Chào Em, Như Hoa!

Chương 18: Người chưa trưởng thành, cũng có thể có được hạnh phúc




Cô thương hắn, vì hắn tự đan khăn quàng cổ cho cô, bởi vì hắn cùng cô chen chúc trên cái bàn bi da qua một đêm dài mà không một câu than thở; bởi vì hắn là người đầu tiên phát hiện ra vẻ đẹp của cô, bởi vì hắn sẽ vì sự cố gắng của cô mà đau lòng, khổ sở.“Anh là chủ?” Nếu nói Lỗ Như Hoa hỏi Dạ Nhiên, không bằng nói cô đang tự hỏi mình.

Trong đầu Lỗ Như Hoa xẹt lên một tia chớp, không ngừng nhấp nháy. Tia chớp soi lên một tấm biển lớn, phía trên khắc hai chữ Dạ viên, tấm biển đen khắc chữ Dạ, Dạ, Dạ, Dạ...... Không phải là vậy chứ? Chữ Dạ này nghĩa là Dạ…, nên kinh ngạc vì cái vòi của nhà họ Dạ vươn xa đến thế, hay nên quy tất cả chỉ vì Dạ Nhiên quá “nhìn xa trông rộng”?

“Lỗ tiểu thư, tôi cam đoan lần này các em đến Hải Bình là trùng hợp. Huống chi địa điểm du lịch ngoại khoá, vốn dĩ tôi không có quyền can thiệp, đúng không?” Dạ Nhiên cố nén cười, giải thích.

Lỗ Như Hoa hơi há miệng, biết rõ anh ta nói đúng, nhưng không muốn thừa nhận, “Có lẽ đến Hải Bình là trùng hợp, nhưng đêm nay thì sao? Đêm nay người làm chủ nhân như anh chạy tới làm gì? Không phải là muốn tự mình làm hướng dẫn viên cho bọn sinh viên chúng tôi?”

“Tôi tìm em có việc!” Dạ Nhiên không dài dòng, hỏi thẳng, “Em đổi số di động rồi?”

Lỗ Như Hoa híp mắt, gật đầu.

“Đúng vậy, đêm nay vốn dĩ tôi không định đến Dạ viên, tôi biết các em ở đây. Nhưng cách đây 1 giờ, tôi nhận được một cuộc gọi, về em.” Dạ Nhiên chăm chú nhìn cô.

Lỗ Như Hoa ngạc nhiên, đối với người đàn ông trước mặt, cô không thích lắm, nhưng cũng không thể không thừa nhận, anh ta có một loại ma lực, khiến cho người khác không thể tự chủ được mà nghe anh ta nói, suy nghĩ, thậm chí tin tưởng anh ta.

“Chính xác là về em trai của em, Lỗ Tự Ngọc,” Dạ Nhiên tiếp tục nói xong,“Lần trước ở bệnh viện, em từng nói kỳ tích chưa từng xuất hiện, nhưng bây giờ......”

Sự vui mừng trong lòng Dạ Nhiên làm cho anh ta cố tình kéo dài giọng, không ngoài ý muốn, anh ta nhìn thấy, trong tích tắc, ánh mắt Lỗ Như Hoa lóe sáng.

“Nếu tôi nói Lỗ Tự Ngọc đã có thể phẫu thuật, bởi vì đã tìm được trái tim phù hợp, liệu em có thể cảm thấy tôi thật ra không đáng ghét như em tưởng không?” Dạ Nhiên nói ra cái tin anh ta vừa nhận được, mà tin tức thế này chắc chắn được hoan nghênh không thua kém Noe có đến hai chiếc thuyền cứu nạn.

(Cái này ai theo đạo chắc chắn biết nhỉ? Chuyện đại hồng thuỷ và chiếc thuyền của Noe để cứu con người và loài vật. Bạn lười tra google! ^_^)

Lỗ Như Hoa ngây ngốc đứng tại chỗ, cô đương nhiên đã nghe lời anh ta nói, vô cùng rõ ràng, nhưng hình như những lời nói đó không chịu tiến vào não bộ, chỉ không ngừng lặp đi lặp lại bên tai. Có thể phẫu thuật...... Đã tìm được trái tim phù hợp...... Trái tim phù hợp...... Có thể phẫu thuật...... Phẫu thuật thay tim...... Trái tim.......

Cô chờ đợi tin tức này đã mười mấy năm, đúng không? Lỗ Như Hoa đã từng tưởng tượng, nếu có một ngày, có người báo với cô một tin như vậy, phản ứng đầu tiên của cô sẽ là cái gì, thét chói tai sao? Lập tức chạy đi tìm em trai sao?

Nhưng đã thật sự nghe được...... Thật sự nghe được rồi sao?

“Phiền anh...... Nói lại lần nữa được không? A...... Hình như tôi không nghe rõ......” Lỗ Như Hoa thậm chí không nhận ra giọng nói của mình, chỉ cảm thấy rất xa xôi, lại khàn khàn.

“Tôi nói, Lỗ Tự Ngọc có thể phẫu thuật, bởi vì đã tìm được trái tim phù hợp, có người đồng ý hiến tặng.” Dạ Nhiên nghiêm túc lặp lại một lần nữa, thật chậm rãi.

“Nhưng không nhất định có thể thật sự phù hợp, Nếu nhóm máu không hợp, hoặc là...... Hoặc là những tiêu chí khác không hợp...... Cũng không được, á, thật ra làm xét nghiệm rất phức tạp, giải phẫu về tim rất phức tạp!” Lỗ Như Hoa lắp bắp nói, cô cảm thấy cô nghe được trái tim trong lồng ngực đập nhanh đến nỗi có thể nghe được. Thình thịch! Thình thịch!

“Toàn bộ đều ăn khớp với Tự Ngọc.” Dạ Nhiên xen ngang những lời nói lắp bắp của cô, giơ tay đỡ hai vai cô, bởi vì thoạt trông...... Cô như sắp ngất xỉu bất cứ lúc nào, mặt đỏ bừng, vẻ mặt cũng cổ quái kỳ lạ.

“A...... Anh làm sao mà biết?” Lỗ Như Hoa rất muốn tin tưởng anh ta, nhưng lại không dám lập tức tin tưởng, cô hiểu, sự vui sướng bất ngờ nếu không thành, tuyệt vọng khi thất bại sẽ khiến người ta rơi xuống vực thế nào, cô không muốn phải như thế.

Dạ Nhiên cười: “Lỗ Như Hoa, em cứ tin ở tôi, trời vẫn còn mưa. Tôi sẽ không mạo hiểm mà bỗng nhiên lên núi tìm em, lại nói với em chuyện chưa rõ kết quả. Phải nói là, tin này, bệnh viện vốn đã muốn báo cho em, nhưng số điện thoại em để lại không liên lạc được, em cũng biết tôi có quen biết với giám đốc bệnh viện, tôi biết em đang ở Dạ viên, cho nên......”

