không hẳn là như vậy, chỉ là..." Dừng một chút mới nói ra: "...chỉ là nhi tử có cảm giác, Thái Tử => thái tử hình như không thích con."

Cảm giác này từ lần trước cùng phụ thân và hai đệ đệ đi gặp phu tử đã có. Lúc ấy cũng không quá rõ ràng, hôm nay một mình gặp gỡ lại cảm thấy cảm giác đó quả đúng là thật. Khi đó thái tử đối với phụ thân và nhị đệ, tam đệ đều dùng mắt ra hiệu, tuy không quá rõ ràng nhưng ít nhất vẫn mỉm cười. Duy đối với hắn, ánh mắt chỉ dừng lại một chút liền chuyển đi.

Hơn nữa lúc ấy phụ thân và thái tử nói chuyện lâu như vậy, tuy hắn chỉ làm nền nhưng thật sự một câu cũng không nói với hắn.

Hôm nay gặp gỡ lại càng kỳ lạ, vẻ mặt lạnh lẽo bảo hắn không nên gặp An Dương công chúa. Chuyện này cũng thật kỳ lạ, hắn và An Dương công chúa chưa từng kết giao, ngay cả mặt mũi cũng chưa thấy qua. Hơn nữa An Dương công chúa chỉ lớn như Đoàn Nhi, được hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng trong cung, hắn làm sao có thể gặp được?

Thế nhưng thái tử lại rất nghiêm túc, nói hắn không được gặp An Dương công chúa.

Bên này Hứa Tiêu Nhiên rơi vào suy nghĩ của chính mình, Trần thị đợi mãi không thấy nhi tử nói gì liền hỏi lại lần nữa, lúc này Hứa Tiêu Nhiên mới hoàn hồn: "Cũng không có gì, có lẽ là nhi tử đã nghĩ nhiều rồi." Chính mình còn không nghĩ ra là chuyện gì, cũng không nên quấy rầy mẫu thân, cứ để một thời gian nữa xem sao. Sợ Trần thị hỏi lại, Hứa Tiêu Nhiên vội chuyển chủ đề:"Hôm nay thái tử cũng đã nói, sau khi Đoàn Nhi nhập cung sẽ không ở chung một chỗ với hoàng hậu nương nương. nói là ban ngày sẽ để bên cạnh hoàng hậu nương nương để người chăm sóc dạy dỗ, buổi tối lại trở về Đông cung ngủ”.

Nghe được lời này, sự chú ý của Trần thị thực sự đã bị chuyển dời.

Nghĩ đi nghĩ lại một hồi cảm thấy có chút gì đó không ổn, nhưng nghĩ mãi cũng không ra là không ổn ở chỗ nào. Nếu nói đến danh tiết của nữ nhi, tiểu nữ nhà nàng từ khi sinh ra đã vào cung ở với thái tử, thanh danh sớm đã không còn. Nhưng mà nhanh như vậy đã ở cùng một chỗ, nàng luôn cảm thấy có chỗ không đúng.

Thấy vẻ mặt rối rắm của Trần thị, Hứa Tiêu Nhiên khẽ cười mở miệng: "Mẫu thân cần gì phải phiền não, như vậy chẳng phải càng tốt sao? Nếu Thái Tử => thái tử đã để Đoàn Nhi bên cạnh mình chứng tỏ Đoàn Nhi đối với hắn thật sự rất quan trọng. Sau này quan hệ của hai người họ sẽ rất phức tạp, bắt đầu bồi dưỡng tình cảm từ nhỏ, đối với Đoàn Nhi mà nói là có lợi chứ không có hại.”

"Về phần những lời xì xào, bàn tán thì không cần nghĩ đến, chúng ta cũng chỉ cần nghĩ đến những mặt tốt thật sự là được rồi."

"Hơn nữa nếu Thái Tử đã nói ra những lời này, như vậy chắc chắn là hoàng thượng và hoàng hậu nương nương cũng đã đồng ý. Hai vị cửu ngũ chí tôn đều đồng ý thì ai còn dám nói năng lung tung nữa."

