Chàng Sumo Không Thể Béo

Chương 4



Suốt tuần, tôi chỉ cố gắng để sống sót bằng cách đi từ thùng rác này sang thùng rác khác, tùy theo giờ hoạt động của các nhà hàng, của đám lao công hay của cảnh sát, tôi làm được việc là ở một mình, ăn đồ thừa, thi thoảng chợp mắt một chút.

Thứ Bảy, tôi bị đánh thức bởi một cú đau nhói. Một con quạ, tưởng tôi là xác chết giữa đống rác, đã lao bổ vào đầu tôi như thể nó muốn đập vỡ vỏ một quả trứng luộc.

Tôi hét lên làm nó bay biến đi. Mở mắt ra, tôi thấy trên bầu trời xám xịt, một đàn chim màu đen đang di chuyển như một đám mây rồi chúng đột nhiên lo lắng và bỏ rơi con mồi.

Tokyo, bốn giờ sáng... có thể đó là khoảng thời gian lúc con người cho mình một chút ngơi nghỉ, lúc thành phố của nhựa đường, của đá, của bê tông, nơi những chiếc cầu vượt trải dài và chằng chịt như dây leo, lại trở thành một cánh rừng mà ở đó muông thú uống nước và đi kiếm ăn. Chuột và quạ lao vào các đống rác thải, lũ chuột rời bỏ lòng đất, hầm, ống, bãi đỗ xe, ống ghen để chu du trên các con phố vắng vẻ, lũ quạ rời khỏi các cây sào, tòa nhà, ăng ten, cột điện để dùng cái mỏ mạnh mẽ của mình xé toang những cái xác động vật đang thối rữa.

Trên thực tế, tôi tạo ra trong đầu mình ý nghĩ rằng ở đây, từ nhiều tháng nay, đặc biệt từ một tuần nay, tôi sống như một con chuột hoặc một con quạ: tôi vạ vật tại những nơi không ở được, tôi ẩn nấp, tôi sợ và ăn đồ thừa. Tệ hơn, chắc chắn tôi còn kém chúng... Bởi vì nếu như, với một con người, việc phải từ bỏ đồng loại mình được coi như một sự sa sút, thì có thể với một con chuột hay quạ, thật tuyệt vời khi được gia nhập thế giới của loài người. Một sự thăng tiến! Lên thủ đô chơi... Đúng vậy, có thể sẽ rất oai nếu được làm một con chuột ở khu Ginza - khu phố sang trọng - hay một con quạ ở Shinjuku - trung tâm thương mại. So với các đồng loại ở tĩnh hay ở quê, chuột và quạ ở Tokyo chắc chắn có thể được coi như những con chuột hay quạ thành đạt.

Nói vậy thì tôi còn kém chúng. Kém một con chuột ở Ginza hay một con quạ ở Shinjuku. Tôi đã mất tất cả - một mái nhà, một thân phận, công việc, danh dự, phẩm giá

- mất tất cả trừ tự do. Thế nhưng tự do làm gì cơ chứ? Tự do lựa chọn giữa cái chết nhanh chóng hay nỗi khốn khổ là chết lâu hơn tí chút

Trong tâm trí như vậy mà đôi chân tôi, chứng tỏ ra khôn ngoan hơn tôi, tự dẫn tôi đi, vào buổi tối thứ Bảy, tới chỗ đấu su mô. Tôi ra khỏi tàu điện ngầm ở ga Ryogoku, đi vào khu Kokugikan, Cung quốc gia su mô, một tòa nhà rộng, ầm ĩ, chật kín người. Trong sảnh, những khán giả đang thất vọng lập tức xúm lấy tôi ngay khi nhìn thấy tấm vé của tôi, họ đề nghị tôi bán lại với giá gấp đôi hoặc gấp ba.

Tôi vừa ngồi vào ghế thì Shomintsu, ngồi không xa đó, đứng dậy và dang tay về phía tôi.

- A, cậu đã tới!

Niềm hạnh phúc trong lão tỏa rạng đến mức suýt lan sang cả tôi, theo đó, tôi suýt nhoẻn miệng cười với lão. May thay, lão ta hét lên:

- Ta đã ngờ là cậu sẽ tới. Ta đã ngờ là sự tò mò sẽ chiến thắng.

- Tò mò ư? Lão đùa hả lão rùa. Tôi đến vì thương hại. Tôi muốn rũ bỏ cho rảnh nợ một lão già bệnh tật, người nhìn thấy một người to lớn trong tôi và đã hai lần gập lưng đặt tấm vé dưới chân tôi.

Các vị không thể tưởng tượng được là trong sâu thẳm, điều đó làm tôi vui như thế nào khi chế nhạo Shomintsu, làm lão khó chịu. Tôi vui mừng vì điều đó đến mức mà chỉ thiếu chút nữa, thay vì lăng mạ tôi đã ôm hôn lão.

