Chào Em, Như Hoa!

Chương 11: Ở trước mặt cô, nhân sinh của hắn một mảnh tái nhợt



Văn Sơ không biết những lời hắn nói gây cho Lỗ Như Hoa bao nhiêu thương tổn. Hắn không thể suy nghĩ, dù nghĩ cũng không nghĩ ra cách nào cứu vãn bế tắc trước mắt. Loại cảm giác bất lực này làm hắn phát điên, dường như trong lòng có một lỗ hổng lớn, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó đổ máu, không cách nào băng bó.

***

“Cậu vẽ không được, phải không?” Lỗ Tự Ngọc đã vào phòng tự lúc nào, đứng sau Văn Sơ.

Văn Sơ không biết trả lời thế nào, từ lúc hắn học vẽ đến giờ, chưa bao giờ xảy ra tình huống như vậy - không thể nào hạ bút. Hắn khoanh tay trước ngực, buồn bực đến mức chẳng muốn thở dài.

“Tôi tạm nghỉ một lúc.” Xoa tay, hắn bước khỏi phòng vẽ, Lỗ Tự Ngọc lặng lẽ theo sau.

Hai người đứng ở lầu một, bên cửa là một hành lang dài, bên phải không có tường che, tầm mắt rất trống trải. Bên ngoài nhìn ra, là những bóng cây, và một mảnh đất trống. Nhìn xa xa có thể thấy một góc hồ Phù Dung. Văn Sơ tựa vào một cây cột ngoài hành lang, không nhìn về phía bờ hồ.

“Thực ra tôi cũng không vẽ được.” Lỗ Tự Ngọc bình tĩnh nói, Văn Sơ nhìn cậu một cái, lặng lẽ không trả lời.

“Tôi biết cậu vẫn thấy lạ tại sao tôi không chịu vẽ giúp chị tôi. Lý do rất đơn giản, tôi vẽ không được.” Lỗ Tự Ngọc giơ tay, nhìn những đường chỉ tay trong lòng bàn tay, khẽ khàng, “Đã vài lần tôi vẽ chị ấy, nhưng mỗi lần như thế chị ấy đều ngủ trước khi kịp tôi kịp vẽ nét đầu tiên, bởi vì...... Chị ấy quá mệt. Tôi định vẽ, nhưng càng vẽ càng thấy buồn, không biết phải bắt đầu vẽ từ đâu. Từ tay? Trên tay chị ấy toàn là vết chai, chưa từng thấy cô gái nào trên tay nhiều vết chai như vậy. Từ mặt? Chị ấy ngủ đến độ tôi không nỡ, lúc nào cũng chuẩn bị nhảy dựng lên, dường như rất bất an, bởi vì từ lúc nhỏ đã không ngừng mang tôi trốn nợ.”

Đây là lần đầu tiên Lỗ Tự Ngọc nói với Văn Sơ nhiều như vậy. Những bí mật đó... Văn Sơ nhíu mày lắng nghe, những nghi vấn trong lòng từng chút bị khơi ra .

“Ba lô của chị...... Không biết cậu đã làm gì, nhưng đó là quà tặng của tôi, nếu cậu đã vứt đi...... Chị hai sẽ rất buồn. Đêm đó, mặc kệ cậu nói gì với chị, thì bây giờ...... Có lẽ cũng một phần vì tôi.”

“Tôi làm tổn thương chị cậu, chẳng lẽ cậu không hề giận?” Văn Sơ cảm thấy hơi nghẹn đắng trong cổ.

“Tôi không giận, bởi vì tôi không có thời gian.” Lỗ Tự Ngọc nhìn hắn một cách thản nhiên, “Trái tim của tôi ... bị bệnh. Tôi không biết khi nào thì nó sẽ ngừng đập...... Bây giờ còn sống, mỗi giây mỗi phút đều hết sức quý giá. Cho nên, tôi không có thời gian để ghét cậu. Chị mệt như vậy cũng bởi vì bệnh của tôi cần rất nhiều tiền trị liệu, cho nên...... Có lẽ chị ấy tham tiền như vậy cũng do tôi. Văn Sơ, không biết cậu với chị tôi là tình cảm gì, nhưng tôi hy vọng cậu hãy đem suy nghĩ của mình điều chỉnh lại thật đúng. Nếu là tình bạn, xin cậu hãy làm người bạn tốt nhất; nếu là thông cảm, xin cậu cố gắng giúp đỡ; nếu...... là tình yêu, hãy yêu chị tôi hết sức có thể.”

Văn Sơ kinh hoảng nhìn Lỗ Như Ngọc, cuối cùng biết cậu không đùa. Ánh mắt cậu vẫn như trước, trong sáng nhưng lạnh nhạt, hoàn toàn lãnh đạm. Cậu nói về trái tim mình, như đang nói về một câu chuyện bình thường nào đó. Cậu nói về bệnh tình của mình cũng nhẹ nhàng bâng quơ như vậy......

Cuối cùng cũng hiểu... vì sao Lỗ Tự Ngọc chưa bao giờ tham gia các hoạt động thể dục; vì sao Lỗ Tự Ngọc sắc mặt luôn tái nhợt; cũng hiểu ...... Vì sao Lỗ Như Hoa mải mê kiếm tiền như vậy.

Đêm đó hắn đã nói gì?

Đã nói những lời nói tổn thương cô như vậy, lại tự nhận bản thân có có nguyên tắc! Văn Sơ không biết những lời hắn nói gây cho Lỗ Như Hoa bao nhiêu thương tổn. Hắn không thể suy nghĩ, dù nghĩ cũng không nghĩ ra cách nào cứu vãn bế tắc trước mắt. Loại cảm giác bất lực này làm hắn phát điên, dường như trong lòng có một lỗ hổng lớn, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó đổ máu, không cách nào băng bó.

