Chân Mệnh Hoàng Hậu

Chương 40




" Ngọc bội?" A Đoàn ngây cả người, trực tiếp hỏi lại " Vì sao lại muốn đưa lại cho muội ngọc bội này?" Tuy rằng a nương nói khối ngọc bội kia đã từng là của mình, nhưng mà hiện tại chủ nhân cũng không phải mình nha. Đôi mắt to đen lung liếng nhìn qua, ánh mắt trong veo.

Ngô Đồng rủ mi mắt xuống, khụ một tiếng, có chút khô khốc, sau lưng tay nắm chặt chưa từng buông lỏng.

" không phải muội nói, muội cũng rất thích khối ngọc bội kia sao....""

Trong thâm tâm, Ngô Đồng cũng không hi vọng A Đoàn đem ngọc bội lấy lại. Khối ngọc bội này đối với Ngô Đồng mà nói, phía sau ẩn chứa ý nghĩa quá tàn khốc, tàn khốc đến nỗi nghĩ đến thôi cũng phí công. Chỉ là chủ nhân của ngọc bội kia là A Đoàn, tuy rằng bản thân nàng không cho là vậy. sẽ không đem ý nguyện của mình đặt lên người A Đoàn, nếu nàng vẫn thích như trong lời nói.....

A Đoàn cùng Ngô Đồng chung sống mấy năm nay, có lúc theo trực giác sẽ có thể biết hắn vui hay không vui.

Giống như hiện tại, sắc mặt Thái tử ca ca nhu hòa mặt mày như họa, nhưng mà A Đoạn lại cảm giác được hắn không muốn.

Đúng vậy, không muốn.

Miệng vểnh lên, lại hỏi " Chẳng lẽ Thái tử ca ca muốn đem ngọc bội giữ lại cho tỷ tỷ xinh đẹp kia?" Vừa ngừng lại nước mắt như viên ngọc nhỏ muốn tuôn ra tới nơi, chỉ cần Ngô Đồng dám không trả lời, sẽ lập tức khóc.

Bất đắc dĩ cười nhẹ, nắm đấm căng thẳng liền thả lỏng. Chính mình một lòng một dạ rối rắm như là chờ phán quyết, kết quả đổi lấy là không biết nên khóc hay cười. Mềm lòng nhéo nhẹ lên chóp mũi nhỏ của A Đoàn, tiểu nha đầu ghen tị, ăn dấm với "" chính mình"".

A Đoàn đang không vui, làm gì còn tâm tư chơi đùa! Cho dù Thái tử ca ca đang cười rất đẹp cũng không được!

Khuôn mặt nhỏ nhắn làm bộ mặt hung dữ "" Chính huynh nói, muốn hỏi gì liền hỏi, hiện tại ma trả lời, không được cười!""

Lắc đầu, vẫn không nhịn được cười "" không phải giữ lại cho tỷ tỷ xinh đẹp""

Lại không nói ngọc bội kia rốt cuộc lấy lại để làm gì, tuy vậy A Đoàn rất hài lòng. Bởi vì trước giờ Thái tử ca ca đều nói chuyện giữ lời, hắn sẽ không nói dối. Về phần nguyên nhân đến cùng vì sao, đã ném qua bỏ đi, sẽ chờ khi trưởng thành rồi biết, nước mắt muốn chảy ra lập tức đã thu trở về.

Vừa định vênh váo nói vài câu, kết quả bụng đột nhiên phát ra âm thanh.

A Đoàn nhướn mày, trực tiếp ấn bụng nhỏ của mình.

" Muội đói bụng......""

" Ha ha ha." Ngô Đồng không thể kìm nén cười ra tiếng, kéo A Đoàn vào trong ngực xoa nắn giày vò.

Nha đầu ngoan như vậy, sao có thể buông tay được.

Hai người trở lại chính sảnh thì một mặt cười tươi như hoa, một mặt nhu hòa sủng nịnh, liếc mắt một cái liền biết bầu không khí rất tốt. Điều này làm cho tâm tình chờ đợi của Trần thị cùng ba huynh đệ buông lỏng xuống. Tuy rằng A Đoàn tự nói nguyên nhân nhưng bọn họ không tin, khẳng định là Thái tử có nguyên do khác.

