Chào Em, Như Hoa!

Chương 17: Anh tin không? Lần này cũng vẫn là hiểu lầm



Là tôi nhạy cảm sao? Đối với anh, chuyện đầu tiên tôi cần lo lắng là ánh mắt của cha Văn Sơ phải không?, không bao giờ! Vào lúc này, bất cứ ánh mắt kẻ nào cũng đi gặp quỷ hết đi! Nếu bây giờ có một trái tim phù hợp cho Tự Ngọc làm phẫu thuật, tôi tự bán mình cũng chẳng sao, huống chi là vay tiền?

Trong phòng bệnh, Lỗ Tự Ngọc tỉnh lại, sắc mặt tái nhợt, không chút huyết sắc. Văn Sơ đỡ người cậu nửa ngồi nửa nằm lên thành giường, không biết an ủi thế nào.

“Chị tôi đâu?” Lỗ Tự Ngọc cố gắng tươi cười, nhưng nụ cười không có vẻ gì cho thấy cậu đã khoẻ lên.

“Đến phòng bác sỹ trao đổi một chút, lập tức về ngay.” Văn Sơ cầm ghế đặt xuống sát giường bệnh, cố gắng nói thật thoải mái.

Lỗ Như Hoa đã đi tìm bác sĩ, cô nóng lòng muốn biết tình trạng hiện giờ của Lỗ Tự Ngọc. Có lẽ Dạ Nhiên cũng đang ở đó, Thụ Thạch nói, anh ta quen biết với vị bác sỹ có vai vế nhất ở bệnh viện.

Dạ Nhiên sao lại nhiều bạn bè đến thế? Vì sao anh ta có khả năng đến thế? Còn mình? Ngay cả an ủi cũng không biết cách diễn đạt, chỉ có thể giúp Lỗ Như Hoa coi chừng Lỗ Tự Ngọc. Vừa nghĩ đến đó, Văn Sơ cảm thấy vừa buồn vừa hốt hoảng.

“À......” Lỗ Tự Ngọc gật đầu rất khẽ, “Thật ra bác sỹ cũng chỉ nói chút chuyện cũ, chị hai chỉ làm chuyện thừa.”

Văn Sơ nóng nảy phản bác: “ Lỗ Tự Ngọc, bệnh của cậu cuối cùng...... Không thể phẫu thuật sao? Chị cậu buồn vì chuyện tiền mổ? Nếu có thể phẫu thuật, tôi......”

“Không đơn giản như vậy!” Lỗ Tự Ngọc lắc lắc đầu, “Khi tôi còn nhỏ, bác sĩ đã nói tôi không thể sống quá 20 tuổi, ha ha, xem ra lời ông ấy nói không sai, số lần tôi xỉu hình như càng ngày liên tục, tôi cũng quen rồi, chỉ tội cho chị hai. Đôi khi tôi thật sự hy vọng, khi phát bệnh không bao giờ tỉnh lại nữa có lẽ còn tốt hơn.”

“Toàn bộ tâm trí Như Hoa đều để trên người cậu, nếu cậu thật sự không tỉnh lại, cô ấy cũng......” Văn Sơ cười khổ, vỗ vai Lỗ Tự Ngọc, “Đừng nói chuyện ngốc ngếch nữa.”

“Tôi biết, nên tôi đã cố hết sức để sống!” Lỗ Tự Ngọc mỉm cười, “Văn Sơ, có những chuyện tôi không thể nói với chị, nhưng thật tốt, có cậu ở bên chị ấy, cậu có biết loại cảm giác đó không? Chị hai cố sức để sống, tôi cũng vậy, cậu nói chị hai chống đỡ cho tôi, cậu không phải là người chống đỡ cho chị tôi sao? Cảm giác đó thật kỳ lạ, với chị hai, chỉ cần tôi sống, chỉ cần còn sống là tốt rồi. Cho nên tôi phải sống, cố sức mà sống, nhưng tôi thật sự rất mệt, mỗi lần ngất xỉu, hoặc là không thở nổi, tôi đều suy nghĩ không biết nên tiếp tục nữa không? Ha ha, thật ra mệt mỏi nhất, là vì lo lắng không biết có nên cố nữa hay không. Cậu hiểu chứ?”

Văn Sơ kinh ngạc nhìn Lỗ Tự Ngọc, hiểu mà như chưa hiểu, hơi gật đầu. Nói thật, hắn không thể cảm nhận được loại cảm giác đó là như thế nào, không lẽ chuyện sống chết còn phải đi do dự sao? Không phải mỗi người đều cố gắng để sống sao? Nếu hắn có thể hiểu phần nào, thì đó là khi nhìn vào cách mà hai chị em Như Hoa Tự Ngọc này cố để sống sót và sống tốt, hắn đã thấy những điều chưa từng thấy, chỉ mới được nghe. So sánh với hắn, bản thân hắn cho tới bây giờ vẫn đứng nhìn người khác từ trên cao, quả thật cứng nhắc, nhạt nhẽo.

Lời Lỗ Tự Ngọc, không chỉ mình Văn Sơ nghe được. Ngoài cửa, Lỗ Như Hoa cùng Dạ Nhiên đã đứng đó không biết tự lúc nào.

Dạ Nhiên yên lặng nhìn cô gái gầy yếu trước mặt, tên cô là Như Hoa, nhưng cô không như một đóa hoa ẻo lả, ít nhất không phải là loại người được bao bọc trong lồng kính.

Anh ta vẫn nghĩ Tô Niên Hoa là loại người tiêu biểu của sự kiên cường, nhưng bây giờ, những giọt nước mắt không ngừng của cô gái nhỏ này làm cho anh ta bỗng nhiên cảm động.

Khóc thì phải nức nở, đúng không? Hoặc là phải có vẻ rất khổ sở, đúng không? Nhưng Lỗ Như Hoa chỉ rơi nước mắt, không ngừng rơi, và chỉ như thế, không hơn.

Những giọt nước rất to, trong suốt, không ngừng trào ra, theo hai gò má rơi xuống, lặng lẽ. Cô cũng chẳng cần lau, bởi vì nước mắt trải ra hai bên má chỉ như những giọt mưa, Dạ Nhiên nghĩ, chỉ cần lau những vệt nước ướt át này, có lẽ bất luận kẻ nào cũng không thể biết cô đã từng đã khóc. Thứ duy nhất tiết lộ nỗi khổ sở của cô, là đôi tay cô, xiết chặt, chặt đến nỗi có thể thấy được những mạch máu xanh xao trên đó.

Cửa phòng bệnh vốn chỉ khép hờ, cô không đi vào, lặng lẽ nghe Lỗ Tự Ngọc giãi bày. Dạ Nhiên khi đọc tư liệu đã biết rõ bệnh tình của cậu, cũng cảm thấy lo lắng cho hai chị em.

Nhưng, để Lỗ Như Hoa đứng ngoài nghe bên trong nói chuyện, cũng là một loại tra tấn, lẽ nào không phải như thế?

Dạ Nhiên nghĩ, kéo tay Lỗ Như Hoa, không cho kháng cự, dắt cô rời đi. Lỗ Như Hoa mới đầu hơi lo lắng, định nói, rồi mặc kệ anh ta ......

Trước cửa bệnh viện là một bãi cỏ. Vào mùa đông, cỏ hơi tiêu điều, tuy nhiên vẫn còn một vài loại cỏ xanh tốt quanh năm xanh tốt, làm cho khung cảnh xung quanh như có thêm một chút sức sống.