“Cậu không vẽ được chị tôi, tôi cũng không vẽ được, coi như huề nhau!” Lỗ Tự Ngọc mỉm cười, vỗ vai Văn Sơ, sau đó chậm rãi rời đi.

Trở lại phòng vẽ tranh, Văn Sơ bước chân thật khẽ, ngồi xuống cạnh Lỗ Như Hoa, lẳng lặng nhìn cô.

Không khác những gì Lỗ Tự Ngọc đã nói.

Cô ngủ không yên ổn, lông mi hơi run rẩy, lông mày cũng nhíu lại.

Hắn đã nhìn thấy nhiều gương mặt của cô - mạnh mẽ, tinh tế, thương tâm, kiều diễm, bất lực, nhưng vẻ mặt này của cô, thực sự làm hắn đau lòng.

Lỗ Tự Ngọc nói không sai. Hắn vẽ không được, hắn không thể vẽ một cô gái mới ngồi 5 phút đã gục xuống ngủ, mà cô gái này làm cho cuộc sống của hắn đột ngột cứng nhắc, lại ngây thơ.

Còn kịp không? Văn Sơ ôm thắt lưng cô, chôn đầu trong lòng cô, hy vọng có thể cho cô một chút ấm áp.

Tiếng nói của cô, rõ ràng, chầm chậm vang bên tai hắn: “Xin ngài tự trọng, tiểu nữ chỉ bán hàng, không bán thân.”

Văn Sơ ngạc nhiên ngẩng đầu. Đôi mắt cô trong suốt, thản nhiên, hắn không nhìn thấy một chút gì rung động hoặc ngượng ngùng trong đó. Núi băng như sụp xuống đầu (nguyên văn: Băng sơn băng nhất đại giác), nhưng cũng chẳng còn quan trọng. Văn Sơ chợt nghĩ, thế giới này quả thật là công bằng, mất đi thứ gì đó, sẽ phải trả giá gấp đôi để có lại ......

***

“Lỗ Như Hoa, Như Hoa!” Sân bóng rổ, Tiếu Thanh đang chơi bóng, mồ hôi ướt đẫm vẫy gọi Lỗ Như Hoa từ xa.

Lỗ Như Hoa đeo ba lô chạy lại phía cậu ta. Chiếc ba lô mới cũng to như chiếc cũ, nhưng đây đeo hơi cứng, ma sát vào lưng cô làm cô hơi khó chịu.

“Có mua hàng không?” Cô hỏi thẳng thừng.

“Mua hàng thì không. Nhưng cậu lôi ông thiên lôi nhà cậu đi đi, cậu ta dẫn theo một đám người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào đội của tôi, rùng hết cả mình.” Tiếu Thanh hạ giọng, nháy mắt với cô.

“A?” Lỗ Như Hoa ngạc nhiên, bất giác quay qua, dĩ nhiên là Văn Sơ.

Ngoài Văn Sơ còn mấy nam sinh khác cũng bên khoa Mỹ thuật. Có lẽ vừa chơi bóng xong, tất cả đều đẫm mồ hôi. Sắc mặt họ không tệ, ngồi uống nước, nói chuyện phiếm với nhau. Chỉ có Văn Sơ một mình dựa vào một góc, chân dài vươn ra, nhìn chằm chằm vào cô.

Lỗ Như Hoa cắn môi, cố ý lờ ánh mắt chăm chú của hắn, hung tợn trả lời Tiếu Thanh: “Ai là “nhà tôi”? Văn Sơ chỉ là bạn cùng phòng của em tôi, không phải nhà tôi gì hết!”

“Ha ha...” Tiếu Thanh cười mờ ám, “Mấy tên ngồi bên đó không mười người cũng phải tám người. Sao cậu biết tôi chỉ Văn Sơ?”

Lỗ Như Hoa ngu ngốc *O*.

“Thế nào cũng được, nhưng không đến nỗi vì tôi tặng cậu ba lô mà cậu ta không ngừng đuổi giết tôi chứ! Lỗ Như Hoa, tôi hàm oan mà chết, không bằng tôi với cậu thật sự thành một đôi đi?” Tiếu Thanh không khách khí, thò tay mở ba lô của cô, lấy ra một cái khăn mặt lau mồ hôi, “Vả lại ba lô này tôi chỉ nhân tiện mà tặng cậu, vừa vặn cũng chỉ có một cái. Sớm biết vậy không bằng......”

“Đổi ý? Muốn lấy tiền? Không có cửa đâu, đã tặng cho tôi thì là của tôi!” Lỗ Như Hoa nhăn mũi, ngắt lời, “Nói gì cũng được, đừng có nói đến tiền! Tôi và cậu thành một đôi? Không sợ Hạ Thịnh buồn sao ? Không chơi!”

“Tự dưng nhắc đến Hạ Thịnh làm gì? Tôi với cậu ta không có gì.” Tiếu Thanh ra vẻ khó chịu, gương mặt hơi ngượng ngùng .

Lỗ Như Hoa liếc cậu, “Nếu cậu không mau lên, coi chừng thật sự không có gì!”

Tiếu Thanh “thẹn quá hóa giận”, cốc trán cô một cái, Lỗ Như Hoa không chịu thua, lập tức nhảy lên đánh lại.

Bên này, nhìn Văn Sơ nhấp nhổm không thoải mái, Cá voi buồn cười: “Cậu nhìn chăm chăm gì nữa? Văn Sơ, tôi thấy trên đầu cậu đã có một đám mây xanh lục rồi. Chậc! Rất là xanh.”