Lại không dám hỏi trực tiếp, hiện tại nhìn thấy bọn họ hòa hợp, cũng buông lỏng tâm tình. Trần thị sửa sang xong tâm trạng, tiến lên cười tiếp đón hai người ngồi vào vị trí dùng cơm, A Đoàn đi theo Trần thị về lại bàn tiệc, không nhìn đến nhị tỷ tỷ, ngay cả đại tỷ tỷ cũng không quan tâm. Hứa Tiêu Nhiên vẫn chú ý động tĩnh của A Đoàn, cứ tưởng rằng nàng sẽ hỏi, ngay cả cách viện cớ cũng đã nghĩ xong.

Nhưng mà A Đoàn nhìn một cái rồi tiếp tục cùng nương nói chuyện, căn bản không có ý muốn hỏi.

Thấy thế, cũng không để ý nữa, xoay người đi đến bên cạnh đại lão gia ở bên kia bàn tiệc.

A Đoàn còn nhỏ không thể uống rượu, các nô tài tâm phúc đều biết. Lấy nước thay rượu, xếp thành hàng đi tới chúc mừng A Đoàn, bắt đầu từ lão gia nô, nói ra lai lịch tuổi tác với A Đoàn, cứ như vậy thẳng một đường tới cuối, mất nửa canh giờ.

trên vũ đài đã bắt đầu khởi xướng hát hò, là thời điểm A Đoàn đại náo thiên cung, khắp nơi đều náo nhiệt bầu không khí, Ngô Đồng như có như không liếc mắt nhìn A Đoàn bên kia một cái, thấy nàng cười vui vẻ, nhớ tới nàng vừa rồi ní đói bụng, nhướn mày muốn đứng dậy lị bị Hứa Tiêu Nhiên ở bên cạnh đè xuống bả vai.

" Thái tử không cần lo lắng, nương đã cho nàng ấy ăn rất nhiều thức ăn, sẽ không làm A Đoàn đói bụng.""

không chỉ mỗi Ngô Đồng để ý A Đoàn, bên này thời điểm ấy Hứa Tiêu Nhiên cũng chú ý đến động tĩnh của A Đoàn. Ngô Đồng gật đầu, nhìn thoáng qua nụ cười nhạt của Hứa Tiêu Nhiên, vẻ mặt ảm đạm không rõ.

Dùng qua bữa cơm chờ A Đoàn cùng Trần thị nói đủ lâu, Ngô Đồng mới dẫn nàng đi bãi tập ngựa.

Bãi tập ngựa này từng là biệt uyển của tiền triều hoàng gia trước, chỉ có người của hoàng tộc mới được đến nhưng là đến săn bắn. Khi hoàng thượng chấp chính nơi này liền mở rộng, mọi người ai cũng có thể đến. Hôm nay Thái tử muốn tới đây nên sớm đã biết tin tức, thật sớm đem người ngoài dọn sạch, làm tâm trạng Thái tử có thể thả lỏng.

Xuống xe ngựa, Ngô Đồng cùng người quản lý bãi tập nói chuyện, A Đoàn hoan hô vỗ tay một cái rồi chạy vội ra bên ngoài.

thật lớn!

hiện tại đã là giữa thu, dưới đất đều là lá cây khô vàng, liếc mắt nhìn nhìn đồng cỏ, có vẻ trống trải mênh mông. Nhưng mà A Đoàn lần đầu tiên nhìn thấy cảnh sắc như vậy, ở tong cung quen nhìn cảnh sắc phồn hoa, đột nhiên nhìn thấy loại không khí thê lương, cảm thấy lạ.

Chỗ này chạy đến chỗ kia sờ, sờ đến khi tiếng cười như chuông bạc cất lên.

Gió thu nhẹ nhàng, thổi loạn vạt áo Ngô Đồng, tóc A Đoàn cũng bị thổi rối bời, vậy mà nàng còn cười vui vẻ, chơi hăng say, thoạt nhìn giống nha đầu bị ngốc. Phất tay đáp lời cho hạ nhân đi xuống, khoanh tay lẳng lặng nhìn A Đoàn, nhìn nàng cười, nhìn mặt nàng, đột nhiên nghĩ tới bộ dạng nàng khi lớn lên.

Nghĩ tới đại hôn khi vừa vén khăn voan đỏ, khi ngượng ngùng cười.