“Không đúng không đúng!” Lỗ Như Hoa ngắt lời anh ta, vội vã hỏi, “Thật sự mọi yêu cầu đều khớp? Trái tim đó ở đâu? Thật sự đã xét nghiệm thử rồi? Chúng tôi đợi mười mấy năm mà không có, anh chắc chắn đó là trái tim phù hợp với Tự Ngọc? Anh chắc chắn?”

“Hoàn toàn chắc chắn, có điều trái tim ấy đang ở Mĩ.” Dạ Nhiên nghiêm túc trả lời.

“Nước Mĩ......” Lỗ Như Hoa thở ra một hơi khí lạnh, tay chân cũng trở nên lạnh lẽo, ở Mỹ và không tìm được trái tim phù hợp có gì khác nhau? Cô làm sao có năng lực đưa Tự Ngọc đến Mĩ làm giải phẫu.

“Một tin tốt khác nữa là, tất cả chi phí bên kia sẽ chịu, tất cả!” Dạ Nhiên nói từng chữ một, “Lỗ Như Hoa, kỳ tích sẽ xuất hiện.”

Lỗ Như Hoa ôm đầu, cảm thấy đầu cô đến muốn ngất đi, cô muốn hét lên, muốn nhảy múa, hoan hô, nhưng muốn rất nhiều cũng là không thể khẳng định, không phải cô không muốn khẳng định, mà là không dám khẳng định, chỉ do dự hỏi đi hỏi lại: “Anh nói có thể phẫu thuật, có người hiến tin cho Tự Ngọc, còn đồng ý chi trả mọi chi phí? Thậm chí cả chi phí đi qua Mỹ?”

Dạ Nhiên gật đầu.

Lỗ Như Hoa trợn mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Dạ Nhiên, định từ trên mặt anh ta tìm ra vài dấu vết của sự gian dối, nhưng cô không thấy.

“Điều kiện là gì? Người đó là ai? Là do cha Văn Sơ tìm đến?”

“Không có điều kiện gì, và cha Văn Sơ cũng không hề liên quan. Tôi nghĩ em biết, loại kỳ tích này không phải cứ có tiền là có thể có được.” Dạ Nhiên từng chữ xua tan nỗi nghi hoặc của Lỗ Như Hoa.

Lỗ Như Hoa đột ngột bấu chặt vai Dạ Nhiên, rõ ràng cô không biết tay cô đặt lên vai anh ta mạnh mẽ đến mức nào, cũng không biết vì sao lại muốn dồn hết sức níu người anh ta. Bây giờ, Dạ Nhiên là tấm gỗ duy nhất trên mặt biển, bản năng trong cô bắt mình phải giữ chặt anh ta, không phải vì cô, mà vì Lỗ Tự Ngọc.

Cô không thể hô hấp. Hồi hộp và hạnh phúc như nước lũ tràn đê, ào ạt phun trào, đến mức vỡ đê. Những câu hỏi liên tục đã có lời giải đáp, Lỗ Như Hoa không muốn hỏi thêm để biết đằng sau chuyện này là thế nào. Quan trọng là kết quả, kết quả là em trai cô có thể phẫu thuật! Ít nhất trong vài giây, tai cô đã rành mạch nghe được em cô có cơ hội sống sót! Cô phải vui mừng, đúng không? Cô có thể tạm thời vui mừng một chút, đúng không? Cô có thể, sau mười mấy năm căng thẳng thở phào một hơi, đúng không?

Mặt Dạ Nhiên gần ngay trước mắt, Lỗ Như Hoa bỗng nhiên cảm thấy choáng váng, cô muốn hét lên, muốn bày tỏ sự vui sướng trong long. Nhưng nhiều năm qua, cô đã có thói quen nén chặt mọi cảm xúc vui buồn trong lòng, trước mặt em trai, cô không thể để lộ sự yếu ớt, thậm chí cũng không dám bộc lộ sự kiên cường quá mức, bởi vì cá tính đó vốn là của đàn ông. Cô không đành lòng cướp đoạt quyền lợi kiên cường của Lỗ Tự Ngọc. Vui mừng cực độ có lẽ là phải khóc? Phải gào to và rơi nước mắt vì vui mừng? Còn Lỗ Như Hoa, cô gắt gao ôm chặt Dạ Nhiên, cho đến khi cô nghẹt thở, cho đến khi không thể đứng vững. Chân mềm nhũn, cô chỉ biết mình đang sắp ngã xuống, bản năng bắt cô phải bám vào cái gì đó vững chắc ở gần mình nhất, cô thậm chí không nghĩ cái vật cứng rắn kia là gì......

Nhưng, có rất nhiều người xuất hiện một cách ly kỳ ở những địa điểm ly kỳ, và cũng rất nhiều người luôn xuất hiện ở nơi không nên xuất hiện. Mà chỉ cần xuất hiện, nếu không gọi là ngoài ý muốn, thì sẽ gọi là bi kịch.

Rất nhiều năm sau, Lỗ Như Hoa vẫn nhớ tình cảnh lúc đó, và những chuyện đã xảy ra sau đó. Cô tựa vào lòng Dạ Nhiên, bởi vì nơi đó rất ấm áp, và chỉ có vậy. Lúc ấy, người bỗng nhiên đông hẳn, trong nháy mắt, bạn học dưới lầu đứng đầy ở cầu thang, lẳng lặng nhìn cô và Dạ Nhiên. Lỗ Như Hoa thậm chí có thể nhớ lại ánh mắt kinh ngạc của Hạ Thịnh, sự khó hiểu trên mặt Tiếu Thanh. Nhưng cô không thể nhớ lại, đứng ở tay vịn cầu thang, gương mặt Văn Sơ thế nào, hắn như đang cười, lại như mặt không chút thay đổi.

Thật sự, dù cố nhớ nhưng dù là một chút, cô cũng không thể nhớ được vẻ mặt hắn lúc ấy, tuy nhiên, cô lại không thể quên câu nói lạnh như băng của hắn, “Tốt lắm, Lỗ Như Hoa, là cô để tôi nhìn thấy, tôi thà rằng tôi mù còn hơn.”

Hắn nói, hắn thà rằng hắn bị mù.

Đứng sau hắn, thần sắc mỏi mệt mà bất đắc dĩ, Lỗ Tự Ngọc.

Trong buổi tối hôm đó, trời lại nổi cơn mưa, không lớn, cũng như ban ngày, mưa phùn. Nhưng những người bên trong Tuệ Lư không hề biết.

Cầu thang Tuệ Lư rất chật hẹp, còn tải thảm thật dày, khi Văn Sơ chạy xuống chỉ nghe vài tiếng thình thịch trầm đục. Từ lầu 5 chạy xuống lầu một, ra phòng khách, chỉ là một đoạn đường không dài không ngắn, nhưng tiếng thùng thùng dường như đã ở trong lòng Lỗ Như Hoa chạy miệt mài cả đời.

Lỗ Như Hoa nghe được giọng cô nức nở nói: “Tự Ngọc, giúp chị tìm anh ấy.”