Ở Trung Quốc, những người bị vợ ngoại tình được gọi là bị đội nón xanh (lục), hay bất cứ cái gì xanh trên đầu, nôm na như bị cắm sừng ở Việt Nam mình, nhé

“Biến đi!” Văn Sơ trừng mắt nhìn Cá voi một cái.

Mắng thì mắng, Văn Sơ vẫn bị câu nói của Cá voi đụng chạm, dù không đến mức trên đầu mọc một đám mây lục, nhưng ......

Tuyệt đối không để cho kẻ khác thừa cơ chen vào, nhất là cái tên Tiếu Thanh kia, tình địch nguy hiểm nhất, đêm Noel đã cùng Lỗ Như Hoa thân mật, bây giờ lại tặng cô ba lô. Cũng may Lỗ Tự Ngọc đã đem tin này nói cho hắn, nếu không thật đúng là một phút không kịp đề phòng, hối tiếc cả đời.

Ta ném ba lô, ngươi lại đưa ba lô, Tiếu Thanh ngươi quá sức độc ác! Văn Sơ nghiến răng, vò đầu bứt tai, nhưng bất lực không làm gì được.

Lỗ Như Hoa cơ bản là không để ý đến hắn.

Cũng chẳng phải hoàn toàn không để ý. Đụng mặt hắn cũng chào hỏi, vào phòng 205 thi thoảng cô còn giúp Văn Sơ dọn dẹp gọn gàng đồ vật vương vãi trên bàn.

Có điều…. Những thứ cô làm hết sức tự nhiên, thể hiện rõ sự khách sáo. Thái độ Lỗ Như Hoa như vậy không khác gì một người bạn chỉ gặp một vài lần, làm cho hắn cảm thấy đáng sợ.

Một dao giết người chắc là như thế này đây! Văn Sơ cảm giác mình như là đang bị cô xử lăng trì ......

Hắn cố gắng tiếp cận Lỗ Như Hoa, cố gắng lấy lòng cô, lại hết sức che giấu tình cảm, để cô cảm thấy tự nhiên. Nhưng một tuần đã trôi qua, một chút tiến triển cũng không có. Lỗ Như Hoa bình thường đến không thể bình thường hơn, ngược lại Tiếu Thanh càng lúc càng gần gũi cô, đôi khi hắn còn thấy hai người từ thư viện đi ra.

Văn Sơ mặt dày nhờ người điều tra, ai cũng bảo Tiếu Thanh thích một cô gái tên Hạ Thịnh, Có điều ...... Nếu tên kia bắt cá hai tay ......

Một cô gái như Lỗ Như Hoa, ai có thể không thích? Văn Sơ chết cũng không tin. Hắn cảm thấy...... Đàn ông trên đời, chỉ cần là còn sống, còn thở, đều thích Lỗ Như Hoa.

Thật ra « để ý Tiếu Thanh » là chủ kiến của Cá voi, với lý do “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”. Cậu ta còn lý giải nếu hiểu rõ Tiếu Thanh, biết hết ưu khuyết điểm và những thứ ưa thích của tên kia, mới có thể đánh bại hắn. Đối với ý kiến này Văn Sơ lập tức đồng ý, huống chi còn có thể nhân cơ hội để gặp Lỗ Như Hoa......

Gặp thì được gặp, nhưng mỗi lần gặp, trong lòng hắn như bị ong chích, nhất là khi nhìn thấy Lỗ Như Hoa và Tiếu Thanh đùa giỡn, Văn Sơ lập tức cảm thấy mối nguy ở ngay trước mắt. Đến giờ, lần đầu tiên hắn cảm nhận được cái gì gọi là nguy cơ tiềm ẩn.

“Nhìn kìa, hai người họ trông thật thân thiết.” Cá voi không bỏ lỡ thời cơ, ngồi bên cạnh bỏ thêm dấm chua.

Văn Sơ kìm không được nhìn về phía Lỗ Như Hoa. Cá voi nói không sai, trong mắt người ngoài, cũng coi là ... Xứng đôi? Nhìn bóng rổ trong tay bỗng nhiên thật chướng mắt, càng nghĩ càng không cam lòng, càng nghĩ càng bất đắc dĩ, hắn cầm bóng, đi về hướng sân tập.

Vì vậy mới phát sinh hai vấn đề, kết quả của hai vấn đề là một sự kiện vui có buồn có.

Vấn đề thứ nhất, bóng thì đàn hồi mạnh, lực nện xuống lớn như vậy, không thể dự tính được lực nảy. Trái bóng Văn Sơ ném xuống đất bắn ngược lên, trình diễn một đường vòng cung tuyệt đẹp, sau đó đập vào người lớp trưởng lớp kiến trúc Lý Hàm Trúc, đau đến nhe răng nhíu mày.

Thực ra chỉ là một cú va chạm, cũng không tính là chuyện lớn. Chuyện lớn là màn kịch nhỏ vô tình này lại bị sinh viên khoa kiến trúc - trong đó có Hạ Thịnh vừa vào sân bóng rổ trông thấy. Tất nhiên kết quả thấy ngay là chỉ trỏ, cười cợt, vân vân mây mây.

Hạ Thịnh là ai? Đó là thần tượng nhỏ trong lòng, người tình nhỏ trong mộng của Lý chủ đài. Bị cười cợt trước mặt thiên thần, hậu quả sẽ thế nào? Dĩ nhiên khó lường! Vì thế Lý chủ đài hùng dũng - hiên ngang xoay người đi đến chỗ Văn Sơ và Cá voi, trịnh trọng – một cách bất thường, đưa bóng lại cho hai người, nhưng yêu cầu phải xin lỗi.

