Chàng Ngốc Bám Người

Chương 19



"Cốc cốc cốc. Cháu, Du Linh đây."

"Ừm. Vào đi."

'Cạch'

Mở cửa bước vào. Du Linh nhìn Phùng đại lão gia và Phùng Hạo đang ngồi trên bàn trà nhìn cô. Du Linh cảm giác cứ như họ đã ngồi sẵn ở đó chờ mình rất lâu rồi thì phải.

"Ngồi xuống đi."

Phùng Hạo nhìn cô rồi kêu cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Du Linh cũng không từ chối nhẹ nhàng ngồi xuống. Nhìn hai lão nhân gia trước mặt cô liền lên tiếng hỏi trước.

"Không biết nhị vị đây muốn gặp cháu chắc là vì chuyện của Phùng công tử phải không?"

Cô không phải ngốc. Chỉ cần nhìn ánh mắt phức tạp của họ đang nhìn mình, cô liền hiểu ra vấn đề. Vốn có một đứa cháu trai nhưng nay lại vì cô mà phát bệnh thì người làm ông nội, làm cha người ta chưa tìm cô tính sổ là may lắm rồi.

Thật ra những gì Du linh suy nghĩ đều rất đúng với ý của họ. Nhưng ngại mình là trưởng bối nên không biết mở lời với cô như thế nào. Nay nghe Du Linh nói trước thì liền theo đó lên tiếng. Phùng đại lão gia là người mở lời trước.

"Đúng vậy. Thật ra chúng tôi đã quên nói với Du tiểu thư một chuyện." Nói đến đây ông nhìn gương mặt khó hiểu của Du Linh liền nói tiếp. "Chúng tôi quên nói với cô rằng Tiểu Nhạc vốn có bệnh."

"Bệnh???" Tuy cô có suy nghĩ đến vấn đề này nhưng khi nghe chính miệng người nhà của hắn nói ra lại mang đến cho Du Linh bất ngờ không nhẹ.

Phùng đại lão gia cũng không nhìn gương mặt bất ngờ của cô mà nói. "Đúng. Mẹ Tiểu Nhạc vì sinh non mà mất sớm. Cha thì bận rộn công việc. Làm ông nội như ta không thể cho nó tình thương của cha mẹ. Dù yêu thương cỡ nào thì vẫn hình thành một bóng tối trong tâm Tiểu Nhạc. Ta nhớ một lần nó 5 tuổi liền bị một bạo bệnh sốt rất cao. Không biết qua bao lâu ta và cha nó mới cứu được. Nhưng kể từ đó tính cách vốn trầm lặng lại khiến nó khép kín hơn. Bóng tối trong lòng nó vì biết chính mình hại chết mẹ mà ngày càng lớn. Tiếp theo là vào một lần 11 tuổi. Ta không biết vì đả kích gì mà nó lại đập phá tất cả đồ. Không những vậy còn dám dấu dao trong phòng. Một lần ta bên ngoài về liền đi vào phòng nó . Cháu biết ta nhìn thấy gì không?"

Giọng nói ông từ tính như đang kể về một chuyện nào nó. Nhưng Du Linh nghe rất rõ sự kiềm chế và niềm thương cảm của ông trong từ lời nói. Nghe ông hỏi mình cô liền trầm mặc chăm chú lắng nghe.

Hai bàn tay vốn đã nhăn nheo lại nắm chặt thành quyền. Ông tiếp tục nói. "Chính mắt ta thấy Tiểu Nhạc tự tay cầm con dao cứa vào bắp chân mình. Lần đó cũng là lần đầu tiên ta thấy ánh mắt nó như vậy. Mông lung, thẫn thờ, gương mặt nó không hề có cảm xúc gì cả, y như con dao ấy cứa vào chân người khác chứ không phải chân của nó. Lúc đó thật sự đã khiến ta và cha Tiểu Nhạc lo sợ một phen. Đến lúc đưa nó đi bác sĩ thì liền nhận được kết quả khiến một ông lão như ta muốn thay đứa cháu mình chịu khổ."

"Kết quả? Kết quả như thế nào?" Du Linh không kiềm được mà gấp gáp hỏi ông. Tuy biết kết quả có lẽ sẽ gây đến một cú sốc cho cô nhưng cô vẫn muốn nghe. Cô muốn hiểu rõ về Phùng Nhạc hơn.