Đều nói tân nương tử là lả thời khắc đẹp nhất cả đời của nữ tử. A Đoàn cũng vậy. Tân hôn là lúc A Đoàn, là nàng khi lớn lên khi sống trong thời kỳ vừa tối vừa sáng, dù cho đã đi theo mẫu hậu học nhiều năm như vậy, vẫn còn giữ nét khờ dại tươi sáng. Chỉ là khi đó mình là thiếu niên tự cao, Hoàng Hậu ngưỡng mộ trong lòng mình cho rằng đấy là điều đương nhiên.

Cũng không phải không quý trọng, chỉ là không đáp lại nàng thật nhiều, chỉ cảm thấy, nên như thế.

Khi động phòng uyển chuyển hầu hạ, phòng Hồng Tụ thêm hương, đem tĩnh lặng triền miên tràn đầy yêu thương, tình cảnh này cũng chưa bao giờ quên, khắc cốt ghi tâm. Đó là hồi ức nửa đời sau nhớ lại, A Đoàn đã đi rồi, bản thân lại cảm thấy nàng vẫn còn bên cạnh, càng nghĩ, chỉ có ký ức tốt đẹp nhất, đau lòng đến động lòng người.

không nghĩ tới, chính mình sai rồi. Trong trí nhớ nụ cười yếu ớt kia, cũng không phải thời điểm nàng thoải mái nhất. Vừa vén khăn voan, ngoại trừ nàng ngượng ngùng, đáy mắt còn có chờ đợi, bất an, run nhè nhẹ.

A Đoàn, cũng có lúc cười to vui vẻ, chỉ là mình bỏ lỡ, kiếp này mới có thể nhìn thấy.

A Đoàn giống như ngựa non thoát cương điên một trận mới dừng lại, sau đó trực tiếp đặt mông ngồi trên mặt đất, không ngừng thở dốc, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực, còn đang không ngừng cười. Nghỉ một hồi chớp chớp mắt, Thái tử ca ca đâu? Suy nghĩ đến đây, tay đã chống dưới đất muốn đứng dây.

Kết quả vừa động một chút, kinh ngạc nhìn đột nhiên vó ngựa màu đen xuất hiện. Khẽ nhếch miệng chậm rãi ngẩng đầu, là một tuấn mã toàn thân ngăm đen, thấy A Đoàn nhìn nó, ngửa đầu phát ra tiếng phì phì trong mũi, vó ngựa cũng nâng lên. A Đoàn ngây khuôn mặt nhỏ, từ từ chuyển mông mình về phía sau...

" Ha."" Phía trên truyền đến tiếng cười khẽ.

"Thái Tử ca ca!" Bĩu môi một cái dáng vẻ tủi thân, con ngựa này thật lớn thật là dọa người, so sánh với An Dương Tiểu Hồng một chút cũng không giống!

Tiểu Hồng vừa xinh xắn vừa ngoan, lấy can đảm đi sờ đầu nó lúc thì nó có thể thẹn thùng, còn có thể trốn sau người khác. Dáng vẻ không giống như con ngựa này, nhìn một cái có thể thấy cơ bắp mạnh mẽ, nếu con ngựa này đạp người mình, nhất định sẽ đạp thành bánh thịt. Nghĩ tới điều này, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn như trước, chỉ là yên lặng tăng nhanh tốc độ lùi về sau.

Ngô Đồng nhìn A Đoàn sợ thành như vậy còn cố giả vờ bình tĩnh, hoàn toàn bị lấy lòng, ở trên ngựa cười to. Kéo dây cương, một cái xoay người liền từ trên ngựa nhảy xuống, vỗ vỗ đầu ngựa đi tới chỗ A Đoàn đang ở thật xa, đưa tay bóp bóp mặt nàng.

" Muốn cưỡi không?"

Tầm mắt A Đoàn thủy chung không rời khỏi tuấn mã, nghe vậy thành thật lắc đầu " không dám."

không phải không muốn cưỡi, mà là không dám cưỡi. Nếu đã không phải không muốn, vậy thì tốt rồi.