Vấn đề thứ hai trực tiếp phát sinh từ vấn đề thứ nhất. Trong trường hợp bình thường, làm sai thì phải xin lỗi, đó là điều tất nhiên, nói xong câu xin lỗi thì xong chuyện. Nhưng với bạn Văn Sơ hôm nay là ngoại lệ. Hắn đứng, đôi mắt ghen tuông vốn đang nhìn Tiếu Thanh khanh khanh trẫm trẫm với Lỗ Như Hoa quét một đường, bắn về phía Lý chủ đài. Lý chủ đài chậm tiêu, lập tức giải nghĩa ánh mắt kia: « Ta cố tình đó, rồi sao ? »

Khiêu khích tập một!

“Bạn học, các cậu hơi quá rồi.” Lí chủ đài nhiều nhất sẽ chỉ nói câu này ......

“Chúng tôi học khoa Mỹ thuật, chỉ «vẽ» lên tường!” Phó Tâm Thành còn sợ tình thế chưa đủ loạn, “Đừng ỷ mấy người khoa kiến trúc nam sinh nhiều mà hoành hành ngang ngược trên sân bóng rổ.”

“Chúng tôi ngang ngược? Tôi bị các người ném trúng mà lỗi thuộc về tôi?” Lý chủ đài dở khóc dở cười.

“Nói cho mấy người biết, có «giấu diếm» cũng không thoát nổi khoa mỹ thuật chúng tôi, chạy cũng chạy không thoát.” Cá voi rất “vô sỉ” liếc mắt nhìn nhìn Lỗ Như Hoa, nhân thể trừng mắt nhìn Tiếu Thanh đang chạy đến.

Khiêu khích tập hai!

Lỗ Như Hoa từ xa đã thấy trọn vẹn kịch hay, chỉ cười cười, vẻ mặt thờ ơ.

Nụ cười này làm đầu Văn Sơ tỉnh táo, cảm thấy hắn vừa nhàm chán vừa đáng buồn, vừa đáng thương vừa vô vị, chẳng muốn ở lại thêm nữa, liền xoay người bước đi.

“Xin lỗi đi!” Tiếu Thanh kéo khuỷu tay hắn, giọng nửa cười nửa lãnh đạm, “Cho dù không phải khoa mỹ thuật, cũng nên biết phép lịch sự cơ bản.”

Nếu là người khác kéo, cho qua.

Nếu là Tiếu Thanh kéo... Hừ!

Văn Sơ chậm rãi hất tay cậu ta ra, mắt xẹt qua cậu ta, coi như không tồn tại.

Ánh mắt “điện xẹt” này rất có ý nghĩa, người bình thường khó mà sử dụng được, thể hiện vẻ hết sức coi thường, khinh bỉ khả năng của «người ta», lực sát thương rất mạnh. Trong chốc lát, xôn xao nổi lên bốn phía, khoa kiến trúc, chỉ cần đang ở sân bóng rổ, lập tức vây lại, nhìn khoa mỹ thuật như hổ rình mồi.

“Đánh nhau rồi! Có nồi niêu gì không?” Hạ Thịnh phấn chấn chen vào, cô nàng đúng là người thích xem náo nhiệt không sợ mặt chủ nhân.

Tiếu Thanh lôi đầu cô nàng nhấc trở về, “Tránh sang bên kia chờ đi.”

Hạ Thịnh chột dạ, giơ chân đá cậu ta mấy cái nhưng chỉ trúng không khí, bèn tỏ vẻ khinh bỉ nhìn Tiếu Thanh.

“Này, xin lỗi đi.” Lí chủ đài thấy quân dự bị đã đến, càng thêm can đảm.

Cá voi và Phó Tâm Thành cho rằng thái độ của anh chàng là đang xen vào cuộc chiến giành “mỹ nữ” Lỗ Như Hoa, thái độ càng thêm hung dữ, không chịu xin lỗi.

Khiêu khích toàn tập!

“Quên đi, vô tình thôi mà!” Lỗ Như Hoa vào cuộc. Cô thừa hiểu hành động của Văn Sơ vốn là hướng về phía cô, vô tình dẫn đến mâu thuẫn giữa hai khoa.

“Vì sao phải quên?” Văn Sơ cuối cùng đã mở miệng, nhìn chằm chằm Lỗ Như Hoa.

Có trời biết, khi hắn hỏi câu này trong lòng khẩn trương đến mức nào, chỉ hy vọng Lỗ Như Hoa có thể nói một câu “vì tôi lo cho anh”...... Nhưng cũng biết chỉ là hão huyền. Lỗ Như Hoa lúc này đang đứng trước Tiếu Thanh, dường như rất sợ cậu ta sẽ bị đánh.

“Không vì sao cả, cũng không có gì nghiêm trọng !” Lỗ Như Hoa mỉm cười, “Chuyện không lớn, các bạn đừng để ý. Giải tán hết đi”

“Tôi cảm thấy đây là chuyện lớn.” Văn Sơ không định thôi. Hắn cảm thấy hơi mâu thuẫn: Rõ ràng là hy vọng giải hòa với Lỗ Như Hoa, nhưng chuyện lại thành ra như vậy, càng lúc càng ngược lại với dự tính, làm hắn cảm thấy khó chịu.

“Tôi cũng hiểu chuyện này rất lớn!” Hạ Thịnh cũng tiến vào, “Nếu đã như vậy, mọi người đều là người có học, không nên đánh nhau. Chơi bóng đi, thế nào?”

Nam sinh kiến trúc ồn ào: “Thực lực cách nhau quá lớn, chúng ta thắng họ lại không phục.”

Nam sinh mỹ thuật phẫn nộ: “Chờ đi. Chúng tôi ít người, nhưng người nào cũng có khả năng hơn.”

“Văn Sơ, đồng ý đi, sợ quái gì!” Cá voi mừng thầm, Văn Sơ đánh bóng rổ không phải giỏi bình thường.

