Chào Em, Như Hoa!

Chương 5: Kỳ thật, heo là động vật đáng yêu nhất trên trái đất



Qua bao nhiêu khóa, đại học S vẫn lưu giữ một truyền thống: Đặt hàng băng vệ sinh.

Không chỉ nữ sinh, đôi khi, nam sinh cũng đặt “thứ đó”.

Nhiều năm về sau, Lỗ Như Hoa đã rút khỏi giang hồ, nhưng trên giang hồ vẫn ghi nhớ truyền thuyết về cô......

Sáng sớm, Văn Sơ bị tiếng đập cửa đánh thức. Hắn dụi mắt, đầu Lỗ Như Hoa thò vào từ cánh cửa.

Văn Sơ lập tức tỉnh táo. Trong nháy mắt, hắn nhớ lại sự việc phát sinh đêm trước, cảm thấy áy náy, cũng hơi chột dạ.

“Xuống giường ăn bữa sáng .” Lỗ Như Hoa cười đến sáng lạn, “Tôi làm đó, nếm thử xem.”

Văn Sơ xấu hổ gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm, lại có chút buồn bực. Cô hình như đã quên tối hôm qua hắn...... Tuy nói chỉ là hiểu lầm...... Nhưng ở thời điểm này, con gái không phải nên thẹn thùng sao?

Trong lòng Văn Sơ bực bội, cố ý xốc chăn ngồi dậy trước mặt Lỗ Như Hoa.

Quả nhiên có phản ứng!

“A? Hôm nay không mặc CK!”

Văn Sơ muốn khóc!

Hắn rửa mặt xong, đến nhà ăn vừa ngồi xuống. Lỗ Như Hoa bưng bữa sáng lên bàn, nhìn qua rất phong phú. Trung Tây kết hợp, hương cháo thơm lan tỏa bốn phía, bánh mì nướng, chân giò hun khói và sandwich.

“Tôi đã nhờ quản gia gọi điện thoại. Buổi sáng mười giờ họ sẽ cử người đến sửa vòi hoa sen trong phòng.” Lỗ Như Hoa cười rất “chuyên nghiệp”.

Văn Sơ hừ mũi một tiếng, trong lòng âm thầm bồn chồn: Cô gái này làm việc quá sức nhanh nhẹn.

“Đây là cái gì?” hắn ngạc nhiên, chỉ vào một đĩa nhỏ, trên là mấy miếng tròn dẹt màu nâu đậm.

“Đừng nói cả dưa chuột muối cũng không biết nha?” Lỗ Như Hoa so với hắn còn ngạc nhiên hơn, để đĩa sát vào rồi ngồi xuống.

“À...... dưa chuột ngâm gì vậy?”

“Nước tương!” Lỗ Như Hoa giải thích,“Nhà anh không có tương đậu nành, nếu có tôi sẽ làm dưa muối.”

Văn Sơ nhìn kia dưa chuột ngâm nước tương, tuy hơi khó xử, nhưng vì lịch sự với “đầu bếp” nên hắn gắp một miếng nếm thử, nhíu mày.

“Lỗ Như Hoa, chuyện tối qua......” Văn Sơ dặng hắng, cảm thấy không khí lúc này cũng không tệ lắm, có lẽ thời điểm nên giải thích chuyện ma xui quỷ khiến hôm trước.

“Tôi hiểu!” Lỗ Như Hoa cười gật đầu “Khí lực dư thừa (nguyên văn: Huyết khí phương cương) thôi, tôi hiểu mà. Anh yên tâm, tôi sẽ kín miệng, không nói với ai, cũng sẽ không tưởng thật, lại càng không để trong lòng. Với lại, tôi làm bữa sáng cho anh, cũng không có ý gì khác. Chỉ vì làm phiền cả đêm, cảm thấy ngại ngùng. Tôi cũng biết tiền trọ, tiền điện nước, anh chắc chắn sẽ không lấy, cho nên coi như cám ơn, cám ơn anh đưa tôi đi bệnh viện, lại mang tôi tới nhà anh nghỉ. Như vậy chúng ta coi như hết nợ, được chưa?”

Văn Sơ gật đầu theo quán tính, lơ đãng mỉm cười đứng lên. Hắn nghĩ: Vậy là tốt nhất, gặp lại cũng không xấu hổ. Như vậy tốt nhất, ừ, tốt nhất.

Nhưng...... Nhưng mà...... Sao lại có vấn đề? Vì sao một chút vui mừng hắn cũng không thấy? Văn Sơ không định để Lỗ Như Hoa chế giễu, chụp lấy chén cháo húp một hớp lớn.

“Ngon không?” Lỗ Như Hoa đắc ý huơ đầu “Món cháo này là sở trường của tôi đó, Tự Ngọc thích ăn nhất.”

“Làm cháo tốn thời gian lắm, cô rời giường từ sớm sao?” Văn Sơ hỏi một cách lơ đãng.

“Tôi làm việc lẹ làng quen rồi.”

“Ngày hôm qua bác sĩ nói cô cần nghỉ ngơi. Lỗ Như Hoa, tôi không hiểu vì sao cô tự hành hạ mình mệt tới vậy.”

“Mạng người quyết định ở tiền!” Lỗ Như Hoa khoát tay, “Nhàn rỗi để làm gì chứ? Có thời gian thì tranh thủ kiếm tiền, như vậy mới an toàn.”

