Chào Buổi Sáng, Giáo Sư

Chương 4



Lâm Phong sinh hoạt tại một thành phố nhỏ, một mặt của nó dựa vào núi, danh tiếng không lớn, ngọn núi cũng không phải là thật đẹp.

Vào mùa xuân khắp núi nở đầy hoa Đỗ Quyên, vào mùa thu ngọn núi Bắc Phương cũng sẽ có Hồng Diệp, dưới chân núi là một dòng suối nhỏ bốn mùa nước chảy róc rách, có thể thấy được đáy, Khê Thủy là nước từ đỉnh núi tích lại dưới chân, nghe nói bởi vì có rể cây thảo dược được ngâm trong núi, cho nên lấy ra ngâm chân có thể trị bệnh phù chân.

Lâm Phong không biết những thứ ở Khê Thủy rốt cuộc có thể hay không trị bệnh phù chân, cô chỉ là ưa thích hoàng hôn mùa hè, có một người nói đi theo mấy bậc đá xanh đến gần chân núi liền thấy một khe suối, sau đó cởi giày mà nhảy vào trong khe suối.

Khê Thủy tinh khiết phản chiếu hoa hồng dưới ánh tà dương, cát và đá nhỏ, Toái Kim là một loại nước từ đầu lưng bàn chân nhanh chóng chảy xẹt qua, thỉnh thoảng có người cởi trần, đứa trẻ nhỏ xách theo bình suối nước khoáng bắt cá lật tôm thét lên rồi nhảy xuống nước, bọt nước văng lên bắp chân dâng lên cảm giác lành lạnh, bốn phía tràn ngập, tất cả đều là hoa gai mang mùi thơm cay.

Hết thảy đều rất thoải mái, tòa thành phố nhỏ này rất giống là nơi ứng đáp chủng sinh hoạt kia, tùy tính, lười biếng, không cỡi sơn dã tập khí.

Lâm Phong rất thích chỗ nhỏ bé này, mặc dù nơi này xe buýt cũng không đúng giờ, trong siêu thị thường có thể mua phải hàng giả, đường phố dơ dáy bẩn thỉu quả thật không giống dáng vẻ, nhưng Lâm Phong còn là rất thích.

Có một lần cô ở khu thương mại trung tâm thành phố, thấy một chiếc xe lừa, sau xe kéo cái sọt tràn đầy đặc sản dưa hấu xanh, lão nông đánh xe vung roi rất thản nhiên mà đem con lừa đuổi vào con đường đầy ánh sáng lung linh của xe, trên cái yên của con lừa dính chút lông màu hồng như điểm trang, thoáng một cái, đinh móng ngựa của con lừa giẫm vó để lại nước bùn trên lối đi bộ, xành xạch xành xạch dị thường mà thanh thúy. Cô chủ quán cửa tiệm bán quần áo đạp nhanh giày cao gót vọt ra: "Đồng hương, dưa bao nhiêu tiền một cân?" Lão nông ghìm chặt dây cương đưa ra ba đầu ngón tay "Ba năm!" Cô chủ quán vụt một tiếng vây lại, người đi dạo trên đường phố cũng vây lại, phía sau bị kiệu xa chặn lại không ngừng ấn còi, cảnh sát giao thông thổi cái còi chạy tới: "Tại sao lại tới? Đã nói không được ra đường buôn dưa, trở lại phạt tiền! Cũng tản ra! Đi mau!"

Thật đáng yêu, Lâm Phong ở bên cạnh nhìn, cảm thấy cái thành phố nhỏ này thật sự là đáng yêu.

Lâm Phong cũng từng nghĩ tới, sống trong thành phố nhỏ như vậy, không hẳn không phải là chuyện tốt, thời gian ở chỗ này trôi rất chậm, cuộc sống vụn vặt lại thực tế, vài chục năm sau, cô tóc tai bù xù kéo một đứa trẻ đi bệnh viện. Bên cạnh chợ có bán thức ăn thì mua thức ăn, tất cả nếu như vậy, không hẳn không tốt.