“Em định làm gì?” Dạ Nhiên hỏi Lỗ Như Hoa, mặt cô mờ mịt, dường như đang nhìn về phía trước, nhưng ánh mắt lại trống rỗng.

“Chờ.”

“Chỉ có thể chờ có một trái tim để ghép vào sao? Hay nhờ người giỏi hơn chuẩn đoán lại?”

“Đã kiểm tra rồi, kết luận giống nhau.” Lỗ Như Hoa chậm rãi nói. Cô không muốn bàn luận với Dạ Nhiên, dù lúc ở trong văn phòng, cô và Dạ Nhiên cùng nghe bác sĩ thông báo về bệnh tình của Tự Ngọc - “tử vong báo trước” nhưng cô vẫn không muốn nói, Dạ Nhiên chỉ là người ngoài, người nửa xa lạ, cô không có thói quen mở lòng với những người như thế.

Thực tế Lỗ Tự Ngọc thế nào, cô không phải là không rõ. Ngoại trừ việc thay tim, không còn cách nào khác, không đơn giản là vấn đề chi phí, còn cần phải có một trái tim thay thế phù hợp, hơn nữa nếu giải phẫu trong nước, xác suất thành công lại không lớn, huống chi dù giải phẫu thành công, có thể sống tốt, khả năng sẽ không xảy ra hiện tượng loại trừ khi thay tim cũng không cao. Lỗ Như Hoa đã kiểm tra quá nhiều tài liệu về chuyện này, cô biết, rất nhiều người đã chết ngay trong khi phẫu thuật, nhưng dù sao mạo hiểm còn có thể có một con đường sống, vấn đề là, trái tim phù hợp ở đâu? Con đường để sống sót của em cô có thể chờ đợi đến khi nào? Nếu Lỗ Tự Ngọc không thể chờ được đến thời điểm then chốt?

Chết chỉ trong tích tắc, nhưng mùi vị của việc ngồi chờ chết, cũng thật nặng nề.

“Chờ nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa, Tự Ngọc có thể xuất viện, tôi cùng em tôi sẽ tiếp tục đến trường, mọi thứ cứ như bình thường. Anh Dạ Nhiên, cám ơn hôm nay anh giúp sắp xếp mọi thứ giúp Tự Ngọc, viện phí tôi sẽ trả lại anh, xin anh cứ đưa số tài khoản cho tôi.” Lỗ Như Hoa bình tĩnh nói.

Dạ Nhiên nhìn cô, trời rất lạnh, cô lại mặc rất phong phanh, cũng may nước mắt đã ngừng, gương mặt cũng trở lại bình thường, trở lại...... Vẻ quật cường như cũ.

“Chi phí giải phẫu thì sao?” Quanh co không phải thói quen của Dạ Nhiên, anh ta hỏi trực tiếp.

Lỗ Như Hoa không trả lời, trầm mặc.

“Nếu cần tiền......”

“Nếu cần, tôi sẽ mượn Văn Sơ, cám ơn anh đã quan tâm.”

“Chỉ sợ sẽ tốn nhiều tiền, nếu Văn Sơ rút nhiều tiền quá, bác Văn sẽ biết.”

“Vậy thì sao?” Lỗ Như Hoa cau mày, trừng mắt nhìn Dạ Nhiên, “anh Dạ Nhiên, cuối cùng anh định nói gì? Không phải là định cho tôi mượn tiền? Thật đúng là có hảo tâm, hay anh định nói anh đang lo lắng cho tôi? Nếu cha Văn Sơ đã biết, có phải càng cảm thấy tôi yêu Văn Sơ chỉ vì tiền của anh ấy, đúng không?”

Dạ Nhiên sửng sốt, vội vàng lắc đầu, “Lỗ Như Hoa, em đừng nhạy cảm như vậy.”

“Với anh thì đó là nhạy cảm, luôn luôn như thế.” Giọng nói của Lỗ Như Hoa bỗng nhiên cao vút, cô không ngừng tự nhủ: Kìm nén cảm xúc! Nhưng một chuyện chưa xong thì chuyện khác đã ập đến, nhất thời làm cô không thể nào thích ứng. Hôm nay hẳn là một ngày tốt! Bắt đầu từ sáng đã xui xẻo. Cô mệt lử, cô muốn ngâm người trong làn nước ấm, bình yên chui vào ổ chăn, chứ không phải đứng trong một góc bệnh viện rét lạnh chờ bác sĩ tuyên án với sinh mệnh của em trai! Đầu óc rã rời, ong ong, khó chịu đến cực độ.

Nước mắt lại trào ra, khống chế không được, cũng không định khống chế, “Là tôi nhạy cảm sao? Đối với anh, chuyện đầu tiên tôi cần lo lắng là ánh mắt của cha Văn Sơ phải không, không bao giờ! Vào lúc này, bất cứ ánh mắt kẻ nào cũng đi gặp quỷ hết đi! Nếu bây giờ có một trái tim phù hợp cho Tự Ngọc làm phẫu thuật, tôi tự bán mình cũng chẳng sao, huống chi là vay tiền?

Anh cảm thấy tôi do dự có thể là vì tình yêu sao? Tôi còn thời gian lo lắng cho tình yêu của tôi sao? Anh không hiểu, cho tới giờ cũng không thể nào hiểu, anh muốn giúp tôi, việc đầu tiên nghĩ đến là làm như thế để tôi có thể lấy được cảm tình của nhà họ Văn phải không ? Anh sai rồi, tôi không để tâm chuyện bác Văn nói tôi tham tiền, tôi thật sự không để tâm, tôi thật sự cần tiền, và tôi sẽ đòi, nếu tiền có thể cứu Tự Ngọc! Nhưng vấn đề không chỉ là tiền, là tim! Trái tim phù hợp! Anh có cách không? Văn Sơ có cách không? Tôi có cách không?

Nếu có thể, tôi sẽ cho luôn tim của mình, vì sao người bị căn bệnh di truyền chết tiệt lại là Tự Ngọc mà không phải tôi? Vì sao tôi lại khỏe mạnh như vậy? Vì sao tôi không thể làm gì cứu nó? Tự Ngọc đang chờ chết, anh có biết cảm giác chờ chết là cái gì không? Anh có biết cảm giác nhìn người thân duy nhất trên đời này của mình nằm chờ chết là cái gì không?

Đương nhiên không, để tôi nói cho anh biết, thứ cảm giác đó giống như hàng vạn con kiến theo từng sợi máu trong người di chuyển khắp nơi trong cơ thể anh, chúng không ăn thịt anh, chỉ uống máu anh, cũng không phải một lần cạn sạch, mà là từng chút từng chút khiến anh chốc chốc đau đớn, từng lúc từng lúc lại suy kiệt, anh biết rõ chúng đang làm gì, nhưng anh không có cách nào tống chúng đi, anh chỉ có thể chờ, chờ đợi kỳ tích xuất hiện, nhưng kỳ tích cho tới giờ sẽ không xuất hiện, chưa từng xuất hiện! Nếu có, ba mẹ tôi sẽ không chết như vậy!”

Lỗ Như Hoa nói liên hồi, càng lúc giọng cô càng cao vút, đến câu cuối gần như cô gào toáng lên, từng lời thốt ra không thể nào khống chế, cô cố tình dùng những lời lẽ thật quyết liệt, thật đáng sợ. Dường như sau khi nói, nỗi đau đớn trong cơ thể có thể giảm đi một ít, nhưng cô bất lực ......

Dạ Nhiên trầm mặc, nhìn chăm chú vào Lỗ Như Hoa. Hai má cô hồng như sung huyết, quần áo đơn bạc, cả người run rẩy, như là nhiễm lạnh, nhưng hai mắt như có hai đốm lửa rực sáng làm cả người cô như bốc cháy.

