Chàng Trai Ngọt Ngào

Chương 3: Chàng trai kì lạ trong truyền thuyết



Vol 1. Có ma xuất hiện ở con đường mê cung Chỉ cần đứng ở đầu đường, kiên nhẫn chờ đợi hơn một tiếng

đồng hồ, nhất định chàng trai thuộc về bạn sẽ xuất hiện!

Thật hay giả thế nhỉ?

Cả buổi sáng ngày hôm sau, những điều mà Zoey nói cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Chỉ còn lại thời gian là một buổi chiều thôi sẽ đến thời khắc bữa tiệc sinh nhật của Lí Thu Sương diễn ra. Tôi có nên làm theo lời Zoey nói không? Cứ lao bừa vào để tìm vận may ư? Dù sao thì chàng trai của mình mà không xuất hiện thì mình cũng chẳng thiệt mà!

“Này, các cậu thử đoán xem vừa nãy tôi nhìn thấy ai? Là Sam Mậu Nhất đấy!”, đúng vào lúc đầu óc rối bời, bên tai tôi bỗng vang lên tiếng reo của cô bạn Lâm Miêu Miêu cùng bàn.

Trời đất, nhìn thấy Mậu Nhất trong trường thì có gì là lạ chứ?

“Mậu Nhất là học sinh của trường, nhìn thấy anh ấy thì có gì là lạ chứ?”, cô bạn Kỉ Tiểu Do ngồi sau lưng tôi cũng có suy nghĩ như vậy.

“Nhìn thấy Mậu Nhất không có gì là lạ, nhưng điều kì lạ là tôi đột nhiên nhìn thấy anh ấy đi vào con đường mê cung cơ…”, Lâm Miêu Miêu cúi đầu, miệng lẩm bẩm.

“Con đường mê cung á?”, cả tôi và Kỉ Tiểu Do cùng hét lên.

Mậu Nhất đi vào con đường mê cung, như vậy nghĩa là sao? Chuyện đó cho thấy rất có thể Mậu Nhất chính là chàng trai trong số mệnh của tôi! Cho dù điều bí mật kia của Zoey có là đúng hay không thì đây rõ ràng là một cơ hội tốt!

Tôi hào hứng nhảy cẩng lên, chạy như bay ra khỏi lớp học và lao về phía con đường mê cung.

Hội tươnrg Mậu Nhất thân yêu ơi, chàng trai trong số mệnh của em ơi!

“Tiểu Vũ sao thế?”

“Không biết, có phải là anh hùng đi cứu mỹ nhân không? Giải cứu hoàng tử Mậu Nhất khỏi con đường mê cung?”

“Giải thoát hội trưởng Mậu Nhất á? Nhưng mà Mậu Nhất đã quay về rồi mà, đúng vào lúc tôi quay lại lớp đấy!”

Sau khi tôi lao ra khỏi lớp, Lâm Miêu Miêu và Kỉ Tiểu Do tiếp tục câu chuyện còn đang dang dở của họ. Thật đáng tiếc, tôi đen đủi không nghe đến hết câu chuyện, thế nên công sức bỏ ra trở thành công cốc.

Đằng sau cổng trường Thần Nam.

Con đường mê cung vắng lặng không bóng người qua lại.

Phía trước con đường mê cung, từng trận gió lạnh xào xạc thổi tới.

Không biết có phải do trước đó đã từng nghe “truyền thuyết” đáng sợ về con đường mê cung hay không mà toàn thân tôi như nổi gai ốc, đột nhiên không còn chút dũng khí nào bước vào con đường mê cung nữa.

Không được, không được, Lâm Xuân Vũ, mau mau nghĩ tới nụ cười nghiêng nước nghiêng thành của hội trưởng Mậu Nhất, tưởng tượng ra viễn cảnh mày và hội trưởng Mậu Nhất gặp nhau trong con đường mê cung, tưởng tượng ra tương lai tươi đẹp có thể sánh vai với Mậu Nhất…

Dòng suy nghĩ của tôi bắt đầu xoay quanh nụ cười của hội trưởng Mậu Nhất, sau đó tôi hít một hơi thật sâu, ba chân bốn cẳng chạy vèo vào trong con đường mê cung, dấn thân vào con đường ma quỷ trong truyền thuyết.

Một tiếng đồng hồ…

Trong một tiếng đồng hồ, chỉ cần tôi kiên nhẫn đứng ở đầu con đường mê cung, nhất định tôi sẽ gặp được hội trưởng Mậu Nhất, bởi vì sau một tiếng nữa, tiết đầu tiên của buổi chiều sẽ bắt đầu. Mặc dù không biết vì sao hội trưởng Mậu Nhất lại đột ngột đi vào con đường mê cung này, nhưng sau một tiếng nữa, cho dù anh ấy có không muốn xuất hiện thì cũng sẽ phải xuất hiện. Trừ phi, một học sinh ngoan ngoãn như Mậu Nhất quyết định trốn học. Chỉ có điều, điều này cứ hoang đường như việc một ngày nào đó tôi sẽ trở nên yêu quý cái tên quê mùa của mình.

Nghĩ đến đây, trong lòng tôi liền xuất hiện một cái bong bóng vui vẻ: hội trưởng Mậu Nhất ơi, em đứng đây đợi anh, đợi anh quay lại, hái đóa hoa tươi đẹp là em đây…

Tôi vừa tưởng tượng vừa khe khẽ cất tiếng hát. Tôi tìm một chỗ ngồi thích hợp bên đường rồi nhìn thời gian trên điện thoại.

Chỉ là…

10 phút đã trôi qua!

20 phút đã trôi qua!

30 phút đã trôi qua!

Sau đó lại thêm 15 phút nữa…

Không phải chứ, đã 12 giờ 45 phút rồi, tại sao hội trưởng Mậu Nhất vẫn không thấy xuất hiện? Hơn nữa, không biết có phải là tôi bị ảo giác hay không nhưng dường như tôi cảm thấy nhiệt độ không khí ở con đường mê cung này đang liên tục hạ xuống, thậm chí tôi còn cảm nhận được cái lạnh đang thấm qua lớp áo mùa thu mỏng manh trên người và kích thích vào da thịt tôi!

Nhìn bốn phía xung quanh tĩnh lặng không một bóng người, toàn thân tôi bắt đầu ớn lạnh.

Con đường này quả là đáng sợ. Điều khiến cho người ta hoảng sợ nhất đó là bầu trời vốn trong xanh, nắng ấm (ít nhất là trời vẫn trong xanh lúc tôi bước chân vào con đường này), vậy mà đúng vào thời khắc này lại…. Tôi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xanh thẫm, không biết mấy đám mây đen kia đã bay đến tự lúc nào.