Câu nói của tôi lẽ ra phải hạ gục lão: thông thường, lòng thương hại sẽ giết chết một người Nhật vì không có cái gì sỉ nhục hơn thế.

Lão mĩm cười, ghé vào tai tôi:

- Cậu may mắn đấy, đây là trận đấu cuối cùng trong tháng Năm.

Thoáng một giây, tôi có cảm giác là Shomintsu biết tỏng rằng tôi chỉ dương oai diễu võ và làm mình làm mẩy vậy thôi chứ thật ra, chuyện không ổn, nhưng không mất thì giờ nữa, lão quay lại chỗ ngồi.

Theo hiệu lệnh của những chiếc phách và những tiếng hô tên mình theo nhịp của đám đông, các đô vật ục ịch tập họp trên sàn đấu để tiến hành nghi thức chào, những người khổng lồ mình trần đóng khố thêu sặc sỡ, khi đó, tôi cứ ngỡ mình đang ở chỗ những kẻ điên. Xung quanh tôi, khán giả, hàng nghìn người, trong đó hàng trăm người phải đứng bởi vé đã bán hết, hò reo thể hiện niềm phấn khích đối với chuỗi xúc xích nhiều màu này.

Sau đó, dưới một cái mái gỗ treo lơ lửng bằng cáp tượng trưng cho điện thờ Thần đạo, các trận đấu nối tiếp nhau, chỉ diễn ra không quá hai mươi giây, hai mươi giây cần thiết cho một đô vật, trên sới vật bằng đất sét phủ một lớp cát mỏng, đẩy đối thủ của mình ra khỏi vòng tròn được viền bằng dây thừng bện bằng rơm hoặc buộc đối thủ phải chấm đất bằng một bộ phận nào đó ngoài đôi chân.

Tôi thấy trò chơi này ngớ ngẩn đến mức không thể tin rằng mình hiểu được luật chơi. Hơn nữa, có một sự bất công khủng khiếp về cơ hội giữa các đấu thủ bởi một người nặng một trăm cân có thể phải đối mặt với một người nặng hai trăm cân.

Nếu thông minh có nghĩa là biết thay đổi cách nghĩ, thì đêm hôm ấy, tôi đã tỏ ra là người thông minh. Nếu lúc đầu, chân tôi bước vào nhà thi đấu mà đầu lại phản đối thì sau đó, tôi bước ra với tâm thế của kẻ bị chinh phục. Khi bắt đầu, tôi nhìn bằng đôi mắt của mình, tối hôm đó, tôi mượn mắt người khác để nhìn, điều này đã làm đảo lộn cả màn trình diễn.

Với con mắt của tôi, ở những đô vật này, người nhẹ nhất là chín mươi lăm cân và người nặng nhất hai trăm tám mươi cân, ban đầu, tôi chỉ thấy những người bệnh, những người khiếm khuyết thừa cân, những người béo phì cần phải cho nhập viện gấp; với con mắt của những người đàn ông ngồi bên, những người liến thoắng bình luận các chiêu thức, sự điêu luyện và chiến thuật của các đô vật, tôi bắt đầu nhìn thấy dưới vẻ ngoài của các quái vật hiện ra những đô vật, những nhà điền kinh dưới hình dạng của những khúc dồi. Bộ mặt điềm tĩnh của họ che giấu những toan tính, thân hình đồ sộ không loại bỏ sự nhanh nhẹn, sự kềnh càng ẩn giấu sức mạnh và cơ bắp. Từ trận này sang trận khác, họ biến cái vô ích thành hữu ích, sự to lớn của cơ thể trở thành một vũ khí, sự đẫy đà thành sức mạnh, mỡ của họ biến thành một cây búa hay một chiếc khiên.

Với con mắt của tôi, trong đám su mô thân hình nhẵn nhụi, trơn tuột, tóc vuốt dầu cuốn thành búi trông nực cười này, tôi chỉ thấy những đứa trẻ khổng lồ, những con búp bê sống đeo bỉm đáng ghê tởm; với con mắt của những người phụ nữ bên cạnh, tôi ngờ rằng họ là đàn ông, có thể là những con đực hấp dẫn, quyến rũ, thậm chí họ là những biểu tượng tình dục thực sự theo một số cô gái trẻ đang không giấu giếm sự thèm muốn của mình. Phát hiện này chắc chắn là cái làm tôi bối rối nhất.