“Nếu tôi lỡ lời, tôi xin lỗi.” Dạ Nhiên bỗng nhiên hiểu, lúc này anh ta có nói gì cũng vô ích. Lỗ Như Hoa không cần an ủi, không cần giúp đỡ, thậm chí không cần chỉ bảo cách làm. Cô không phải một con mọt sách mơ màng như Tô Niên Hoa, cô muốn nói, cần nói, và chỉ như thế. Cô kìm nén, có lẽ đã kìm nén trong suốt mười mấy năm. Nếu anh ta không có mặt ở đây, có lẽ cô lại một mình tiêu hóa nỗi thống khổ. Có lẽ cô sẽ vui vẻ để bản thân tự kìm nén, không muốn có người quan tâm. Chỉ là bản thân anh ta lại ở thời điểm không nên nhất, tự cho mình là đúng hỏi cô khi cô đang mất kiên nhẫn, nên......

Dạ Nhiên nghĩ không sai, bây giờ Lỗ Như Hoa không rảnh để bận tâm về suy nghĩ của bất kỳ ai, tất cả không còn quan trọng, cuộc sống của Lỗ Tự Ngọc từng chút trôi đi, cô bất lực, không có cách nào cứu vãn. Khi ở trong phòng bệnh, cô nhìn cậu thật lâu, không nắm được cậu là đang ngủ say, hay đang hôn mê. Đưa tay lên mũi Lỗ Tự Ngọc, hơi thở cậu đều đặn, cũng thật ấm áp, có lẽ...... Lại chống đỡ được một lần? Nhưng còn lần sau? Lỗ Như Hoa cảm thấy, cuộc sống của cô như đang xem một bộ phim kinh dị không có hồi kết, dù trong một phút cuối cùng, nhân vật chính giành được thắng lợi, nhưng vẫn còn một bóng ma, trốn torng bóng tối, để người xem hiểu được, mọi chuyện còn chưa kết thúc.

Cô biết Dạ Nhiên không có ác ý, chỉ vì cô nhịn không được mà bộc phát, cô không còn cố để lý trí, lý trí bây giờ chỉ là thứ vô dụng. Nếu nơi đây không phải là bệnh viện, nếu là một nơi trống trải hoặc một vách núi đen thì thật tốt, cô có thể khóc lớn, cười to, không ai thấy cô, không ai gọi cô : Lỗ Như Hoa, cô nên làm thế nào…

Nhưng bây giờ, ngoại trừ lặng lẽ khóc, cô còn có thể làm gì? Lỗ Như Hoa gục đầu, nhắm mắt, quật cường đứng, ngay cả cử chỉ đơn giản đó cũng khiến cô phải cố hết sức.

“Tự Ngọc tỉnh rồi, đang tìm em.” Cách đó không xa, bỗng nhiên vang lên giọng Văn Sơ.

Lỗ Như Hoa ngẩng đầu, nhìn về phía hắn. Hắn đứng trên bãi cỏ, có lẽ vội vàng ra đây, không mặc áo khoác, ánh mắt lạnh như bầu không khí bao quanh cô.

Lỗ Như Hoa không còn tâm trạng để tìm hiểu sự hiểu lầm trong mắt hắn, vội vàng chạy về phòng bệnh.

Văn Sơ không đuổi theo, Dạ Nhiên cũng không, hai người trầm mặc đứng đối diện nhau, bầu không khí quỷ dị dần dần lan ra.

“Di động trả lại anh.” Văn Sơ lấy điện thoại Dạ Nhiên ra, đưa cho hắn.

Dạ Nhiên sửng sốt.

“Bên ngoài nhà hàng ở khu phố Bắc nhặt được.” Văn Sơ bổ sung một câu đơn giản, nhưng giọng không hề thân mật, “Vì sao tôi nhặt được, chỉ sợ trong lòng anh đã biết.”

Dạ Nhiên cười khổ, “Xem ra anh là người không được hoan nghênh nhất ở đây.”

“Tôi chỉ cảm thấy kỳ lạ!” Văn Sơ híp mắt, lại mỉm cười, chậm rãi nói, “Anh Dạ Nhiên, vì sao anh luôn đùa giỡn với...... Người phụ nữ của người khác.”

Nói xong, quay người bỏ đi, khóe mắt ẩn giấu sự phẫn nộ và khinh khi.

Tim Dạ Nhiên rối loạn. Anh ta không thể không thừa nhận, lời nói của Văn Sơ đã rạch đúng vết thương cũ trong lòng, về tình yêu không được chấp nhận của mình, về người phụ nữ vĩnh viễn không thuộc về mình......

Quả thật, Văn Sơ đã nghe mọi lời Lỗ Như Hoa nói với Dạ Nhiên, nhất là câu “không để tâm”.

Đáng tiếc là, điều Lỗ Như Hoa không để tâm nhất, cũng chính là thứ mà Văn Sơ để tâm nhất. Trong lòng hắn đắng chát. Kể từ lúc Văn Lược Ngữ về nước, tim hắn vẫn không ngừng thấp thỏm. Hắn rất sợ tình cảm giữa hắn và Lỗ Như Hoa không được cha hắn thừa nhận. Từ nhỏ đến lớn, Văn Sơ cũng không thiếu người theo đuổi, nói đến chuyện tình cảm, hắn vẫn cảm thấy mình có thể tuỳ ý yêu hoặc không yêu. Nhưng từ khi gặp Lỗ Như Hoa...... Nghe cô nói những lời ấy, hắn mới hiểu ra mình ngây thơ đến thế nào, cái gọi là yêu hoặc không yêu tuỳ thích, chỉ vì chưa từng bỏ ra mà thôi.

Hoá ra một khi đã thật sự cho đi tình cảm, nghĩa là không thể lấy lại, đó là tấm vé một chiều.

Lần đầu tiên, Văn Sơ nghiêm túc nhìn nhận lại mối quan hệ giữa hắn và Lỗ Như Hoa. Nhưng bây giờ, lại xuất hiện Dạ Nhiên chắn giữa. Hắn có thể hiểu được sự mệt mỏi của cô. Nhưng đối tượng mà cô lựa chọn để bộc phát, vì sao không phải hắn mà là Dạ Nhiên ?

Người khiến Văn Sơ khổ sở không phải Dạ Nhiên, mà là Lỗ Như Hoa.

Cũng như những lần trước, Lỗ Tự Ngọc đột nhiên phát bệnh, nhìn qua thì tưởng như bọn họ lo sợ thái quá. Chỉ có Văn Sơ, Lỗ Như Hoa, Dạ Nhiên, thầy Thụ Thạch biết, nếu thật sự không phẫu thuật, sinh mệnh Lỗ Tự Ngọc có lẽ chỉ còn duy trì được nửa năm.

Trước ngày nghỉ đông cuối cùng một ngày, Lỗ Tự Ngọc xuất viện, như một người khoẻ mạnh bình thường.

Tất cả những chuyện phát sinh trong ngày hôm ấy, không ai nhắc lại nữa. Lỗ Như Hoa và Văn Sơ ở trong trường vẫn là một đôi, phải chịu sự chú ý của mọi người. Hai người cùng ăn, cùng tản bộ bên hồ, trong lúc vô tình cũng thoải mái cười đùa, nhưng khi nói xong lời bỡn cợt, người nghe hoảng hốt, người nói cũng hoảng hốt. Thi thoảng cũng hôn nhau, nhưng cả hai bờ môi đều lạnh lẽo, cảm giác ngọt ngào trước đây dường như đã lạc ở một góc nào đó trong lòng, không biết đến khi nào mới có thể trở về.