“Thế sao Lỗ Tự Ngọc thoải mái như vậy, cậu ta không thể giúp cô sao?” Văn Sơ nhíu mày “Tôi thấy cậu ta ngày ngày thoải mái như đại thiếu gia, cô làm vậy không đúng đâu, cậu ta là đàn ông con trai.”

“Anh không thoải mái như đại thiếu gia sao? Không lẽ chỉ có anh thoải mái, còn em tôi không được thoải mái? Người nghèo cũng có người nghèo thoải mái!”

“...... Gì chứ? Sao lại nói đến tôi? Tôi có nói cậu ta không được thoải mái sao?”

“Vậy sao anh lại nhắc đến Tự Ngọc? Tôi tình nguyện để em tôi thoải mái, tôi tự nguyện!” Lỗ Như Hoa đứng phắt dậy “Anh là khách hàng, là Thượng Đế, Thượng Đế chỉ có một việc không thể làm, đó là phê -- bình -- Tự -- Ngọc!”

Nói xong, quay phắt người bỏ đi.

Văn Sơ há hốc mồm ngó theo Lỗ Như Hoa, người này nói tức giận là tức giận luôn? Bất đắc dĩ lại buồn cười! Vì thế bữa sáng hắn cũng không ăn, lười biếng đứng lên, thong thả đi đến cửa chính, dựa vào lan can điêu khắc kiểu La Mã, nhìn Lỗ Như Hoa đeo ba lô lên lưng, đi giầy.

Lỗ Như Hoa sửa soạn xong xuôi rồi, nhưng nút thang máy...... Ở đâu?

Tối hôm qua trực tiếp đi từ thang máy vào phòng khách, bây giờ ra ngoài cách nào? Cô gặp rắc rối rồi!

Nhìn trên ngó dưới, dòm trái liếc phải, choáng váng!

“Ơ, có người tìm không thấy cửa, ôi!” Văn Sơ rung đùi đắc ý đứng sau Lỗ Như Hoa làm bộ ai oán, trong tay còn cầm cái gì giống điều khiển từ xa.

Lỗ Như Hoa cắn môi, trừng mắt liếc hắn một cái, cũng hiểu được cái điều khiển kia chắc chắn có nút thao tác thang máy. Giờ làm sao? Mở miệng xin hắn? Không có cửa đâu!

Cô chợt bật cười, “Ô, có người muộn học quân sự rồi, ôi chao, muộn sẽ bị phạt chạy ở sân thể dục bao nhiêu vòng? Đáng thương! Quá đáng thương!”

Sắc mặt Văn Sơ thay đổi, theo bản năng nhìn đồng hồ, quả nhiên......

Mười phút sau, Văn Sơ và Lỗ Như Hoa đã ngồi trên tắc xi.

Đến đại học S khá xa, Lỗ Như Hoa ngồi yên lặng, trong lòng ôm ba lô, mắt nhìn chằm chằm bảng hiện công tơ mét.

“Đừng nhìn nữa, tiền xe tôi trả.” Văn Sơ tỏ vẻ nhìn hết nổi, đưa tay vỗ đầu cô.

Hắn hơi mạnh tay, Lỗ Như Hoa bực bội. Vừa định mở miệng, Văn Sơ đã cướp lời, “Không phải nói tôi là Thượng Đế sao? Thượng Đế chỉ cần không phê bình Lỗ Tự Ngọc là được, phải không?!.”

Lỗ Như Hoa hít sâu, lại hít sâu. Được! Anh là Thượng Đế, tôi nhịn.

“Bữa sáng...... Không tồi.” Văn Sơ nói đơn giản.

“Cám ơn.” Lỗ Như Hoa bên ngoài cười nhưng trong không cười.

“Nếu quan tâm Lỗ Tự Ngọc, sao cô không làm bữa sáng cho cậu ta? Tôi xem cậu ta hình như mỗi ngày đều ăn bánh mì.” Văn Sơ càng nói càng không chút để ý.

Lỗ Như Hoa không trả lời, ánh mắt ảm đạm.

“Bận đưa đồ ăn sáng không có thời gian?” Văn Sơ liếc Lỗ Như Hoa,“Cô ngốc thật, chỉ bán cho bên khoa Luật, làm sao bán được ở khoa mỹ thuật? Nếu...... Nếu ký túc xá tụi tôi... là một đám sâu lười, hay cô bán cho bọn họ đi.”

“Bọn họ muốn đặt bữa sáng?” Lỗ Như Hoa hơi do dự, đề nghị của Văn Sơ cô không phải chưa nghĩ qua, chỉ là sợ Lỗ Tự Ngọc trong lòng không thoải mái, cho nên không làm.

“Quảng cáo của cô không phải viết “gọi là có ngay” sao? Ngày mai bắt đầu đưa đồ ăn cho phòng 205 đi, tôi cam đoan bọn họ đều muốn.”

“Văn Sơ,” vẻ mặt Lỗ Như Hoa nghi hoặc “Không phải là anh muốn ăn đi?”

“Tôi? Tôi sao?” Văn Sơ kinh ngạc,“Tôi muốn ăn bữa sáng cô đưa? Hồi nào?”

Nói xong, vẻ mặt đầy chính nghĩa nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lỗ Như Hoa cắn răng.

Nửa giờ sau, tắc xi tới cửa sau trường S. Lỗ Như Hoa lén lút xuống xe trước.

