Chàng Ngốc Bám Người

Chương 1: Một lần gặp mặt. Khắc sâu trong tim



- " Tiểu thư, khoảng 1h nửa chúng ta sẽ tới biệt thự của Phùng gia. Cô mới vừa xuống máy bay hay là nằm nghĩ ngơi một lát đi."

Trên một chiếc ô tô sang trọng màu bạc. Người ngồi ở ghế phụ nhìn cô gái ngồi phía sau đầy quan tâm. Ông đã gần 50 tuổi là quản gia lâu đời của Du gia lại không có vợ con. Nên đối với vị tiểu thư duy nhất của Du gia ông nhìn cô từ nhỏ đến lớn lên nên luôn đối xử xem cô như con gái của mình. Thấy cô tiều tụy vì làm việc mệt mỏi vừa xuống máy bay đã phải chạy đi dự tiệc khiến ông đau lòng không thôi.

- " Dạ. Vậy cháu chợp mắt một chút, chừng nào tới nơi nhớ gọi cháu."

- " Được. Cô cứ nghĩ đi. "

Cô gái biết ông là quan tâm mình nên trên vẻ mặt lạnh nhạt nhẹ nở nụ cười rồi nhắm mắt lại ngả ra sau tìm tư thế thoải mái nhất. Tuy làn da hơi trắng quá mức nhưng lại không hề làm giảm vẻ đẹp của cô. Nếu nói về vẻ đẹp của cô thì ngay cả những diễn viên nữ hạng A cũng không bằng.

÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷

Biệt thự của Phùng gia nằm trên một ngọn đồi phía Đông thành phố. Từ đây chúng ta có thể nhìn thấy được biển không xa.

Hôm nay là tiệc thọ 80 tuổi của Phùng đại lão gia, người từng làm mưa làm gió trên thị trường kinh tế. Bây giờ tuy đã già nhưng ông vẫn là người nắm quyền tập đoàn Phùng thị lớn nhất nước. Dưới trướng ông có hai người con một trai và một gái. Người con gái tên Phùng Liễu liễu được gã cho con trai Vân gia của tập đoàn Vân Thị một trong 4 tập đoàn lớn nhất nước. Cô có một cậu con trai và hai cô con gái.

Còn người con trai của Phùng đại lão gia thì hiện là người điều hành công ty thay cha mình. Tuy Phùng Hạo ông năm nay đã gần 50 tuổi nhưng dưới gối chỉ có một cậu con trai tên Phùng Nhạc, 25 tuổi, là đứa cháu mà Phùng đại lão gia thương yêu nhất. Nhưng nghe nói hắn từ nhỏ mắc chứng suy ngốc nên rất ít khi ra ngoài vì vậy thông tin về đại thiếu gia của tập đoàn Phùng thị đã ít lại càng thêm ít.

÷÷÷÷÷÷÷÷÷=÷÷÷÷

Hôm nay là đại thọ của người danh tiếng rất lớn trong thương trường nên có rất nhiều người trong giới kinh tế và chính trị đến dự.

- " Tiểu thư đã tới nơi rồi."

Chiếc xe màu bạc tiến vào cổng ngôi biệt thự kiểu Pháp rất quý tộc. Chiếc xe chạy qua một đường từ cổng vào trước cửa biệt thự. Du quản gia liền gọi tiểu thư của mình tỉnh dậy.

- " Ưm "

Bước xuống xe cô nhìn ngôi biệt thự phía trước. Thật sự là nguy nga lộng lẫy không từ nào diễn tả được. Nhưng cô chỉ ra vẻ thưởng thức chứ không còn suy nghĩ gì khác.

- " Nhìn kìa, đó không phải là đại tiểu thư Du Linh của tập đoàn Du thị hay sao."

Trong đám người đến dự chợt có một kẻ đứng gần đó la lên. Tuy không xem là lớn nhưng cũng đủ khiến tất cả mọi người đứng trước cửa nghe thấy.

- " Ừ đúng rồi. Tôi nghe nói đâu gần đây cô ta vừa tiếp nhận chức CEO của tập đoàn Du thị. Bây giờ cô ta đứng đây thì đó là tin thật rồi ."