Thời gian, thành hao chữ cấm kị nhất trong những câu chuyện. Nửa năm, giống như một lời nguyền rủa không may. Văn Lược Ngữ trước khi lên máy bay đề ra cho Văn Sơ kỳ hạn cuối nửa năm. Bác sĩ cũng tiên đoán thời gian sống của Lỗ Tự Ngọc là nửa năm.

Đêm ấy, những lời của Lỗ Như Hoa với Dạ Nhiên khi đứng ở cổng bệnh viện, Văn Sơ nhớ kỹ từng câu, gần như lúc nào cũng nghĩ tới. Lỗ Như Hoa gọi cảm giác của cô với Lỗ Tự Ngọc là hàng vạn con kiến bò theo mạch máu. Cô nói Dạ Nhiên không hiểu cảm giác chờ chết là thế nào.

Nhưng Văn Sơ nghĩ có lẽ hắn hiểu. Bởi vì hàng vạn con kiến kia hình như cũng đang bò dọc theo những mạch máu của hắn. Tình cảm với Lỗ Như Hoa cuối cùng sẽ ra sao ? không khiến hắn cảm thấy sợ hãi nhiều, cái mà hắn sợ là đến một ngày Lỗ Như Hoa sẽ tuyên án : Văn Sơ, chúng ta xong rồi !

Thật ra yêu một người không phải là điều đáng sợ, cái đáng sợ là bởi vì yêu người ấy, đến tự tin cũng không còn. Cái đáng sợ không phải là không có trái tim, mà là trái tim người ấy không đặt lên bản thân mình.

Mùa xuân.

Hoa nở.

Lớp kiến trúc của Lỗ Như Hoa đã gần hết một năm, trường đại học S cuối cùng cũng làm một chuyện khiên cho những sinh viên thuộc chuyên ngành buồn tẻ này cảm giác được một thứ có thể gây hứng khởi : Du lịch ngoại khoá.

Địa điểm du lịch ngoại khoá của khoa kiến trúc có rất nhiều, mặc kệ là mạn Bắc hay là Giang Nam, chỉ cần có công trình kiến trúc hoặc di chỉ kiến trúc cổ, đều được đưa vào danh sách. Dù sao ở trường S từ chi phí hay con người cũng luôn may mắn, hơn nữa sinh viên tốt nghiệp trường S phần đông là những người thật sự tài giỏi, nên chủ quản những nơi được đưa vào danh sách đều bật đèn xanh.

Lỗ Như Hoa vốn không muốn đi, nhưng lại không thể không đi. Lỗ Tự Ngọc luôn nhắc cô tham gia những hoạt động kiểu này, hơn nữa, chỉ đi có hai tuần, cậu cam đoan sức khoẻ sẽ không xảy ra vấn đề.

Về ý kiến của Văn Sơ, cũng là cổ vũ cô đi. Những ngày gần đây, Lỗ Như Hoa gầy đi thấy rõ, nụ cười trên mặt cũng không còn như cũ, ngay cả ánh mắt cũng luôn hoảng hốt. Nếu cô vẫn tiếp diễn tình trạng như vậy thật sự không ổn.

“Anh giúp em chăm sóc Tự Ngọc được, không sao, chỉ hai tuần thôi mà.” Văn Sơ hơi nhíu mày, gắp sườn cho Lỗ Như Hoa. Đang giờ cơm trưa, hắn lôi kéo bắt cô đi ăn, tuy trường S cũng có căn tin, nhưng hai người ngồi ở căn tin chỉ chuốc lấy những ánh mắt chăm chăm của thiên hạ.

Với điều này, Văn Sơ rất buồn bực, người khác yêu đương, hắn cũng yêu đương, vì sao chỉ có mình hắn là như phải yêu đương dưới cặp mắt của tất cả mọi người trên thế giới?

“Em cảm thấy, du lịch ngoại khoá cũng không quan trọng...... Có thể không đi cũng được.” Lỗ Như Hoa ngượng ngùng mỉm cười, “Em không phải lo lắng cho Tự Ngọc, nó không phải là vấn đề, thật sự không phải, nhưng mà......”

“Không có nhưng mà, quyết định rồi. À, địa điểm du lịch ngoại khoá đã định chưa, ở đâu nhỉ?” Văn Sơ thuận miệng hỏi.

“Không biết, nhưng có lẽ là vùng dân cư duyên hải phía Đông Nam. Thầy hướng dẫn nói những chòi gác cổ phòng ngự của hải tặc thời xưa rất đặc sắc, đáng cho bọn em tham quan.” Lỗ Như Hoa nói tới chuyên ngành, cuối cùng cũng có tinh thần, “Em cũng muốn đi nhìn thử, vì cảm thấy quá huyền bí.”

“Ừ!” Văn Sơ bất an gật đầu, đặt một chiếc di động trước mặt Lỗ Như Hoa, miệng ra lệnh, “Như vậy, toàn bộ thời gian, em phải chấp nhận sự giám sát của anh, cầm cái này đi, 3G, khi anh cần sẽ biết em đang ở đâu.”

“Cầm?” Lỗ Như Hoa ngạc nhiên.

“Em xem rồi sử dụng, trả tiền trước rồi. Em không gọi, coi như lãng phí tiền đã nạp vào.” Văn Sơ buông tay, vẻ mặt vô tội, “Với lại, nếu muốn em cũng có thể nhìn thấy Tự Ngọc, xem sắc mặt cậu ta có tốt không, béo lên hay gầy đi…”

Lỗ Như Hoa bất đắc dĩ nở nụ cười, biết Văn Sơ đang lấy Lỗ Tự Ngọc làm cớ, hắn như vậy thật dễ thương.

Cầm di động, bắt đầu nghiên cứu chức năng.

Văn Sơ im lặng nhìn cô chăm chú, trong lòng như có giọng nói nho nhỏ đang tự trách bản thân. Di động đó đã bị hắn thiết lập chế độ từ chối cuộc gọi, trừ khi hắn cho phép, nếu không, bất cứ kẻ nào muốn nhắn tin hay điện thoại cho cô khi liên lạc cũng sẽ bị chắn sóng.

Hắn không muốn bất cứ ai quấy rầy Lỗ Như Hoa, nhất là Dạ Nhiên.

Sau khi khoa kiến trúc xác định số người tham gia, Lý chủ đài còn tra lịch riêng, chọn ngày xuất phát tốt theo quan niệm phong thuỷ. Theo lý luận của anh ta, phong thuỷ, lịch loại này lịch nọ, là nhất định phải tin, nhất là những người học kiến trúc, nhất định phải đem chúng lưu lại thành di sản kế thừa. Cái đó và khoa học không hề mâu thuẫn.

Đối với chuyện này, mọi người chỉ trợn trắng mắt đáp lại.

Kinh phí du lịch ngoại khoá cực kỳ dư dật. Vé xe lửa cũng mua loại giường nằm, mỗi người một ngày còn được phát ba mươi đồng tiền cơm, mọi người gom tiền ăn chung, chỉ cần đỡ hao phí, ăn no là đủ.

Chủ đề trước khi đi du lịch là khảo sát dân cư vùng duyên hải đông nam, Lỗ Như Hoa đã tra rất nhiều tư liệu, cũng tìm những hình ảnh, nhưng dù thế nào cũng không bằng trực tiếp đến tận nơi đi thăm như vậy tới có lực đánh vào, quả nhiên là đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường. Nếu Lỗ Tự Ngọc cũng ở đây thì thật tốt.