Không phải chứ? Mây đen vần vũ che kín bầu trời, sao nhìn đâu cũng thấy mấy cảnh tượng đáng sợ trong phim kinh dị thế này? Cho dù võ công có giỏi đến mấy, đối diện với những cảnh tượng như thế này thì ai mà không khóc thét cho nổi? Hu hu hu…hội trưởng Mậu Nhất ơi, rốt cuộc anh đang ở đâu thế? Mau ra đây đi! Tôi lo lắng nhìn ra xung quanh, sốt ruột như kiến bò trong chảo lửa.

“Đi vào con đường mê cung, hiếm có ai lại không bị lạc, thậm chí có người đi mà không quay về!”, kì lạ, đột nhiên bên tai tôi như vang lên tiếng bàn tán của đám học sinh trong lớp.

Hu…u…u…, từng cơn gió lạnh thổi tới.

Không phải chứ!

Toàn thân tôi run rẩy vì lạnh, hai tay chắp vào nhau, tôi lẩm bẩm: cầu xin ngọc hoàng thượng đế, quan âm bồ tát, thái thượng lão quân, đông phương bất bại, tây môn vô căn…ai cũng được, xin hãy cho hội trưởng Mậu Nhất xuất hiện ở đây trừ yêu diệt quái, cứu con trở lại trường đi!

Đúng vào lúc tôi đang lẩm bẩm cầu trời khấn phật thì bầu trời tự nhiên đen kịt lại, mây đen đã che lấp cả mặt trời rồi. Hu…u….u, gió thổi ngày một mạnh hơn.

Sự hoang vắng và lạnh lẽo của con đường mê cung vốn đã làm cho tôi phát khiếp, thế mà những lời bàn tán về con đường mê cung của đám bạn cứ vang lên trong đầu, lại còn bầu cả trời đen kịt đáng sợ này nữa chứ….

“Mây đen vần vũ, trời đất tối sầm, tất cả những thứ này cho thấy trời sắp mưa đến nơi rồi! Không phải là ma quỷ chuẩn bị xuất hiện mà là sắp mưa rồi, mưa đến nơi rồi!”, mặc dù từ nhỏ đến lớn tôi đều không thích mưa, nhưng đột nhiên vào khoảnh khắc này, tôi lại mong đó thực sự chỉ là một cơn mưa.

Nếu như bây giờ trời thực sự đổ mưa, ít nhất có thể chứng minh được tất cả những cảnh tượng đáng sợ này chỉ là một hiện tượng tự nhiên hết sức bình thường.

“Bạn…bạn ơi!”, đang lúc tôi căng thẳng tột độ thì đằng sau đột nhiên có giọng nói nho nhỏ vang lên, sau đó một cánh tay vươn ra, vỗ nhẹ vào vai tôi!

“Á…a….a, ma!”, tôi hét ầm lên rồi cắm đầu chạy thật nhanh.

Không phải chứ, cái tốt không thấy đâu, chỉ thấy cái xấu. Ma quỷ thật sự xuất hiện rồi sao?

“Ma? Có ma sao? Á..a…á, đáng sợ quá!”, một tiếng hét còn lớn hơn tiếng thét của tôi vang lên, bóng đen ấy chạy ngay phía sau tôi. “Ở đâu, ở đâu thế? Ma ở đâu thế bạn?”

Hả…tiếng hét của tôi đột ngột im bặt: Ma ở đâu á? Ma không phải là ngươi sao?

Tôi quay đầu lại, người tê dại như bị điện giật.

“Anh…anh là ai?”

Dưới ánh sáng u tối, tôi ngây người nhìn vào chàng trai xuất hiện trước mặt mình…

Anh…anh…anh ấy…

Quá đẹp trai! Đẹp trai như không phải người thật! Nếu như nói thực sự có thiên đường trên đời này, vậy thì anh ấy chính là một người đẹp nhất trên thiên đường.

Ánh sáng màu xám xịt chiếu lên khuôn mặt thon dài của anh, làn da trắng nõn, láng mịn không chút tì vết, mềm mại như một mỹ nhân chim sa cá lặn. Sống mũi cao, thanh, toàn thân toát lên mọt vẻ anh tuấn đến khó tả. Đôi môi mềm mại, đỏ hồng, ngon như một quả anh đào chín mọng. Vầng trán cao, tóc mái buông rủ xuống vầng trán, một mái tóc óng ả và mềm mượt.

Thực ra đó vẫn không phải là điểm mấu chốt, mấu chốt chính là dưới đôi lông mày cong cong như hình trăng khuyết kia là một đôi mắt dài, trong veo và đẹp đến mức đáng kinh ngạc. Đó là một đôi mắt như có thể phát ra điện, một đôi mắt quyến rũ đến đáng sợ. Nó có thể khiến cho bất kì người khác giới nào, à không, cả người đồng giới cũng đều bị mê hoặc.

Khi anh ấy cười, đôi mắt của anh cũng như đang cười, khóe môi hơi nhếch lên, chỉ cần như vậy cũng khiến cho các mạch máu trong người tôi vỡ vụn ra, khiến cho tôi rơi vào trạng thái hôn mê và chết dưới chân anh.

“Bạn làm sao thế?”

Chàng trai ngạc nhiên lên tiếng, đôi lông mày hơi nhíu lại, đôi mắt trong veo ấm áp, dịu dàng. Vào giây phút ấy, toàn thân tôi tê liệt như bị điện giật. Chàng trai trước mặt mình là người thật sao? Là người bằng xương bằng thịt như tôi sao? Chắc chắc không phải là yêu tinh chứ? Chắc chắn không phải là con quỷ hút máu trong truyền thuyết chứ? Một chàng trai đẹp như thế này sao có thể tồn tại ở trên đời này được?

Cái anh chàng đẹp như ma quỷ này cứ như là một món hàng cao cấp ấy, không, phải là nói món hàng cao cấp nhất trong số các món hàng cao cấp! Đứng trước mặt anh ta, mồ hôi tôi cứ vã ra như tắm…Người đứng trước mặt anh ấy là tôi lúc này chắc chẳng khác gì một thằng con trai cả.

Đừng như vậy mà!

“Có ma sao?”, tôi còn đang mải đăm chiêu thì anh chàng đó đã rụt rè hỏi.

“Chỉ cần đứng ở đầu đường, kiên nhẫn chờ đợi hơn một tiếng đồng hồ, nhất định chàng trai thuộc về bạn sẽ xuất hiện”

Đột nhiên giọng nói của Zoey vang lên trong đầu tôi.

“Anh là ai?”, bần thần một hồi lâu, tôi mới chậm rãi lên tiếng, giọng điệu có chút đề phòng.

Vol 2. Chàng trai kì lạ

Trong con đường mê cung đáng sợ.

Bầu trời ngày càng tối sầm lại.

Những con gió lạnh thổi ào ào trong con đường nhỏ.

Tôi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn vào khuôn mặt đang mỉm cười trước mặt mình, một chàng trai đẹp tựa như yêu tinh.

