Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh

Chương 20



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

CHƯƠNG 20

Trong một cuộc tình, thời khắc nào là đẹp nhất? Lúc mới chớm? Khi thổ lộ? Hay là cuối cùng được ở bên nhau? Không không không, thời khắc đẹp nhất, có lẽ là khi bạn nghe thấy câu nói ấy, trong lòng dâng trào những xúc cảm —–

Soạt!

Hứa Minh Ưu cả kinh ngẩng phắt đầu.

Chị Dương đồng nghiệp đong đưa cuốn sách trong tay: Minh Ưu, cậu đọc cái gì mà chăm chú vậy?

Ánh mắt cô chuyển hướng lên bìa sách, một chữ lại một chữ rành mạch đọc to: Cuốn sách được đề cử của tác giả nổi danh, giúp bạn phân tích chính xác tình cảm – “Chuyện yêu đương”.

Chị Dương: …

Hứa Minh Ưu giờ phút này chỉ hận không thể đào ngay một cái lỗ mà chui xuống.

Cậu vội vàng giải thích: Không, không phải của em, là của, của em gái em…

Chị Dương chợt cười tà: Không sao, cậu cũng đến tuổi này rồi, chuyện này rất bình thường nha. Sao, cô ấy làm bên phòng nào, có muốn chị Dương giúp cậu xem xét không?

Hứa Minh Ưu lắc đầu như trống bỏi, vừa muốn nói gì đó, chuông điện thoại vang lên.

Hứa Minh Ưu: A lô —–

Trình Tư: Là tôi, Minh Ưu.

Hứa Minh Ưu không khỏi chột dạ, cậu nhịn không được ngẩng đầu nhìn người đồng sự: Ừm.

Trình Tư: Đừng quên bữa tối nay nha, có cần tôi lái xe tới đón cậu không?

Hứa Minh Ưu vội vàng lắc đầu: Không cần không cần, tôi tự đi được mà.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười: Có phải cậu vừa mới lắc đầu không? Cậu có lắc tôi cũng không nhìn thấy mà.

Hứa Minh Ưu: …

Cậu lén lút che che điện thoại, nói khẽ: Anh thật nhàm chán, Trình Tư.

Trình Tư đầu bên kia lại cười tiếp một hồi: Đúng vậy, tôi thật sự rất nhàm chán mà. Được rồi, tối gặp lại.

Hứa Minh Ưu cúp máy, chị Dương cười đến là ám muội, hỏi: Hẹn hò sao?

Hứa Minh Ưu xấu hổ cầm giấy tờ nhét loạn vào ba lô: Đâu có, chị Dương, chị đừng nghĩ lung tung.

Chị Dương cười tủm tỉm nhìn cậu: Đêm nay tại khách sạn Hoa Viên phải đưa tin về một buổi họp báo ra mắt phim điện ảnh mới, không biết nên bảo ai đi cùng tôi nhỉ?

Hứa Minh Ưu hít sâu một hơi: Chị Dương, đúng là em có hẹn thật.

Hứa Minh Ưu không nói dối.

Bất quá, cũng không phải chỉ có hai người cậu với Trình Tư, mà là Trình Tư gọi cậu cùng đi ăn một bữa cơm xã giao.

Bữa cơm xã giao?

Nói cách khác là đi bàn công chuyện, vậy sao lại kêu cậu đi cùng?

Trình Tư không trực tiếp trả lời câu hỏi của cậu, chỉ nói: Đưa cậu đi ăn chực một bữa, không tốt sao?

Hứa Minh Ưu âm thầm nghĩ ngợi, dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, đáp ứng.

Địa điểm là phòng riêng trong một nhà hàng được trang hoàng vô cùng tinh tế,

Khi Hứa Minh Ưu và Trình Tư đến nơi, đã có vài người ở đó.