"Khuynh hướng tự ngược cấp độ nhẹ. Chỉ khi bị tổn thương hay đả kích gì thì nó mới có khuynh hướng này."

Lời nói của ông rất nhẹ nhàng nhưng lại kéo tâm trạng của ba người trong phòng như rơi xuống vực thẳm. Ai cũng biết, 'tự ngược' không phải là bệnh mà nó giống như một thói quen hay tập tính gì đó. Là một căn bệnh không bao giờ trị dứt trừ khi không có gì đả động đến người đang mang bệnh.

Nhưng điều khiến Du Linh đau lòng là tại sao? Tại sao một đưa trẻ như Phùng Nhạc ngây thơ đến độ không thể hại một ai mà lại mắc phải căn bệnh bất trị này chứ. Chỉ một câu nói của Phùng đại lão gia cũng khiến Du Linh hiểu rõ những biểu hiện gần đây của Phùng Nhạc. Thì ra anh trở nên khác thường như vậy không phải do tính cách mà là do một phần nào đó trong anh phát bệnh ư. Nhưng điều khiến cô không hiểu là hôm đó điều gì lại kích thích anh dẫn đến anh trở nên như vậy? Phương Húc? Cô nhớ rõ bửa đó anh rất bình thường nhưng từ khi Phương Húc đến thì lại trở nên khác lạ.

Nhìn gương mặt gần như sáng tỏ của cô thì lần này Phùng Hạo lên tiếng. Là một người làm cha như ông nhưng lại không thể làm điều gì cho con luôn khiến ông canh cánh trong lòng.

"Chắc Du tiểu thư đã hiểu. Lần này phát bệnh là đã hơn mười mấy năm. Tuy chỉ là đập phá đồ nhưng chúng tôi biết, bây giờ Phùng Nhạc chỉ cần có cô. Du tiểu thư, tôi-Phùng Hạo, lấy danh nghĩa một người cha ra thỉnh cầu cô một chuyện được không."

"Được. Phùng lão gia cứ nói."

"Xin cô có thể giữ Phùng Nhạc bên ngưòi. Ta không cần chi nhiều. Chỉ mong nó được hạnh phúc, bây giờ nhìn thấy nó vì cô mà trở bệnh, lại vì cô mà có thể khắc chế bệnh tình trở lại bình thường khiến một người cha như ta đây thổ thẹn vô cùng. Vì vậy mong cô có thể ở bên nó. Cô muốn ta làm cũng được."

Thương thay cho tấm lòng cha mẹ. Du Linh thấy Phùng Hạo cầu mình như vậy thì không dám nhận. Cô nhìn hai người từng làm mưa làm gió trong thương trường mà bây giờ lại chấp nhận vì cháu trai, vì con trai đi cầu xin một cô gái như cô thì khiến trong lòng Du Linh xót xa.

"Không cần. Cho dù hai người không nói thì cháu cũng đã quyết định ở bên Phùng Nhạc cả đời. Vì hắn mà che chở, Du Linh cháu đây có thể làm được."

Một câu nói nhẹ nhàng nhưng lại bao gồm biết bao nhiêu nghiêm túc cùng hứa hẹn. Cô biết. Có lẻ một câu này chưa chắc họ đã tin. Nhưng Du Linh cô đây không cần gì cả, tất cả cô đều có đủ, nếu nói thiếu chắc chỉ thiếu một tên ngốc đi bên cạnh thôi. Vì cô có một đôi cánh to lớn có thể bảo bộc, che chở cho Phùng Nhạc suốt cuộc đời này.

Một câu nói. Chỉ một câu nói phát ra từ cô gái trước mặt lại khiến cho Phùng đại lão gia cùng Phùng Hạo ngẩn người. Tuy họ đã tính trước Du Linh có lẻ từ chối hay là ra điều kiện gì đó. Nhưng không ngờ cô lại chịu giữ Phùng Nhạc bên cạnh mà không đòi bất cứ thứ gì. Điều này khiến hai người đàn ông kia sinh ra cảm giác tôn trọng cùng khâm phục cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.