“Làm gì vậy? Hay trộm cái gì ở nhà tôi rồi ?” Văn Sơ cau mày gọi giật.

Lỗ Như Hoa giơ tay “suỵt” một cái, “Để cho những nữ sinh thầm mến anh nhìn thấy tôi và anh đi cùng, việc buôn bán của tôi coi chừng tiêu luôn!”

Văn Sơ kinh ngạc, muốn nói, lại không biết nói gì cho phải. Hắn trơ mắt nhìn Lỗ Như Hoa cõng ba lô rón rén vào trường, bỗng phát hiện có một nam sinh vượt qua, nét mặt vênh váo, quần áo trên người tên kia ...... Sao mà quen mắt vậy kìa?

Không đúng, quần áo kia rõ ràng là...... Văn Sơ trợn mắt há hốc mồm. Đằng tòa nhà bên kia lại có một nam sinh đi tới, mặc quần áo cũng là......

Văn Sơ ngơ ngác, ngây ngốc trong chốc lát, lấy di động, gõ vào máy dãy số “gọi là có mặt” trong truyền thuyết.

“Lỗ Như Hoa!”

“Xin chào, tôi là Lỗ Như Hoa, xin hỏi ngài muốn đặt hàng cái gì vậy?”Giọng Lỗ Như Hoa ngọt ngào chưa từng thấy, ngọt đến nỗi Văn Sơ nghĩ mình gọi nhầm số.

“Tôi là Văn Sơ.”

“Văn Sơ ? Gì?” Giọng Lỗ Như Hoa từ ngọt chuyển lạnh, nhanh còn hơn biến sắc mặt.

“Cái này......” Văn Sơ hơi do dự, có lẽ Lỗ Như Hoa không liên quan đến chuyện này, hiểu lầm người ta hình như không hay lắm...... Do dự một hồi, giọng nói cũng lịch sự hơn, “Bộ quần áo... Bộ đồ mà bữa đó cô nói đẹp đó, bộ đồ tôi yêu cầu Milan làm theo yêu cầu, bộ đồ khí chất nhàn nhã đó, nhớ không?”

“Hừ, nhớ, bộ đồ mà anh nói số tiền lẻ trên tay tôi không đủ mua một cái!”

“...... Có chuyện này kỳ quá, tôi vừa nhìn thấy hai nam sinh, kiểu đồ họ mặc y chang bộ đồ đó của tôi.”

“A, không kỳ đâu, kiểu dáng giống hả? Đương nhiên phải giống, tôi nhìn đồ của anh rồi nhờ người ta làm theo mà! Bắt chước được rồi? Ha ha, tốt quá, thợ may đó tay nghề không tệ nha, tôi bán một hơi được mười bộ luôn! Ừ, phải quay lại lấy thêm mới được, trong tay còn mấy đơn đặt hàng nữa.”

“Lỗ -- Như -- Hoa!” Văn Sơ nắm chặt tay, tiếng nói cao dần.

“Gì? Rồi rồi, tôi hiểu rồi, tính phí độc quyền được chưa, tôi trích phần trăm cho anh. Tôi cũng có đạo đức nghề nghiệp vậy! Hàng lậu mà, để tôi tính coi, ok, một bộ đưa anh 5%! Nhiêu đó thôi, tôi không lời nhiều đâu!”

“Lỗ -- Như -- Hoa! Cô biến bộ đồ tôi thích nhất thành đồng phục?” Văn Sơ khóc không ra nước mắt, kêu trời không thấu ! (nguyên văn : dục tố vô môn)

“Đồng phục? Chưa đến mức đó, có điều đề nghị của anh tôi có thể cân nhắc xem sao, ừ, nếu đặt hàng số lượng nhiều thì ......” Lỗ Như Hoa bắt đầu tính toán.

Văn Sơ hết chịu nổi!

Cúp điện thoại, ngay cả tâm tư gào thét cũng không có .

Đứa con gái ác độc này, ngày đầu tiên nhìn hắn trống trơn, sau đó gài bẫy làm hắn tham gia tổ văn nghệ, tổ báo chí. Tìm cô ta báo thù thì giả bộ bất tỉnh, mang cô ta về nhà lại......

Lỗ Như Hoa, tôi giúp cô nữa tôi là con heo! Rõ ràng không muốn bữa sáng của cô, tôi còn quanh co lòng vòng đặt hàng, tôi bệnh thật rồi! Lỗ Như Hoa, tôi còn lấy số điện thoại « gọi là có mặt » của cô, tôi đúng là heo! Heo!

Mười mấy giờ sau, di động Lỗ Như Hoa vang lên.

“A lô, tôi là Lỗ Như Hoa. Xin hỏi ngài cần gì?”

“Tôi, Văn Sơ, cô còn chưa lưu số tôi?”

“A...... thưa ngài, lập tức lưu ngay.”

“Trước buổi sáng ngày mai, ba bữa sáng, phòng 205, phần Lỗ Tự Ngọc cộ tự làm.”

Điện thoại cúp.

Lỗ Như Hoa nghiêm chỉnh lấy bút ghi lại.

Văn Sơ dúi đầu vào chăn, thống khổ chính mình vì sao phải làm heo......

Thật ra, heo là động vật đáng yêu nhất trên trái đất. Chúng hiền lành, to béo, không kiêng ăn, lại thật thà phúc hậu.