Cô cần Lỗ Tự Ngọc đuổi theo Văn Sơ, bởi vì cô hiểu hắn, lúc này cô đuổi theo, có lẽ mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn thêm được nữa. Văn Sơ đang tức giận, hắn đã ghen với Dạ Nhiên, hắn bỗng nhiên xuất hiện ở đây cũng chỉ vì nỗi hoài nghi, mà ở đây hắn lại nhìn thấy......

Lỗ Tự Ngọc gật đầu, chỉ biết gật đầu, định nói, nhưng chỉ thở dài, theo lời chị, đi tìm Văn Sơ.

Lỗ Như Hoa hoảng hốt bước xuống lầu, tấm bình phong trong phòng khách không ai còn tâm tư ngó tới, hoá ra là tấm vải che được thêu thành những đám lá lớn màu đỏ, tập hợp thành chữ ‘Miên’ (ngủ). Cô bất giác nhìn chữ “Miên”, những sợi tơ màu đỏ ánh màu, đã trải qua trăm năm mà không phai nhạt, dưới ánh đàn vàng vọt chiếu vào, đập vào mắt cô đến nhức mắt, một mảng đỏ rực......

Ánh đỏ không thuần sắc, vừa như đỏ tươi lại như phối thêm màu đen kịt, dày đặc đến không thể phân biệt, như bờ biển tối tăm cô nhìn thấy trên đường lên Dạ viên.

Lỗ Như Hoa không biết tại sao cô không thể rời mắt khỏi bức màn thêu trên tấm bình phong, rõ ràng bức màn và kiến trúc, Văn Sơ, và Lỗ Tự Ngọc, với chuyện đã xảy ra đêm nay không hề liên quan......

“Tôi sẽ nói chuyện với Văn Sơ.”Giọng nói của Dạ Nhiên tỏ vẻ có lỗi, anh ta rõ ràng không lường được mọi chuyện lại có thể liên tục nảy sinh nhiều bất ngờ đến vậy.

Sở dĩ anh ta trực tiếp đến Dạ Viên thông báo chuyện phẫu thuật của Lỗ Tự Ngọc, không hoàn toàn vì quen biết với giám đốc bệnh viên Hoà Bình, nguyên nhân chủ yếu vì người hiến tim ở Mĩ vốn là bạn thân của anh ta, đồng thời cũng là người rất yêu quý Lỗ Tự Ngọc – giảng viên chính của khoa mỹ thuật tạo hình – Thụ Thạch.

Cơ duyên giữa người với người quả thật huyền diệu, sự trùng lặp liên tiếp tạo thành những chuyện nhỏ, những chuyện nhỏ liên kết lại, tạo thành cuộc sống.

Bệnh của Thụ Thạch không nhẹ hơn Lỗ Tự Ngọc, nhưng là căn bệnh máu trắng, không ảnh hưởng đến trái tim khỏe mạnh. Thực tế, anh đã lập di chúc hiến xác từ trước, sau khi biết được bệnh tình của Lỗ Tự Ngọc, anh lập tức làm thủ tục kiểm tra toàn diện, sau đó chuẩn bị, để ngay khi lìa đời, trái tim có thể hiến cho người học viên anh yêu quý nhất, sinh mệnh anh không còn nhưng vẫn có thể cứu được một sinh mệnh khác. Mọi chuyện, Thụ Thạch không muốn công khai, anh không muốn, không cần ai tưởng niệm anh, thậm chí, anh cảm thấy, trái tim của anh có thể sống trong thân thể của Lỗ Tự Ngọc, chính anh mới là người phải cảm ơn nhiều nhất. Kết quả rất lạc quan, mọi yêu cầu của Lỗ Tự Ngọc và trái tim anh đều ăn khớp với nhau, anh đưa kết quả kiểm tra cho Dạ Nhiên, nhờ anh ta thông báo, vì thế xảy ra chuyện đêm nay.

Lỗ Như Hoa lắc lắc đầu, không trả lời Dạ Nhiên, phải nói gì? Bỗng nhiên cảm thấy nản lòng, mệt mỏi.

“Hay chúng ta về khách sạn trước, dù sao ngày mai còn phải đến Dạ viên tham quan vườn hoa và sau núi .” Hạ Thịnh tiến lại gần nói.

“A, các cậu không tham quan tiếp sao?” Lỗ Như Hoa cảm thấy có lỗi, hình như bởi việc riêng của cô mà ảnh hưởng đến tâm trạng của nhiều người.

“Sáng mai lại đến, bây giờ đi đến phía sau núi cũng không an toàn, trời lại còn đang mưa nữa.” Tiếu Thanh mỉm cười, cậu ta và Hạ Thịnh ít khi nhất trí trong cùng một việc.

“Đi thôi, đi thôi.” Lý chủ đài cũng quay lại, các sinh viên khác cũng bắt đầu lục tục ra khỏi Tuệ Lư.

Dạ Nhiên nhìn theo bọn họ, đi sau, đêm nay anh ta tự mình lái xe đến, không đưa theo lái xe.

Lên núi thì dễ, lúc xuống mới khó khăn, phải quay xe, trơn, ẩm ướt, cong quẹo, con đường này hình như tập hợp mọi “ưu điểm” của những con đường khó đi, có điều vị trí ngồi của Lỗ Như Hoa không thể nhìn mặt biển tối đen, cô chỉ có thể ngơ ngác nhìn núi đá không ngừng hiện lên trước mắt, cửa kính xe mở một khe nhỏ, gió biển mằn mặn, mang theo vị tanh nồng thản nhiên, cô mệt tưởng chết, theo bản năng nhắm mắt lại, cái gì cũng không muốn nhìn, không muốn nghe......

Xe bỗng thắng gấp, phát ra những tạp âm chói tai rồi ngừng lại. Những người trong xe bật người về phía trước, vài cô gái hét lên hoảng loạn.

“Trời ạ, làm sao vậy?”

“Bác tài, lái xe cẩn thận chứ!”

“Phía trước có chuyện!” Tài xế lái xe quay đầu lại hét lên, cố tìm một chỗ dừng xe, khẩn cấp bật đèn, xuống xe kiểm tra.

Trên con đường núi, dừng xe ở đây vô cùng nguy hiểm. Cũng may chỗ vừa đỗ lại cách Dạ viên không xa, đã trễ thế này cũng không có xe lên núi, hơn nữa tài xế của xe Lỗ Như Hoa là người địa phương, gặp những chuyện kiểu này đều dừng lại nhìn, có thể hỗ trợ sẽ hỗ trợ, có thể nghĩ cách cứu viện sẽ nghĩ cách cứu viện ngay.

“Các cháu đừng xuống xe, đừng gây náo loạn, cứ ngồi yên trên xe!” Lái xe bước xuống, không quên dặn dò với lại.

Nhưng trên xe, mọi người làm sao còn có thể ngồi yên, vừa nghe nói phía trước có chuyện, đã sớm vọt ra phía trước nhìn ngó, còn nhanh chóng xuống xe đuổi theo tài xế.