Di động Văn Sơ đưa Lỗ Như Hoa quả nhiên là có tác dụng. Trên cơ bản sáng sớm mỗi ngày, trưa, chiều, Văn Sơ đều gọi tới vào đúng giờ cố định, đôi khi Lỗ Tự Ngọc cũng ở đó, cũng cười nói với chị vài câu.

Nhìn vài lần, sắc mặt Lỗ Tự Ngọc tốt hơn nhiều, còn có vẻ có da thịt hơn, Lỗ Như Hoa dần dần yên tâm.

Có điều, khi trò chuyện cũng gặp phiền phức, như vào buổi trưa, nếu thấy trên điện thoại xuất hiện bóng dáng Tiếu Thanh, Văn Sơ sẽ tỏ vẻ ghen tuông. Tiếu Thanh cũng mấy lần đùa ác, khi Lỗ Như Hoa đang nói chuyện cậu ta sẽ theo sau cô, cố tình ẽo ợt đi ngang qua. Cuối cùng, hành vi xấu xa bị bạn học nghĩa hiệp Hạ Thịnh ngăn lại vài lần, cũng ra lệnh « cưỡng chế » cậu ta an phận thủ thường.

Lỗ Như Hoa vừa bực mình vừa buồn cười, hết chỗ nói cả Tiếu Thanh và Văn Sơ.

“Văn Sơ, sau lưng em là biển rộng, bên kia biển là Philippines đó, chắc anh chưa từng đến đó đâu nhỉ, hì hì.” Lỗ Như Hoa cầm di động, cười với màn hình.

Văn Sơ đang ở phòng vẽ tranh, nghe cô nàng khoe khoang chỉ cười nhạt, “Có bản lĩnh em vượt biển thử xem.”

“cái đó gọi là nhập cư trái phép, hừ, chờ tranh vẽ của Tự Ngọc sau này đo ly tính tiền, nó sẽ mời em du lịch vòng quanh thế giới, em không thèm nhập cư trái phép.” Lỗ Như Hoa huơ tay.

Văn Sơ cười cười một cách cam chịu, hỏi tiếp: “Định đi đâu nữa?”

“Đi Hải Bình.”

“Hải Bình?” Văn Sơ lộ vẻ do dự, “Nghe tên quen quá, nghe ở đâu rồi ta......”

“ Lỗ Như Hoa, đi thôi!” Cách đó không xa, Hạ Thịnh giơ tay ngoắc Lỗ Như Hoa, nhóm của cô đã xuất phát.

“Ừ, đi ngay!” Lỗ Như Hoa đáp lại, cười với Văn Sơ, “Buổi tối lại nói tiếp nha, em phải đi Hải Bình.”

“Gặp em sau.” Văn Sơ rầu rĩ cúp điện thoại, Lỗ Như Hoa đi đã một tuần, thế nào mà mỗi lần gọi điện nói chuyện đều làm cho hắn cảm thấy bối rối lo lắng, rất muốn lôi cô từ điện thoại ra với hắn.

Làm sao mà được? Càng yêu càng khổ, càng yêu càng chết, nghĩ đến điệu bộ cuả diễn viên họ Lỗ, Văn Sơ không kìm được nụ cười.

Đến Hải Bình tham quan, chủ yếu vì khoa kiến trúc muốn tham quan một kiến trúc đặc sắc của địa phương, chòi canh. Hải Bình là vùng duyên hải đông nam nổi tiếng, quê hương của những kiều bào, vị trí hiểm yếu, trong lịch sử từng là địa điểm phòng thủ trên biển quan trọng. Tuy mùa xuân ở duyên hải đông nam không lạnh lắm, nhưng gió biển rất lớn, vào buổi tối càng dữ dội.

Khoa của Lỗ Như Hoa tới vào buổi tối, ngồi thuyền đi trên biển. Gần đến bờ, toàn bộ sinh viên đều tò mò nhìn ra cửa sổ ngoài mạn tàu, bến tàu đèn đuốc sáng trưng, càng làm nổi bật quang cảnh đông nghìn nghịt bên trong. Sóng biển đen như mực, thật ra không lớn lắm, nhưng lại làm cho người ta có cảm giác mờ mịt.

Thuyền vào bến, những người trên thuyền vội vàng vịn cầu thang đi xuống, cách bến tàu đến chỗ có đèn sáng còn một đoạn nhỏ, ở giữa phải đi qua một tấm ván sắt lắc lư được treo lưng chừng cách mặt nước vài phân. Sinh viên khoa kiến trúc đều đeo túi du lịch hoặc mang theo vali, cẩn thận nắm dây treo từ từ đi về phía trước, nhiều người xuống thuyền, không tránh khỏi chen lấn, đúng lúc đó điện thoại trong túi Lỗ Như Hoa vang lên, không cần hỏi nhiều, chắc chắn là Văn Sơ.

Lỗ Như Hoa đút tay vào túi định lấy di động, phía sau chật chội, tấm ván lung lay, cô không kịp đứng vững đã bị một một người đằng sau vam vào. Theo bản năng, cô đưa tay níu người kế bên, di động trong tay rơi xuống biển. Trong nháy mắt, trong đầu Lỗ Như Hoa hiện lên gương mặt cau có của Văn Sơ, sau đó những ký hiệu nhân dân tệ bắt đầu quay tròn. Đau lòng! Di động kiểu mới nhất ......

Đau đến mức suy nghĩ bốc khói!

Khó khăn lắm mới lên được bờ, vội vàng mượn di động của Hạ Thịnh gọi cho Văn Sơ, “Di động của em rơi xuống biển rồi. Đều tại anh cả, gọi ngay lúc đó!”

“A!” Văn Sơ sửng sốt, “Khéo vậy.”

“Xui quá !” Tim Lỗ Như Hoa như bị dao cắt, "Em đến Hải Bình, vừa mới ra trận đã gặp bất lợi !”

“Hải Bình...... Bọn em muốn đi xem chòi gác sao?” Trên điện thoại, giọng Văn Sơ thật bình tĩnh.

Lỗ Như Hoa cảm thấy kỳ quái, nhưng đang vội vàng ra bến tàu để lên xe, cũng không hỏi lại, ậm ừ ,“Đúng vậy, ở đó nhiều chòi gác, có lẽ sẽ ở lại vài ngày.”

Văn Sơ trầm mặc.

“Không có việc gì thì em cúp máy nhé, sắp lên xe rồi.” Lỗ Như Hoa kéo hành lý “ném” vào xe đò, nhân thể hào hứng đón nhận ngón tay cái giơ lên khen ngợi «quả là đại lực sĩ» của một nam sinh cùng lớp.

“Em muốn đi sao?” Văn Sơ bỗng nhiên lại hỏi.

“Sao?”

“Dạ viên.”

“A, anh cũng biết Dạ viên à, xem ra nơi đó đúng là có tiếng. Đúng vậy, bọn em định đi, thầy giáo nói chòi canh ở Dạ viên kiên cố nhất.” Lỗ Như Hoa hơi kinh ngạc.

“Vậy em không biết chủ của Dạ viên là ai?” Giọng Văn Sơ rầu rĩ .

“Chủ...... Không phải chính phủ sao? Thầy hướng dẫn nói là do chính phủ quản lý .”

“Quyền tài sản không thuộc về chính phủ.” Văn Sơ chậm rãi nói,“ Dạ viên...... Là...... A lô?...... Lỗ Như Hoa...... A lô!”

Điện thoại bỗng nhiên vang lên một hồi tút dài, Văn Sơ gọi lại, một giọng nữ duyên dáng vang lên: Thật xin lỗi, số điện thoại ngài vừa gọi đã tắt máy...