Hôm sau, Văn Sơ thức sớm nhìn Lỗ Như Hoa theo đúng hẹn tới đưa bữa sáng, nhìn cô ở phòng 205 tay trước tay sau bưng trà nóng lên đúng lúc. Trong lòng hắn vừa ý – tương đối vừa ý. Nếu Lỗ Như Hoa có thể đến trễ thêm nửa giờ thì tốt hơn, cá voi và Phó Tâm Thành vẫn còn trên giường.

“Tự Ngọc, học quân sự có mệt không?” Lỗ Như Hoa đưa cho Lỗ Tự Ngọc chén sữa đậu nành.

“Cũng mệt. Cả ngày phải đứng, giày mòn hết rồi, gót chân em đau.”

“Chị đưa cho em một miếng lót độn giày rồi mà, không đủ sao?” Lỗ Như Hoa nhíu mày, “Đàn anh khóa trên chỉ dẫn bí quyết, sao lại không lấy?”

“Em không cần.” Mặt Lỗ Tự Ngọc đỏ bừng.

Văn Sơ dỏng tai nghe trong chốc lát, tò mò hỏi, “Bí quyết lót giày gì vậy?”

“Phòng đau, hút mồ hôi, anh mua không? Tôi lấy vài đôi về, tình hình tiêu thụ cũng không tệ lắm.” Lỗ Như Hoa thói quen không bỏ, bắt đầu quảng cáo.

“Tôi muốn!” Cá voi nằm ngủ trên giường, mơ mơ màng màng bỗng nói chen vào, “Chân con trai phá giày nhanh lắm, tôi muốn một đôi.”

Ngay sau đó Phó Tâm Thành cũng mua.

Lỗ Như Hoa gật đầu hào hứng, “Tôi giúp các anh đặt hàng, đàn ông không nên làm mấy việc này, hết bao nhiêu thì ...... Trên sổ ghi hết rồi, bữa sáng cũng thế.”

Văn Sơ ăn cháo xong, «cải tà quy chánh», hào hiệp hùa theo “Đã như vậy, tôi cũng đặt hàng luôn, Lỗ Như Hoa, làm phiền cô.”

“Không thành vấn đề!” Lỗ Như Hoa vỗ ngực cam đoan.

Văn Sơ rửa tay, sửa sang lại quần áo. Đi ra, Lỗ Như Hoa đã dọn dẹp xong xuôi. Lúc này, cô cầm một bức vẽ của Lỗ Tự Ngọc quan sát, “Tự Ngọc, bản vẽ mới của em phải không? Chắc đúng rồi, đường nét rất hoàn chỉnh.”

“Cô biết xem tranh?” Câu nói tỏ vẻ « không thể tin nổi » không phải thốt ra từ Lỗ Tự Ngọc, mà là Văn Sơ.

Lỗ Như Hoa quay đầu nhìn Văn Sơ, từ lúc “lẻn vào” phòng 205 đưa bữa sáng tới giờ, người này từ đầu đến cuối đỏng đảnh khó chiều, phỏng chừng từ nhỏ là thiếu gia ác bá.

Bình tĩnh, bình tĩnh, hắn là khách hàng, khách hàng là Thượng Đế...... Lỗ Như Hoa duy trì nụ cười, cố gắng nhìn vào đỉnh đầu Văn Sơ, hy vọng trên đó hiện ra quầng sáng (Cái quầng sáng trên đầu các thiên thần và các linh hồn được lên thiên đàng í).

“Chị tôi đương nhiên biết, chị ấy đối với mỹ thuật rất có thiên phú.” Lỗ Tự Ngọc nói điềm đạm.

“Vậy học đi.” Văn Sơ lười biếng nói, ngồi lên ghế đi giày, đứng lên giẫm một cái. Lỗ Như Hoa nói không sai, lót giày mềm, rất thoải mái.

“Thiên phú cái gì!” Lỗ Như Hoa cười cười, chăm chú nhìn bức tranh, kéo tay Lỗ Tự Ngọc, khẩn khoản, “Tự Ngọc, buổi tối giúp chị vẽ một bức chân dung được không? Bức nhỏ được rồi, không mất nhiều thời gian lắm đâu.”

Lỗ Tự Ngọc lắc đầu cười, “Không vẽ.”

“Một bức, chỉ một bức thôi, chị sẽ làm người mẫu có tư cách, cam đoan không nhúc nhích tí nào.”

“Không vẽ. Chị hai, chị phải đi thôi!” Lỗ Tự Ngọc mỉm cười cầm ba lô Lỗ Như Hoa đưa cho cô, “Em cũng đến giờ học quân sự rồi.”

Lỗ Như Hoa buồn bực đấm cậu một cái.

“Vẽ một bức tranh nhỏ thôi mà. Thời gian của cậu quý giá vậy sao?” Văn Sơ nói chen vào, mắt liếc Lỗ Tự Ngọc. Hắn cảm thấy Lỗ Như Hoa đã giới thiệu cho mình lót giày tốt như vậy, giúp cô một chút cũng nên.

Lỗ Tự Ngọc không trả lời, quay sang giúp chị điều chỉnh lại ba lô.

Lỗ Như Hoa nhìn Văn Sơ, ủ rũ bĩu môi, dường như hơi tủi thân. Trong đầu Văn Sơ bỗng nhiên cảm thấy bùng nổ. Hắn đem cảm giác này định nghĩa thành: Thấy việc nghĩa hăng hái làm, bênh vực kẻ yếu.