Vậy mà cuối cùng sắp có một ngày, Lâm Phong nhất định sẽ rời thành phố nhỏ này, đi ra thế giới bên ngoài rộng lớn hơn, thế giới bên ngoài sẽ càng thêm hổn loạn, thế giới bên ngoài cũng giống như thế tục tầm thường, nhưng cô vẫn sẽ đi.

Thời gian trôi đi, cô trưởng thành, học một trường đại học bình thường, rời nhà, đến một thành phố lớn hơn.

Con người sẽ không phải như vậy, một mặt nhớ lại, một mặt lưu luyến, một mặt lớn lên, đợi đến một ngày, phủi xuống khắp người là bụi bậm. Người nhảy tới nhảy lui, tay cầm cặp phủi bụi, tay nắm hộp cơm inox, rốt cuộc trưởng thành dễ tính cùng quần áo ngăn nắp.

Không biết vì sao, buổi Số học đó, Lâm Phong phá lệ không có ngủ, nâng đầu nhìn bóng dáng của anh suốt hai tiết học, trong đầu nghĩ, nếu nói đồ thì tất cả đều là có chút không biết.

Chỗ ngồi của cô gần cửa sổ, khí trời có chút lạnh, từng làn gió lạnh thổi vào, đợi đến lúc tan lớp, Lâm Phong nửa người nóng, một nửa người là lạnh.

"Lương Lâm Phong!" Bạn cùng bàn Tiểu Thiến nổi đóa quát to một tiếng: "Kêu mười mấy lần cũng không phản ứng! Cậu nghĩ gì đây?"

"Trời thu khá lạnh a." Lâm Phong vẻ nho nhã chua xót tới một câu: "Nếu phải nửa ngày thanh nhàn, chung quân lên cao dõi mắt, chẳng phải mỹ gì?"

"Chết đi, lại còn văn chương! Có bản lĩnh thì thuyết phục chủ nhiệm lớp tổ chức cho cả lớp đi dã ngoại mùa thu đi." Tiểu Thiến hết sức thống hận Lâm Phong ở trước mặt cô làm văn chương, Ngữ văn của Lâm Phong nhẹ nhõm là có thể cầm cá cao phân, trong khi Tiểu Thiến nhắc tới thể văn ngôn liền nhức đầu.

"Tốt!" Lâm Phong vỗ bàn một cái: "Tớ làm sao lại không nghĩ tới, người hầu chủ nhiệm đi nói!"

Tiểu Thiến ở một bên "Cắt" một tiếng.

Lâm Phong không phải chỉ nói mà thôi, sau sự kiện gây gổ lần đó, thầy chủ nhiệm đối với Lâm Phong có vài phần kính trọng. Cũng không biết là kiên quyết thưởng thức đứa nhỏ Lăng Đầu Thanh (*) này, còn là do cô nghĩ tới phong thái mình lúc tuổi còn trẻ phẫn Thanh đi, tóm lại vị giáo viên Ngữ văn chủ nhiệm lớp bởi vì không biết chừng nào cũng coi như nửa văn nhân, Lâm Phong ở trong mắt người khác không giải thích được là có tác phong kỳ quái điên điên khùng khùng, nhưng trong mắt tiên sinh, cô lại là có phong phạm chính trực thanh danh sĩ, nhất thời sinh ra cảm giác tri âm, sau lần đó chẳng những viết văn nhiều lần cho max điểm, còn mời Lâm Phong đến nhà mấy lần ăn xủi cảo.

Lâm Phong cho đó là cây cột liền theo đó bò lên trên cái chủng loại kia... Người, ỷ vào điểm này, mặc dù một không là cán bộ trong ban, hai không phải là đại biểu khóa, lại nghiễm nhiên được tổ bộ môn Ngữ văn quen mặt, liên tiếp xuất nhập phòng làm việc, cùng tất cả ban giáo viên Ngữ văn cũng lăn lộn ở đó rất quen, làm người hầu chủ nhiệm quan hệ liền càng không cần phải nói, Lão Tiên Sinh quả thật coi cô như bạn vong niên, còn kém vỗ bả vai cùng đến chợ đêm đi uống bia thôi. Vì vậy tan lớp, Lâm Phong chạy đến phòng làm việc, vừa thông suốt quạt gió thổi lửa, người hầu thương lượng nói một chút, có thể hay không thừa dịp ngày nghỉ tổ chức một cuộc dã ngoại mùa thu, chủ nhiệm lới cư nhiên gật đầu.