Cùng lúc, Lỗ Như Hoa đang “xỉa xói” Hạ Thịnh, “Cậu tiếc di động phải không? Quên sạc pin rồi!”

“Gì! Không cám ơn còn trách tôi, đánh chết cậu!” Hạ Thịnh giương nanh xông lại.

“Cho cậu mượn cái của tôi này.” Tiếu Thanh giơ điện thoại đưa cho Lỗ Như Hoa.

Lỗ Như Hoa vội vàng khoát tay, “Không cần, cũng không quan trọng, buổi tối về khách sạn gọi lại cho anh ấy là được.”

Tiếu Thanh không nói gì, cười cười.

Lăn qua lăn lại xóc nảy một hồi, đám người Lỗ Như Hoa mới lên xe đò, cô ngồi ở vị trí gần cửa sổ, xe vòng theo con đường cong quanh sườn núi mà lên, phía bên phải là vách núi đen và biển cả mênh mông tối đen như mực. Ngồi phía trước, Hạ Thịnh và Tiếu Thanh ríu rít nói chuyện, trong câu chuyện cũng đề cập đến Dạ viên, theo lời hai người, khi nhìn bản đồ, trạm dừng phía trước chính là Dạ viên .

Dạ viên, Dạ viên...... Tên này nghe đủ thần bí, nghe nói là do chính phủ quản lý, vậy trong quá khứ là tài sản tư nhân. À...... Mới vừa rồi Văn Sơ định nói gì? Anh ấy có tư liệu mới sao? Không nghĩ nữa, tối về rồi nói sau!

Có điều, bây giờ anh ấy đang nghĩ gì?

Cách xa hang vạn cây số, Văn Sơ cũng đang nghĩ đến Dạ viên.

Khi hắn và Văn Phỉ nói chuyện phiếm, có nhắc tới việc Lỗ Như Hoa sắp đi Hải Bình. Văn Phỉ vui mừng nói, có thể nhờ Dạ Nhiên liên hệ ở đó tiếp đón, vì dù sao ở Hải Bình, chòi canh tốt nhất nằm ở Dạ viên, thuộc về nhà họ Dạ.

Dạ viên...... Đã nghe người lớn nói qua, thảo nào quen tai đến vậy. Dạ Nhiên không phải kẻ địch đang ở xa ngàn dặm sao? Vì sao còn cố tình chú ý Lỗ Như Hoa như vậy! Huống hồ đêm đó, hắn còn châm chọc Dạ Nhiên ......

Càng nghĩ càng không chịu được, lập tức lôi máy, gọi cho Văn Phỉ tìm số di động của Đường Uyển.

Văn Sơ không định gọi trực tiếp cho Dạ Nhiên, khỏi phải nói nhiều hớ nhiều. Gọi cho Đường Uyển là tốt nhất, dù sao ở Thịnh Thế chị ấy cũng là nhân viên đắc lực của Dạ Nhiên.

Điện thoại vang vài tiếng đã có người nghe máy, giọng nói dễ nghe của Đường Uyển truyền ra, “Ai ạ?”

“Chị Đường Uyển, là em, Văn Sơ.”

“A, chào em, đã lâu không gặp, bé Văn Sơ.” Đường Uyển cười.

Điện thoại đã gọi, nhưng nghe được giọng Đường Uyển, Văn Sơ lại hốt hoảng. Hắn phải hỏi cái gì? Có thể hỏi cái gì?

“Bé Văn Sơ, tìm chị có việc gì?” Đường Uyển trêu chọc, cô nhớ rõ cậu em trai nhỏ, bảo bối nhà họ Văn.

“Á...... Cũng không có gì.” Văn Sơ lục lọi đầu óc, cố nghĩ lời để nói, “Em gọi hỏi thăm chị thôi, mấy ngày trước cùng ăn cơm với anh Dạ Nhiên, anh ấy nói chị đã về nước...... À......Chị Đường Uyển, chị bận lắm sao?”

“Ừ, việc đè sắp chết. Dạ Nhiên còn thong dong đi chơi, bắt chị một mình ở Thịnh Thế.”

“Anh Dạ Nhiên...... Anh ấy đi đâu ạ?”

“Hải Bình, chính quyền bên đó có chuyện tìm anh ấy.”

“Hải Bình?”

“Đúng vậy, Hải Bình. A lô...... A lô...... Bé Văn Sơ?”

Giọng Đường Uyển trong điên thoại dần dần mất hẳn, Văn Sơ cầm điện thoại, rất muốn ném vào vách tường. Trùng hợp? Lại là một lần trùng hợp nữa?

Văn Sơ ngồi ở phòng vẽ tranh tối tăm một lúc lâu, chỉ cảm thấy trong đầu rối loạn, không biết nên làm gì.

5 phút sau, Văn Sơ gọi cho Lỗ Tự Ngọc.

“Tự Ngọc, ngày mai cuối tuần, chúng ta đi Hải Bình đi.”

“A? Xa vậy? Vì sao lại muốn đi Hải Bình?”

“Chị cậu ở Hải Bình, tôi muốn cho cô ấy một sự ngạc nhiên thú vị.” Văn Sơ nói đơn giản, hoàn toàn bình tĩnh, nếu so với những suy nghĩ rối rắm trong đầu. Thậm chí, hắn lo lắng đến việc hắn không thể đến đó một mình, nếu không Lỗ Như Hoa chắc chắn biết hắn đến để kiểm tra cô. Nhưng đi cùng Lỗ Tự Ngọc lại khác. Thứ nhất, có thể khiến cô vui mừng, thứ hai...... Cho dù có giận, cũng có thể bị Văn Sơ qua loa lảng chuyện, giải thích chỉ vì muốn cô ngạc nhiên.

“Nhưng tôi không biết đi thế nào.” Lỗ Tự Ngọc do dự.

“Chúng ta ngồi xe lửa, sau đó thuê ô tô đi Hải Bình, không đi đường biển, thân thể của cậu sẽ không xảy ra chuyện đâu.” Văn Sơ nói chắc chắn.

“Nhưng...... Có được không? Phải xin trường học mới được phép đi.”

“Vì sao không được? Đang nghỉ mà, vả lại chúng ta cũng có thể vẽ cảnh biển, Lỗ Như Hoa đi cũng lâu rồi, chúng ta đến đó cô ấy nhất định sẽ rất vui.” Văn Sơ kiên trì thuyết phục .

Lỗ Tự Ngọc không cự tuyệt nữa, đề nghị có vẻ đột ngột, nhưng cách nói của Văn Sơ dường như không cho phép cậu từ chối. Đã vậy thì cứ theo hắn.

Buông điện thoại, Văn Sơ lập tức chuẩn bị hành lý. Hắn muốn đi Dạ viên, tuy rằng không biết vì sao hắn nhất định phải đi, đi thì có thể làm gì, nhưng nếu không đi, hắn chỉ có thể ngồi một chỗ suy nghĩ lung tung. Hắn cũng nên vì bảo vệ tình yêu mà làm một cái gì đó, đúng không?

Chòi canh ở Hải Bình quả nhiên là danh bất hư truyền, số lượng nhiều, lại có nhiều nét rất riêng biệt, sinh viên khoa kiến trúc nhìn đến gần như rớt mắt. Mọi người leo lên sườn núi, trong khoảng thời gian một ngày đã quan sát kiến trúc nhà tầng và khuôn viên xung quanh, vẽ vài bản phác thảo, nghe hướng dẫn viên du lịch tại địa phương tỉ mỉ giới thiệu về cấu trúc cơ bản của chòi canh, cũng hiểu khái quát.