Văn Sơ mặc kệ hắn, nghiêm trang hỏi Lỗ Như Hoa: “Em nói đi?”

Quần chúng hóng hớt : ...... Thì ra là thế...... Đó mới là mấu chốt!

Lỗ Như Hoa nghĩ ngợi: “Nếu bên nào thắng, giải thưởng có thể lấy từ chỗ tôi không?”

Quần chúng hóng hớt: Té xỉu.

Vì thế, một cú phát bóng dẫn đến thảm án, không phải, là dẫn đến một trận đấu bắt đầu. Phần thưởng rất đơn giản, ai thua phải mua ở chỗ Lỗ Như Hoa mười thùng bia, ngoài ra trước toàn trường S phải ra thông báo nhận thua rộng rãi.

Tiền thưởng là chuyện nhỏ, mặt mũi là chuyện lớn; ra thông báo là chuyện nhỏ, mặt mũi là chuyện lớn. Hai người là chuyện nhỏ, ái tình mới là chuyện lớn! Đương nhiên, câu này là suy nghĩ trong đầu Văn Sơ.

Đối với Lỗ Như Hoa mà nói, ba người cũng là chuyện nhỏ, bán được hàng mới là chuyện lớn nhất!

Áo xanh: Nam sinh khoa kiến trúc.

Áo trắng: Nam sinh khoa Mỹ thuật tạo hình.

Quần chúng vây xem không hiểu sự tình nhiều không xuể, vô tình đi ngang cũng có, thích xem náo nhiệt cũng có, không xem chơi bóng chỉ nhìn soái ca cũng có.

Đương nhiên, cũng có người chỉ đơn thuần vì mê bóng rổ, nhưng số người này rất ít.

Hai bên bắt đầu khởi động làm nóng, chỉ có Văn Sơ thấp thỏm, luôn nhìn về phía Lỗ Như Hoa.

Lỗ Như Hoa đang đứng cạnh Tiếu Thanh.

Tiếu Thanh muốn cười, lại không dám cười to, “Cậu cố ý phải không, theo tôi làm gì chứ? Nhìn ánh mắt giết người của cậu ta kìa !”

Lỗ Như Hoa ra vẻ tất nhiên, “Đương nhiên, tôi với cậu nói mấy câu, làm cho cậu ta mất tập trung, cơ hội thắng của các cậu cũng nhiều hơn một chút.”

“Cậu không hy vọng cậu ta thắng sao? Thật sự không thích cậu ta?” Tiếu Thanh nghĩ ngợi rồi hỏi thẳng.

Lỗ Như Hoa hơi giật mình, nhưng trả lời rất nhanh: “Để Văn Sơ thắng, khoa chúng ta phải mua bia ở chỗ tôi, cậu nói, tôi có thể không hạ gục anh ta trước sao? Lời tự nhiên ít đi – cái này tôi không thể chấp nhận được!”

Tiếu Thanh nghẹn họng nhìn trân trối, sau một lúc lâu, giơ ngón tay cái lên, “Bái phục!”

“Tôi không có nhiều thời gian đi phong hoa tuyết nguyệt (*).” Lỗ Như Hoa nói thản nhiên.

(*) Phong hoa tuyết nguyệt : Ý chỉ chuyện tình cảm nam nữ.

Sau một hồi còi, trận đấu chính thức bắt đầu.

Nói thẳng ra, Lỗ Như Hoa không biết chơi bóng rổ, cũng không muốn xem vì sợ lãng phí thời gian. Riêng hôm nay cô ở lại. Bởi vì có đặt cược, tiền lời không tệ, vậy thì cô ở lại buôn bán. Còn có đúng như tự nhủ của cô hay không thì chỉ ông trời mới biết.

Lỗ Như Hoa phải thừa nhận, trên sân bóng, đôi mắt cô không ngừng lén lút đuổi theo Văn Sơ. Cô không nghĩ kỹ thuật của hắn tốt đến vậy. Nhìn hắn linh hoạt di động trái – phải, cướp bóng, nhảy lên ném vào rổ. Nhanh như chớp, giống như không hề quan tâm kết quả bóng có vào rổ hay không. Trên người hắn có một loại tự tin đã thành khí chất. Thứ khí chất có được nhờ cuộc sống đầy đủ không phải lo nghĩ từ lúc lọt lòng, mới có thể bộc lộ một sự thong dong dường vậy. Sự thong dong này, Lỗ Như Hoa không có, bây giờ và sau này e rằng cũng không thể có. Lòng cô đắng chát.

Không phải cô không biết nguồn cơn sự tức giận của Văn Sơ. Nhưng cô bất lực. Lúc con búp bê thủy tinh được đặt vào tay cô, lòng cô ấm áp bao nhiêu, thì giây phút nó bị ném xuống mang đến cho cô bấy nhiêu lạnh lẽo. Lỗ Như Hoa chỉ có can đảm đón nhận lần thứ nhất, nhưng không đủ dũng khí đón nhận lần thứ hai......

Cá voi nói đúng, khả năng chơi bóng của Văn Sơ ở trường S không phải e sợ ai, trước kia hắn ở nước ngoài cũng đã từng thi đấu mấy trận. Có điều hắn chỉ chơi để thư giãn chứ không thích. Nếu không cần thiết, hắn sẽ không ra sân. Bởi vì hắn phải bảo vệ tay, đôi tay chỉ thích hợp vẽ tranh.

Văn Sơ công nhận Tiếu Thanh thực sự là một đối thủ tốt, còn “người gặp họa giữa đường” Lý Hàm Trúc nhiều lắm chỉ có thể đóng vai ngòi nổ. Trên sân đấu, cục diện đang dây dưa ở thế bất phân, Tiếu Thanh và Văn Sơ nhìn nhau chằm chằm, không ai nhường ai. Hai người cao như nhau, thể lực xấp xỉ, khí thế xấp xỉ, nếu bắt buộc phải có một chút khác nhau, thì đó là Văn Sơ đang nôn nóng muốn kết thúc, còn Tiếu Thanh thì thắng thua đều được.