Hứa Minh Ưu nhận ra đều là những người mình biết —–

Đang quay một bộ phim võ hiệp cổ trang, đạo diễn Vương Đạo, cùng viên hồng ngọc số một của làng điện ảnh, Lý Vi Vi,

Còn có cả Thiên vương Lê Viễn Phong.

Lê Viễn Phong là tiền bối của Trình Tư.

Ra mắt sớm hơn hắn, cũng giống như hắn có ngoại hình, giọng hát, đồng dạng là ca sĩ có khả năng sáng tác.

Hai người vốn là hai vị minh tinh bị giới truyền thông và fan hâm mộ so sánh nhiều nhất.

Chỉ là so với con đường ngôi sao bằng phẳng của Trình Tư, gã dường như vẫn luôn kém hơn một chút.

Luôn luôn nằm dưới cái bóng của bậc hậu bối ra mắt sau mình như vậy,

Giữa hai người rất có ý tứ “Ký sinh du hà sinh lượng”. (*)

(*) Trời đã sinh ra Du sao còn sinh ra Lượng, ý nói không đội trời chung.

Sau này Trình Tư rời khỏi ngành giải trí, Lê Viễn Phong cuối cùng cũng có cơ hội xuất đầu lộ diện, làm đâu chắc đấy, cho tới tận bây giờ, rút cục giữ vững ngôi vị Thiên vương.

Hứa Minh Ưu kỳ thực rất bất ngờ khi trông thấy gã.

Trên đường đi Trình Tư có nói với cậu hôm nay đi thảo luận về OST của một bộ phim truyền hình, do nữ chính hát, không biết vì sao Lê Viễn Phong lại xuất hiện.

Trình Tư ngược lại vẻ mặt vẫn như thường, chào hỏi những người đang ngồi một tiếng, đoạn ngồi xuống liền bắt đầu trò chuyện.

Bất quá Hứa Minh Ưu rất nhanh nhận ra, theo Trình Tư đi ăn chẳng bao giờ nhẹ nhõm thoải mái được.

Ví dụ như lần trước Lâm Sanh cùng Tống Diệm ồn ào;

Ví dụ như lần này trải nghiệm cảm giác dự Hồng Môn Yến. (*)

(*) Hồng Môn Yến: Một điển tích trong giai đoạn Hán Sở tranh hùng. Lưu Bang và Hạng Vũ là 2 nhân vật lịch sử của Trung Hoa. Vào khoảng năm 200 trước công nguyên. Nhận lời giao ước của Hoài Vương – nếu 2 vị tướng quân ai mang binh vào Hàm Dương trước sẽ được phong Quan Trung Vương. Lưu Bang dùng kế để giữ chân Hạng Vũ và tự mình mang quân vào Hàm Dương. Buổi tiệc Hồng Môn Yến chính là âm mưu ám sát Lưu Bang mà Phạm Tăng đã bày ra để trừ hậu họa cho Hạng Vũ. Ngắn gọn thì theo ý tác giả, đây là buổi tiệc bày ra để mượn cớ hãm hại người khác. (theo Forum Gamevn) (cảm ơn bạn Đông Vũ đã góp ý, yêu bạn  :x)

Vương Đạo gõ gõ mặt bàn: Cho nên, Trình Tư à, chuyện chính là như vậy, bản demo của cậu nghe qua rất ổn, hợp với phái nữ, vô cùng êm tai.

Trình Tư: Bởi vì lúc trước đã chỉ định Vi Vi tiểu thư đơn ca, nên thể loại nhạc thiên về hướng mềm mại ôn nhu.

Vương Đạo: Aiz, bây giờ chúng tôi đổi thành Vi Vi và Viễn Phong song ca, thành ra lại không được. Chúng tôi muốn làm nổi bật hình ảnh nữ nhi giang hồ cầm kiếm ngao du tới cùng trời cuối đất kia. Phải sửa!

Trình Tư: Chắc chắn rồi, có gì chưa hài lòng mong ngài nói rõ.