Lời nói rõ ràng rất có lí liền cởi đi được những rối rắm trong lòng. Trần thị còn đang muốn nói cái gì nữa, ngoài cửa lại truyền đến một trận huyên náo, quay đầu lại nhìn thì thấy Hứa Thanh Viễn và Hứa Triệt Minh đang từ bên ngoài đi vào, trên người cả hai đều là tuyết, nha hoàn vội vàng giúp cởi áo choàng, lại phủi đi những bông tuyết còn vương trên người. Hứa Thanh Viễn đứng cạnh lò sưởi để mặc cho nha hoàn phủi tuyết, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía A Đoàn đang ngồi trên giường.

Hứa Triệt Minh lại không chịu đứng yên, áo choàng vừa được cởi ra, liền tuỳ tiện vỗ vỗ tuyết trên người, chạy về phía A Đoàn.

Mục tiêu rất rõ ràng nhưng vừa mới chạy được nửa đường đã bị Hứa Tiêu Nhiên kéo áo lại.

"Phạt ngươi chép gia quy năm lần."

Chép gia quy năm lần ư? thật sự là một lần đã rất dày! Cũng may Hứa Triệt Minh không ngốc, biết vì sao đại ca lại phạt mình, vừa mở miệng liền khó chịu: "rõ ràng là huynh đã nói muội muội không phải quả cầu thuỷ tinh mà!"

Hứa Tiêu Nhiên lại càng nở nụ cười ôn nhu: "Mười lần, sáng sớm ngày mai, ta sẽ đích thân kiểm tra "

Đây chẳng phải sẽ là một đêm không ngủ sao?

"Mẫu thân, đại ca bắt nạt người khác." Miệng méo xệch, trực tiếp đến trước mặt Trần thị tố cáo Hứa Tiêu Nhiên.

Trần thị lại cười, càng dốc sức đánh chó xuống nước: "Ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, muội muội còn nhỏ không thể chịu được lạnh, con muốn chơi đùa với muội muội cũng được nhưng hãy nhìn nhị ca của con đi, đứng cạnh lò sưởi hơ nóng người cho ta. nói bao nhiêu lần mà vẫn không nghe, bị phạt cũng đáng, mau thành thật mà chép sách đi, để xem về sau có nhớ lâu hay không?"

Bên này Hứa Triệt Minh khóc lóc om sòm, Hứa Thanh Viễn lại không thèm nhìn, chỉ hơ thật nóng người rồi đi tới đứng cạnh bên giường của A Đoàn, mím mím môi, thò tay bắt lấy cánh tay mập mạp của muội muội. Mấy ngày nay A Đoàn cũng đã đặc biệt quen thuộc với vị ca ca này, mỗi lần hắn tới đây cũng không nói lời nào, chỉ túm lấy cánh tay của tiểu cô nương.

A Đoàn cũng đưa tay ra nắm lấy tay Hứa Thanh Viễn, nhe răng cười vui vẻ, nước miếng cũng theo đó chảy ra. Cẩm Sắc thấy vậy vội vàng lấy khăn mền định lau miệng cho tiểu thư, vừa đưa tay ra liền bị Hứa Thanh Viễn đoạt lấy. Nhị thiếu gia đặc biệt cẩn thận lau miệng cho muội muội, dùng hết cả trăm phần trăm nghiêm túc, như sợ sẽ làm cho muội muội bị đau.

Cẩm Sắc thầm nghĩ, tuy bề ngoài Nhị thiếu gia lạnh lùng nhưng thực sự là một ca ca tốt. Tuy rằng vừa rồi không cười nhưng nét mặt thật nhu hoà, lúc này không biết nghĩ tới điều gì, vẻ mặt liền trầm xuống. Chơi đùa cùng Tam tiểu thư một lát lại rời đi rất sớm so với bình thường, đi tới trước mắt phu nhân đang ngồi bên kia.

"Mẫu thân, con không thích Nhị muội, người cũng không thích, vì sao còn muốn dụng tâm dạy bảo muội ấy?"