Trong lòng Lỗ Như Hoa vốn đã hoảng loạn, lập tức xông về phía trước, đèn sương mù của xe đã mở, xuyên qua lớp cảnh vật mờ ảo và làn mưa phùn nhè nhẹ, có thể nhìn rõ hang rào bảo vệ bằng sắt bên trái đường núi đã bị xô vào gãy đến mấy thước, trên đường còn in dấu bánh xe miết qua lớp bùn thành một vệt dài.

Xe...... Tai nạn xe cộ...... Rơi xuống núi...... Trái tim Lỗ Như Hoa như đang thì thào, tay chân trong nháy mắt lạnh toát, hoảng hốt lao đến hàng rào bảo vệ, vừa mới từ Dạ viên xuống núi...... Có thể là...... Không dám nghĩ tiếp, cảm thấy hít thở thật khó khăn, muốn nhanh chóng tìm hiểu xem đã xảy ra chuyện gì. Cô cũng không biết bước chân chạy vội vã đến thế nào, cô nghe được tiếng Tiếu Thanh gọi, nhắc cô cẩn thận. Nhưng còn gì để cô cẩn thận? Nhìn đến đoạn hàng rào nghiêng ngả, cô gần như đã mất đi lý trí, không ngừng mà cầu khẩn ông trời đừng đùa cợt cô như thế, cô hy vọng Văn Sơ và Lỗ Tự Ngọc không lái xe đến...... Nhưng ...... Nếu không có xe thì họ cũng chẳng thể lên núi...... Không chừng họ đã qua đây lâu rồi, nhất định là qua lâu rồi! Lỗ Như Hoa giật đèn pin trong tay tài xế, chiếu xuống phía dưới. Cũng may ở đó không hoàn toàn là vách núi, chỉ có thể coi như một sườn dốc khá dài, những đám cỏ trên sườn dốc đã có dấu vết dập nát, chỉ còn mấy cụm lác đác còn dựng thẳng, chắn hết tầm mắt. Lỗ Như Hoa nghiêng người, bước khỏi hàng rào, cố chiếu đèn pin để ánh sáng có thể đi xa hơn, tay kia đã bị Tiếu Thanh kéo lấy, “Cậu cẩn thận một chút, coi chừng trượt xuống đó bây giờ .”

Lỗ Như Hoa không để ý đến lời cậu ta, cô đã nhìn thấy, phía dưới thật sự có một chiếc xe nằm nghiêng ngả rất thảm hại, không thể nhìn ra hình dạng, cũng không biết bên trong có người không, mưa bỗng nhiên trút ào ạt, những giọt mưa từ tóc rơi vào trong mắt, làm đôi mắt nhức nhối.

Bọn Tiếu Thanh cũng đã nhìn thấy, vài sinh viên nam lao khỏi hàng rào bảo vệ, cùng thầy hướng dẫn chạy về phía chiếc xe gặp tai nạn, mặc kệ lớp cỏ trơn trợt.

Dạ Nhiên đi phía sau cũng dừng xe gần đó, anh ta vốn định đi theo mấy cậu nam sinh quan sát tai nạn bên dưới, nhưng quay đầu nhìn thấy Lỗ Như Hoa đứng bên hàng rào bảo vệ, đành phải dừng lại.

Mưa dầm dề, trời không trăng, lại có thể thấy rõ ràng gương mặt Lỗ Như Hoa, khuôn mặt đã bị mưa dội xối xả, tóc mái cũng bết vào trán, sắc mặt trắng đến dọa người, lộ ra vẻ lạnh lẽo. Cặp mắt cô mông lung, dường như đã không thể nhìn thấy bất cứ người nào, vật nào, nhìn chăm chăm về phía hiện trường tai nạn, Dạ Nhiên không biết cô có thể thấy bao nhiêu, nhưng theo khoé môi và thân thể run rẩy chỉ có thể đọc được hai chữ: Sợ hãi.

Tim Dạ Nhiên đập nhanh đến hốt hoảng, lao xuống dốc, những nam sinh đã đứng cạnh chiếc xe đổ, cẩn thận mở cửa xe, cũng may xe không bị chảy xăng, lại đúng lúc trời mưa, không phát nổ.

Cùng lúc cửa xe bật ra, Tiếu Thanh nhìn thấy rõ những gương mặt trong xe, hai người, nằm im không tiếng động. Tiếu Thanh sợ ngây người, trên mặt cũng không biết là nước mưa hay nước mắt, cậu ta bất giác ngẩng đầu nhìn về phía Lỗ Như Hoa, cậu bạn bên cạnh đang bàn bạc tìm cách di chuyển hai người trong xe ra ngoài, lại sợ họ đã bị gãy xương, có thể động đến vết gãy.

“Tiếu Thanh, là...... Là ai?” Lỗ Như Hoa bỗng nhiên mở miệng.

“Là cậu ấy.” Tiếu Thanh không muốn giấu diếm, nói thật cho cô.

Là cậu ấy...... Ba chữ ngắn gọn, đáp án đơn giản. Lỗ Như Hoa không biết cô làm thế nào để chạy xuống dốc; hình như vấp té và được bọn Hạ Thịnh đỡ dậy, những người đứng cạnh càng lúc càng đông, hình như tất cả sinh viên trường S đều đang ở đây, vây quanh cô. Người trong xe đã được đưa ra, đặt an ổn trên bờ dốc.

Lỗ Như Hoa nhìn này hai người quen thuộc nhất với cô, hai người gần gũi nhất… Cô khuỵu xuống, rất muốn hét, rất muốn khóc, nhưng vừa mở miệng, những giọt mưa đã vào sâu cuống họng, nghẹn… Không thể thở được. Cô ngồi chồm hổm trên mặt đất, bên trái là Văn Sơ, thái dương còn vết máu, vết thương có lẽ ở trên đầu, lông mày nhíu chặt, trên người...... Hình như không có vết máu, Đám Tiếu Thanh đang sơ cứu cho hắn, hình như hắn cảm nhận được, rên rỉ khẽ vài tiếng, có thể rên rỉ...... Chắc không sao? Nhưng còn Lỗ Tự Ngọc, không có một thương tổn nào, cũng không có một chút phản ứng, gương mặt...... vẫn điềm tĩnh như mọi khi.

Dạ Nhiên kiểm tra hơi thở của họ, Văn Sơ khiến anh ta khá yên lòng, nhưng Lỗ Tự Ngọc...... Tay hắn chậm rãi dời khỏi mũi Lỗ Tự Ngọc, đưa mắt nhìn về phía Lỗ Như Hoa, ánh mắt kia......

Có vài cô gái đã bật khóc.

Lỗ Như Hoa đẩy Hạ Thịnh đang đỡ bên người, lao đến bên người Lỗ Tự Ngọc, ngón tay sờ lên mặt cậu dừng lại ở chóp mũi. Động tác này, cô đã thực hiện không chỉ một hai lần.

Lúc nhỏ, khi cha mẹ vừa mất cô cũng làm như vậy, cô hiểu, động tác đó có nghĩa là gì, cô rất hiểu, nếu ngón tay không cảm giác được hơi ấm của Lỗ Tự Ngọc có nghĩa là gì.

