Chào Buổi Sáng, Triệu Thần Thành

Chương 5



Triệu Thần Thành xốc xếch nằm ở trên ghế sofa, để chân trần, bắp đùi rúc vào trong lễ phục. Mà Tưởng Lạc Sanh một tay xách cô, nửa người trên cơ hồ đều dán ở trên người cô, cô hít thở hắn đều có thể cảm thụ được rõ ràng. Cố tình mặt của Triệu Thần Thành đỏ bừng vì say rượu, dùng ánh mắt khao khát nhìn chăm chú vào đôi môi của Tưởng Lạc Sanh.

Cảnh tượng lần này, để cho Tưởng tổng tự chủ rất tốt cũng cảm thấy hô hấp không ổn định.

Đây quả thực là bức người phạm tội, giống như là một giây kế tiếp sẽ lau súng cướp cò!

Mà đang lúc ánh mắt của Tưởng Lạc Sanh đầy tơ máu, ánh mắt của Triệu Thần Thành cũng đang phát sáng, đói khát khó nhịn, trong óc nổi lơ lửng nghĩ muốn làm thế nào đè khối thịt này ở trên người ăn sạch sẽ —— hầm cách thủy, lỗ chân giò heo, nướng thịt ba chỉ, nổ thịt sườn. . . . . . Có thể tới nướng toàn bộ heo, Triệu Thần Thành hơi híp mắt lại, giống như ngửi thấy mùi thơm trong không khí.

Cô khép nửa mắt, mang theo hơi nước, thuần túy dụ hoặc, sau đó. . . . . .”Cô lỗ cô lỗ. . . . . .”

Dạ dày Triệu Thần Thành phát ra một tiếng rên rỉ đói bụng, tiếp đó lại là một tiếng”Cô lỗ cô lỗ. . . . . .”

Giống như là tạc lên đầu Tưởng Lạc Sanh một chậu nước lạnh, hắn quặm mặt lại đứng dậy, ném Triệu Thần Thành ở nơi đó tự đi trở về. Triệu Thần Thành đói bụng đến khó chịu, mắt thấy khối thịt lớn như vậy muốn bay đi, theo bản năng liền đưa tay bắt lại. (Hix khối thịt lớn như vậy~~~~~~)

“Không được đi, tôi muốn ăn thịt. . . . . .” Triệu Thần Thành bắt lấy tay áo của Tưởng Lạc Sanh nhìn mặt rất thâm tình.

“Triệu Thần Thành.”

Giọng nói của anh đã rớt phá dưới 30 độ, ánh mắt giống như là muốn lăng trì cô, Triệu Thần Thành tuy say rượu nhưng rất thức thời ngoan ngoãn buông tay, co đến trong góc ôm lấy cái dạ dày.

Một đường không nói lời nào, Triệu Thần Thành đứng an tĩnh ở trong góc vẽ vòng tròn.

Tưởng Lạc Sanh ngồi ở ghế sau, nhìn lướt qua nhìn người phụ nữ cách đó không xa đang co rút thành một cục, phiền não cuốn đều ống tay áo, lại buông lỏng cà vạt một chút. Cuối cùng vẫn cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại về nhà.

“Thím Lưu, chuẩn bị bữa ăn khuya.” Hắn dừng một chút, thêm vào nói: “Cho ba người ăn.”

Thang máy dành riêng đi lên tầng chót, mở cửa, thím Lưu đã chờ trước cửa, ngày trước bà là quản gia cũ tại nhà họ Tưởng, sau khi Tưởng Lạc Sanh sống một mình, bà liền theo Tưởng Lạc Sanh đến xử lý cuộc sống thường ngày. Thím Lưu đã hơn 50 tuổi, tóc đã hơi bạc, cuốn cuốn giống như một khỏa súp lơ, thân hình phát phúc*, nhưng trang điểm lại rất nhẹ nhàng khoan khoái, hòa ái dễ gần. (*mập mạp ý)

Bà như thường lệ mà nhận lấy tây trang từ tay trái của Tưởng Lạc Sanh, chuẩn bị treo xong, tầm mắt lại dừng lại ở trên cánh tay phải đang xách một vật thể, không sai, vật thể đó chính là Triệu Thần Thành đã đói mà trở thành động vật không xương.

“Oa.” Thím Lưu đứng thẳng người, đây là lần thứ hai thiếu gia mang phụ nữ về nhà, trong mắt lóe lên ánh sáng: “Vị tiểu thư này cũng là nhặt được ở trên đường sao?”

Khóe môi Tưởng Lạc Sanh vừa kéo: “Đã chuẩn bị ba phần ăn chưa?”

“Đều chuẩn bị xong.” Thím Lưu nghiêng người kéo cửa ra, mùi thơm của thức ăn phút chốc tản ra bên ngoài.

Một giây kế tiếp, cánh tay Tưởng Lạc Sanh chợt nhẹ, Triệu Thần thành nâng người lên, lỗ mũi lại không ngừng hít, sau đó chủ động men theo mùi thơm đi vào phòng trong.

Thím Lưu bị hành động bất thình lình này của cô làm hoảng sợ, Tưởng Lạc Sanh giải thích: “Cô ấy đang say.” Dứt lời liền theo Triệu Thần Thành vào phòng ăn. Thím Lưu từ trong túi tiền lấy kính lão ra đeo lên, lần trước thiếu gia mang một cô gái trở lại đã là chuyện hơn một năm trước rồi. Hôm nay có thể nhìn thấy một cô gái khác, nhất định phải nhìn rõ ràng một chút đây là một cô gái nhỏ xinh đẹp như thế nào!

Trong phòng ăn, Triệu Thần Thành ngồi ở trên ghế, trên bàn để bánh kem, canh trái cây, cháo sinh cút, mân cùng đĩa nhỏ tinh sảo. Cô cầm cái muỗng từng ngụm đưa vào trong miệng, mặc dù đầu lưỡi đã không còn cảm giác gì, nhưng dạ dày từ từ bị lấp đầy, cảm giác này hạnh phúc khiến cho cô lại nheo mắt lại lần nữa. Tưởng Lạc Sanh ngồi đối diện cô, nhìn cô, không nói một lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.