Chàng Ngốc Bám Người

Chương 27



Du Linh cùng Phùng Hạo đi ra ngoài, họ tìm một nơi vắng vẻ bên ngoài hành lang đi đến. Phía trước có đặt mấy cái ghế dài liền quyết định ngồi xuống.

Du Linh nhìn vị tưởng bối trước mặt đang nhìn cô chăm chú nhưng không mở miệng thì cô đành lên tiếng trước.

"Không biết Phùng tổng gọi cháu ra ngoài có chuyện gì muốn nói."

Phùng Hạo nhìn người con gái trước mặt ông không hiểu nổi. Một cô gái mạnh mẽ, tài giỏi, trên thương trường rất có tiếng nói vậy mà lại quyết định cùng cậu quý tử có đôi chút ngốc nhà ông bên nhau. Điều này khiến cho một người làm cha như ông không thể không lo lắng cho con mình. Chỉ mới qua vài tháng nhưng cũng đủ cho ông thấy Phùng Nhạc bám cô cỡ nào. Nếu cứ như vậy lỡ như một ngày nào đó người con gái này hối hận muốn quay đầu thì ông thật sự không dám nghĩ đứa con ngốc nghếch của mình sẽ thành cái dạng gì. Vì suy nghĩ điều này khiến ông không thể không biết quyết định của cô như thế nào. Nhân tiện lần này tiểu Nhạc bị như vậy ông cũng thấy được biểu hiện của cô mấy ngày nay nhưng điều ông muốn là một lời hứa. Vì vậy kêu cô ra đây muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Bây giờ nghe cô lên tiếng hỏi trước nên ông cũng không vòng vo nữa nói.

"Du tiểu thư chắc biết ta chỉ có đứa con duy nhất là Phùng Nhạc. Đứa trẻ này từ nhỏ đã thiếu thốn nhiều thứ nên ta thân làm cha luôn muốn đem những thứ tốt nhất đến cho nó. Bây giờ nó lại dính cháu như vậy, ta nghĩ lần bị thương này chắc cũng có lẻ liên quan đến cháu. Đã như vậy cũng hiểu cháu ở trong lòng nó có địa vị như thế nào." Dừng một chút ông tiếp tục nói. "Ta đây cũng không mong muốn gì hơn. Chỉ mong Du tiểu thư có thể lấy danh nghĩa một thương nhân uy tín trong thương trường ra hứa với ta, cháu sẽ chăm sóc cho Phùng Nhạc cả cuộc đời này được không. Ta cũng không muốn ép buộc cháu nhưng nếu cháu không đồng ý thì bây giờ hãy đi đi, đừng xuất hiện trước mặt Phùng Nhạc nữa. Ta nghĩ bây giờ còn sớm để cho cháu rút lui." Lời nói của một người đàn ông có trọng lượng biết bao nhiêu. Đến ông cũng biết bây giờ đã trễ, nếu người con gái trước mặt này từ chối mà rút lui thì ông không biết Phùng Nhạc sẽ trở thành cái dạng gì nữa.

Du Linh im lặng lắng nghe. Đây có lẻ là "tấm lòng cha mẹ rộng như trời, sâu như biển" mà người ta nói đi. Cô biết người đàn ông trước mặt cả đời vất vả vì con trai của mình nhưng ông vẫn bằng lòng chấp nhận. Một người đáng ra nên hưởng phúc tuổi già nhưng lại vẫn phải đi theo sau lo chu toàn mọi chuyện cho đứa con trai có nhiều khuyết điểm của mình. Nói cô không cảm động là nói dối. Có lẻ đến một lúc nào đó cô có con nhất định cô cũng sẽ lo lắng chu toàn cho con mình. Đem những thứ tốt nhất đến bên cạnh nó. Nhưng cô lại cảm thấy lời nói của Phùng Hạo có lẻ là dư thừa. Vì cho dù ông không bắt cô hứa hẹn thì cô cũng nhất định sẽ ở bên Phùng Nhạc cả đời này. Có lẻ vì anh mà cũng là vì cô. Mỉm cười chân thành cô nói.

"Được. Cháu lấy danh dự nhà họ Du ra hứa. Hãy giao Phùng Nhạc cho cháu, cháu sẽ thay bác chăm sóc cho anh ấy. Chuyện xảy ra hôm trước cháu sẽ không để nó xuất hiện một lần nào nữa. Xin bác hãy yên tâm."

