Chàng Ngốc Bám Người

Chương 3: Lời hứa



Tiến vào bên trong biệt thự cô liền nhìn thấy một lão nhân gia trên dưới 80 nhưng vẫn khỏe khoắn đứng nói chuyện với một số nhân vật cấp cao trong giới chính trị.

- " Chào Phùng đại lão gia."

Người kia nghe thấy một cô gái chào mình thì quay qua nhưng lại khiến ông kinh ngạc là tại sao đứa cháu trai của ông lại ở đây. Hình như là đi theo cô gái kia. Nhìn vẻ cuối mặt mím môi đầy ủy khuất của cậu thì ông càng kinh ngạc hơn. Phải nói trong Phùng gia này ngay cả ông còn phải nhường đứa cháu này 3 phần nên tính cách trẻ con càng trở nên phách lối ngang bướng. Vậy mà bây giờ ông lại thấy vẻ oan ức đầy ủy khuất của cậu đi theo cô gái kia thì liền nhìn cô gái trước mặt thêm mấy phần suy tư.

- " Cô đây là......?"

Du Linh thấy ông hỏi mình liền kính trọng đáp.

- " Dạ cháu là Du Linh con gái của Du Hải. Theo lời cha, cháu đến đây chúc ông thọ như đông hải, tỉ phúc tề khang."

- " Ừm . Haha ta không ngờ Du Hải lại có đứa con gái lớn thế này. Không chỉ xinh đẹp tài giỏi mà còn ăn nói khéo léo như vậy. Vậy cháu cứ tự nhiên xem như trong nhà mình là được rồi"

Ông nói với cô xong liền nhìn ra phía sau cô người đang đứng cúi đầu.

- " Tiểu Nhạc. Còn không mau lại đây. Cháu đi đâu từ nảy giờ mà ta không thấy vậy?"

Giọng nói đầy cưng chiều khiến mọi người xung quanh bất giác quay lại nhìn. Thì ra lời đồn nói Phùng đại lão gia cưng chiều thương yêu đứa cháu trai duy nhất là thật. Chỉ cần nghe giọng kia thôi thì mọi người liền biết người con trai gọi là Tiểu Nhạc kia là ai.

Phùng Nhạc từ đầu bước vào đây cậu luôn cuối mặt theo Du Linh. Cậu không thích chỗ đông người nhưng lại sợ cô bỏ đi mất nên p hải cố nhẫn nại đi theo. Ngay cả lúc đứng trước mặt ông nội cậu cũng không biết. Chỉ khi nghe giọng nói quen thuộc kia cậu mới bất giác ngẩn đầu lên nhìn người phía trước. Đôi mắt ngân ngấn lệ bên má đỏ chét đều hiện lên hết.

- " Cháu làm sao vậy?"

Phùng đại lão gia thấy dáng vẻ của cháu trai thì quản hồn chạy lại trước mặt cậu ân cần hỏi thắm. Nhìn bên má cháu trai hơi xưng khiến ông vừa đau lòng vừa tức giận. Ai dám trong Du gia đánh cháu trai của ông. Nếu để ông biết được nhất định sẽ đánh chết tên kia.

Du Linh nhìn hết biểu hiện của Phùng đại lão gia thì trong lòng thầm nói thôi rồi. Nhưng cô là người dám làm dám chịu nên vừa tính mở miệng nhận tội thì một giọng nói mang âm mủi vì khóc lên tiếng.

- " Là cháu tự ngã ạ ."

Nói với ông xong Phùng Nhạc liền nhìn thẳng cô ánh mắt long lanh đợi chờ như muốn được cô khen. Tuy cậu ngốc nhưng nếu nói cô đánh cậu thì nhất định ông nội sẽ tức giận với cô nên cậu không nói. Vì vậy cô ấy có thấy mình ngoan không ta???

Lời nói kia như một cú đánh vào tim Du Linh. Đây là gì? Hắn đang giúp đỡ mình ư? Mình đánh hắn còn hung dữ với hắn như vậy sao hắn không nói với Phùng đại lão gia? Đã vậy còn viện cớ nói mình tự ngã nữa chứ. Nhìn đến cặp mắt đang mong chờ nhìn mình thì cô liền nhìn lại. Đối mắt hắn nhẹ mỉm cười.

Phùng Nhạc mặc kệ ông nội mình bên cạnh mà vẫn nhìn cô chờ được khen. Khi thấy Du Linh mỉm cười với mình thì vui vẻ chạy lại bên cô. Cậu biết cô sẽ không giận cậu nửa mà hihi.

- " Cậu đó. Làm ơn đừng có giống con nít như vậy dùm cái."

Nhìn tên tiểu tử kia có thể gạt ông nội hắn qua một bên mà chạy lại đây thì cô thầm thở dài. Không biết Phùng đại lão gia sẽ nghĩ như thế nào đây. Nhưng khi nhìn đến ánh mắt cún con kia thì cô không thể nào đuổi hắn đi được vì vậy liền nhàn nhạt gõ nhẹ đầu hắn mắn.

Phùng đại lão gia tất cả đều xem vào mắt. Nhìn đứa cháu bướng bỉnh đến lời ông cũng không nghe mà bây giờ lại ngoan ngoãn trước mặt cô gái kia như vậy. Ông thật sự không biết trong lòng mình có cảm giác gì nửa. Nhưng nhìn trong mắt cô gái không có dối trá hay tính kế gì thì ông cũng không biểu hiện gì ra mặt nhưng đối với đứa cháu ngây thơ thì ông vẫn phải luôn đề phòng những người bên cạnh hắn. Tránh cho tên tiểu tử ngốc kia bị tổn thương.

÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷÷

Thời gian trôi qua rất nhanh. Mới đó đã gần xế chiều. Tất cả quan khách cũng lần lần về bớt. Bây giờ cô cũng muốn đi về. Một ngày này đã quá mệt mỏi. Không những vậy cô còn phải bồi bạn bên tiểu tử ngốc kia thật sự là quá hao tổn trí lực mà.

Nhìn Phùng đại lão gia đang ngồi phía đối diện cô liền đi qua phía ông chào tạm biệt.

Nhưng cô muốn về nhưng còn người nào đó thì hình như không muốn vậy. Luôn túc trực sau lưng cô nên nghe cô muốn đi về liền nháo lên.

- " Không được, không muốn. Linh Linh phải ở lại đây với Tiểu Nhạc. Không cho đi."

Yên lành không bao lâu tính cách đại thiếu gia của hắn lại trở chứng. Một hai nắm lấy tay cô ôm chặt lấy chỉ thiếu nước là ôm luôn chân cô thôi.

Hắn không muốn. Ở bên cô hắn rất vui. Cô chỉ hắn cái này cái kia hắn luôn luôn làm theo mà. Cô còn nói tên mình cho hắn. Không phải hai người đã rất vui vẻ vì hắn nghe lời hay sao. Sao bây giờ cô lại muốn đi rồi. Hắn không cho . Không cho. Nghĩ đến không được nói chuyện với cô nửa nước mắt liền trào ra đảo quanh khóe mắt một vòng rồi rớt xuống. Nhất quyết không cho cô đi.

Nhìn Phùng Nhạc trở chứng Du Linh liền nhíu mày nhưng ngại Phùng đại lão gia ở đây nên cô không thể làm căng quá mức mà chỉ nhìn hắn chằm chằm nói.

- " Trời đã tối tôi còn phải đi về nhà nửa. Anh không cho tôi đi vậy tối nay tôi phải ngủ đâu đây. Ngoan thả tay ra nào. Khi nào rảnh tôi sẽ lại đến thăm anh được không.?"

- " Không. Linh Linh có thể ngủ ở phòng Tiểu Nhạc. Không cho Linh Linh đi. Không cho Linh Linh đi huhu..... Linh Linh gạt người... Hức.... Linh Linh đi rồi sẽ không bao giờ trở lại nửa huhu....."

Hắn biết. Cô nói vậy chỉ gạt hắn thui. Nếu cô đi thì hắn sẽ không bao giờ có thể gặp cô nửa.

Du Linh thật sự không tin được. Tên này mà ngốc ư? Cô thật sự tính nói an ủi hắn thui. Cô còn công chuyện nhiều việc hơi nào mà đến đây bồi hắn. Cứ tưởng gạt hắn đi không ngờ lại bị hắn đoán trúng thật là......

Đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Phùng đại lão gia bên cạnh mong ông có thể kéo tên này ra giúp cô được không.

Phùng đại lão gia không hổ là người từng trải. Chỉ nhìn ánh mắt của cô liền biết được. Nhìn đứa cháu trai đang khóc bù lu bù loa mà ông nhức đầu. Ông không thể vì cháu trai mà làm phiền con gái nhà người ta được. Vì thế liền kêu người bên cạnh đi đến kéo Phùng Nhạc ra khỏi người cô.

- " Tiểu Nhạc ngoan nào. Mau buông Du tiểu thư ra. Cô ấy còn phải đi về nhà mình. Nếu không ông kêu cô ấy ngày mai đến chơi với cháu được không."

- " A... Cháu....."

Du Linh nghe ông nói thì hết hồn. Cô nào có rảnh đâu mà đến chơi với hắn. Nhưng khi nhìn đến ánh mắt đang nháy nháy với mình của Phùng đại lão gia thì cô liền nuốt những lời muốn nói vào trong. Hùa theo ông.

- " Ừ Ừ. Cậu cho tôi về thì ngày mai tôi sẽ đến thăm cậu chịu không."

Nhìn ông nội rồi nhìn cô. Phùng Nhạc khó khăn gật đầu. Luyến tiếc buông cô ra nhưng tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay cô. Nước mắt đã ngừng nhảy nhưng khóe mắt còn lưu lại.

- " Được. Ngoan lắm. Vậy cậu tiễn tôi ra ngoài rồi buông tay ra được không?"

Lấy tay lau lau khóe mắt cho hắn. Cô cũng không hề phát hiện chỉ trong một ngày mà cô lại có nhiều hành động thân mật như vậy đối với một người mới quen. Nhưng chắc có lẽ do Phùng Nhạc quá ngây thơ giống đứa trẻ khiến cô không hề đề phòng nên mới thân cận với cậu như vậy. Nhìn bàn tay hai người giao nhau ở một chỗ mà trong lòng cô xao động.

Lại nhìn Phùng đại lão gia đang bất đắc dĩ nhìn cô thì cô liền gật đầu chào một tiếng rồi nắm tên kia cùng đi ra ngoài.

- " Được rồi mau buông tay đi."

- " ... ....."

- " Anh còn không thả tay ra thì ngày mai tôi sẽ không đến đâu đó."

Lúc này người nào đó giả điếc liền vội vàng thả tay cô ra. Đôi mắt vẫn còn đỏ vì lúc nảy khóc bây giờ lại có nước đảo quanh. Nhìn cô chằm chằm.

Hê... Nhẹ vỗ đầu hắn cô nhàn nhạt nói.

- " Đừng khóc. Ngày mai tôi sẽ đến."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.