Chàng Ngốc Bám Người

Chương 11



Tại công ty Du thị.

Nhìn người đàn ông trước mặt ký ức dường như đã quên mất lại quay về trong đầu Du Linh.

7 năm trước tại Pháp.

Lúc này Du Linh vốn là con gái cưng của Du gia lại quyết định sang Pháp du học và còn che dấu thân phận của mình. Trở thành một cô gái du học sinh bình thường như bao người khác. Tuy lý lịch bình thường nhưng vì dung mạo xinh đẹp nên cô không thể nào che dấu được và dẫn đến rất nhiều sự chú ý của đám con trai xung quanh.

Cô còn nhớ, vì gương mặt này mà không biết có bao nhiêu chàng trai xếp hàng theo đuổi. Nhưng tính cách lạnh nhạt của cô khiến bọn họ từ từ nản lòng mà từ bỏ.

Trong khi đó Du Linh lại cực kỳ ấn tượng với một cậu bạn du học sinh như mình. Tuy những chàng trai theo đuổi cô ngày càng nản lòng bỏ cuộc nhưng cậu bạn kia lại càng ngày càng hăng hái theo cô từ ký túc xá đến lớp học rồi từ lớp học trở về ký túc xá. Cứ hàng ngày trôi qua như vậy cuối cùng Du Linh cô vẫn không nhịn được vào một ngày nào đó hỏi cậu ta.

"Rốt cuộc cậu muốn gì?"

Nhưng hình như đối với câu hỏi lạnh lùng của cô, cậu bạn kia không một chút e ngại hay lúng túng mà hiên ngang đứng trước bao nhiêu người trả lời cô.

"Người ta nói 'phù sa không chảy ruộng ngoài '. Dù gì chúng ta cũng là đồng hương vì vậy cậu hãy nghe tôi nói: Tôi tên Phương Húc, năm nay 20 tuổi, học năm nhất khoa quản trị kinh doanh. Chưa có bạn gái nên mong cậu hãy đồng ý làm bạn gái của tôi."

... ........

Đến bây giờ cô không còn nhớ biểu hiện của mình lúc đó như thế nào. Nhưng cô vẫn nhớ, cậu con trai lúc ấy trong ánh mắt đầy cương quyết và tự tin của một thiếu niên mới lớn. Nhưng bây giờ nhìn người bàn ông trước mặt khiến cô bất giác thở dài.

7 năm nếu nói dài cũng không dài mà ngắn cũng không ngắn. Chỉ mấy năm như vậy mà từ cậu thiếu niên ngày nào đã trở thành người đàn ông anh tuấn bất phàm như vậy. Bản tính tự tin ngây ngô kia đã được thay bằng khí chất trầm lắng và cuống hút hơn.

Thật ra đối với những năm đại học ấy lại khiến Du Linh cảm thấy rất vui vẻ. Nhưng loại tình cảm ngày ấy liệu có chân thật hay không. Hay chỉ là cảm xúc nhất thời của tuổi trẻ bồng bột khiến cô cũng không xác định rõ.

... .......

Không chỉ có cô chìm đắm vào ký ức mà người đàn ông ngồi trước mặt cô cũng đang đánh giá cô rồi suy nghĩ sâu xa.

Đã nhừng ấy năm nhưng cô vẫn không thay đổi. Nếu có gì khác thì hắn chỉ cảm nhận được khí chất lạnh nhạt trên người cô càng lúc càng nhiều. Như muốn đẩy người ra xa vạn trượng.

Hắn biết từ lúc cô biến mất khỏi Pháp thì lúc đó cũng có nghĩa là hắn đã mất đi cô. Phương Húc là công tử Phương gia. Vốn là người được gia đình kì vọng nhiều nhất nên từ lúc sinh ra anh luôn nhận được sự dạy dỗ tốt nhất. Nên dẫn đến việc anh muốn làm không có gì là không được. Nhưng cô gái kia, chỉ cần một ánh mắt thoáng qua thôi khiến hắn 7 năm vẫn không quên. Hắn nhớ lần đầu tiên cô nở nụ cười với hắn. Nhớ sự dịu dàng của cô tuy rất ít.

Nhưng vốn thông minh như hắn lại sơ suất tin tưởng một cô gái có khí chất thông minh như vậy sao lại có thể có gia cảnh bình thường được chứ. Hắn nên biết từ sớm thì có lẽ bây giờ mỹ nhân đã trong tay chứ không phải bỏ lở bao nhiu năm rồi dẫn đến đi sai đường như lúc này.

... .........

Rời khỏi suy nghĩ Du Linh nhìn Phương Húc đột nhiên đến tìm mình hỏi.