“Anh là ai?”, tôi cúi đầu, nhìn vào đồng hồ trên điện thoại, hỏi lại lần thứ ba.

13: 00

Mây đen đã che lấp cả bầu trời trên đầu tôi.

Không có sự xuất hiện của hội trưởng Mậu Nhất mà tôi hi vọng.

Một giây trước khi kim đồng hồ chỉ vào con số 13 giờ, chàng trai trong số mệnh của tôi đã xuất hiện, nhưng không phải là…

Tôi ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đẹp đến kinh ngạc kia.

“Ma ở đâu thế?”, những ngón tay trắng muốt khẽ kéo kéo tay áo của tôi. Chàng trai cúi đầu nhìn xuống kẻ thấp hơn anh ấy một cái đầu là tôi, ánh mắt còn đẹp hơn cả hoa đào.

Cả người tôi…như đang run lên.

Anh ta chính là ma chăng? Người con trai trước mặt tôi đẹp trai không giống như người bình thường, thậm chí còn đẹp trai hơn cả yêu ma!

Người này chính là người con trai thuộc về tôi sao…

Tôi lắc đầu nguầy nguậy trước mặt chàng trai, ép mình phải nghĩ rằng những điều Zoey nói chỉ là tin đồn nhảm. Người ta nói đúng, tin đồn chỉ có thể là tin đồn, không thể coi đó là sự thật! Tôi thà chấp nhận Tùng Bình làm chồng chưa cưới của mình còn hơn phải chấp nhận sinh vật trước mặt mình đây là chàng trai trong số mệnh của mình!

Vì vậy cái gọi là chàng trai trong số mệnh…tất cả chỉ là giả! Ha ha ha, Lâm Xuân Vũ tôi là người yêu khoa học, theo đuổi chân lí, sao có thể tin tưởng vào mấy chuyện tầm phào, mê tín dị đoan ấy cơ chứ?

“Này anh bạn, cho dù anh có là ai đi chăng nữa, dám xuất hiện ở nơi mà thầy giáo năm lần bảy lượt cảnh cáo không được tới là không đúng đâu nhé!”, tôi vỗ vỗ vào vai anh chàng nọ, tỏ ra ta đây là một “học sinh ngoan”, rồi lớn tiếng giáo huấn: “Anh xem, đã đến giờ vào học từ lâu rồi, còn không mau về lớp học đi!”

“Ấy, nhưng mà không được! tôi đến đây là để tìm một học sinh có tên là Lâm Xuân Vũ!”, chàng trai nọ lắc đầu với tôi, “Nếu không bạn cứ đi trước đi, tôi sẽ đợi xem sao!”

Tôi đến đây là để tìm một học sinh có tên là Lâm Xuân Vũ…

Cánh tay đang vỗ vào vai cậu ta của tôi đột nhiên cứng ngắc: tìm…tìm tôi sao?

Cả đời tôi, ngoài tổ trưởng thu bài tập và những anh chàng phục vụ đẹp trai ở cửa hàng của bố đến đưa cơm cho tôi, chẳng nhẽ lại còn có một anh chàng đẹp trai đến mức này quen biết tôi nữa ư? Hơn nữa, điều quan trọng là vẻ đẹp của anh chàng này hết sức tự nhiên, ngay cả những thần tượng trong phim Hàn Quốc cũng phải thầm than không bằng!

Tôi không quen với chàng trai đứng trước mặt. Mặc dù anh ta không phải là loại người mà tôi thích nhưng tôi có thể thề rằng nếu như ai đó mà nhìn thấy anh ta xong, chắc chắn cả đời này sẽ không sao quên được!

“Này anh bạn, nếu tôi nhớ không nhầm, chúng ta không quen biết nhau thì phải?”, tôi hỏi, giọng điệu khẳng định chắc nịch.

“Đương nhiên, tôi trước nay chưa từng gặp cô gái nào khí phách như cô, nếu không nhìn kĩ rất dễ tưởng nhầm là con trai, quả là dễ thương!”

Khí …khí phách? Xin hỏi, từ này có dùng để miêu tả con gái không? Còn cả câu sau nữa chứ…nói tôi giống con trai thì thôi, tại sao còn lôi theo cái đuôi “dễ thương” chẳng liên quan gì đến câu trước làm gì?

Tôi trợn tròn mắt nhìn chàng trai đẹp như yêu ma trước mặt.

“Nếu đã không quen anh còn tìm tôi làm gì?”, tôi hỏi.

“Ấy, tôi đâu có tìm bạn, tôi muốn tìm Lâm…Bạn là Lâm Xuân Vũ ư?”, đôi mắt quyến rũ kia mở to vì kinh ngạc, nụ cười quyến rũ xuất hiện trên khuôn mặt. Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười khuynh nước khuynh thành của chàng trai trước mặt khiến cho tôi như muốn ngất xỉu, trái tim như loạn nhịp. Sao trên đời lại có một anh chàng đẹp trai đến thế không biết?

Nhưng mà, người đẹp trai trên thiên hạ có đến hàng ngàn hàng vạn, ai cũng đều có sở thích riêng. Lâm Xuân Vũ, mày tỉnh lại đi! Cho dù mày có bị anh chàng trước mặt quyến rũ thì cũng vô ích thôi. Nghĩ mà xem đã có bao nhiêu cô gái vì anh chàng đẹp mã này làm cho tan gia bại sản? Có bao nhiêu giấc mơ tình đầu của các cô gái bị tên yêu ma này cướp mất? Một anh chàng có vẻ đẹp quyến rũ như thế này chắc chắn chẳng phải là người tốt gì đâu!

Hơn nữa, đứng bên cạnh những anh chàng như thế này, mày càng chẳng có chút nữ tính nào cả!

Đúng vậy, những anh chàng như thế này đúng là túyp người mà Lâm Xuân Vũ này ghét nhất! Ghét nhất trên đời! trong lòng tôi chỉ có một mình hội trưởng Mậu Nhất thôi, mãi mãi chỉ có mình anh ấy mà thôi! Tôi trợn mắt nhìn anh chàng đứng trước mặt, trong lòng thầm nhủ.

“Lâm Xuân Vũ, rất vui được làm quen với bạn! Hi vọng tối hôm nay chúng ta có thể hợp tác vui vẻ!”, chàng trai trước mặt vừa nói vừa mỉm cười với tôi, nụ cười còn tinh khiết hơn cả hoa tuyết liên.

“Ha ha…hợp tác vui vẻ, hợp tác vui vẻ, hợp tác….”, tôi cười nhạt, lặp lại lời anh ta, nhưng chợt sực tỉnh, tôi há hốc mồm kinh ngạc: “Hả, hợp tác vui vẻ á? Hợp tác cái gì?”