Cô từng đưa tay kiểm tra hơi thở của cha mẹ, bây giờ đến Lỗ Tự Ngọc. Cô nhớ, khi tìm được cơ thể lạnh lẽo của cha mẹ, cô và Lỗ Tự Ngọc ôm nhau, gào khóc.

Tự Ngọc hỏi cô: “Chị hai, ba mẹ chết rồi phải không?”

Cô khóc, trả lời: “Đã chết, đều đã chết.”

Nhưng lúc ấy, cô có Lỗ Tự Ngọc, Lỗ Tự Ngọc cũng có cô bên cạnh. Còn bây giờ? Còn người nào có thể gọi cô một tiếng chị? Còn bờ vai non nớt nào để cho cô dựa dẫm?

Không còn, cái gì cũng không còn? Lỗ Như Hoa đờ đẫn lắc hai vai Lỗ Tự Ngọc, cố đặt cậu thật ngay ngắn, bàn tay đặt ngay trái tim cậu, sau đó lại ấn mạnh, giúp cậu hô hấp. Động tác này là hướng dẫn của bác sĩ, cô biết có lẽ sẽ có một ngày cô phải dùng đến, nhưng lại không nghĩ là hôm nay, ngay lúc Lỗ Tự Ngọc nhận tin cậu có thể được cứu.

Một lần, hai lần, ba lần...... Lỗ Tự Ngọc vẫn không phản ứng.

Hỗn loạn, có người gọi cấp cứu, có người khóc, có người đang bàn bạc xem nên để người bị thương đến bệnh viện hay không, cũng có người im lặng nhìn Lỗ Như Hoa.

Một lần, hai lần, ba lần...... Lỗ Như Hoa chỉ biết máy móc ấn xuống, gắng sức làm, cô nhìn Lỗ Tự Ngọc, Lỗ Tự Ngọc tựa như đang ngủ, mưa lướt qua đuôi lông mày, khóe mắt, bờ môi của cậu......

Gương mặt cậu thật đẹp, tập hợp mọi ưu điểm trên mặt ba mẹ, cậu luôn đẹp hơn khi đứng với cô, so với những cô gái khác có khi còn đẹp hơn.

Tay cậu thon dài, chỉ vừa nhìn đã biết đó là đôi tay của một hoạ sĩ trời sinh, một đôi tay mềm mại. Lỗ Như Hoa nghĩ, hai bàn tay này sẽ không bao giờ nâng lên, lại vẽ tranh, vẽ cho cô một bức chân dung, cậu chưa từng vẽ cho cô một bức chân dung nào.

Trước kia, khi Lỗ Tự Ngọc phát bệnh, tỉnh lại thường cười, cười như cậu đang có điều gì lầm lỗi, cậu sẽ nói: “Chị hai, em lại đi dạo đến một nơi, đáng tiếc là không nhìn thấy ba mẹ.”

Cậu sẽ nói: “Chị hai, em cảm thấy nỗ lực để sống của em rất kiên cường, nói không chừng có thể có kỳ tích, trên tivi không phải hay có kỳ tích lắm sao?”

Cậu sẽ nói: “ Chị hai, chị nói tranh em vẽ có người thích không? Em thật sự có tài sao?”

Cậu sẽ nói: “Chị hai, thật ra em thấy, Văn Sơ không tệ.”

“ Lỗ Như Hoa...... Như Hoa......” Giọng Văn Sơ đứt quãng, hắn vẫn còn ở trạng thái nửa hôn mê, chỉ là tiềm thức nhớ kỹ về cái tên người hắn yêu thương.

Tay Lỗ Như Hoa hơi dừng lại, lại dùng sức ấn vào trái tim Lỗ Tự Ngọc.

“Như Hoa......” Hạ Thịnh khóc không thành tiếng, muốn gọi Lỗ Như Hoa dừng lại, tất cả mọi người đều hiểu, Lỗ Tự Ngọc đã chết......

Cảnh báo : Chương này nhớt vô cùng, nhớt rởn da gà >_

“Như Hoa......” Hạ Thịnh khóc không thành tiếng, muốn gọi Lỗ Như Hoa dừng lại, tất cả mọi người đều hiểu, Lỗ Tự Ngọc đã chết......

“ Lỗ Như Hoa, cậu làm sao vậy! Tỉnh lại đi, ê!” Tiếng la «hốt hoảng» của Hạ Thịnh lớn đến nhức tai.

Lỗ Như Hoa giật mình mở to mắt, nhìn chằm chằm gương mặt dần dần phóng lớn của cô nàng, đầu óc trống rỗng.

“Cậu chỉ ngồi trên xe mà cũng có thể khóc thành như vậy? Gặp ác mộng sao? Mơ thấy cái gì, hình như là gọi Tự Ngọc.” Hạ Thịnh vỗ trán Lỗ Như Hoa rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh cô.

Lỗ Như Hoa ngạc nhiên, máu trong đầu bơm lên rất nhanh, tai như nghe tiếng ong ong, vội vàng nhìn ra cửa sổ...... Đúng là vẫn đang trên đường xuống núi, núi đá, cây cối, đẩy Hạ Thịnh nhìn về bên trái, biển đen kịt...... Vừa rồi là mơ sao? Lại là một giấc mơ chân thật như vậy? Lỗ Như Hoa tự nhéo mình một cái, không biết làm thế nào.

“Đừng làm tôi sợ, cậu còn động đậy nữa, trong cảnh tối lửa tắt đèn này còn chỗ nào cho cậu gọi 120, ngồi xe cấp cứu phải tốn tiền đó biết không? Là nhìn số km mà tính đó biết không?” Hạ Thịnh nhéo má Lỗ Như Hoa: “Mau tỉnh táo lại đi, đồ mắc bệnh con ma ngủ.”

“Tôi vừa mơ một giấc mơ y như thật, a...... Tôi ngủ lâu không?” Lỗ Như Hoa cảm thấy như đã trải qua mấy đời, cô mới nghe được giọng nói của mình.

“Không lâu lắm, tình thế này mà cậu cũng có thể ngủ, 5 phút cũng có thể ngủ.” Hạ Thịnh làm mặt quỷ.

Lỗ Như Hoa vừa định nói chuyện, xe bỗng nhiên thắng gấp, phát ra những tạp âm chói tai rồi ngừng lại. Những người trong xe bật người về phía trước, vài cô gái hét lên hoảng loạn.

“Trời ạ, làm sao vậy?”

“Bác tài, lái xe cẩn thận chứ!”

“Phía trước có chuyện!” Tài xế lái xe quay đầu lại hét lên, cố tìm một chỗ dừng xe, khẩn cấp bật đèn, xuống xe kiểm tra.

Lỗ Như Hoa ngơ ngác ngồi tại chỗ, nước mắt trong tích tắc ứa ra, không tự chủ, vô ý thức, tình huống trước mắt...... và trong giấc mơ giống nhau như đúc! Điên rồi sao? Là do cô điên rồi sao?

“Chúng ta đi xem.” Hạ Thịnh lôi kéo Lỗ Như Hoa, nhoài người nhìn ra cửa sổ.