Mỗi lần một đô vật cố gắng đẩy đối thủ ra khỏi sàn đấu là mỗi lần tôi, chính tôi đánh vật với các định kiến của mình rồi đẩy chúng ra từng cái một. Không, tôi không thể khinh bỉ những con người hiến dâng cuộc đời mình cho các trận đấu, những người điêu khắc thân thể mình, chứng minh rằng mình vừa khéo léo vừa mạnh mẽ; bởi khối lượng cơ thể không tự nhiên đồng nghĩa với ưu thế; đôi khi, kỹ thuật, sự khéo léo, chiêu thức lại mang lại chiến thắng cho người nhẹ hơn. Niềm đam mê các cuộc đấu kiểu này hình thành trong tôi, tôi bất giác thấy mình đánh cuộc, xếp hạng những đô vật mình thích. Cuối cùng, tôi đứng dậy với các khán giả cùng hàng mình và nhiệt thành vỗ tay, không nuối tiếc, cho nhà vô địch, Ashoryu thần tốc, người đã trở thành người hùng của tôi.

Một lý do nữa là Ashoryu, được liên đoàn su mô phong danh hiệu ỵokozuna - nhà vô địch của các nhà vô địch - là người Nhật và đã bảo vệ danh hiệu của mình trước hai đối thủ đáng gờm mang danh hiệu ozekis - những đô vật mạnh nhất sau yokozuna - một người Mông Cổ, một người Bun ga ri. Chúng tôi có cảm giác rằng khi chiến thắng những người nước ngoài, anh giữ môn vật su mô lại trong điện thờ của hòn đảo chúng tôi và anh đã cứu danh dự của chúng tôi, cho chúng tôi, những người Nhật Bản, những người đã sáng tạo ra môn nghệ thuật này. Hơn nữa, những người phụ nữ ngồi phía sau tôi thì thầm, những người nước ngoài, nhất là người châu Âu, cho thấy họ là những người bắt chước tồi: khác với các võ sĩ người Nhật, họ không bị buộc phải cạo lông ở mông và đùi hay sao?

Shomintsu tiến lại gần; lần này, chính tôi là người hỏi lão:

- Có người nào của lão chiến thắng không?

- Ashoryu, nhà ỵokozuna, tốt nghiệp trường của ta.

- Chúc mừng.

- Ta sẽ chuyển lời cho anh ấy. Cậu không có điều gì khác muốn nói với ta à?

- Không. À có đấy. Chuyện là...

- Ta đang nghe cậu đây.

Tôi hỏi lão một câu mà từ vài phút nay, nó đã trở thành tối quan trọng trong cuộc đời tôi:

- Shomintsu, có thật là lão nhìn thấy một người to lớn trong tôi?

Khi bước vào lò vật của ông nằm trên con phố song song với trung tâm Kokugikan, Shomintsu mời tôi uống trà, chỉ cho tôi phòng của tôi - một cái hốc nhỏ tí có một tấm đệm, một cái tủ, một cái ghế đẩu - rồi nói muốn liên hệ với cha mẹ tôi.

- Cháu không có cha mẹ.

- Jun, ta không có quyền cho cậu ở đây. Cậu là trẻ vị thành niên. Ta cần sự đồng ý của họ để tiếp nhận cậu vào trung tâm của mình.

- Cháu không có cha mẹ.

- Thế cậu sinh ra từ một cây cải bắp hay từ một đóa hồng?

- Cháu có cha có mẹ sinh ra cháu nhưng họ không còn trên đời nữa. Họ chết rồi.

- Ô... ta rất tiếc, Jun à.

- Làm sao bằng cháu được.

Ông nhìn tôi dò xét, hy vọng tôi sẽ nói thêm.

- Cả hai đều mất rồi à?

- Cả hai đều mất rồi.

- Mất cùng lúc?

- Họ đã có thể cùng nhau tạo ra một đứa trẻ... chết cùng nhau thì dễ quá!

Theo thói quen, tôi ba hoa; tôi tìm cách che giấu sự đau khổ của mình bằng các chuyện bịa, bằng sự tức giận, phóng đại và những câu nói cay độc. Shomintsu cắn câu.

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Tai nạn ô tô. Bố cháu lái xe như một củ khoai lang. Vả lại, ông ấy làm gì mà chả như củ khoai lang. Cả việc sinh ra cháu nữa, ông ấy làm cũng chẳng xong. Hành động duy nhất mà ông ấy thành công là lao xe vào một cây thông tán lọng và tạo ra những xác chết hoàn hảo, ông ấy và mẹ cháu.

- Chuyện đó xảy ra khi nào?

- Chúng ta nói chuyện khác được không?

Sau đó, cứ mỗi lần Shomintsu quay lại hỏi về thời thơ ấu, gia đình, chuyện học hành là tôi lại trả lời hệt như nhau:

- Chúng ta nói chuyện khác được không?

Những cú tránh đòn lặp đi lặp lại này làm người ta không thể hỏi được nữa. Bằng sự hà tiện các câu trả lời, tôi cứ ngỡ mình đã thuyết phục được Shomintsu trong khi - tôi sắp phát hiện ra rằng - tôi làm ông tin là tôi nói dối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.