“Ơ, bạn không biết à?”, đôi mắt thuôn dài kia hơi nheo lại, chàng trai nhìn tôi nghi hoặc, “Chẳng phải bạn đến con đường mê cung là để tìm người làm bạn trai thế thân cùng bạn tham dự bữa tiệc sinh nhật tối nay sao?”

Bạn trai thế thân…

Cái anh chàng này làm sao biết được mình đang cần tìm “ban trai thế thân” nhỉ?

Tôi ngẩng đầu, ngây người nhìn vào anh chàng cao lớn trước mặt. Đôi mắt sáng lấp lánh, nụ cười dịu dàng của anh khiến cho người khác bị mê hoặc.

Tôi ngước nhìn lên bầu trời đen kịt toàn mây đen, rồi lại ngước nhìn anh chàng đẹp trai trước mặt, một cảm giác sợ hãi lan tràn trong từng thớ thịt của tôi!

Hu…u…u… tại sao ở đây lại xuất hiện một anh chàng đẹp trai như vậy? Điều đáng kinh ngạc hơn là anh ta còn biết được mục đích đến đây của tôi nữa chứ? Tại sao cái anh chàng này còn đẹp trai hơn cả nhân vật Tiểu Duy trong “Họa Bì” thế nhỉ? Tại sao anh ta lại xuất hiện ở cái nơi quái quỷ này?

“Lâm Xuân Vũ, Lâm Xuân Vũ? Bạn làm sao thế?”

Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi, tôi giật bắn cả người, hồn vía như lên mây.

“Rốt cuộc anh là ai? Tại sao lại biết được mục đích đến con đường mê cung của tôi?”, tôi chạy đến chỗ cách xa anh ta vài mét, cảnh giác hỏi.

“Tôi đương nhiên là biết mục đích của bạn Lâm Xuân Vũ đến đây rồi, bởi vì tôi sẽ là bạn trai thế thân của bạn mà!”, chàng trai ngây người nhìn tôi.

“Hóa ra anh đến là để làm bạn trai thế thân cho tôi sao?”, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc: “Anh đến làm bạn trai thế thân cho tôi á? Tại sao?”

“Bởi vì tôi đang đi làm thuê”

“Làm thuê?”

“Ha ha, đúng thế!”, trên mặt anh ta xuất hiện một nụ cười đơn thuần, nhưng trái tim tôi thì đột nhiên rơi bịch xuống đất.

Tôi hít một hơi thật dài, cố gắng không làm cho mình vì sửng sốt mà nhảy phắt lên tận sao hỏa. Sau đó, tôi bình tĩnh hỏi anh ta: “Ai? Ai thuê cậu?”

Thực ra không cần phải hỏi, đáp án còn có thể là ai được nữa chứ?

Người nói cho tôi biết truyền thuyết về con đường mê cung, người biết tôi đến con đường này, chắc chắn chỉ có một người_ Zoey!

Tôi chắp nối các sự kiện lại với nhau và rút ra suy luận cuối cùng, cho dù người đứng trước mặt tôi bây giờ không chịu nói ra nhưng tôi có thể khẳng định chắc chắn người đã thuê anh ta là ai.

Chỉ có điều, tôi không nhầm đấy chứ? Nếu đã mất công thuê một anh chàng đến làm bạn trai thế thân cho tôi, sao Zoey không chọn một người phù hợp với gu của tôi chứ?

Hình mẫu lí tưởng của tôi chính là hội trưởng Mậu Nhất, đẹp trai, học giỏi, tao nhã, dịu dàng, khỏe mạnh, trông rất đàn ông! Khi bạn nhìn về phía có nụ cười của anh ấy, trời ơi, nụ cười ấy chẳng khác gì ánh sáng mặt trời ấm áp! Đó mới là chuẩn mực của một chàng trai chân chính!

Tại sao lại tìm một anh chàng còn đẹp hơn cả tôi, quyến rũ hơn cả tôi chứ? Có phải là đang cố tình dùng anh ta để làm nổi bật nhược điểm của tôi không? Hu..hu hu… Lẽ nào mình sắp biến thành chị cả đến nơi rồi, cả đời chỉ có thể làm người “đàn ông” trong đám con gái thôi sao?

Hơn nữa một người thuê đến để làm bạn trai cho tôi, như vậy là phải dùng tiền, dùng tiền mới có thể tìm được bạn trai cho tôi! Ôi trời ơi, sao số tôi khổ thế này!

Tôi vừa thở dài vừa ngoảnh đầu lại, mặc kệ vẻ đẹp như yêu ma của anh ta, tôi trợn mắt nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt ấy.

“Ha ha…”, đối diện với ánh mắt đáng sợ của tôi, anh ta chỉ mỉm cười rạng rỡ.

Cả người tôi bỗng chốc cứng đờ ra. Cái tên chết tiệt này! Thật là quá đáng! Cứ tự ý cười quyến rũ thế kia có chết người ta không cơ chứ? Kinh nghiệm từ những lần thất bại trước cho tôi biết, cứ luẩn quẩn với cái tên đẹp trai này chắc chắn chẳng có chuyện gì hay ho đâu!

“Xin lỗi, tôi nghĩ về vấn đề hợp tác của hai chúng ta….”, về cái chuyện ‘hợp tác’ tối nay có lẽ nên thôi đi!

Tôi còn chưa kịp nói hết thì anh chàng đó đã gõ nhẹ vào đầu tôi và nói: “À, đúng rồi, hợp tác! Lâm Xuân Vũ, bạn có biết trên đường tới tìm bạn tôi đã căng thẳng thế nào không?”

Giọng nói trong veo phảng phất chút gì đó như đang làm nũng.

Tôi muốn nói là tôi rất ghét bọn con trai nói chuyện như kiểu làm nũng với tôi. Nhưng mà, nhưng mà…khoảnh khắc này, nhìn thấy chàng trai quyến rũ trước mắt, tôi không thể không thừa nhận, ngay cả khi anh ta nói chuyện kiểu này với tôi, tôi cũng không hề cảm thấy có gì đáng ghét mà chỉ thấy rất kinh ngạc.

Một anh chàng quyến rũ với chất giọng mượt mà!

Khoan đã, đợi đã…. Lâm Xuân Vũ, xin hỏi trong đầu mày bây giờ đang nghĩ ngợi cái gì thế? Mày dám khen ngợi anh chàng đang đứng trước mặt sao? Mày dám khen ngợi loại con trai mà mày ghét nhất như vậy sao? Mày khen anh ta đẹp trai, thậm chí mày còn không nhận ra rằng những lời khen ấy hoàn toàn xuất phát từ trái tim?

Trong đầu tôi như đang lởn vỡn những tiếng tự vấn lương tâm.