“Đã chết, thật sự đã chết......” Lỗ Như Hoa muốn đứng lên, nhưng bàn chân không còn chút sức lực, không thể bước đi.

“Ai đã chết?” Hạ Thịnh ngạc nhiên.

“Thần chết đã đến đây...... Thần chết đã đến đây...... Họ thật sự đã chết...... Tôi mơ thấy ...... Thần chết đã đến đây......”

“A? Thần chết đã đến đây không phải phim trong rạp sao ? Cậu mơ đi xem phim á?”

“ Thần chết đã đến...... Thần chết đã đến......” Mẩu ý chí cuối cùng trong đầu đẩy Lỗ Như Hoa đi ra phía cửa xe, cô không biết sức mạnh nào thúc đẩy cô có thể đứng vững, cô chỉ biết là cô đã tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng.

Đèn sương mù của xe đã mở, xuyên qua lớp cảnh vật mờ ảo và làn mưa phùn nhè nhẹ, có thể nhìn rõ hàng rào bảo vệ bằng sắt bên trái đường núi đã bị xô vào đến gãy mấy thước, trên đường còn in dấu bánh xe miết qua lớp bùn thành một vệt dài.

Tất cả hệt như trong mơ.

Xe...... Tai nạn xe cộ...... Rơi xuống núi...... Lỗ Như Hoa hoảng hốt trong cơn mơ, đứng cạnh hàng rào bảo vệ, cô nghe Tiếu Thanh gọi, dặn cô cẩn thận. Nhưng còn có cái gì để cho cô cẩn thận ? Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong mơ, cô lại phải chịu đựng thêm một lần nữa sao?

Một người đứng bên cạnh kéo tay cô, Dạ Nhiên, anh ta lia đèn pin xuống sườn núi. Phía dưới đúng là một triền dốc thoai thoải, những đám cỏ trên sườn dốc đã có dấu vết dập nát, chỉ còn mấy cụm lác đác còn dựng thẳng, chắn hết tầm mắt. Nhưng cũng như giấc mơ, có thể nhìn xuống phía dưới, có cả một chiếc xe nằm nghiêng ngả, không còn hình dạng, cũng không thể thấy bên trong có người hay không......

Bọn Tiếu Thanh đã chạy tới chiếc xe gặp tai nạn, Lỗ Như Hoa hờ hững nhìn Tiếu Thanh, lại tuyệt vọng nhìn cậu ta ngẩng đầu, chờ đợi cậu ta hét lên: “Là Văn Sơ và Tự Ngọc!”

Trời đấy quay cuồng, trước mắt tối đen, Lỗ Như Hoa tê liệt ngã xuống, chút ý thức cuối cùng hiện lên trong đầu là tự mỉm cười với cô: Mệt chết đi được, có lẽ đã có thể nghỉ ngơi, cuối cùng đã có thể buông xuôi tất cả ......

“Lỗ Như Hoa tỉnh lại! Nếu không tỉnh lại tôi sẽ gọi xe cứu thương thật đấy, chi phí, và những khoản khác cậu tự mà gánh vác!” Giọng Hạ Thịnh lại “hốt hoảng” vang lên một lần nữa.

Lỗ Như Hoa không muốn mở mắt, cô biết mình vừa ngất xỉu, nếu không tỉnh lại, có lẽ sẽ không phải trải qua cảm giác đau đớn như trong mơ? Có phải không mở mắt thì tai nạn xe cộ sẽ không xảy ra? Lần này không phải là mơ, Lỗ Như Hoa biết.

“Chị hai, tỉnh lại đi chị.” Rất dịu dàng, lần này là giọng nói Tự Ngọc.

Cả người Lỗ Như Hoa cứng đờ, cô nghe được ảo giác sao? Linh hồn Tự Ngọc đang nói chuyện với cô?

“Tự Ngọc, em đã trở lại.” Lỗ Như Hoa mờ mịt mở mắt, Tự Ngọc quả thật đang ngồi bên cô, vẻ mặt bình thường như khi còn sống.

“Chị hai, chị không sao chứ?” Lỗ Tự Ngọc ngạc nhiên nhìn Lỗ Như Hoa.

“Xin lỗi, xin lỗi em, chị không nên bắt em đuổi theo Văn Sơ, xin lỗi...... Nếu không em sẽ không phải chết như vậy, em có tim rồi, em có tim thay rồi!”

“Cái gì?” Lỗ Tự Ngọc mờ mịt nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn hướng Văn Sơ: “Cậu đến nhìn chị ấy một chút được không? Chị hai tôi hình như hơi bất thường.”

Hai mắt Lỗ Như Hoa đẫm lệ, mông lung theo nhìn theo tầm mắt Lỗ Tự Ngọc về phía Văn Sơ đang đứng một bên, hắn chết rồi? Vết thương trên trán hắn...... Hắn cũng đã chết rồi? Trong lòng đau muốn chết, ruột gan như có kẻ quấy đảo không ngừng, cơn giận đối với Văn Sơ tiêu tan trong nháy mắt, cô không muốn hắn chết, cho dù giận...... Cũng không muốn hắn chết......

Văn Sơ híp mắt nhìn Lỗ Như Hoa dựa nửa người vào Hạ Thịnh, trong lòng vẫn sót lại một chút tức tối từ buổi tối, cô ta đến giờ phút này vẫn quan tâm đến Lỗ Tự Ngọc? Cô ta không phải đã không cần hắn sao? Vì sao hắn nhìn cô ta ngất xỉu vẫn sợ tới mức chân tay luống cuống? Tỉnh lại rồi sao còn chưa đứng lên, ẩm ướt như vậy, cô ta không biết lạnh sao? Thật sự là một cô gái ngu ngốc! Nhưng...... Vô thức vẫn vươn tay, kéo Lỗ Như Hoa: “Em đứng lên trước rồi nói, Hạ Thịnh cũng bị xui xẻo theo em.”

Lỗ Như Hoa nở nụ cười, cười giữa hai hàng nước mắt, ngẩn ngơ cầm một tay Văn Sơ, tay kia thì cầm tay Lỗ Tự Ngọc, cô đứng lên, kéo Văn Sơ và Lỗ Tự Ngọc lại gần bên mình: “Hai người đã chết, tôi sống một mình cũng không còn ý nghĩa. Một người là em trai chị thương nhất, một người là người em yêu nhất, để tôi đi theo hai người, tôi mệt mỏi lắm rồi, hai người nhẫn tâm nhìn tôi mệt mỏi hơn nữa sao? Tự Ngọc, chị sẽ không bắt em phải vẽ chị nữa. Văn Sơ, em sẽ không cãi nhau với anh nữa, hai người cho em đi theo với!”

“A?” Văn Sơ day tay giữa hai hàng lông mày, vỗ trán cô: “Em điên rồi sao? Ai chết?”

“Văn Sơ.” Lỗ Như Hoa mỉm cười như cũ: “Không sao, trên đường xuống suối vàng em đi cùng anh, nhất định không lạnh, anh nhớ rõ, đừng uống thang thuốc Mạnh bà (*)..... Nhưng kiếp sau anh còn muốn gặp em không?”