Cho nên xét về tâm lý, Tiếu Thanh ổn định hơn.

“Tiếu Thanh cố lên! Lỗ Như Hoa nói nếu cậu thắng, cậu ấy sẽ nhảy với cậu vũ điệu Latin lần nữa!” Một sinh viên khoa Kiến trúc không vào sân hét lên. Sau đó là một chuỗi tiếng cười, tiếng đùa giỡn inh ỏi.

Câu đùa này đối với Văn Sơ mà nói chính là lửa cháy đổ thêm dầu.

Mắt thấy Tiếu Thanh đã giành được bóng, Văn Sơ lập tức vòng qua vài người lao đến. Trong lúc vội vã, bước chạy cũng rối loạn. Chỉ năm bước khoảng cách, hắn không kịp giữ thăng bằng để đứng vững, bóng không cướp được, loạng choạng vấp ngã, lại đưa tay phải chống xuống trước.

Ngay lúc hắn ngã xuống, Lỗ Như Hoa hét lên một tiếng. Văn Sơ cách cô rất xa, sân bóng ồn ào, nhưng lỗ tai cô chỉ nghe thấy tiếng xương gãy đánh rắc, âm thanh rất lớn, dường như kích hoạt mọi giác quan của cô, đau đến mức không chịu nổi......

Trận đấu dừng lại. Tất cả mọi người nhanh chóng vây quanh Văn Sơ, kể cả Lỗ Như Hoa. Cá voi và Phó Tâm Thành vô cùng phối hợp ngăn các nữ sinh khác lại, để cô có thể ngay lập tức có mặt ở “hiện trường gặp chuyện không may”.

Lỗ Như Hoa điềm tĩnh đã biến mất, thay vào đó, đôi mắt cô đỏ hoe.

Không còn “chướng ngại vật”, Văn Sơ ngay trước mắt cô, mắt hắn nhắm chặt, chau mày, tay trái chống sàn, tay phải buông lơi, một cử động nhỏ cũng không dám.

Lỗ Như Hoa không biết thương thế của hắn thế nào, nhưng là nhìn dáng vẻ của hắn đã không thể nói không ra lời. Trán hắn đầy mồ hôi, không biết là do mới vừa chơi bóng hay là đau, cũng không biết cánh tay hắn có đến mức gãy xương không. Cô hoảng loạn.

“Văn Sơ, anh đứng lên được không?” Giọng Lỗ Như Hoa hơi nghẹn ngào.

Câu nói đầu tiên của cô làm cho Văn Sơ ấm lòng......

Hắn cảm thấy mình quá sức mất mặt, cứ thế chặn bóng mà không hề chú ý sử dụng kỹ thuật, lại còn có thể để bị thương. Chỉ vì muốn biểu diễn hết khả năng cho cô xem, không ngờ lại biến khéo thành vụng. Đau! Quả thật rất đau, cánh tay phải chắc là đã gãy xương, không có cách nào cử động, vừa bực mình vì không thể nằm luôn trên sàn, lại bực mình vì sân bóng không phải bệnh viện, chẳng có ai lại giúp hắn tiêm một mũi thuốc mê.

Câu nói của Lỗ Như Hoa như liều thuốc mê mà hắn chờ đợi.

Chỉ một câu đơn giản: “Văn Sơ, anh đứng lên được không?”

Văn Sơ cũng không trả lời, nhủ thầm trong lòng : Có đứng lên được cũng tuyệt đối không đứng.

Vì thế, hắn lập tức hợp theo lẽ trời gieo hết thân mình tựa vào vai Lỗ Như Hoa.

Chung quanh lập tức im lặng. Tiếu Thanh kinh ngạc nhìn màn kịch vui trước mắt, không thể không thừa nhận, cậu ta đang ...... rất muốn cười. Cơ thể cao to của Văn Sơ tựa vào thân hình gầy nhỏ của Lỗ Như Hoa nhìn thật......

Nửa giờ sau, Văn Sơ dời chỗ nằm, từ sàn bóng rổ sang giường bệnh trong phòng bệnh đơn của một bệnh viện tư nhân. Hắn thừa nhận: Thích cái giường sau hơn cái giường trước.

Vốn dĩ đưa hắn đi là cả một đôi quân mênh mông cuồn cuộn, có xung phong nhận việc - Lý đài chủ, Tiếu Thanh, còn cả hai thành viên khoa mỹ thuật phòng 205. Nhưng Văn Sơ kiên quyết không chịu. Cho Tiếu Thanh ở lại cùng Lỗ Như mắt to mắt nhỏ, lúc ẩn lúc hiện mà khanh khanh tướng tướng ? Không có cửa đâu, cửa sổ cũng không được!

Còn bạn Văn Sơ cũng thể hiện một hình ảnh hết sức đứng đắn, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến những ánh mắt lo lắng khẩn trương của các nữ sinh hâm mộ. Nhưng có một cái gọi là nhắm mắt làm ngơ mà bịt tay trộm chuông. Khi được đưa lên tắc xi, người bị thương rất hợp thời mà từ cửa sổ trưng ra một vẻ mặt vô cùng thân thiết và khẩn trương.

Bệnh viện này do Văn Phỉ chỉ định, Lỗ Như Hoa ngồi ghế sau, đầu tiên gọi điện cho Văn Phỉ. Đương nhiên, lúc này Văn Sơ vẫn nằm trong lòng cô, « vô tình » rên hai tiếng, chứng minh tình trạng đau đớn. Ngồi gần ghế lái là Cá voi, quay đầu nhìn Văn Sơ một cái, lập tức hiểu được mấy phần, nhóc con Văn Sơ này đúng là vì yêu phấn đấu quên mình, mặt mũi cũng mặc kệ......