Trong lòng đắc trí chuẩn bị trở về nhà, Lâm Phong xoa bóp ót nói thêm một câu: "Thầy, cũng nhân cơ hội này mà gắn kết tình cảm thầy trò nên mời luôn mấy thầy, cô dạy chúng em cùng đi, như thế nào?"

Chủ nhiệm lớp gật đầu: "Ai, ý tưởng này không tệ, thầy phó khoa coi như xong, thầy Tiếng anh cùng thầy Số học của các em cũng coi như đi."

Mục đích hoàn toàn đạt được, Lâm Phong co rụt đầu, le lưỡi chạy như bay về phòng học.

Xế chiều đi học thêm, thừa dịp lúc rảnh rỗi nói đề, Lâm Phong cẩn thận hỏi anh: "Thầy, chủ nhiệm lớp chúng em có nói với thầy là chủ nhật mời thầy cùng chúng em tham gia dã ngoại mùa thu chưa?"

Anh gật đầu: "Đã nói."

"Thầy đi không?" Lâm Phong càng thêm cẩn thận hỏi.

"Không có chuyện gì gấp, nên đi." Anh gật đầu, đột nhiên hỏi: "Lương Lâm Phong, dã ngoại mùa thu là do em đề nghị với thầy Trần?"

Lâm Phong gật đầu, hơi có chút bị người bắt được mà lúng túng.

"Sức ảnh hưởng không nhỏ chứ sao." Anh vừa cười, khóe mắt hơi gấp, trong đôi mắt màu hổ phách phản chiếu bóng dáng của Lâm Phong.

Lâm Phong cố lấy dũng khí: "Thầy có bệnh bao tử sao? Là viêm dạ dày sao?"

"Ừ, có một chút." Anh có chút kinh ngạc, còn rất nhanh trả lời: "Lúc đại học có bệnh cũ."

"Nếu bị viêm dạ dày, mỗi bữa ăn ăn ngon nhất hai viên sơn tra, hiện tại có sơn tra mới, mùi vị rất tốt. Ăn ít nhưng chia thành nhiều bữa, không nên ăn đồ lạnh, không nên ăn thứ khó tiêu hóa, nhất định phải cai thuốc kiêng rượu, ăn lòng trắng trứng cùng thức ăn giàu vitamin, thịt nạc, gan động vật, trái cây và rau tươi, lúc tiêu hóa tốt nên ăn nhiều một chút." Lâm Phong một hơi nói xong, nghiêng nghiêng đầu nhìn anh: "Thầy bị viêm dạ dày là cạn bề ngoài tính, héo rút tính hay là đầy đặn tính?"

Anh có chút phát lăng: "Ừ? Héo rút tính ."

"A," Lâm Phong gật đầu, trong lòng nắm thật chặt: "Loại đau dạ dày này rất dễ phát triển trở thành ung thư dạ dày, thầy bị mấy năm rồi?"

"Bảy tám năm?" Anh hàm hồ trả lời, cười cười: "Lương Lâm Phong, trong nhà của em có bác sĩ? Biết rõ ràng như thế."

"Em có một người chú bị bệnh dạ dày, em thường đến nhà chú chơi, có biết chút." Lâm Phong nhanh chóng bịa chuyện, lần đó nhìn thấy anh đau dạ dày xong, cô trở về nhà lên mạng tìm hiểu, những thứ này đều là cô ở trên mạng tra được .

"Biết chút? Em trí nhớ rất tốt nha, thế nào công thức liền luôn nhớ không chính xác?" Anh thuận miệng nói đùa.