Vương Đạo: Còn có, sau khi sửa xong cậu trực tiếp đưa cho Viễn Phong, để cậu ấy xem lại nhé. Ha ha, cậu đừng nghĩ nhiều, không phải tôi đánh giá thấp năng lực của cậu, Viễn Phong trước kia có giúp Vi Vi thu âm, nên hiểu rõ chất giọng cô ấy.

Hứa Minh Ưu liếc nhìn Trình Tư.

Người trong giới đều biết, bài hát do Trình Tư sáng tác, tuyệt đối sẽ không qua tay người khác sửa lại.

Trình Tư mỉm cười: Vương Đạo các ngài là Thượng đế, chuyện đều do các ngài định đoạt.

Vương Đạo: Ha ha ha, có cậu lo việc là tôi yên tâm rồi. Hai năm qua ngành giải trí cũng chẳng được yên ổn, tôi thấy, càng ngày càng hiếm người có chí tiến thủ như cậu. Chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, biết sai là có thể sửa chữa hết, cậu cũng đừng để tâm quá.

Trình Tư: Vương Đạo ngài cứ đùa. Trường Giang sóng sau xô sóng trước, huống chi tôi nửa mùa đâu được tính là sóng trước, nhiều lắm cũng chỉ như bọt biển mà thôi.

Buổi nói chuyện dường như pha trò cho tất cả cùng vui cười.

Hứa Minh Ưu lại thấy như có cái gì tắc nghẹn nơi cuống họng, khiến cậu nuốt không được, nhả không xong.

Cực kỳ khó chịu.

Dáng vẻ tươi cười thoải mái của người trước mắt này rõ ràng không khác gì trước đây,

Hứa Minh Ưu lại nhịn không được thầm nghĩ: Đây quả thực là Trình Tư sao?

Lê Viễn Phong vốn chỉ im lặng ngồi bên bỗng nhiên mở miệng: Chi phí tiêu dùng ở nước ngoài có phải rất đắt đỏ không, hay là tiền bồi thường dạo trước vẫn còn nhiều? Nếu thiếu tiền cứ nói với tôi một tiếng, đều là anh em trong giới, sao có thể trơ mắt nhìn cậu đi xuống được?

Giọng gã nghe qua thì rất hiền lành, nhưng lời nói tựa như có gai.

Tay gắp rau của Hứa Minh Ưu khựng lại một chút.

Trình Tư không để bụng: Đã nhiều năm như vậy, cũng chán rồi. Về nước vẫn tốt hơn, ít nhất không bạc đãi dạ dày. (*)

(*) Mình nghĩ câu này ý anh là vẫn kiếm đủ ăn.

Lê Viễn Phong nở nụ cười.

Gã ngồi nghiêm chỉnh đoan chính, đuôi mắt cong lên, cả người nhìn qua đầy vui vẻ thư sướng.

Trình Tư hướng về phía Hứa Minh Ưu và Vương Đạo gật nhẹ đầu: Xin lỗi, tôi đi toilet một chút.

Hứa Minh Ưu chậm rãi thở phào một hơi.

Mặt khác tuy Trình Tư rời khỏi, trên bàn ăn cũng không yên tĩnh đi là bao.

Vương Đạo cùng Lê Viễn Phong nghe nói là bạn lâu năm, lại thêm một Lý Vi Vi yêu kiều thi thoảng phối hợp vài câu nũng nịu,

Ba người nâng ly cạn chén, không khí thật vô cùng hoà hợp.

Hứa Minh Ưu dưới thân phận trợ lý của Trình Tư theo hắn dùng bữa, có điểm không vui, cho nên chỉ buồn bực vùi đầu mải miết ăn.

Lê Viễn Phong trong phòng thở dài nói: Không nghĩ tới vài năm biệt tăm, Trình Tư lại thành ra như vậy, bộ dạng luồn cúi, so với năm đó mà xem.