“Lỗ Như Hoa, tôi vẽ cho cô một bức!”

“Anh vẽ...... Tôi?” Hai mắt Lỗ Như Hoa sáng ngời.

“Ừ.” Văn Sơ mất tự nhiên ừ mũi một tiếng, liếc mắt về ba người bạn cùng phòng, thấy bọn họ hình như đang chú ý việc khác, trong lòng cũng tự nhiên hơn.

“Tôi làm người mẫu cho anh? Anh vẽ tôi?” Hai mắt Lỗ Như Hoa càng sáng, đuôi mày khóe mắt đều hàm chứa ý cười.

Văn Sơ nhíu mi “Cô còn muốn hỏi nữa? Tôi không giống em trai bảo bối của cô, có một bức họa nhỏ mà thôi.”

“Vậy anh muốn vẽ mấy giờ?”

“...... Tùy tình huống...... Một hay hai giờ? Nếu chậm hơn ......”

“Vậy một giờ tôi lấy năm mươi nha. Rồi, cứ như vậy đi, một giờ tôi thu anh năm mươi tệ, qua hai giờ giảm còn ba mươi, như thế nào? Bạn học của Tự Ngọc, giá ưu đãi.”

“ Năm mươi cái gì......” Văn Sơ ngơ ngác.

“Tiền công người mẫu, tiền tôi làm ma nơ canh cho anh vẽ.” Giọng Lỗ Như Hoa đầy vẻ đương nhiên.

“Tôi giúp cô vẽ chân dung, cô còn muốn thu tiền?” Văn Sơ không thể tin nổi, chỉ chỉ Lỗ Như Hoa, lại chỉ chỉ vào mình, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Mắc à?”

Văn Sơ nuốt vào một hơi khí lạnh, đi đến trước mặt Lỗ Như Hoa, rặn ra nụ cười, “Không mắc, đương nhiên không mắc. Có điều bạn Lỗ Như Hoa này, cái tôi cần là thân thể người mẫu chứ không phải quần áo, cô vẫn đồng ý?”

Lỗ Như Hoa trong chốc lát hơi run rẩy, cào mái tóc ngắn, nhìn Văn Sơ một cái, lại nhìn Lỗ Tự Ngọc một cái, cuối cùng hạ quyết tâm, nhìn về Lỗ Tự Ngọc: “Hay em làm người mẫu, nha?”

Lỗ Tự Ngọc mỉm cười lắc đầu, Cá voi cùng Phó Tâm Thành cười to.

********

Không cần phải nói, lót giày Lỗ Như Hoa bán dùng rất tốt!

Tập quân sự đến giữa trưa , gót chân Văn Sơ vẫn chưa đau, đế giày dày, còn hấp mồ hôi, cũng không có cảm giác nóng.

“Bài tập tiếp theo là chạy bộ, sân thể dục chạy ba vòng.” Huấn luyện viên phát khẩu lệnh.

Nhóm tân sinh viên tức, tức …. Mà không dám nói, ngoài phục tùng cũng chỉ có thể phục tùng.

Văn Sơ cảm thấy không đáng kể, đừng nói ba vòng, sáu vòng cũng được. Đang chạy, nhìn thấy ở đội bên cạnh Lỗ Tự Ngọc dường như có chút kỳ lạ, mặt trắng bệch, môi tím tái, mặt đầy mồ hôi.

Một vòng...... Một vòng rưỡi......

Hơ? Hắn bệnh sao?

Văn Sơ nghi hoặc, không nhìn Lỗ Tự Ngọc nữa, chỉ cảm thấy giầy bắt đầu không thoải mái, bắt đầu từ cặp lót đế của Lỗ Như Hoa, đang dần dần trơn trợt......

Đứa con gái này, lót giày không lấy hàng tốt, nếu không thì chắc nhỏ quá không vừa. Lỗ Như Hoa, cô bán hàng kiểu gì vậy! Trong lòng Văn Sơ oán hận.

Càng chạy càng khó chịu, Văn Sơ báo cáo với huấn luyện viên, xin ra khỏi hàng sửa sang lại giày. Tuổi thầy hướng dẫn không hơn nhóm sinh viên bao nhiêu, mấy ngày tập luyện vừa qua đã thành thân thiết, với yêu cầu không quá đáng đương nhiên đồng ý .

Văn Sơ tách nhóm, tìm một chỗ mát mẻ ngồi xuống, cởi giày, nhìn vào phía trong. Có điều không nhìn thì thôi, nhìn vào thấy sợ.

Không phải lót giày, chắc chắn là vậy , hình dáng mềm mại này rõ ràng là......

Băng vệ sinh! (Ặc ! Bạn Như Hoa thật là kinh khủng >o

Đầu Văn Sơ «coong » một tiếng, máu trào lên não !

Khó trách Lỗ Như Hoa quảng cáo là hút mồ hôi, mềm mại. Hắn sao lại ngu như vậy ? Biết rõ cô ta là đồ hám lợi còn mua của cô ta, giúp đỡ cô ta bán hàng.

Lỗ Như Hoa, cô thật quá đáng!

Văn Sơ phẫn nộ thò tay vào giày rút băng vệ sinh, vừa định ném xuống đất, lại vụng trộm ngó nghiêng một chút, người luyện tập trên sân thể dục rất nhiều, nếu phát hiện hắn cầm băng vệ sinh, còn không cười chết đi? Văn Sơ xanh mặt, đem miếng băng vệ sinh chết tiệt vo thành một cục nhét vào túi quần.