"Thầy, chúng ta đổi lại 5: 30 học thêm đi, trực tiếp đến 7: 00 đi học." Lâm Phong cười đề nghị: "Như vậy, trước buổi học thêm thầy ăn một bữa, sau buổi tự học ăn thêm lần nữa, không phải là ăn ít chia thành nhiều bữa ăn sao? Buổi tối ăn cái gì, còn có thể tăng cân rồi, chúng ta ở đây đều giảm cân, em xem thầy sẽ phải tăng cân một chút."

"Tăng cân?" Anh cười cười.

"Ai, em đây là vì thầy a, thân thể của thầy không tốt. Chủ nhật theo chúng em đi leo núi, trèo lên đến một nửa rồi chợt té xỉu, nam sinh lớp chúng em phải mang thầy xuống chân núi, xe cứu thương a. Oh my God, quả thật giống như quay phim trên TV, quá đáng ghét, không cần, tuyệt đối không muốn!" Lâm Phong nói hội thanh hội sắc, liều mạng lắc đầu.

"Cái gì té xỉu? Cái gì cùng cái gì?" Anh bật cười gõ mặt bàn: "Suy nghĩ trôi chảy thế thì đến giải đề một cách trôi chảy cho tôi đi, đừng suy nghĩ lung tung! Nói đầy đủ hơn nói xấu, nhìn đạo đề này!"

Lâm Phong le lưỡi, vội vàng nhìn chăm chú vào bài thi, cố gắng đem đầu óc Tòng Điện đang coi tình tiết kịch kéo về đến hàm số cùng hệ tọa độ.

Lại một buổi trôi qua, sáng thứ sáu, ban ủy căn bản đã xác định thứ bảy buổi sáng 9: 00 cả lớp tập họp ở cửa trường lên đường đi lên núi, các thầy ai cũng đi, trừ chủ nhiệm lớp, thầy Tiếng anh, còn có thầy Lịch sử và thầy Chính trị tham gia náo nhiệt, anh cũng nói với ban ủy nhất định sẽ đi.

Trong lớp các bạn vì nghe nói anh cũng tham gia dã ngoại mùa thu, không khỏi than thở, Lâm Phong hoàn toàn đắm chìm trong hưng phấn ngày mai cùng anh một chỗ lên núi ngắm Hồng Diệp, thầm suy nghĩ: nhất định ánh mắt mọi người không phát hiện, toàn thể hội đều không biết tới mặt kiên nhẫn ôn hòa của anh, không biết anh cười lên nhìn tốt biết bao.

Hưng phấn như thế, buổi chiều Lâm Phong lần đầu tiên không hề sầu mi khổ kiểm, mà là vui mừng chạy đến ký túc xá giáo viên học thêm.

Kể từ sau khi Lâm Phong nói qua, bọn họ bây giờ đã đổi lại 5: 30 mới bắt đầu học thêm, hôm nay Lâm Phong nhất thời kích động, liền đi sớm thêm vài phút đồng hồ, ở trong hành lang nhảy lên nhảy xuống mấy vòng, cuối cùng cũng đến giờ, Lâm Phong vọt tới cửa phòng của anh gõ cửa, toàn bộ y phục ngay ngắn, chờ âm thanh quen thuộc "Mời vào" vang lên.

Không âm thanh, đợi thật lâu sau cũng không có âm thanh.

Chưa từng có tình huống này xảy ra, anh tuyệt không làm cho người khác phải chờ ở cửa lâu như vậy. Đang dùng cơm, vẫn chưa về sao?

Lâm Phong lại gõ cửa.

Vẫn không có âm thanh đáp trả.

Lâm Phong nghi ngờ đem lỗ tai gần sát một chút, bên trong có tiếng âm, là tiếng nước chảy ào ào, thỉnh thoảng còn có cái gì đó rơi trên mặt đất.

"Thầy ơi?" Lâm Phong kêu một tiếng, vẫn không có tiếng trả lời, cô có chút nóng ruột rồi, nhẹ nhàng đẩy cửa, cửa thuận lợi mở ra một cái khe nhỏ, khóa là mở sẵn, cũng không có sợ chết.

"Thầy ơi?" Lâm Phong đánh bạo từ trong khe cửa thò đầu vào.