“ Bạn Lâm Xuân Vũ này, trên đường đến đây tôi đều lo không biết phải bắt chuyện với bạn như thế nào để cho cả hai bớt bối rối. Dù sao thì trước khi đến đây chúng ta không ai quen ai cả, thế mà chỉ lát nữa thôi chúng ta sẽ đóng vai một đôi nam nữ yêu nhau, cùng bạn tham dự một bữa tiệc sinh nhật. Tôi rất lo lắng sẽ làm không tốt vai trò của mình!”

Anh không cần lo lắng mình sẽ không làm tốt vai trò, bởi vì anh không có cơ hội đảm nhận vai diễn này đâu!

“Cái đó, tôi nói…”, tôi hắng giọng, nói: “Tôi nghĩ nhất định là Zoey đã nói với anh chuyện của tôi rồi đúng không? Mặc dù tôi không biết tại sao anh lại nhận lời làm bạn trai thế thân cho tôi, nhưng mà thực ra thì, cái đó…chỉ là một trò đùa giữa tôi và một người bạn. Anh không nghĩ rằng chuyện tìm một ban trai thế thân là rất hoang đường, hoàn toàn không thể thực hiện trong cuộc sống thực sao?”

“Thế sao?”, anh chàng đó nhìn tôi, đôi mắt trong veo gợn lên những gợn sóng lăn tăn, “ Tôi chưa từng nghĩ rằng chuyện này là hoang đường, bởi vì Zoey hỏi là tôi có hứng thú đi làm thuê không, tôi nghe xong liền nhận lời và trực tiếp đến đây luôn!”

Hả, bởi vì Zoey hỏi anh ta có hứng thú đi làm thuê không, cho nên anh ta liền đến đây sao? Phương thức tư duy của tên này quả là đơn giản đến khác người!

“Những người bình thường sẽ không coi chuyện làm bạn trai thế thân như một việc làm thuê chứ đừng nói là đồng ý với đề nghị này”, tôi nheo nheo mắt, không dám tin vào những gì anh ta nói.

“Thế à?”, anh ta nhìn tôi, ánh mắt nghi hoặc thật sự, “Nhưng mà tôi trót nhận lời làm công việc này rồi! Cũng không có gì to tát cả, nếu như có niềm tin có thể làm được thì tại sao không thử làm cơ chứ?”

Hả, tôi ngây người không biết nói gì.

Lô gic của tên này quả là đơn giản!

“Cái đó…”, tôi cố gắng tìm kiếm một từ ngữ thích hợp ở trong đầu, hi vọng có thể từ chối anh ta bằng cách khéo léo nhất, “Tôi đã nghĩ rất lâu, tốt nhất vẫn không nên tham dự bữa tiệc đó! Cho nên…”

‘Tại sao?”, anh ta ngắt lời tôi.

“Bởi vì…”, ánh mắt tôi đảo đi khắp nơi, trong đầu không ngừng tìm kiếm một cái cớ thích hợp, ‘Bởi vì…thời tiết không tốt lắm!”

Tôi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời dày đặc mây đen, hí hửng trả lời. Ha ha, tôi quả là thiên tài, trong cái khó ló cái khôn, lại nghĩ ra một cái cớ hợp lí đến thế!

“Anh nhìn trời mà xem, mưa là cái chắc! Tôi ghét nhất thời tiết kiểu này! Vì vậy sau khi tan học cứ về thẳng nhà là hơn!”, tôi nói, không hề có chút lừa gạt nào, bởi tôi thực sự ghét trời mưa, nhất là mưa vào mùa xuân.

Xuân Vũ… mưa xuân…tên tôi kết hợp lại nghe thật là quê mùa!

“Điều này thì dễ thôi mà, đợi tí nữa là trời sẽ nắng ngay thôi!”, chàng trai lấy tay chỉ lên trời, thản nhiên nói.

Ngay cả đến nhân viên dự báo thời tiết của đài khí tượng nếu nhìn thấy trời này cũng không dám tươi cười mà nói với khán giả rằng: “Kính thưa các bạn xem đài, không bao lâu nữa trời sẽ nắng lên thôi!”. Không hiểu cái tên này dựa vào đâu mà nói như vậy.

“Sao có thể thế được? Mây đen vần vũ thế kia, làm sao có thể…”, tôi chưa kịp nói hết thì đã cảm thấy ánh sáng bắt đầu le lói ở phía chân trời. Đau khổ hơn nữa đó là, chỉ chưa đầy một phút sau, ánh mặt trời đã chói chang chiếu xuống đầu tôi.

Rốt…rốt cuộc là chuyện gì vậy nhỉ?

Tôi ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời vốn dày đặc mây đen, nay bỗng nhiên mây đen bay đi hết, ông mặt trời lại hiện ra giữa bầu trời trong xanh. Chỉ vài phút sau, trên bầu trời đã không còn dấu hiệu của mưa nữa!

Ngoài việc há hốc miệng kinh ngạc, tôi không biết mình còn có thể phản ứng ra sao được nữa.

“Ha ha, thế nào, tôi nói không sai chứ? Bởi vì thời tiết thay đổi có ảnh hưởng rất lớn đến sự sinh trưởng của cây trồng dưới đất, mà tình hình phát triển của cây trồng dưới đất lại có liên quan đến vấn đề ấm no của gia đình tôi, vì vậy thường ngày tôi rất chăm chỉ quan sát thời tiết”, chàng trai nháy mắt nhìn tôi nói.

Thế là ý gì? Thời tiết thay đổi có ảnh hưởng đến sự sinh trưởng của cây trồng dưới đất, câu này tôi có thể hiểu được. Nhưng tình hình phát triển của cây trồng dưới đất lại có liên quan gì đến sự ấm no của gia đình anh ta? Cho dù có là nông dân, cây trồng sinh trưởng không tốt cũng không đến nỗi cả nhà chết đói đâu nhỉ? Hơn nữa, nông dân mất mùa còn có chính phủ hỗ trợ cơ mà?

Tôi lắc đầu, vẻ mặt mơ hồ nhìn anh chàng trước mặt.

“Bây giờ vấn đề thời tiết đã được giải quyết rồi nhé! Xuân Vũ à, chúng ta có thể đi được chưa? Chỉ còn một tiếng nữa là đến bữa tiệc sinh nhật rồi, chúng ta phải nhanh chân mới kịp đấy!”, anh ta nói.

Hơ….

“Xin lỗi, nhưng mà tôi nghĩ anh không thích hợp làm bạn trai thế thân của tôi!”, dùng phương pháp từ chối khéo léo không được, đành phải nói thẳng vậy. Nghĩ là làm, tôi liền nhắm mắt nói thẳng.

“Tại sao vậy?”, anh chàng đó nhìn tôi khó hiểu.

“Bởi vì…”, bởi vì anh đẹp trai quá mức, khiến cho người con gái đi bên cạnh anh cảm thấy bị áp lực! Lí do này đương nhiên không thể nói ra miệng được, vì vậy…“bởi vì anh quá cao!”