Ngày thứ ba tới Hải Bình, theo chương trình mà trường học sắp xếp là lên núi, tham quan chòi canh nổi tiếng nhất: Dạ viên.

Nhưng trời không chiều lòng, sáng sớm đã bắt đầu mưa. Tuy lên núi đi đường quốc lộ, nhưng cũng ẩm ướt trơn trợt, không nên đi. Xuất phát từ nỗi lo về sự an toàn, giáo viên hướng dẫn yêu cầu mọi người ở lại khách sạn, đợi mưa tạnh hoặc ngớt lại đi. Không ngờ mất gần một ngày, gần đến tối mưa mới ngừng, mọi người hơi do dự, cảm thấy thời gian không còn sớm, lên núi cũng không thể nhìn được cái gì. hướng dẫn viên du lịch lại nhấn mạnh, đi Dạ viên, phải tới vào buổi tối mới thấy đẹp.

Đến lúc này, dù sao cũng đều là những người trẻ tuổi nhiệt huyết, cũng không sợ ngủ trễ, đoàn người lên xe, đến Dạ viên.

Ô tô xoay chạy chầm chậm quanh đường lên núi, Lỗ Như Hoa vẫn ngồi gần cửa sổ bên phải xe, vị trí này có thể nhìn biển một cách rõ ràng. Thành phố S chỉ có sông mà không có biển, lần này đến Hải Bình tranh thủ nhìn cho kỹ.

Người hướng dẫn viên không cường điệu, dù không tới Dạ viên, chỉ nhìn hoàng hôn trên biển cũng đủ làm cho người ta rung động .

Nhưng cũng như lần thứ nhất khi tới biển lúc đã muộn, Lỗ Như Hoa cảm thấy mặt biển rất lạ, tối đen như mực, vô cùng đáng sợ, có một loại hương vị huyền bí, tựa như một phân cảnh rùng rợn trong phim, không ai biết giây tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì.

Trong lòng cô “nhớ nhung” cái di động 3G Văn Sơ đưa. Nếu còn chưa mất, sẽ để hắn nhìn biển, xem hắn nói gì. Còn Lỗ Tự Ngọc, chắc chắn nó sẽ cho rằng nơi này thích hợp để vẽ một bức tranh phông tối. Nói lại, hai ngày nay Văn Sơ thật im lặng, vẫn không gọi điện thoại cho cô. Mượn di động Hạ Thịnh nhắn tin cho hắn, câu trả lời của hắn thật ngắn gọn, toàn bộ đều là: Đang vội, trở về rồi nói.

Hai chữ “trở về” trong hai ngày nay, làm Lỗ Như Hoa hơi bực bội, không nén được những suy nghĩ miên man. Cũng may chỉ một lúc sau đã đến Dạ viên.

Ô tô dừng trước bãi đỗ xe của dạ viên, Lỗ Như Hoa theo mọi người xuống xe, một trang viện không biết rộng đến bao nhiêu hiện ngay trước mắt.

Cửa sơn màu đỏ thắm, đã được mở sẵn, hẳn là đã nhận được thông báo sắp có người tới. Quan sát thêm, phía trên cửa, một tấm biển đen thật dài vắt qua chiều rộng hai cánh cửa, hai bên sườn được chiếu sáng bằng hai ngọn đèn lồng càng làm nổi vẻ sáng bóng của nước sơn đen, trên mặt chỉ khắc hai chữ: Dạ viên.

“Toà nhà này có ma không nhỉ......” Hạ Thịnh nổi da gà toàn thân.

“Gặp qua con người của cậu rồi, còn có thể sợ quỷ sao?” Tiếu Thanh không bỏ qua cơ hội trêu ghẹo Hạ Thịnh. Những người khác cười cười, đều thầm hiểu nhưng không nói.

Lỗ Như Hoa xuất thần nhìn tấm biển. Dạ viên...... Dạ viên...... Hai chữ đơn giản, nét bút trang trọng càng làm cho tòa nhà càng có vẻ tĩnh mịch, cây cối trong khuôn viên cũng rất cao to, vươn cao hẳn bức tường bao ngoài, trong những cơn gió thổi từ biển đến, như đang nhe nanh múa vuốt.

“Dạ viên là chòi canh nổi tiếng nhất ở Hải Bình của chúng tôi, hơn nữa trong lịch sử chiến đấu chống hải tặc có vai trò rất quan trọng.” Nữ hướng dẫn viên du lịch chỉ vào tấm bảng, nói, “ Lịch sử của Dạ viên rất dài, chúng ta vừa đi vừa nói.”

Mọi người vội vàng đi theo, tiến vào cánh cửa lớn màu đỏ thắm.

Trước tiên, họ đi qua một con đường đầy những bong cây âm u, ngước mắt có thể nhìn thấy phía trước là toà lầu chính được sơn đỏ thắm, những ngọn đèn lẻ loi từ bên trong chiếu ra con đường, nổi bật một cách kỳ lạ.

“Đây là công trình quan trọng nhất của Dạ viên, gọi là Tuệ Lư, cũng là toà lầu đầu tiên được xây dựng, ông tổ nhà họ Dạ xây dựng vì người vợ cả thông minh - Đàm Thị, tổng cộng có năm tầng.” Hướng dẫn viên du lịch thong thả giới thiệu, “Mọi người có thể nhìn đến trước cửa của Tuệ Lư có đặt hai bức tượng sư tử có mắt không tròng, theo truyền thuyết, sư tử có thể xua đuổi tà ma.”

“Nơi này có tà ma sao?” Lỗ Như Hoa không nhịn được câu hỏi.

“À...... Là chuyện ngày xưa. Trong khuôn viên Dạ viên có rất nhiều hài cốt chí sĩ từng đánh nhau với hải tặc. Có điều đã lâu lắm rồi, có tà ma thì cũng đã bị chính khí cản ngăn.” Hướng dẫn viên du lịch cười, “Thậm chí, rất nhiều du khách kể về Dạ viên như một hoa viên cổ nhiều chuyện ma quái, chỉ dành cho việc thám hiểm, ha ha... Bình thường, Tuệ Lư chỉ mở cửa hai lầu dưới cùng cho khách tham quan. Riêng lần này, tôn trọng trường đại học S, chủ nhân Dạ viên đồng ý mở thêm lầu 3 và lầu 4. Ngoài ra còn có thể tham quan phía ngoài nhà tranh xây thêm bên cạnh.”

Khoa kiến trúc mừng rơn, ở nơi xa xôi như Hải Bình vẫn còn có thể hưởng thụ đặc quyền ngoài ý muốn, thật là khó cầu mà được! Mọi người đều giơ máy ảnh và di động chụp ngoại cảnh, sau đó theo dướng dẫn viên du lịch vào bên trong Tuệ Lư. Trong khi ríu rít nói chuyện, ánh tà dương cuối cùng dần dần biến mất, bóng đêm từ từ thay thế.

Bên trong chòi canh mới là chỗ đáng nhìn nhất, cũng là nơi nổi tiếng của Dạ viên lúc sau này.

Hướng dẫn viên du lịch cứ qua một tầng lại không ngừng giới thiệu, nhưng bên trong Tuệ Lư sinh viên đứng quá đông, Lỗ Như Hoa không chen được lên phía trước, cô cũng không thấy hứng thú với cách trang trí toàn bằng gỗ Đàn Tử (gỗ lim) ở đây. Hạ Thịnh và Phương Ngu đang ríu rít vòng quanh tấm bình phong lớn được che bằng một tấm màn thêu thủ công, cười nói không ngừng. Xem ra ngay cả chỗ đặt chân cũng không có, thôi mặc kệ bọn họ, trước tiên cứ một mình đi xuống dưới xem trước!