Lỗ Như Hoa, từ nay trở đi, cô là kẻ thù của tôi!

Văn Sơ gần như nghiến răng nghiến lợi rít ra những lời này, mọi hành động « gian ác » của Lỗ Như Hoa giờ phút này bị phóng đại tới vô hạn. Hắn không biết “tấm lót giày” này cuối cùng có phải Lỗ Như Hoa cố ý hay không, nhưng bất kể cố ý hay không, đều đã vượt qua phạm vi thừa nhận của tâm lý hắn. Từ khi về nước, từ lúc đến trường S, từ khi biết Lỗ Như Hoa, vận xui không ngừng kéo tới.

Không thể lại mềm lòng, đối với loại con buôn như Lỗ Như Hoa - đồ con gái keo kiệt, tham tiền, tuyệt đối không bao giờ có thể mềm lòng!

“Ách xì!” Cùng lúc, Lỗ Như Hoa cưỡi xe đạp nát đi qua công viên trường S, hắt xì một cái thiệt bự.

Ai mắng mình vậy nè ? Lỗ Như Hoa dụi mũi.

Di động vang lên, Lỗ Như Hoa tấp vào lề nghe máy, trên màn hình hiện tên Văn Sơ. Tiếng nói bình tĩnh của hắn vang lên, “Lỗ Như Hoa.”

“Văn Sơ, anh muốn mua gì?” Lỗ Như Hoa cười.

“Cô đang ở đâu?” Văn Sơ hỏi lại.

“Tôi ở...... Đây là đâu ...... À, trên đường bên hồ Phù Dung.”

“Tốt, 5 phút sau gặp ở hồ Phù Dung.”

“A, có việc gì?...... Ê? Ê?”

Lỗ Như Hoa buồn bực cúp điện thoại, nghĩ thầm, Văn Sơ sao lại kỳ cục vậy kìa!

Tháng chín, hồ Phù Dung luôn là phong cảnh đẹp nhất trong khuôn viên trường S, còn được gọi là Hồ Uyên ương.

Trong tên có nghĩa, nơi này thường xuyên có “uyên ương” lui tới. Chỉ vì hiện tại là ban ngày, uyên ương không có, nhưng “oan gia” thì có một đôi: Văn Sơ và Lỗ Như Hoa.

“Cô cố ý !” Văn Sơ đè nén giọng, nghiến răng nghiến lợi rít lên với Lỗ Như Hoa.

Bốn bề vang vọng.

“Tôi cố ý cái gì?” Lỗ Như Hoa ngơ ngác.

“Băng vệ sinh!” Văn Sơ kéo tay Lỗ Như Hoa, “Cô có phải con gái không vậy, cô không thấy việc cô làm rất...... rất cái gì đó sao? Cô cố ý muốn nhìn tôi xấu mặt?! Vừa rồi cái gọi là « tấm lót giày » đó thiếu chút nữa lộ ra ngoài. Lỗ Như Hoa, mục đích của cô là muốn mọi người cười nhạo tôi phải không?”

Lỗ Như Hoa ngạc nhiên lui về phía sau non nửa bước, dáng vẻ hùng hổ của Văn Sơ làm cho cô chột dạ.

Nhưng cô là ai, cô là Lỗ Như Hoa!

Lỗ Như Hoa bình thản vỗ vai Văn Sơ, “Nhóc con, bình tĩnh đi, kích động làm gì. Tôi hỏi anh, nếu tôi cố ý , bản thân tôi có lợi gì không?”

“......” Văn Sơ ngớ ra, bắt đầu suy tư.

“Nếu tôi cố ý lấy « tấm lót giày » hại anh, khiến anh xấu mặt, bị người khác cười nhạo, anh nghĩ coi, còn có ai mua « tấm lót giày » của tôi không? Sẽ không! Người ta sẽ nghĩ « mặt hàng » này không bền, hay trượt ra ngoài.” Lỗ Như Hoa đẩy Văn Sơ ra, nắm chặt tay mình, “Ảnh hưởng đến tiêu thụ, làm sao tôi kiếm ăn?”

“Ai biết cô có âm mưu gì, cô muốn trả thù việc tôi ở nhà đã hôn...... Tóm lại, tư duy của cô cơ bản không giống con gái bình thường!”

“Đúng vậy! Tư duy của tôi cơ bản không giống con gái bình thường. Nhưng có một điều anh phải nhớ kỹ, những việc ảnh hưởng đến lợi nhuận, tôi tuyệt đối không làm, anh đồng ý không?”

Văn Sơ bất giác gật đầu.

“Cho nên mới nói, chuyện lót giày chính là hiểu lầm, hiểu lầm, keo dán mất tác dụng mà thôi. Vì sao « hàng » mất tác dụng? Vì sao « hàng » của người ta không mất tác dụng? Nhìn theo khía cạnh khác mà coi, điều đó chứng tỏ sức lực chân anh thật sự mạnh mẽ, anh là đàn ông, đàn ông thuần chủng! Đàn ông chân dẫm vạn voi! (nguyên văn: Chân dẫm vạn quân. Quân: một đơn vị đo trọng lượng ngày xưa, một quân bằng 30 cân) Từng bước chân dũng mãnh như vậy, tiết tấu tràn đầy sống động như vậy, băng vệ sinh lót cơ bản không thể khống chế bước đi của anh, cho nên mới xê dịch, lệch vị trí.”