Tôi ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt anh chàng có thân hình cao trên 180 cm, nói bừa một lí do.

Một bầu không khí im lặng.

“Làm sao bây giờ?”, tôi nghe thấy tiếng lẩm bẩm của anh ta, “Cao là do bẩm sinh, chẳng nhẽ lại bảo tôi cưa bớt chân đi à?”

Đôi lông mày nhíu lại, vẻ mặt của anh vô cùng nghiêm túc.

“Ha ha ha…”, tôi không nhịn được nữa nên đã bật cười khanh khách.

Thật là xấu hổ, không phải là tôi không có sự đồng cảm, nhưng phần lớn mọi người khi nói đến câu này đều mang giọng điệu khôi hài, còn anh chàng này khuôn mặt lại trầm ngâm lo lắng, lại còn thật thà nói: “chẳng nhẽ lại bảo tôi cưa bớt chân đi à?”

Tôi định cười lớn rồi trực tiếp từ chối anh chàng ngốc nghếch này. Nhưng trong một giây ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt trong veo và chân thành kia, tôi lại có chút ngẩn ngơ…

Đột nhiên tôi có một cảm giác anh chàng này rất chân thật. Tôi nghĩ rằng anh ta đang thực sự cân nhắc vấn đề này, giả sử cảm thấy được chắc là anh ta sẽ chạy đi kiếm cái cưa để cưa chân đi thật cũng nên!

Không hiểu trong đầu tên này đang nghĩ cái gì nữa?

Trong lòng tôi có chút áy náy vì đã nói ra cái cớ vô lí như vậy.

“Anh không cần phải suy nghĩ nhiều thế đâu, tôi thực sự không muốn…”

“A, tôi biết rồi”, anh ta reo lên, rồi nhẹ nhàng gõ gõ vào đầu tôi, đôi mắt sáng long lanh, “Tôi biết làm thế nào đẻ giải quyết vấn đề này rồi!”

Tôi lại ngây người ra nhìn anh.

Anh chàng đó nắm lấy bàn tay tôi, kéo tôi đến bên một bậc thềm bên đường rồi bảo tôi bước lên cao hai bậc, sau đó anh đứng ở bên dưới, đắc chí cười với tôi: “Sao, giờ thì chúng ta cao gần bằng nhau rồi nhé!”

Quạ quạ…Từng con quạ đen lần lượt vỗ cánh bay ngang qua đầu tôi.

Một hành động ngốc nghếch như vậy mà anh ta cũng nghĩ ra được.

“Tôi thực sự sẽ cố gắng để làm tốt vai trò là người bạn trai thế thân cho cô!”, anh nhìn tôi, đôi mắt rất đẹp màu hổ phách ánh lên sự kiên quyết, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Hãy tin tôi đi, tôi nhất định sẽ làm được!”

Đối diện với ánh mắt như van nài, giọng điệu kiên quyết: “Hãy tin tôi đi, tôi nhất định sẽ làm được!” của một anh chàng cực kì đẹp trai, ai lại nỡ nhẫn tâm nói ra câu: “Không, tôi không thể tin anh được!”

“Tôi…”, tôi bắt đầu do dự! Không được, Lâm Xuân Vũ, mày nhất định phải giữ vững lập trường! Theo kinh nghiệm trước đây cho thấy, nếu dẫn theo cái tên đẹp trai này đến dự tiệc chắc chắn sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra đâu!

“Bạn Xuân Vũ này, đừng nhìn tôi như thế chứ, tôi rất tài giỏi đấy! À, nói thế nào nhỉ? Tôi nghĩ…”, anh ta cố chấp ngẩng cao đầu, vẻ mặt cực kì thật thà, trịnh trọng thề: “Tôi nghĩ, tôi sẽ không làm Xuân Vũ thất vọng đâu, nhất định không làm bạn thất vọng, mãi mãi sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng!”

Trái tim tôi lại bắt đầu loạn nhịp: quyết định đi thôi Lâm Xuân Vũ! Bây giờ thời gian đã không còn nhiều, chẳng nhẽ mày muốn cho con nhỏ Lí Thu Sương ấy cười nhạo mình cả đời sao?

“Thôi được rồi, cứ như vậy đi! Hi vọng tối nay chúng ta sẽ hợp tác tốt đẹp!”

Tôi cắn chặt môi, chỉ sợ thêm một giây nữa thôi là mình sẽ lại do dự hay hối hận vì quyết định này.

“Ok, tôi sẽ cố gắng hết sức!”, anh ta nháy mắt với tôi, nụ cười tươi tắn nở trên môi, khuôn mặt rạng rỡ như ánh mặt trời.

Anh ta quả là đẹp như một yêu ma!

“Được rồi, tiếp theo ta đi tìm một nhà thiết kế để giúp chúng ta chuẩn bị trang phục dự tiệc tối nay nhé!”, tôi nói.

Từ nhỏ đến lớn, tôi rất ngốc nghếch trong vấn đề ăn mặc, chải chuốt. Vì vậy mỗi lần phải đi dự tiệc hoặc ở Vũ Chi Nhai có hoạt động gì đó, bố thường trực tiếp dẫn tôi đến “ném” tôi cho các nhà thiết kế. Tôi nhớ hình như nhà thiết kế đã tạo hình cho tôi tên là…tên là…ông ấy tên là gì nhỉ?

Tôi cau mày, cố gắng nhớ ra tên của nhà thiết kế đó.

“Nhà thiết kế á? Thực ra tôi có quen với một nhà thiết kế rất tài năng!”, anh ta chậm rãi nói, “Chính là nhà thiết kế sống ở cạnh nhà tôi , nghe nói anh ấy đã từng giành giải nhà thiết kế xuất sắc nhất đấy!”

Nhà thiết kế xuất sắc nhất? Nói như vậy có nghĩa là người này rất tài giỏi đây!

“Thời gian có hạn, chúng ta mau đi tìm nhà thiết kế mà anh nói đi!”, tôi hào hứng nói.

“Được, đi thôi!”, anh ta thò tay ra, nắm lấy tay tôi và kéo tôi đi.

Cánh tay tôi nhẹ nhàng đung đưa, đang định rút tay ra khỏi tay anh ta thì tôi lại nghe thấy tiếng anh ta hào hứng nói:

“Tiểu Vũ, tôi có thể gọi cô như vậy không? Có thân mật quá không? Nhưng mà hiện giờ chúng ta đang đóng giả là người yêu của nhau, gọi như vậy là bình thường, đúng không Tiểu Vũ?”

Anh ta đột nhiên ngoảnh đầu lại, đôi mắt long lanh.

Hơ…cánh tay đang đung đưa nhè nhẹ của tôi cứng đơ lại. Khoảnh khắc nhìn sâu vào trong đôi mắt của anh ta, tôi cảm nhận được một sự thuần khiết và tĩnh lặng như mặt hồ trên núi tuyết, không một chút tạp niệm, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy.