Anh không có ở trong phòng khách, một chồng sách bài tập tán lạc tại bàn kiếng cùng ghế sa lon, sách tán loạn trải trên mặt đất, trong phòng rửa tay có đèn sáng, tiếng nước chảy cùng tiếng nôn ọe từ bên trong cùng nhau truyền đến, ánh sáng hoàng hôn xốc xếch lôi ra bóng dáng gầy gò cùng tấm lưng còng của anh.

"Thầy!" Lâm Phong ném cặp sách chạy tới.

Đài thủy quản rửa mặt mở rộng ra, đồ dùng rửa mặt bừa bãi rớt đầy đất, sắc mặt anh tái nhợt đến đáng sợ, hai tay chống che mặt bàn, vẫn còn không ngừng nôn mửa.

Nước chảy đã sớm cuốn đi phần lớn dơ bẩn, nhưng cô nhìn thấy trong dòng nước chảy kia có màu máu đỏ tươi.

Vị cay chua xót xông lên ót, ngay cả Lâm Phong cũng không biết lúc nào, cô đã ôm chặt lấy thân thể của anh từ sau lưng.

"Lương Lâm Phong?" Giọng khàn khàn trong cổ họng anh nặn ra, anh đẩy bàn muốn xoay người, bả vai lại nghiêng đụng vào cửa phòng rửa tay.

Lâm Phong chống đỡ không nổi thân thể của anh đứng lên, sơn trắng từ mặt tường phòng rửa tay lạnh như băng dính vào tay cô, trên mặt của cô, thân thể của anh, nặng nề đè ở trên đùi của cô.

Giống như là từ đại mộng mới tỉnh, Lâm Phong liều mạng từ trong phòng rửa tay nhỏ hẹp, chạy về phía máy điện thoại.

Nghe được tiếng động vang lên, các thầy giáo chạy tới, gào thét gọi xe cứu thương, bác sĩ mặc áo phẫu thuật, băng ca, chụp dưỡng khí, túi nước muối. . . . . . Lâm Phong không biết mình là như thế nào từ căn phòng màu lam đi ra ngoài, cô ôm cặp sách mờ mịt đi trong sân trường ngày chủ nhật.

Xe cứu thương đi rồi, giống y như trên Tivi. Ngày mai là dã ngoại, anh sẽ không đi, Lâm Phong mờ mịt nhìn chằm chằm vào cánh tay ôm chặt bọc sách, ở cánh tay lưu lại xúc cảm, sống lưng anh ấm áp mà gầy gò, giống như là sắp tản đi rồi.

Tác giả có lời muốn nói: ha ha. . . . . .

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---------

(*) Lăng Đầu Thanh [愣头青] : Lăng Đầu Thanh, là một từ chúng ta thường dùng trong đời sống, nói về người nào đó làm việc không có đầu óc, hoặc không động não, chưa bao giờ phân

tích, phán đoán tình hình nội dung, tính chất, đúng sai, phải trái vân vân của sự việc đã hành động mù quáng, hậu quả, bởi vì phương pháp hành động mâu thuẫn với tình hình phát triển của sự việc, cuối cùng vấn đề nhỏ không đáng để mắt tới thành ra vấn đề lớn hậu quả nghiêm trọng, chuyện tốt biến thành chuyện xấu.

[ Nghe đồn là do ] : Tên đầy đủ của Lăng Đầu Thanh là Bách Hưởng Thiên Túc Trùng, cũng là Thổ Long, là quái vật khó thấy được trong truyền thuyết địa

phương, tả nó giống như con rết có nhiều chân, màu xanh biếc, lại to lớn vô cùng, cái đầu to cỡ nắm tay của người trưởng thành. Hễ thấy cái gì là tấn công liền, cho nên người ta gọi nó là Lăng Đầu Thanh, ở nông thôn đồn Lăng Đầu Thanh lớn rất chậm, từ thời thơ ấu đến thời kỳ trưởng thành cần

tận mấy trăm năm.

[...] Có điều nó là vì màu sắc cơ thể cùng với cái tên Lăng Đầu Thanh do tập tính thấy người là cắn lại được sử dụng rộng rãi để chỉ người tính tình nóng nảy, không phân biệt phải trái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.