Mắt Văn Sơ đăm đăm.

“Lỗ Như Hoa tôi rất có đạo đức nghề nghiệp, hàng bán xong vẫn làm tốt công tác hậu cần, đây là tôn chỉ nhiều năm của tôi. Làm việc là làm người, khi bán hàng coi trọng đầu tiên là danh dự. Như vầy đi, nếu tìm thấy nguyên nhân rồi, bây giờ chúng ta không nên truy cứu trách nhiệm, mà nên giải quyết vấn đề, đúng không?” Lỗ Như Hoa « chỉ vẽ ».

“......” Văn Sơ không biết nói gì.

“Đơn giản!” Lỗ Như Hoa cởi ba lô, từ trong lấy ra một hộp keo dán chịu lực đưa cho Văn Sơ, “Lấy cái này dán vào băng vệ sinh rồi để trong giày, cam đoan sẽ không lệch vị trí nữa, chắc chắn! Anh là khách hàng của tôi, lại là bạn cùng phòng Tự Ngọc, vầy đi, tôi sẽ giảm giá, 5 tệ thôi, trăm ngàn lần đừng nói giá tiền cho người khác nghe! Không cần đưa tiền mặt, tôi ghi sổ được rồi.”

Nói xong, Lỗ Như Hoa ra vẻ bí mật làm cử chỉ đưa tay lên miệng « suỵt », sau đó trèo lên xe, đạp xe, chạy đi.

Con đường nhỏ bên hồ đã lác đác có vài sinh viên tan học, chuông xe của Lỗ Như Hoa hiển nhiên là vẫn còn hư. Từ xa, Văn Sơ chỉ nghe cô lấy loa cổ không ngừng gọi người xung quanh tránh đường, khi đến ngã rẽ , âm thanh tự động chuyển lên tông cao : “Quẹo a, quẹo ...... Quẹo a, quẹo ......”

Văn Sơ ngơ ngác đứng bên hồ, cầm trong tay hộp keo dán chịu lực, đầu hơi choáng váng...... Không phải tìm cô ta đến hỏi tội sao? Vì sao lại mua thêm keo dán?

Một ngày gay cấn cứ thế đi qua, chuyện dán băng vệ sinh vào giày, Văn Sơ đương nhiên không thể làm tiếp. Có điều cá voi và Phó Tâm Thành không cho chuyện này là kỳ quái. Vì thế, mỗi ngày sáng sớm đúng thời điểm, phòng 205 ký túc xá lại xuất hiện một màn: Hai soái ca, mỗi người đang cầm một miếng băng vệ sinh trắng nõn, thành kính xé bao ngoài, gỡ miếng giấy dán đằng sau, mò mò bên trong giày một chút, cuối cùng, đem « miếng lót giày » trắng nõn mềm mại tỉ mỉ bài trí vào trong. Sắp xếp xong hết thảy, là lúc ánh bình minh rạng ngời chiếu tới, càng làm nổi bật hai gương mặt hoàn toàn thỏa mãn và “tinh khiết”.

Tương phản với hình ảnh “tinh khiết” bên này, là gương mặt “thối thối” bên kia của Văn Sơ. Nhưng dù quá sức khinh bỉ, Văn Sơ không thể không thành tâm bội phục Lỗ Như Hoa, cô ta bán ra rất nhiều, thật sự có thể lấy lời xây được nhà!

Sau đó bao nhiêu khóa, đại học S vẫn lưu giữ một truyền thống: Đặt hàng băng vệ sinh.

Không chỉ nữ sinh, đôi khi, nam sinh cũng đặt “thứ đó”.

Nhiều năm về sau, Lỗ Như Hoa đã rút khỏi giang hồ, nhưng trên giang hồ vẫn ghi nhớ truyền thuyết về cô......

Nửa tháng sau, khóa học quân sự ma quỷ cũng chấm dứt. Học kỳ mới sắp tới, đối với Lỗ Như Hoa mà nói có nghĩa là một “thời đại mới” đã đến, toàn bộ nhiệt tình đều để vào việc học và việc làm công kiếm tiền. Mặt khác, công việc đưa bữa sáng cô đã cần phải tự mình đi làm. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, mọi sự hứng thú từ các sinh viên với công việc đưa hàng cho các lầu của ký túc xá trường S đã được cô tóm tắt thành một “mạng lưới nội bộ”, từ đó cô lập một trang web quản lý. Nói cách khác, cô bây giờ chỉ để ý đến « khuếch trương kinh doanh » và nguồn hàng cung cấp, còn người « giao hàng » cụ thể, đa số đều từ “mạng lưới bội bộ” phụ trách. Cứ như vậy, cân đối hiệu quả sức lao động, « lao động dư thừa bên ngoài », cũng cân bằng quan hệ cung cầu.

Về phần Lỗ Như Hoa hàng tháng có thể kiếm được bao nhiêu tiền, vẫn là bí mật. Tóm lại, cuộc sống của cô chẳng có gì thay đổi, vẫn là chiếc xe đạp già cỗi, vẫn là cái ba lô to lớn, tóc vẫn ngắn, quần áo vẫn đơn giản.