Từ lúc đi gặp phu tử trở về, không biết nhũ mẫu dỗ thế nào, Hứa Tâm Dao không khóc không nháo nữa mà lại bắt đầu nghiêm túc muốn đến trường. Lúc trước khi Trương thị còn ở đây đã cho mời rất nhiều nữ phu tử đến nhưng Hứa Tâm Dao đối với việc học cũng không có bao nhiêu hứng thú, trừ phi Trương thị ép, bằng không tuyệt đối sẽ không bao giờ chủ động học.

Sau khi hỏi nhũ mẫu mới biết được, khi Hứa Tâm Dao trở về cứ khóc suốt, hỏi bà thế nào gọi là không xứng? Nhũ mẫu đành phải nói cho nàng biết sinh ra là do trời định, điều ấy không thể thay đổi được. Thế nhưng Hứa Tâm Dao vẫn không ngừng khóc, nhũ mẫu đành phải nói với nàng rằng, chỉ cần học cho thật giỏi, tương lai nếu đạt được hạng nhất cũng có thể gia tăng thân phận.

Thư viện Thái Nam cũng có nữ sinh, không chỉ có các quý nữ mà ngay cả công chúa cũng học ở đó. Xét về thân phận của Hứa gia mà nói, Hứa Tâm Dao không cần tham dự kì thi nhập học cũng có thể đến đó nhập học. Nếu nàng đã nguyện ý đi học, Trần thị cũng không ngăn cản. Các nữ phu tử trước đây đều được Trần thị tìm lại, để họ tiếp tục dạy cho Hứa Tâm Dao.

Trần thị kéo tay Hứa Thanh Viễn, lời nói có chút thấm thía: "Đọc sách có thể hiểu được lí lẽ, lời này không chỉ dành cho nam tử mà đối với nữ tử cũng vậy."

"Mẫu thân biết con không thích Dao Dao, luôn cảm thấy con bé muốn cướp gì đó của Đoàn Nhi đúng không?"

Hứa Thanh Viễn mím môi gật đầu.

"Con nên biết rằng Dao Dao mới có ba tuổi đầu, sau này tính cách của con bé có tốt đẹp hay hư hỏng chính là do sự bồi dưỡng ở thời điểm này. Nếu như lúc này ta bỏ mặc, như vậy về sau cần nghĩ cũng biết con bé sẽ là người bỏ đi, ngoại trừ kiêu căng thì một chút ưu điểm cũng không có. Dù sao nó cũng là nữ nhi của Hứa gia, lại còn là tỷ tỷ của Đoàn Nhi, nếu để nó có thanh danh xấu như vậy, đối với Đoàn Nhi đâu phải chuyện tốt."

Thế nhân đều đặt người trong nhà cùng một chỗ để đánh giá, trong nhà có một nữ nhân tính tình không tốt, người khác cũng sẽ dùng ánh mắt không tốt để nhìn A Đoàn. Hứa Thanh Viễn đã hiểu đạo lý này, mím môi không nói lời nào, chỉ là trong lòng vẫn không vui.

Trần thị cười cười đưa tay bóp cằm Hứa Thanh Viễn: "Con nít mà sao lúc nào cũng mang cái vẻ mặt nghiêm túc như ông già vậy?"

"Con yên tâm, ta dạy bảo con bé cũng là cho nó một cơ hội, hiện tại con bé có chút kiêu căng nhưng dù sao nó vẫn còn nhỏ, ta sẽ cho nó cơ hội để hiểu lí lẽ. Nếu như con bé hiểu chuyện, an phận thủ thường với cuộc sống của nó, ta đương nhiên sẽ để nó có được đầy đủ tôn quý của một tiểu thư phủ Quốc công."

"Nếu nó vẫn như trước, hoặc là muốn qua mặt ta..."

Dừng một chút nàng cười đạm nhạt: "Ngay cả mẫu thân của nó ta còn thu thập được, một nữ nhi bé nhỏ thì có là gì!"