Chống đầu gối đứng dậy, cũng đem A Đoàn từ mặt đất kéo dậy, A Đoàn đứng lên nháy mắt liền trốn sau lưng Ngô Đồng. Ngô Đồng đưa tay xoa xoa đầu nàng, thoáng dùng sức lôi kéo nàng đi tới tuấn mã bên cạnh. Sờ đầu ngựa cúi đầu nhìn A Đoàn giới thiệu " Đây là A Mặc, là bạn của ta, khi 8 tuổi phụ hoàng đã đưa cho ta"

Nghe được Ngô Đồng gọi tên nó, đầu ngựa ngửa lên, lại một lần phát ra tiếng phì phì trong mũi, sau đó cúi đầu, cọ và lòng bàn tay Ngô Đồng.

A Đoàn cẩn thận thăm dò, nhìn A Mặc khai hỏa mũi lại muốn trốn về, nhưng nhìn thấy bộ dạng nó cọ vào tay Ngô Đồng, vừa mới còn hung dữ, lúc này lại thây đổi ngoan ngoãn như vậy.

" Bạn?"

" Đúng vậy, lúc đến bên cạnh ta nó vẫn là ngựa non, chưa thành niên lại dã tính khó thuần, ta hao tốn thật nhiều thời gian mới thuần được nó. Nó ở bên ta lớn lên, mấy năm nay mỗi khi săn bắn, đều là nó ở bên ta.""

Toàn thân A Mặc tối đen lại là bảo mã tốt nhất (BMW), phụ thân nó là Mã Vương trên thảo nguyên xa xôi. Tuy rằng lúc đưa đến bên cạnh Ngô Đồng nó còn là ngựa non, lại so với ngựa non bình thường hung dữ hơn nhiều. Lúc ấy Ngô Đồng tuổi cũng nhỏ, quả thật hao tốn nhiều thời gian mới chiếm được lòng tin của nó.

nói xong cũng mặc kệ A Đoàn ngây người, hai tay ôm lấy, trực tiếp dùng sức, đem A Đoàn ôm lên lưng ngựa.

A Đoàn chợt bị ôm lên ngựa, hoảng hốt sợ hãi, đúng lúc A Mặc tung vó, khí lực rất lớn, A Mặc không thoải mái lắc đầu, thân mình cũng run run, tưởng rằng đem A Đoàn hẩy xuống. A Đoàn còn không kịp kinh hãi, Ngô Đồng vỗ vỗ thân A Mặc liền an tĩnh lại, tuy rằng vẫn không thoải mái lắc đầu.

Xoay người lên ngựa.

Hai tay giữ chặt dây cương đem A Đoàn ôm vào trong ngực. Khom người cằm dựa vào bả vai A Đoàn, cảm thấy nàng hơi run, thấp giọng trấn an " không phải sợ, có ta ở đây."" Ôn hòa hô hấp bên tai, A Đoàn nghiêng đầu nhìn ánh mắt Ngô Đồng, bình tĩnh nhìn một hồi lâu, chậm rãi buông lỏng tay ra.

" thật ngoan" Cúi đầu hôn hai má A Đoàn.

Lại ngẩng đầu hăng hái, híp đôi mắt ngẩng đầu nhìn về phía xa.

" Ngồi yên.""

Hai chân thúc vào bụng ngựa, roi giương lên, A Mặc chi nâng cao người mình một cái, sau đó nhanh chóng chạy.

Hai bên cảnh sắc không ngừng lui về phía sau, tầm mắt A Đoàn có chút trôi nổi nhìn không rõ, A Mặc chạy thật nhanh. Mỗi khi xóc nảy đều làm cho A Đoàn tưởng mình sẽ rơi xuống, nhưng mà lúc ấy hai bên cánh tay cùng lồng ngực sau lưng sẽ đem nàng che chở chặt chẽ.

không phải sợ, có ta ở đây.

A Đoàn hơi hơi ngửa đầu nhìn giống như mặt trời ngày càng gần, đột nhiên bay qua một đám chim nhạn. A Mặc giống như càng thêm hưng phấn, không cần Ngô Đồng vung roi liền tự mình đẩy nhanh tốc độ, giống như muốn vượt qua chim nhạn vậy. Từ đầu A Đoàn lên ngựa vẫn mím chặt môi giờ chậm rãi buông lỏng ra, thậm chí nhắm mắt cảm nhận tốc độ của gió.

An Dương, ta cũng thích cưỡi ngựa.