Chương trình học của khoa kiến trúc rất nặng, số lần cô đến phòng 205 cũng giảm. Một vài lần, Văn Sơ nhìn thấy cô ở căn tin, nụ cười vẫn sáng lạn, không mang một chút mỏi mệt.

Mặt khác, quan hệ của cô với những người ở phòng 205 ký túc xá càng lúc càng tốt. Đương nhiên, ngoại trừ Văn Sơ.

Sự thật là Lỗ Như Hoa rất siêng năng, ăn nói ngọt ngào, không có lý do gì để bị ghét. Điều ấy ngay cả Văn Sơ cũng không phản đối, chỉ vì lúc mới nhập học hắn bị thấy hết, rồi chuyện quần áo, chuyện vô tình hôn môi, sau đó lại đến chuyện « miếng lót giày ». Văn Sơ cho rằng hắn có thể không đến mức chán ghét Lỗ Như Hoa, chấp nhận cô xuất hiện trước mặt mình cũng đã đủ gia ơn và tôn trọng. Còn quan hệ tốt, quên đi.

“Lỗ Như Hoa, có mang tăm không? Cho tôi một bao!” Nơi bàn ăn, một nam sinh quay đầu hỏi Lỗ Như Hoa.

Lúc này Lỗ Như Hoa đang ăn cơm với bốn người phòng 205.

Người khác ăn cơm là ăn cơm, cô ăn cơm còn kiêm bán giấy ăn và mấy thứ linh tinh, thông thường một bữa cơm bị gọi năm sáu lần.

“Có!” Lỗ Như Hoa lấy từ ba lô một bao tăm, ném cho người vừa kêu “đây nè.”

“Cám ơn !” Nam sinh kia giơ tay đón.

Lỗ Như Hoa mỉm cười quay đầu, tiếp tục chiến đấu với món rau cần xào thịt băm trước mặt.

Lạnh, rất lạnh...... Cô chợt cảm thấy có ánh mắt “bất hòa” đánh úp trước mặt!

Ngẩng mạnh đầu, luồng khí lạnh kia quả nhiên đến từ người đối diện - Văn Sơ.

“Gì chứ?” Lỗ Như Hoa miệng ngậm cơm, kinh ngạc hỏi.

“Tên kia mua cái gì mà cô còn khuyến mãi thêm tặng phẩm? Lỗ Như Hoa, tụi tôi mua hàng chỗ cô không phải ngày một ngày hai, vì sao không tặng tụi tôi cái gì? Đây là kiểu buôn bán gì vậy?”

“......” Lỗ Như Hoa nuốt miếng cơm nghẹn, “ Giầy thể thao ai giúp anh chà rửa? Điểm tâm hôm qua ai giúp anh lấy? Đồ quân sự dính đất ai giúp anh giặt? Văn Sơ, anh lại còn so đo!”

...... Cũng đúng. Văn Sơ ra vẻ không cho là đúng, thu lại tầm mắt, tự hỏi có phải bản thân đang thật sự so đo không. Có điều...... hắn làm sao vậy? Chỉ vì một bao tăm mà tính toán với loại « con buôn nhỏ » kia? Lẽ nào như thế! Không lẽ hắn lại trở nên nhỏ nhặt vậy...... trường học phá đám...... căn tin phá đám......đồ vật phá đám...... Cái gì cũng phá đám! Buồn bực, quá sức buồn bực!

“Tự Ngọc.” Lỗ Như Hoa làm sao mà biết tâm lý Văn Sơ đang « dậy sóng » như vậy, cô ăn cơm xong , cười híp mắt nhìn Lỗ Tự Ngọc ngồi cạnh.

“Ừ?” Lỗ Tự Ngọc ngẩng đầu.

“Buổi chiều tụi em có tiết vẽ phải không? Đang tìm người mẫu, đúng không?” Lỗ Như Hoa cười đến sáng lạn .

“Sao chị biết?” Lỗ Tự Ngọc hỏi lại.

Văn Sơ đứng đắn ăn cơm, sắc mặt không mảy may gợn sóng.

“Biết chị biết rồi là được!” Lỗ Như Hoa đương nhiên sẽ không bán đứng người khác, huống hồ tin này cũng không phải Văn Sơ chủ động nói cho cô, chẳng qua cho cô xem thời khóa biểu khoa mỹ thuật mà thôi, “Em xem chị thế nào? Vẽ một bức được không?”

“Chị hai, buổi chiều chị không có việc gì à?”

“Không có việc gì.” Lỗ Như Hoa mừng rỡ.

“Không có việc gì thì chị về ký túc xá nghỉ ngơi đi, không thì đi thư viện đọc sách, đừng chậm trễ bài vở.”

“Tự Ngọc......” Lỗ Như Hoa cố gắng nài nỉ lần nữa.

“Chị, em ăn xong rồi, em đi trước.” Lỗ Tự Ngọc mỉm cười đứng lên, vỗ vai Lỗ Như Hoa.

Lỗ Như Hoa cũng cười, có chút miễn cưỡng, “Ừ, vậy em đi về trước đi.”

“Tôi cũng xong rồi, các bạn cứ ăn tiếp.” Văn Sơ lễ phép đứng lên nói.

Lỗ Như Hoa liếc hắn một cái, xem như trả lời.

Không biết tại sao, Lỗ Tự Ngọc chưa bao giờ đồng ý vẽ cô. Chỉ là cô muốn có một bức chân dung, mà người vẽ không phải ai khác, em trai cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.