Đến bệnh viện, việc đầu tiên là lập tức kiểm tra.

Việc thứ hai: Tiếp tục kiểm tra.

Lỗ Như Hoa chạy lầu trên len lầu dưới, đóng tiền, lấy tên, dìu Văn Sơ đi chụp phim. Cô đảm đương hết thảy mọi việc, bực bội chân cẳng không thể mọc Phong Hỏa Luân (bánh xe lửa của bạn Na Tra). Nét mặt đau đớn chịu không nổi của Văn Sơ làm cô hoảng hốt, đầu óc rối loạn, không thể suy nghĩ được gì, thậm chí còn sợ hắn phát bệnh như Lỗ Tự Ngọc.

Với Lỗ Như Hoa, bệnh viện không phải là nơi xa lạ. Từ nhỏ cô đã là khách quen trong lúc dẫn Lỗ Tự Ngọc đi khám. Nhưng cô không thích chỗ này, không thích mùi thuốc sát trùng lúc nào cũng lởn vởn trong mũi, không thích những chiếc bóng áo trắng hoặc nhộn nhịp, hoặc lặng lẽ qua lại, cô nhìn thấy bác sĩ lập tức quáng mắt, nếu có thể, cô hy vọng cả đời không phải nhập viện. Mà cũng chỉ bệnh viện mới có thể tước bỏ hết mọi kiên cường bề ngoài của cô, làm cho cô trở lại là một cô gái bình thường.

“Hài lòng chưa?” Cá voi thừa lúc Lỗ Như Ngọc ra ngoài lấy nước, trêu ghẹo Văn Sơ.

Văn Sơ vừa chụp phim, tay cũng không đau như lúc đầu nữa, trong lòng rất vui sướng, “Không sao.”

“Hay là thừa lúc mà làm tới, cùng Lỗ Như Hoa làm hòa?”

“Làm hòa cái gì?” Văn Sơ nhíu mày, “Tụi tôi đến giờ vẫn rất hòa thuận, các người cũng thật là! không biết lễ phép, dám gọi thẳng tên chị dâu các cậu!”

Cá voi tức cười, vừa định cợt nhả vài câu,“chị dâu” cầm nước đi vào.

“Bác sĩ, anh ấy không chảy máu, không chảy máu thì chắc không có việc gì phải không? Không đến nỗi gãy xương chứ?” Lỗ Như Hoa đưa nước cho Văn Sơ, lập tức quay sang thẩm vấn “áo choàng trắng”.

Áo choàng trắng là một người đàn ông ngoài bốn mươi, thái độ không thể nói là không tốt, chỉ là quá sức chuyên nghiệp làm cho người ta cảm giác như người máy, “Có gãy xương không chút nữa xem phim chụp sẽ biết. Không xuất huyết không có nghĩa là không gãy xương, nếu là gãy xương kín sẽ không thấy chảy máu.

“Nếu gãy xương ...... Sẽ để lại di chứng sao?” Lỗ Như Hoa khẩn trương chất vấn.

“Khó mà nói trước ! Dưỡng thương không tốt, vận động đụng đến chỗ gãy, có thể có di chứng.” Áo choàng trắng mặt không biểu tình trả lời.

“Không được, anh ấy không thể có di chứng!” Lỗ Như Hoa gấp đến đỏ mắt, cuống quít xua tay, “Anh ấy là họa sĩ rất tài năng, ở nước ngoài giành được rất nhiều giải thưởng, tranh của anh ấy tương lai sẽ đo li tính tiền! Bác sĩ, ông nhất định phải chữa khỏi cho anh ấy!”

“Cô gái này thật là......” Áo choàng trắng nâng kính mắt, bất mãn, “Bệnh nhân quan trọng nhất, sao lại dùng tiền đi cân nhắc? Cô nói như vậy, anh ta không vui đâu.”

“Cô ấy nói không sai, tôi rất thoải mái.” Văn Sơ híp mắt, cuối cùng cũng mở miệng.

Chính xác! Hiện giờ hắn cảm thấy rất thoải mái, vô cùng thoải mái. Nếu là người khác nói, Văn Sơ thế nào cũng tức điên, dám coi hắn là cây tiền! Nhưng đây là Lỗ Như Hoa nói! Mấy câu này, Lỗ Như Hoa chỉ dùng cho Lỗ Tự Ngọc, bây giờ lại dùng để mô tả hắn. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là trong lòng cô, hắn có địa vị ngang với Lỗ Tự Ngọc ! Bác sĩ kia quá sức tục nhân (loại người phàm tục), biết cái gì mà nói!

Văn Sơ cảm động tới mức kích động, đôi mắt bừng đỏ bị Lỗ Như Hoa giải nghĩa thành đau đến phát khóc.

Đang bàn luận, y tá đem phim chụp tới, áo choàng trắng cẩn thận quan sát, sau đó kết luận, “Không gãy xương, chỉ bầm tím vài chỗ cơ thôi.”

Quần chúng có mặt thở phào.

“Xử lý sơ qua, có thể về nhà tĩnh dưỡng, chút nữa tôi sẽ kê thuốc và những việc cần lưu ý cho các cô cậu.” Phản xạ của áo choàng trắng đối với những thương tổn nhỏ đã thành thói quen.

Cá voi và Lỗ Như Hoa đương nhiên mừng rỡ.

Còn Văn Sơ, tiếc nuối.

Phải chi hắn chống tay xuống mạnh thêm chút nữa......