" Phương công tử đến đây có việc gì?"

Lại là giọng điệu lạnh nhạt ấy khiến trong tim Phương Húc nhói lên đau đớn.

"Đã lâu không gặp, em.... ... có khỏe không?"

Hắn muốn biết cô có sống tốt hay không. Điều quan trọng là đã có người trong lòng hay chưa.

Thật ra từ lúc cô bỏ đi hắn đã cho người điều tra và tìm kiếm cô. Dốc hết sức lực cuối cùng hắn cũng tìm ra cô. Nhưng Du Linh này lại không phải là Du Linh, cô gái bình thường mà hắn quen. Hắn không ngờ Du Linh lại là con gái lớn của Du gia, một trong bốn tập đoàn lớn nhất nước. Điều này khiến hắn vừa mừng vừa lo.

Vì Phương gia hắn cũng thuộc hàng gia tộc có tiếng nên chuyện ' môn đăng hộ đối ' rất quan trọng nên lúc trước vì vấn đề này cô mới cùng hắn chia tay.

Nghĩ lại bây giờ đã 7 năm trôi qua Phương Húc thật sự muốn biết cô đã có người yêu chưa hay phải nói là hắn có còn cơ hội hay không. Nhưng trả lời hắn lại là câu hắn không dự đoán được.

"Phương công tử đừng quên những gì năm xưa tôi nói. Bây giờ là giờ công nên tôi chỉ bàn việc công còn nếu muốn nói chuyện riêng thì xin mời cửa ở phía tây. Không tiễn."

Đối với sự hỏi thăm ân cần của hắn Du Linh cô đây không cần. Tình cảm chớm nở 7 năm trước đã bị cô bóp chết từ lâu nên cô không muốn nhắc đến nửa. Vì vậy mới xuất ra câu nói lạnh nhạt cực độ khiến cho Phương Húc không có đường lui.

Nhưng người nào đó hình như vẫn không nhụt chí mà bỏ cuộc. Hắn tiếp tục dùng giọng nói ôn nhu cùng ánh mắt thâm tình nhìn Du Linh.

" Linh Linh. Em đừng lạnh nhạt như vậy có được không. 7 năm nay anh luôn nhớ em."

"Nhưng tôi không nhớ anh." Cô biết đó chỉ là sai lầm nhất thời của cô thời niên thiếu không đáng nhắc đến nửa.

"Anh biết lúc đó cha mẹ anh có chút quá đáng, nhưng xin em......."

Lời nói của Phương Húc chưa hết cô liền đứng dậy gọi điện thoại trên bàn mình.

"Sơ Liên tiễn khách."

Điện thoại vừa đặt xuống liền có một người đàn ông tướng tá cao rát, mặt mày sáng sủa bước vào hướng đến Phương Húc ở một bên làm động tác mời.

"Linh Linh......"

Phương Húc có điều muốn nói nhưng khi nhìn đến gương mặt lạnh nhạt của cô thì những lời hắn muốn nói đều không thoát ra khỏi miệng được. Cô vẫn vậy. Vẫn một biểu hiện như thế khi đối diện với hắn. Một gương mặt lạnh nhạt nhưng lại khiến Phương Húc say mê 7 năm trời.

Nhưng hắn biết, nhìn biểu tình đuổi khách rõ ràng như vậy hắn biết mình không ở đây được nửa. Vì vậy trước cứ đi, nhưng hắn sẽ không bao giờ buông tay cô ra giống 7 năm trước nửa.

+××÷××+××÷÷÷×++×÷÷×++××++××÷÷×+

Phiền muộn. Trong lòng, trong đầu Du Linh bây giờ chỉ có hai từ phiền muộn. Nếu nói cô không còn tình cảm với Phương Húc thì đó là giả. Cô biết 7 năm trước lúc bên cạnh cô hắn luôn thật lòng. Nhưng Du Linh cô một khi đã quyết định buông tay thì sẽ không bao giờ quay đầu lại. Bây giờ cô đã có.... ... Phùng Nhạc? Sao khi cô nghĩ tới người trong lòng lại là hắn xuất hiện chứ?

Nhìn đồng hồ cũng đã 11h mấy. Không biết hắn đã ăn gì chưa. Nhớ đến buổi sáng vì không muốn để hắn ở nhà một mình nên cô chịu cực chở hắn đến Phùng thị. Dù gì cũng là người thừa kế duy nhất, với lại ở đó có cha hắn nên chắc chắng không buồn đâu. Không biết tại sao bây giờ cô lại muốn nói chuyện với Phùng Nhạc cực kỳ, muốn nghe giọng nói của hắn gọi cô 'Linh Linh'.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.