Cái anh chàng này, đẹp tới mức ngay cả kẻ thù cũng khó mà từ chối được đề nghị của anh ta!

Tôi nhè nhẹ thở dài, từ bỏ ý định rút tay ra khỏi tay anh ta, nhẹ nhàng nói:

“Tùy anh thôi!”

Vol 3. Bữa sáng đáng nhớ!

Một đêm ngủ thật ngon.

Có thể coi là một đêm ngủ ngon giấc nhất trong thời gian gần đây, cũng là đêm có sấm chớp đầu tiên mà tôi vẫn ngủ ngon, và công lao này hoàn toàn thuộc về…

“Nam…Trúc…Du”, khi tôi vẫn còn đầu tóc rối bời bước ra ngoài phòng khách, tôi cứ ngỡ như mình đã vào nhầm nhà.

Ánh sáng mặt trời chói lọi, những cơn gió mát mẻ đang lùa vào từ cánh cửa sổ mở toang.

Tôi trợn tròn mắt nhìn vào mọi thứ xung quanh. Căn phòng vốn bừa bãi như bị kẻ cắp đột nhập nay bỗng trở nên gọn gàng, sạch sẽ đến mức đáng kinh ngạc. Đã mấy tháng nay mới thấy nó ngăn nắp và sạch sẽ đến như vậy. Những cái cốc uống trà được đặt ngay ngắn trên bàn, báo chí được xếp gọn lên trên giá, và cả…. Nam Trúc Du, người đang mặc tạp dề đứng bên cạnh bàn ăn với bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng.

“Nam Trúc Du, thế này là…”, tôi chớp chớp đôi mắt, chỉ sợ những gì trước mắt chỉ là một giấc mơ đẹp và Nam Trúc Du chỉ là một thiên sứ với đôi cánh trắng trong cõi mộng.

“Tiểu Vũ, anh đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho em rồi, mau lại đây ăn đi!”, nhìn thấy tôi xuất hiện, Nam Trúc Du liền mỉm cười và lên tiếng.

“Nam Trúc Du, tất cả những cái này là anh làm sao?”, tôi đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi kinh ngạc thốt lên! Đừng trách vì sao tôi lại cảm thấy kinh ngạc, bởi vì bản thân là một đứa con gái như tôi còn không dám đảm bảo có thể dọn dẹp sạch sẽ được căn phòng này chỉ trong một thời gian ngắn, huống hồ Nam Trúc Du lại là con trai.

Sao có thể?

“À, bởi vì…”, Nam Trúc Du mỉm cười nhìn, khuôn mặt đỏ lựng lên, “Bởi vì đồ đạc trong phòng khách quả thật quá nhiều, khiến cho anh không sao ngủ được, thế là anh liền dọn dẹp trước, để hết những sách báo, quần áo, cốc chén về vị trí của chúng. Sau đó anh lại nghĩ, dù sao cũng mất công dọn, thôi thì quét dọn bụi bặm luôn. Mải làm nên trời sáng từ lúc nào không biết. Sau đó anh lại quyết định sẽ làm luôn bữa sáng cho em, vì vậy nên anh…”

Hơ…tôi mở to mắt nhìn, ngoài việc kinh ngạc thì không biết lúc này mình nên có tâm trạng như thế nào nữa?

Cái tên này có đúng là Nam Trúc Du mà tôi từng nghe nói đến không nhỉ? Chỉ vì đồ đạc trong phòng quá nhiều nên không ngủ được sao? Lại còn nhân tiện dọn dẹp luôn, tình nguyện làm giúp việc nhà cho người khác nữa.

“Thế nên anh làm liền một mạch đến giờ sao?”, tôi nhíu mày, nhìn anh khó hiểu.

Thôi được, cứ cho là tôi thừa nhận phòng khách của tôi vẫn bừa bộn đi nữa, bao gồm cả ghế sô pha, nếu như không dọn dẹp thì không có chỗ mà ngủ, nhưng chẳng nhẽ anh ta không biết dùng “phép dịch chuyển”, đẩy hết mấy thứ linh tinh ấy ra để lấy một chỗ mà ngủ hay sao? Cần gì phải vất vả như vậy?

“Thực ra cũng không sao, đây đâu phải là lần đầu tiên anh thức qua đêm để làm việc đâu”, Nam Trúc Du cười hiền.

Thế là sao? Truyền thuyết về một Nam Trúc Du thường xuyên ngủ gật hiện ra trong đầu tôi: chẳng nhẽ vì anh chàng này thường xuyên thức khuya để làm thêm nên ban ngày mới phải ngủ bù như vậy?

Nghĩ như vậy khiến cho hình ảnh một chàng hoàng tử nho nhã, quyến rũ trong tôi bỗng chốc biến thành hình ảnh một chàng trai không ngừng bôn ba, vất vả làm thuê vì cuộc sống. …

“Được rồi, Tiểu Vũ, lại đây ăn sáng đi!”, mặc chiếc tạp dề màu hồng hình chú mèo Kitty trông thật dễ thương, Nam Trúc Du mỉm cười gọi tôi tới trước bàn ăn.

Một anh chàng điển trai, một chú mèo kitty màu hồng phấn…những giọt mồ hôi túa ra trên trán tôi: mặc dù tôi thừa nhận rằng, Nam Trúc Du mặc chiếc tạp dề “đầy nữ tính” này trông vô cùng đáng yêu, vô cùng đẹp trai, có lẽ là trên thế giới này không có bộ quần áo nào là không phù hợp với anh ấy cả. Nhưng mà, nhưng mà…vấn đề nằm ở chỗ tính chất “đầy nữ tính” của chiếc tạp dề kìa.

Trời ơi, anh chàng này bình thường đã đủ đẹp lắm rồi, vậy mà còn mặc một chiếc tạp dề như vậy thì quả thực là…

“Nam Trúc Du…tạp dề của anh…”, tôi nhìn anh cười, “Phong cách ăn mặc của anh quả là độc đáo!”, từ hình tượng gợi cảm ngày hôm qua cho đến phong cách nữ tính ngày hôm nay…

Tôi quả là không còn gì để nói.

“À, em nói cái tạp dề này á, nó là của em mà”, Nam Trúc Du cúi đầu nhìn xuống chiếc tạp dề: “Chiếc tạp dề rất dễ thương mà, sao em nỡ lấy nó làm khăn trải bàn vậy hả, lại còn bỏ lên cả đống vỏ hoa quả nữa chứ…”

Quạc quạc…là của tôi sao? Anh ấy nói là cái tạp dề này là của tôi sao? Sao có thể thế được, tôi là người cả đời chẳng bao giờ chịu vào bếp, làm sao lại có tạp dề cơ chứ, hơn nữa lại là màu hồng nữa chứ…Đợi đã…trong đầu tôi hiện lên hình ảnh khuôn mặt của chú quản gia.