(*) Thang thuốc Mạnh bà: Là loại thuốc lãng quên ký ức kiếp trước để bắt đầu 1 kiếp sống mới, theo quan điểm của Nho học hay Phật học gì đó, bạn Phạm quên òi!

Văn Sơ hơi hoảng, căng thẳng nhìn về phía Lỗ Tự Ngọc: “Tiêu rồi, chị cậu thật sự điên rồi. Không phải lúc té xỉu đầu bị đụng vào đâu đó chứ? Lỗ Như Hoa em đừng làm anh sợ!”

Lỗ Tự Ngọc cũng mờ mịt: “Chị hai, đầu chị có đau không?”

“Cô ấy kỳ quái lắm, cứ luôn miệng nói thần chết đến rồi, xem ra là đang coi phim thì có!” Hạ Thịnh buồn cười nói: “Không sao đâu, sau này đừng đưa Lỗ Như Hoa đến rạp chiếu phim.”

“Buồn cười! Các cậu cảm thấy buồn cười sao!” Lỗ Như Hoa oà khóc, nhìn về phía Hạ Thịnh: “Văn Sơ và Tự Ngọc chết rồi, các cậu cảm thấy buồn cười sao?”

“Ai nói bọn họ đã chết?” Tiếu Thanh chợt phá ra cười.

“Là cậu nói bọn họ ở trong xe!” Lỗ Như Hoa khóc nghẹn: “Tiếu Thanh, tôi xin cậu, đừng chế nhạo người đã chết.”

“Tôi nói hai người bọn họ đang giúp chúng tôi cứu người, trong xe là một cặp tình nhân, xe bị lật nhào, may mà người chỉ bị thương nhẹ, đang đứng bên kia kìa, không tin cậu chạy qua đó mà nhìn.”

Lỗ Như Hoa bất giác nhìn theo ngón tay Tiếu Thanh chỉ, quả nhiên, Dạ Nhiên đang đứng cùng hai người, một nam một nữ nói chuyện, mặt cô gái chưa tan hết nét hoảng loạn, đang khóc, thái dương người đàn ông có vệt máu, có điều miệng vết thương không sâu lắm, đang an ủi cô gái.

“Cái gì...... Cái đó giống như cái gì ......” Lỗ Như Hoa khóc, khóc đến không chịu nổi: “Đừng lừa tôi nữa, đừng ép buộc tôi nữa, thần chết không phải đến đây rồi sao?” (làm đến đoạn này mà thấy mệt bạn Như Hoa quá, nhớt!)

“Làm gì có thần chết.” Tự Ngọc cuối cùng bật cười: “Chị hai, em và Văn Sơ lái xe tới chỗ này thì thấy ven đường có tai nạn, xuống dưới cứu người, lột lúc sau xe của chị đã tới rồi, chị xem, xe của em và Văn Sơ còn đậu phía trước.”

Lỗ Như Hoa ngạc nhiên nhìn, quả nhiên có một chiếc xe đã bật đèn cấp cứu, đứng ngay đằng trước.

“Tử thần chưa có tới?” Lỗ Như Hoa nghẹn ngào, khụt khịt.

“Tử thần đến cái đầu em!” Văn Sơ buồn cười , ôm chặt Lỗ Như Hoa: “Ngốc ạ, anh thật muốn đánh em một cái, làm sao có thể...... Ngốc như vậy!”

“Ôi......” Bất an bỗng tan biến, Lỗ Như Hoa vùi đầu trong lòng Văn Sơ, khóc lớn, khóc đến trời long đất lở.

Thành thật mà nói, tiếng khóc của cô nàng...... Doạ Văn Sơ nhảy dựng.

Hắn đã quên bản thân còn tức giận Lỗ Như Hoa, hắn cũng quên chuyện vừa xảy ra ở Dạ viên. Hắn chỉ biết cô gái nhỏ ướt đẫm đang vùi trong lòng hắn mà khóc, tiếng khóc làm cho hắn đau lòng hoảng hốt và hoảng loạn. Cô ấy nói gì? Trên đường xuống suối vàng sẽ cùng đi với hắn? Cô ấy nói hắn là người cô ấy yêu nhất? Tai nạn xe kỳ lạ này cuối cùng cũng làm cho cô ấy biểu hiện như một cô gái bình thường? Gột bỏ lớp vỏ kiên cường, cuối cùng cũng nói yêu hắn? Lòng Văn có cảm giác là lạ, không biết có phải gọi là cảm động không, dù sao, có người nói theo hắn đi...... chết, điều đó cũng rất...... Tuyệt vời...... Phải không?

Ngọn lửa ghen tuông trong lòng Văn Sơ chậm rãi tàn lụi, tan nhanh một cách kỳ lạ, hắn quyết định...... Tạm thời tha cho Lỗ Như Hoa, xuống núi nói sau, tìm một chỗ không có người, hỏi lại chuyện tối nay...... Tìm một khung cảnh đẹp đẽ, ít người lui tới chậm rãi hỏi lại......

Mắt thấy Dạ nhiên đang đi về phía mình, ác ý bỗng nhiên nổi lên, Văn Sơ lập tức nâng mặt Lỗ Như Hoa, hít sâu một hơi, hôn lên môi cô, dùng hết sức, thật sâu.

Ha ha, tất cả mọi người nhìn đi, Lỗ Như Hoa là của ta! Văn Sơ thầm mỉm cười, vĩnh viễn của ta.

Trì hoãn ở nơi xảy ra tai nạn một giờ, đoàn người trường S cuối cùng cũng có thể về khách sạn .

Lỗ Như Hoa, Văn Sơ, Tự Ngọc cùng đi xe Dạ Nhiên, dọc đường đi không ngừng nói về chuyện phẫu thuật, kể liền một lượt.

Nhìn Lỗ Như Hoa không ngừng chảy nước mắt vì vui mừng, Văn Sơ bỗng nhiên cảm thấy lúc nãy hắn thật buồn cười, cũng hiểu được một điều: Dù chính mắt nhìn thấy cũng không nhất định lạ thật, khi cần giải thích, còn phải thêm vào sự tin tưởng, đó là điều quan trọng. Đưa họ trở lại khách sạn, Dạ Nhiên cũng về, không quên mời sinh viên trường S quay lại Dạ viên ngày hôm sau, Dạ viên rộng lớn, những chỗ cần xem vẫn còn rất nhiều.

“Anh Dạ Nhiên......” Văn Sơ tiễn Dạ Nhiên, do dự nói: “...... Xin lỗi, anh đừng để bụng......”

Dạ Nhiên nở nụ cười: “Nếu anh nói anh để bụng, em làm thế nào để đền bù?”

Văn Sơ giật mình, gãi đầu khó xử.