Vương Đạo: Phong thuỷ luân lưu chuyển, lúc trước cũng không nghĩ tới hắn biết làm việc sau hậu trường a.

Lê Viễn Phong: Nói thật, trước kia hắn đúng là có tư cách tự cho mình là đúng, tuổi trẻ tâm cao khí ngạo, mọi người cũng nhường nhịn hắn. Vốn tưởng đi mất dạng luôn rồi, bây giờ lại trở về, thật là… Chậc chậc…

Vương Đạo âm thầm huých Lê Viễn Phong một cái, ra hiệu gã đừng nói lung tung.

Lê Viễn Phong ngẩng đầu nhìn: A, tiểu trợ lý!

Hứa Minh Ưu mờ mịt nhìn hắn.

Lê Viễn Phong nhìn mặt cậu: Hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi, phóng viên? Làm cho đài truyền hình hay toà soạn nào ư? Cậu không phải trợ lý.

Hứa Minh Ưu cau mày không đáp.

Lê Viễn Phong: Nhắc nhở cậu chút này, đừng có thân cận với Trình Tư quá. Cậu cho rằng hắn vô duyên vô cớ đưa cậu tới dùng bữa sao? Đoán chừng có tính toán âm mưu gì với cậu đấy, định nhờ cậu viết bài quảng cáo PR cho hắn thôi.

Hứa Minh Ưu: Anh nghĩ nhiều rồi, không có chuyện ấy đâu.

Lê Viễn Phong bĩu môi: Không tin à? Cậu nghĩ Trình Tư tốt đẹp lắm hay sao? Ngành giải trí thật giả lẫn lộn, có mấy người tử tế? Khoác lên mình cái vẻ chính nhân quân tử, bất quá cũng chỉ là tội phạm cưỡng gian mà thôi.

Những lời này thành công làm Hứa Minh Ưu biến sắc.

Có thể do ngọn đèn quá chói mắt, có thể do vị trí quá đẹp,

Hứa Minh Ưu trông thấy rõ ràng ba người đối diện đang nhìn nhau,

Trong ánh mắt bọn họ xen lẫn sự cười nhạo chán ghét ngầm hiểu được.

Điều này làm cậu khó lòng chịu nổi.

Hứa Minh Ưu nhắm mắt rồi lại mở ra, ngọn đèn sáng trưng khiến cậu hơi chếnh choáng.

Trình Tư vẫn chưa quay lại, bên kia Lê Viễn Phong còn đang lầm bầm lải nhải chưa xong —–

Cái gì mà Trình Tư cũng chẳng sạch sẽ đâu, trước kia có thể thành công đều do phú bà bao dưỡng nâng đỡ cả; (ý nói anh Trình là MB được các quý bà bao dưỡng ._.)

Lại nói cái gì hắn cũng thật vô liêm sỉ, còn không biết xấu hổ quay về mở studio âm nhạc, vân vân.

Hứa Minh Ưu tự rót cho mình một chén rượu, nâng lên trước mặt Lê Viễn Phong, cười nói: Lê Thiên Vương, mời anh một ly.

Lê Viễn Phong nhướn mày, cũng nghiêm chỉnh, lưu loát nâng ly.

Hai vành ly thuỷ tinh sắp chạm vào nhau, Hứa Minh Ưu nhẹ buông tay —–

Xoảng!

Ly thuỷ tinh rơi xuống vỡ tan, rượu bắn tung toé đầy mặt đất.

Ngoại trừ Hứa Minh Ưu, ba người còn lại ở đây dường như đều bị doạ sợ.

Nhất là Lê Viễn Phong, đứng sững người.

Không đợi gã lấy lại tinh thần,

Hứa Minh Ưu hai tay xốc cổ áo gã, thẳng thừng đẩy gã dộng vào tường.

Khoé mắt cậu đỏ bừng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đối phương: Lê Viễn Phong, nói năng tích đức cho con cháu một chút!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.