“Đại tiểu thư à, cô cũng không còn nhỏ nữa, nếu như đã quyết định ra ngoài ở riêng, vậy thì hãy nhân cơ hội này mà chịu khó xuống bếp học làm vài món đi, nói không chừng có khi còn vì thế mà vớ được một anh chồng cũng nên…”

Lời của chú quản gia vang lên trong đầu tôi, còn chiếc tạp dề này có lẽ là đồ dùng chú ấy mua cho tôi lúc mới chuyển đến. Nếu như chẳng may chú ấy biết được chiếc tạp dề chứa đựng “sự kì vọng” của mình lại bị tôi dùng làm “giỏ đựng rác tạm thời” thì chắc chú ấy tức ộc máu ra mất!

“Ha ha!”, tôi cười nhạt, đi thẳng đến bàn ăn. Cái bàn ăn vốn bừa bộn nay trở nên sạch sẽ và ngăn nắp, trên đó là vài món ăn đang bốc khói, tỏa hương thơm ngào ngạt…

Trông có vẻ rất ngon đây!

Ực, tôi nuốt nước bọt thèm thuồng!

“Cháo thịt nấu trứng muối à?”, tôi kinh ngạc nhìn Nam Trúc Du, mới sáng sớm mà anh đã mua được mấy thứ này ở đâu thế? Lại còn cả rau dưa với cả trứng luộc nữa này…”

“À, không phải anh mua đâu, mà là anh tự làm đấy!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, khuôn mặt thản nhiên đáp.

“Tự…tự làm á? Anh nói món ăn cháo thịt nấu trứng muối này là anh làm á, là tự anh làm á?, tôi không dám tin vào tai mình nữa.

“Ừm, Tiểu Vũ à, món này rất đơn giản mà!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, nhẹ nhàng nói.

“Nhưng mà nó ăn ngon gấp nghìn, vạn lần so với cháo trắng. Vì vậy chế biến khó hơn nhiều so với món cháo trắng!”, tôi nói bằng giọng điệu khẳng định chắc nịch.

Đúng như vậy đấy, từ nhỏ đến lớn tôi đều nghĩ như vậy. Độ ngon của món ăn tỉ lệ thuận với độ khó trong chế biến. Chẳng lẽ lại không phải?

“Tiểu Vũ, em nghĩ sai rồi, bất kì một món ăn nào cũng đều ngon, cho dù nó chế biến dễ hay khó, chúng ta đều nên coi đó là những món ăn ngon và vui vẻ thưởng thức chúng. Chứ không phải đánh giá đẳng cấp của món ăn thông qua độ khó của quá trình chế biến, cho rằng cái này ngon, cái này không ngon, như vậy là không đúng đâu đấy!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, nói một cách rất nghiêm túc.

Cái giọng điệu ấy, giống hệt như giọng điệu nghiêm khắc của các thầy cô lúc giáo huấn học sinh.

“Ờ…”, tôi chớp chớp mắt, nhìn vào khuôn mặt nghiêm túc đến mức lạ lẫm của Nam Trúc Du. Tôi băn khoăn không hiểu tại sao chỉ một câu nói: “Nhưng mà nó ăn ngon gấp nghìn, vạn lần so với cháo trắng. Vì vậy chế biến khó hơn nhiều so với món cháo trắng!” mà lại khiến cho tâm trạng của anh ấy thay đổi nhanh đến vậy.

Thôi được rồi, tôi thừa nhận, mặc dù đối với tôi, địa vị của món cháo thịt nấu trứng muối này cao hơn nhiều so với món cháo trắng, nhưng mà cho dù là thế cũng đâu đến mức phải nghiêm túc quá như vậy, chẳng phải chỉ là hai món cháo thôi sao?

Hài, không biết chỉ vì hai cái món cháo này mà mới sáng sớm tôi với Nam Trúc Du đã tranh cãi cái gì nữa? Có cần phải như thế không nhỉ?

“Thôi được rồi, em biết rồi, đối với em, cháo trắng và cháo trứng muối có địa vị như nhau, cả hai món cháo đều rất ngon!”, tôi khoát tay, đầu hàng Nam Trúc Du.

“Tiểu Vũ, anh biết em là một người tốt, nhưng từ nay về sau em phải có thái độ trân trọng các món ăn nhé!”, Nam Trúc Du vẫn không chịu bỏ qua, tiếp tục nói: “Anh ghét nhất là những người lãng phí đồ ăn, anh không hi vọng Tiểu Vũ lại trở thành loại người mà anh ghét!”

Đôi lông mày hơi nhíu lại, trong đôi mắt kia như dậy lên những đợt sóng lăn tăn.

Tôi ngây người nhìn vào đôi lông mày đang nhíu lại kia, mãi một lúc sau mới gật gật đầu. Cái anh chàng này hình như có tình yêu hơi vượt mức bình thường đối với các món ăn! Ngay cả tối qua, khi bị mọi người thay phiên chuốc rượu mà anh ấy vẫn giữ được nụ cười trên khuôn mặt, thế mà hôm nay lại đột nhiên khó chịu chỉ vì một vài câu nói có liên quan đến món ăn của tôi. Một người như anh ấy, nếu nhìn thấy tôi lãng phí thức ăn, vậy thì chẳng phải…

Tôi lắc lắc đầu để gạt đi những tưởng tượng đáng sợ trong đầu.

“Nam Trúc Du, hình như anh rất yêu quý các món ăn!”, tôi mỉm cười, “Vậy thì chúng ta cùng ăn nhé!”

“Thật không? Tiểu Vũ, em mời anh ăn sáng à?”, chỉ vài giây ngắn ngủi, khuôn mặt nghiêm nghị của Nam Trúc Du bỗng nhiên tươi tắn lại, đôi lông mày đã dãn ra, nụ cười quay trở lại trên môi, đôi mắt sáng long lanh.

Hài cái anh chàng này, có cần phải mừng rỡ đến thế không?

“Đương nhiên là thật rồi, bao nhiêu đồ ăn thế này, một mình em làm sao ăn hết. Chẳng nhẽ anh lại muốn nhìn thấy em lãng phí đồ ăn sao?”

“Không, đương nhiên là không rồi!”, Nam Trúc Du mỉm cười nhìn tôi,

“Tiểu Vũ, em quả là người tốt, một người tốt nhất trên đời này!”

Ơ cái anh chàng này, tính tình sao mà đơn giản thế, thật chẳng hợp với cái khuôn mặt đẹp đẽ đến mê người kia gì cả.

Không hiểu tại sao, nhìn vào khuôn mặt lôi cuốn của anh, tôi không sao cảm thấy căm ghét anh được…

Mặc dù hôm nay anh ấy đã không còn là bạn trai của tôi nữa rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.