Nghĩ xong, Lỗ Như Hoa một mình đi lên lầu, cũng may cầu thang dẫn lên mỗi lầu đều có đặt một chiếc đèn nhỏ treo tường, không sáng lắm, nhưng cũng đủ thấy rõ ràng từng bậc thang. Dưới chân trải thảm dày, cảm giác vừa mềm mại vừa chắc chắn, giẫm lên không hề nghe tiếng bước chân.

Đang buổi tối lại đi đến một nơi thần bí, leo cầu thang gỗ, còn kết hợp thêm ánh đèn mờ nhạt và thảm dày, Lỗ Như Hoa không cảm thấy sợ hãi, ngược lại cảm thấy có chút khôi hài, bất giác bật cười khẽ. Trèo đến lầu hai, cầu thang chật hẹp mở ra một cửa sổ, phân thành ba lớp, lớp dưới là một cửa sổ bằng gỗ viền song thủy tinh, lớp thứ hai là một rào sắt bảo vệ, ngoài cùng lại có thêm cánh cửa, nhiều móc khoá bằng sắt thuần chất, lúc này đang để ngỏ.

Nhìn cánh cửa sổ như vậy, Lỗ Như Hoa không thấy kỳ lạ, đặc điểm của chòi canh vốn là được tạo ra để phòng thủ. Chỉ là trên cửa sắt có khắc hoa văn chìm rất đẹp, cô lại gần nhìn, hoá ra là hoa văn vẽ về những chiếc lá phong, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau. Lá phong...... Đúng thế, ban nãy lên lầu cũng phải chạm tay vào nắm cửa – một tấm điêu khắc vẽ hình chiếc lá phong, còn thêm một lớp sơn nước đỏ rực, xem ra tổ tiên của Dạ gia rất thích loại hoa văn này.

“Lỗ Như Hoa, một mình đi lên đó nhớ cẩn thận!” Dưới lầu, Phương Ngu cười quái dị, nói một cách đe doạ rồi phát ra một tràng âm thanh như trong phim kinh dị.

“Tôi là người theo chủ nghĩa vô thần, hù tôi vô ích!” Lỗ Như Hoa lớn tiếng đáp lại, cười cười, tiếp tục đi lên lầu trên.

Lầu hai và lầu ba là nhà thờ tổ của nhà họ Dạ, trên tường ngoài mỗi gian phòng đều treo một khung ảnh bằng thuỷ tinh, phía trên ghi tỉ mỉ công dụng của gian phòng, và với cuộc đời chủ nhân, tiếc là không tương xứng với tấm ảnh chụp. Lỗ Như Hoa lấy máy ảnh chụp trước, đợi về nhà xem lại kỹ hơn.

Tự nói mình là người vô thần, nhưng khi giơ tay đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, mũi ngửi được không khí ẩm mốc bên trong, nhìn làn gió biển lay nhẹ tấm màn trắng, Lỗ Như Hoa vẫn có một chút, chỉ một chút chột dạ, cùng lúc hơi cảm thán, không gian ở đây thật sự rất có tính áp bức, nơi này thật đúng là khó chịu, xem ra thẩm mỹ của người xưa và hiện đại không giống như nhau .

Leo lên lầu 4, cô chợt nghe tiếng nói râm ran của bọn Hạ Thịnh ở lầu ba. Lỗ Như Hoa thầm nghĩ, quả nhiên một người đàn bà cũng như năm trăm con vịt, nếu có khác nhau thì chắc chỉ là tiếng nói không to bằng......

Lỗ Như Hoa bất mãn chĩa miệng xuống lầu hét toáng lên, “Lại ầm ỹ, cứ ầm ĩ đi để tổ tiên Dạ viên thần bí ra đây tiếp đón các cậu!”

“Thật ngại quá, tổ tiên của Dạ viên thần bí bây giờ có lẽ là không rảnh ra đón tiếp các vị.” Trong góc cầu thang lầu 4, truyền đến một một giọng nói, có vẻ như đang nén cười. Âm thanh rất quen thuộc, hình như là......

Lỗ Như Hoa kinh ngạc nhìn về phía người đang, anh ta đứng không xa, khoanh tay dựa vào vách tường, cũng như mọi khi, mặc y phục hàng ngày màu đen, trong ánh sáng mờ mờ, cũng thấy rõ một đôi mắt mang theo ý cười nhìn cô, Dạ Nhiên.

Có vài người, cứ sau một khoảng thời gian kỳ lạ, lại xuất hiện ở vài địa điểm kỳ quái.

Lỗ Như Hoa bỗng nhiên có cảm giác dở khóc dở cười, cả chỗ này mà sao hoả như Dạ Nhiên cũng có thể đến?

“À...... Có vẻ như tôi không được hoan nghênh.” Dạ Nhiên cười thản nhiên, tuy nói vậy, vẻ mặt anh ta không hề có vẻ gì gọi là đã bị tổn thương. Qua ánh đèn mờ ảo, anh ta có vẻ đã đoán trước được phản ứng của cô.

“Ở đây không phải là chỗ của tôi, ai tới tôi cũng không quản được.” Lỗ Như Hoa bất đắc dĩ nói, “Có điều anh Dạ Nhiên, có lẽ anh cũng khá rảnh rỗi nhỉ, lần này lại vì cái gì? Đến đây du lịch?”

Dạ Nhiên khẽ nhướm mi, “Lần này thật sự là có công việc.”

“Công việc làm gì mà tới tận đây?” Lỗ Như Hoa hơi mất kiên nhẫn. Cô và Văn Sơ xung đột với nhau bởi vì người đàn ông đang cười đến đáng đánh đòn trước mặt, anh ta không tự hiểu, còn cố dây dưa!

“Tuy tôi nói thế này có vẻ hơi tự đề cao mình, nhưng anh Dạ Nhiên, anh tìm cách cố ý định ra những cuộc gặp gỡ kiểu này, có phải hơi quá hay không? Tôi không xinh đẹp, anh đi theo tôi làm gì? Tôi đến Dạ viên anh cũng không buông tha? Ba của Văn Sơ cuối cùng đã cho anh cái gì?” Giọng Lỗ Như Hoa không cao không thấp, đủ để Dạ Nhiên nghe thấy, nhưng vừa đủ để đám bạn bè đứng dưới không nghe được.

“À......” Dạ Nhiên cười khổ, “Em tới Dạ viên...... Tôi đương nhiên chưa nói tới việc không bỏ qua, có điều ...... Tôi nghĩ tôi cũng có quyền tới đây.”

“Anh chỉ có quyền ở lầu một và lầu hai!” Lỗ Như Hoa sung sướng nói, “Hướng dẫn viên du lịch đã dặn, chủ của Dạ viên đã nói rõ chỉ có sinh viên trường S mới có thể lên lầu 3 và 4. Anh cũng là sinh viên trường S sao? Thật là sinh viên trường S?”

“Tôi không phải sinh viên.” Dạ Nhiên trả lời nghiêm chỉnh, “Nhưng tôi đúng như em đã nói, chủ nhân của Dạ viên. Tôi nghĩ, tôi đứng ở lầu của nhà mình, có lẽ là không sao, em nghĩ thế nào, Lỗ tiểu thư?”

Lỗ Như Hoa há miệng, nhanh chóng hoá đá, hoá gió, muốn lập tức tự đem mình đi hoả táng......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.