Một người đàn ông trong đó cũng bất ngờ nói với người bên cạnh. Câu nói của ông liền dẫn đến không ít ánh mắt chiếu về phía cô gái đứng chính giữa kia.

Du Linh, 23 tuổi, là con gái lớn của Du gia. Dưới cô còn có một cậu em trai 15 tuổi. Là một thiên tài trong kinh doanh nên sau khi đi du học nước ngoài về cô liền được cha đưa vào quản lý công ty. Hôm nay cô có mặt tại đây cũng chính là ý của cha cô. Đây là điều biểu thị tầm quan trọng của cô đối với tập đoàn Du thị. Sẽ không ai đám xem thường cô là đứa con gái trẻ người non dạ nửa.

Đối với ánh mắt cùng lời bàn tán của mọi người xung quanh cô đã xem quen. Không để ý tới mà kiêu ngạo nện đôi giày cao gót 7 phân bước đi. Vừa xuống máy bay cô liền đến một khách sạn gần đó thay đồ. Hôm nay cô mặc trên người bộ đầm dạ hội ôm sát người đuôi cá màu sám khói tôn lên vóc dáng lồi lõm của cô. Mái tóc dài xoăn được cô tùy tiện xả phía sau lưng. Gương mặt không một tí son phấn nhưng lại đẹp đến động lòng người. Từng đường nét trên gương mặt cô điều là bậc nhất.

Bước vào đại sảnh chỗ dành cho khách cô ngồi xuống. Không bao lâu sau bửa tiệc liền bắt đầu. Cũng chả có gì đặc biệt. Tất cả chỉ nói đi nói lại rồi lời phát biểu của Phùng đại lão gia. Tiếp đó là thời gian chào hỏi, khiêu vũ tự do. Nhưng từ đầu tới cuối Du Linh chỉ ngồi một chỗ nhìn ly rượu trắng trước mặt. Toàn thân toát ra lãnh khí như muốn nhắn nhủ ' người lạ đừng đến gần ' khiến những công tử muốn lại mời cô nhảy một bài hay muốn bắt chuyện đều không tự chủ được né xa không dám lại gần mà chỉ có thể đứng từ xa nhìn ngắm mỹ nhân.

' Thật sự là không thể chịu nổi ở đây nửa mà

' trong lòng suy nghĩ khó chịu cô liền đứng dậy bước ra ngoài sân đi dạo.

Cả người bây giờ rất mệt mỏi nên khi nhìn thấy phía xa trong đình có một chỗ nghĩ chân cô liền tiến lại ngồi xuống. Nhẹ nhàng hít thở không khí trong lành khiến cả người cô thả lỏng không ít.

... ....

Không biết thời gian trôi qua bao lâu Du Linh từ trong giấc ngủ giật mình dậy vì cảm thấy có cái gì đó đang trên mặt mình di chuyển. Lúc đầu do quá mệt mỏi nên không thèm để ý nhưng khi cảm nhận được cái vật kia không còn trên mặt mà chuyển xuống phía dưới ngực mình sờ tới sờ lui....... Thôi chết, không phải cô dang đi dự tiệc hay sao. Với lại bộ đồ cô đang mặc là bộ cúp ngực. Vậy cái vật đang sờ cô.... ....

- " A."

Mở mắt ra liền khiến cô giật mình. Đầu tiên là đôi đồng tử màu nâu đang ngay trước mặt cô không quá 10cm. Giật mình, đây là con trai mà, lâu lắm rồi cô mới tiếp xúc với con trai ở cự ly gần như thế này khiến một người như Du Linh cho dù lạnh nhạt thì cũng hơi bối rối.

Nhưng điều khiến cô đặc biệt chú ý hơn là cái tay không rõ của người nào đó đang trên ngực cô chạm nhẹ khiến cô cả kinh. Tên đáng chết này dám..... Cô thật sự là sơ ý mà. Lại đi ngủ ở chỗ này. Không thể kiềm được tức giận cô liền cho người con trai trước mặt một cái tát .

- " A."

Lần này là tiếng la của người con trai kia. Hắn đưa ánh mắt không hiểu gì nhìn cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.