--- ------ ----

Cuộc nói chuyện của 2 người không cho là lâu lắm nhưng khi Du Linh trở về mở cửa phòng ra liền bắt gặp ánh mắt ai oán của Phùng Nhạc đang nhìn mình. Cô biết, chắc anh đang ấm ức chuyện lúc nảy đây mà. Nhưng cô quyết định làm ngơ, không thể việc nào cũng dỗ dành anh được.

Có điều Du Linh không để ý thì được nhưng Phùng Hạo bị ánh mắt ai oán của con trai mình chiếu tướng thì không thể chịu nổi. Vốn cưng chiều con thành quen nên ông không nỡ nhìn con trai mình như vậy, liền xuống nước an ủi cậu.

"Tiểu Nhạc ngoan, ba có bắt Du tiểu thư của con đi đâu mà con lại nhìn ta như vậy. Thật là thương tâm cho người làm cha như ta mà."

Nhưng Phùng Nhạc nào quan tâm tới ông, anh chỉ nhìn Du Linh làm ngơ với mình thì liền cảm thấy cực kỳ ủy khuất. Đôi mắt chó con bám theo từng động tác của cô muốn cô có thể chú ý mà để mắt tới cậu một tí.

Thấy bọn nhỏ như vậy 2 người già kia cũng không muốn phá vỡ bầu không khí này. Thăm thì cũng đã thăm nên liền quyết định về nhà. Phùng Hạo tiến đến dìu cha của mình rồi nói với Du Linh.

"Ta đưa ông nội tiểu Nhạc về trước. Có gì thì điện thọai báo cho ta một tiếng. Phùng Nhạc giao cho cháu ta cũng yên tâm."

Du Linh mỉm cười tiễn bọn họ ra khỏi cửa phòng. Chào tạm biệt một tiếng dặn họ không cần lo. Nhất là Phùng đại lão gia, cô khuyên ông nên nghĩ ngơi nhìu một chút. Dù sao Phùng Nhạc đã không sao. Khi nào xuất hiện cô sẽ đưa anh đến Phùng gia thăm ông. Nghe cô nói xong Phùng đại lão gia mới yên tâm ra về.

Quay trở về phòng, đóng cửa lại cô lại bị ánh mắt của Phùng Nhạc bám theo. Thở dài bước lại gần giường nhìn anh.

"Anh đó !" Nhẹ nhéo lỗ mũi Phùng Nhạc cô nói. "Đừng có đối xử vói ông nội cùng ba anh như vậy. Họ rất thương anh nên anh không nên làm lơ họ nha."

"Nhưng ông ấy đưa Linh Linh đi. Trở về thì Linh Linh còn không để ý anh. Anh liền không muốn nói chuyện với ông." Phùng Nhạc chối cải nhìn cô.

"Hừ. Còn dám nói. Ba anh gọi em ra là kêu em ở bên cạnh anh. Anh nên đối với ông tốt một chút. Nếu em thấy anh còn xem thường họ như vậy em liền.... .... mặc kệ anh." Để cô xem, còn không trị được anh mới lạ.

Phùng Nhạc chỉ cần nghe cô không để ý đến mình liền cuốn cuồng lên. Trong lòng ghi nhớ sau này sẽ đối sử với họ tốt một chút. Nên gật gật đầu với Du Linh xem như đồng ý.

"Ừm ngoan lắm."

"Hi ! Vậy Linh Linh thưởng cho anh được không." Phùng Nhạc ánh mắt phát sáng nhìn thẳng cô. Gương mặt tràn đầy vẻ mong chờ.

"Được. Anh muốn gì?" Du Linh cười dịu dàng nhìn anh. Cô không ngờ người này bây giờ lại còn biết thừa cơ hội đòi quà nữa chứ.

"Ở đây." Phùng Nhạc lấy tay không bị thương chỉ lên môi mình, chờ đợi.

A, thì ra là vậy. Du Linh cũng không keo kiệt cúi người xuống hôn lên môi anh một cái. Nhưng nhìn người nào đó nhíu mày bất mãn thì cô lại hôn một cái nữa, đến lúc muốn rời đi thì liền bị một bàn tay to kéo đầu lại khiến cho đôi môi hai người dán sát vào nhau. Tiếp theo cô cảm nhận được độ ẩm ướt từ liếc lưỡi của người nào đó cố gắng cậy mở môi cùng răng cô ra. Hiên ngang tiến vào bên trong miệng cô chơi đùa.

Du Linh thật sự phải than trời: " Đúng là đàn ông trong việc này luôn có tài năng thiên phú mà".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.