“Em yên tâm, người anh yêu không nhất định phải là người phụ nữ của kẻ khác.” Dạ Nhiên nói lại câu cuối cùng Văn Sơ hôm ấy: “Được rồi, anh thừa nhận câu nói này làm anh tổn thương, nghe thật...... Chẳng phải hay ho gì, nhưng anh bỏ qua cho em, em là thằng nhãi dù có gây thương tổn cho người khác thì người ta cũng không thể tức giận với em.”

“Em không biết anh tìm Như Hoa nói chuyện Tự Ngọc.” Văn Sơ cảm thấy rất áy náy.

“Anh phải nhắc em, những chuyện em và cô ấy phải đối mặt vẫn còn rất nhiều, nếu mỗi lần như thế em lại xúc động hoặc hiểu lầm, cô ấy sẽ không tha thứ cho em dễ dàng như vậy đâu.”

“Dạ, em hiểu.” Văn Sơ nghiêm chỉnh gật đầu, lập tức nở nụ cười: “Cám ơn anh.”

“Anh giúp Như Hoa đưa Tự Ngọc đi cho yên tâm, em không ghen chứ?” Dạ Nhiên hỏi lại.

Mặt Văn Sơ nóng lên: “Nếu em không trưởng thành hơn, thì thật sự không xứng với Như Hoa.”

“Chờ anh mang tin tốt về.” Dạ Nhiên mỉm cười cam đoan: “Họ là một cặp chị em may mắn, đó là điều chắc chắn.”

“Dạ Nhiên, người hiến tim là ai?” Văn sơ không nén nổi tò mò.

“Người ấy muốn anh giữ bí mật .” Giọng Dạ Nhiên ảm đạm: “Anh ta nói, có thể để trái tim tiếp tục đập, đó là may mắn của anh ta.”

Văn Sơ kinh ngạc nhìn Dạ Nhiên lên xe, dõi theo chiếc xe dần chạy xa.

Trở lại phòng Lỗ Như Hoa, Hạ Thịnh đang cùng Lỗ Như Hoa líu ríu nói chuyện, Tự Ngọc cũng ở đó, câu chuyện xoay quanh tai nạn xe cộ vừa rồi và chuyện phẫu thuật của Tự Ngọc, vẻ mặt Lỗ Như Hoa vui mừng cực độ, pha lẫn nét kinh hoảng chưa hoàn toàn biến mất. Thái độ Tự Ngọc hơi hoảng hốt, dường như trong khoảnh khắc ngắn ngủi, không thể bộc lộ cảm xúc và niềm hy vọng to lớn, Hạ Thịnh thì vui đến mức đã quên cô là ai, cô thật lòng mừng thay cho hai chị em này.

“......” Văn Sơ đứng ở cửa phòng cửa, do dự không biết nên vào hay không.

“A......” Hạ Thịnh như có “mắt thần”: “Tôi nhớ ra rồi, Phương Ngu rất nhát gan, tôi đi hù cậu ta mới được, có lẽ...... phải hù cả đêm.”

“Tôi cũng đi, gấp rút lên đường nên có hơi mệt, đều do Văn Sơ mà ra.” Tự Ngọc cười.

Lỗ Như Hoa nghe vậy, hung tợn trừng Văn Sơ, ánh mắt như phóng dao: Em trai của tôi mà bị anh tra tấn xảy ra sự cố, tôi lấy mạng anh!

Văn Sơ im lặng tựa vào tường......

Hạ Thịnh khi ra đến cửa thì dừng một chút bên cạnh Văn Sơ, còn không quên cười đến quỷ dị: “Thí chủ, người trẻ tuổi sức lực dồi dào, phải chú ý đúng mực, tường căn phòng này không cách âm, không cách âm!”

“Ừ, cám ơn nhắc nhở, chúng tôi sẽ cố hết sức để không phát ra những âm thanh khiến cho cậu có ý nghĩ quái gở.” Văn Sơ nghiêm túc trả lời.

“Yên tâm, chúng tôi sẽ nghe thật cẩn thận.” Tự Ngọc càng nghiêm túc hơn.

Lỗ Như Hoa ném cái gối đầu về phía bọn họ: “Ba kẻ lưu manh!”

Hạ Thịnh cười quái dị chạy đi, còn không quên giúp hai người đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn Văn Sơ và Lỗ Như Hoa, một sự im lặng kỳ lạ.

Văn Sơ thầm tự nhủ: Phải nghiêm túc, phải mạnh miệng, để Lỗ Như Hoa không còn giận mình...... Phải giả dạng hình dạng của một “nam tử hán đại trượng phu”......

Nhưng khi đối mặt với Lỗ Như Hoa, những lời thoại mà hắn chuẩn bị sẵn biến mất, nhìn ánh mắt thản nhiên của cô, do vừa rồi gào khóc mà sưng húp ...... Văn Sơ cảm thấy hắn thật buồn cười, Lỗ Như Hoa làm sao có thể cùng Dạ nhiên......

“Xin lỗi, là do anh quá xúc động.” Văn Sơ thốt ra lời xin lỗi.

“Anh cũng biết sao!” Lỗ Như Hoa rầu rĩ, đêm nay quá kích thích, đầu óc cô bây giờ choáng váng, choáng váng đến không còn cảm giác.

Văn Sơ nhìn Lỗ Như Hoa yên lặng hơi cúi đầu: “Anh cũng không biết vì sao lại thế này, Có lẽ...... Bởi vì em quá xuất sắc.”

“Không xuất sắc đến mức ai gặp cũng thích đâu nhỉ? Cha anh vẫn không vui mừng hoan nghênh em.” Lỗ Như Hoa buồn cười huých cùi chỏ vào Văn Sơ.

“Đó là vì ông ấy chưa hiểu em.” Văn Sơ ngượng ngùng cười: “Em...... Sẽ không để ý chứ?”

Lỗ Như Hoa lắc đầu: “Tóm lại anh giày vò em, cũng may hôm nay có tin tức nên em không thèm giận, chỉ cần Tự Ngọc có cơ hội, em phải cám ơn trời đất .”

“Tự Ngọc khi nào thì đi Mĩ?” Văn Sơ lại gần Lỗ Như Hoa, ngồi xuống bên cạnh, hỏi nghiêm túc.

“Làm xong thủ tục thì đi.” Nhắc tới chuyện này, Lỗ Như Hoa phấn chấn hẳn: “Cuối cùng cũng có hi vọng , Tự Ngọc có thể sống sót, Văn Sơ, em không dám tin chuyện này có thể xảy ra.”

“Người tốt sẽ gặp chuyện lành.” Văn Sơ mỉm cười ôm cô: “Từ nay về sau, tất cả sẽ là ngày lành, chỉ e em vui đến nằm mơ cũng phá ra cười.”

“Thật sao?”

“Thật, mùa xuân đã đến, mùa hè còn có thể xa sao?”

“Lại dùng từ lung tung.”

“Em thích là được.”

Trong phòng yên tĩnh lại, đương nhiên không xuất hiện âm thanh như lời trong miệng Hạ Thịnh làm cho người ta có “ý nghĩ kỳ quái”, đêm nay chỉ có vui sướng và yên ả, trước mạng sống của Tự Ngọc, mọi thứ đều trở nên không quan trọng......