“Bác sĩ có thể cam đoan tay em tôi nhất định không có việc gì?” Chỗ cửa vang lên một giọng nói lười biếng, ba phần uể oải, bảy phần không chút khách khí.

Mọi người có mặt ngạc nhiên quay đầu.

Đối với Cá voi, người này đương nhiên xa lạ.

Đối với Lỗ Như Hoa và Văn Sơ, quá sức quen thuộc.

Ác ma Văn Phỉ.

“Để tôi xem!” Văn Phỉ chậm rãi đi đến, trực tiếp vặn tay Văn Sơ lên quan sát, rất hài lòng nhìn hắn không kịp phòng bị, rú lên thảm thiết, “Chỉ bầm tím vài chỗ cơ ! Nhìn đi, cánh tay em tôi sưng kinh khủng thế này! Trước kia tôi có một người bạn, cũng bị thương như vậy, vì không chuẩn đúng bệnh, càng lúc càng sưng to, cuối cùng không kịp mổ. Đoán đi, cuối cùng cậu ấy thế nào?”

So với điệu bộ dửng dưng lúc nãy, cứ như là hai người khác nhau.

“Cuối cùng làm sao?” Mọi người lo lắng đến thắt họng, ngay cả áo choàng trắng cũng nửa tin nửa ngờ nhìn anh ta.

“Cắt!” Giọng Văn Phỉ nặng nề.

Mọi người: Tan nát cõi lòng.

“Cậu thanh niên này… Cậu có nói quá lên không vậy?” Áo choàng trắng lấy lại tinh thần, lại nâng kính mắt, “Cậu hoài nghi chuyên môn của tôi phải không? Theo tôi thấy, bệnh nhân chỉ gặp thương tổn nhỏ, bị trặc tay nhẹ thôi.”

“Tôi cũng chẳng phải nói chuyện giật gân!” Văn Phỉ nheo mắt lại, giọng nói vang lên, mang theo hương vị mê hoặc lạ lùng, “Mọi khả năng đều có thể. Đương nhiên, nếu bác sĩ có thể nói một câu, chú cam đoan em trai tôi trăm phần trăm không có việc gì, tôi tuyệt đối không nói thêm nữa. Còn nếu không thể...... Sau này em tôi có việc gì tôi sẽ phải tìm người chịu trách nhiệm.”

“…Theo góc độ y học thì......” Mặt áo choàng trắng lộ vẻ khó xử, quả thực là mọi khả năng đều có thể xảy ra, trước mắt thì bệnh nhân không có việc gì, nhưng ai dám cam đoan trong thời kỳ dưỡng bệnh sẽ không phát sinh vấn đề nghiêm trọng......

Làm bác sĩ, tuyệt đối không thể trước mặt bệnh nhân cam đoan gì hết! Áo choàng trắng âm thầm quyết định, dần dần vững tâm hơn.

Lỗ Như Hoa há hốc miệng, trong lòng chợt mâu thuẫn, lúc thì cảm thấy Văn Phỉ nói không sai, lúc lại nghi ngờ có phải anh ta...... hơi chuyện bé xé ra to ......

Mặc kệ thế nào, mười phút sau, áo choàng trắng đã bị Văn Phỉ tấn công tới mồ hôi ướt đẫm, kết quả là viết chẩn đoán: Bệnh nhân bất động nằm trên giường, tình trạng cánh tay rất nghiêm trọng, vô cùng nghiêm trọng.

“Văn Sơ, cậu cứ an tâm nghỉ ngơi, bài vở tôi sẽ ghi giúp.” Cá voi nháy mắt ra hiệu, không nhìn ra dù chỉ đôi chút sự « thương tâm » đối với bệnh nhân Văn Sơ.

Lỗ Như Hoa thờ ơ, bỗng nhớ lại lúc vừa đến, Văn Phỉ rõ ràng là đã an bài xong xuôi cho Văn Sơ rồi. Nếu không còn việc gì nữa, cô rất muốn đi, nhưng nhìn Văn Sơ, vóc người cao lớn như vậy nằm trên giường bệnh đầy rụt rè, đôi mắt đáng thương nhìn cô, nội tâm lại mềm nhũn. Lỗ Như Hoa lập tức tự nhủ: Đi ngay, phải đi ngay lập tức!

“Bài vở thì dễ rồi, vấn đề là ai có thể chăm sóc Văn Sơ?” Văn Phỉ lộ vẻ hết sức khó xử, ngẫm nghĩ thật lâu, “Công việc của anh bận rộn, không có thời gian. Cá voi, em là bạn tốt của nó, nhưng dù sao cũng là con trai, e là không cẩn thận được như y tá.”

Văn Sơ gật đầu thật mạnh, ý cười trong mắt một chút cũng không dấu được.

Lỗ Như Hoa thờ ơ ngước nhìn trần nhà.

“Vậy bây giờ phải làm sao đây?” Cá voi cố thêm, “Tôi khẳng định là không được, vụng tay vụng chân, không may lại làm cậu ta nặng thêm, cam đoan không gánh nổi trách nhiệm, không được! ”

Lỗ Như Hoa hếch mũi lên trần nhà.

“Đúng vậy, thật sự khó xử quá !” Văn Phỉ lắc đầu, lại nghĩ nghĩ, rồi như bỗng nhiên nghĩ tới Lỗ Như Hoa, “A? Như Hoa, em có cách nào tốt không?”

Văn Sơ lập tức quay đầu, nhìn về phía Lỗ Như Hoa, ánh mắt đầy chờ mong.

Lỗ Như Hoa mỉm cười, “Rất đơn giản, mời y tá chăm sóc tại nhà đi. Anh Văn Phỉ, anh có tiền, nhất định sẽ mời được y tá tốt nhất.”

.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.