Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 797-1: Chuyện có khác thường tất có vấn đề (Thượng)



Nghĩ một lát, Hầu Kim Cường nói:

- Chuyện này không thể kéo dài, Kim Đao Tổ không tiếp, anh an bài nhóm người khác cho tôi, tôi thật không tin, chỉ là một cặp vợ chồng trung niên tầm thường mà thôi, bắt thì bắt, còn ra phiền toái gì?

Không đợi Chung Mộc Khuê đáp lời, hắn đã vỗ lên bàn nói:

- Chuyện này cứ định như vậy, anh đi xuống an bài đi!

- Vậy…

Chung Mộc Khuê đang định nói chuyện đành ngừng lại, gật đầu đáp ứng sau đó rời khỏi văn phòng. Hắn đi theo bên cạnh Hầu Kim Cường nhiều năm như vậy, giúp người này làm nhiều chuyện tội ác, nhưng hắn lại luôn nghĩ, dùng máu tươi của người khác đổi lấy vinh hoa phú quý cho mình, trong lòng làm sao có nửa điểm cảm giác áy náy.

Nhưng lần này không biết là vì sao, bắt đầu từ khi Hầu Kim Cường an bài hắn tìm sát thủ, trong lòng hắn luôn có chút không ổn, thật giống như sắp có huyết quang tai ương giáng xuống đầu, làm cho hắn luôn mơ hồ cảm thấy bất an.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, hắn lại không hiểu nguyên nhân, cuối cùng chỉ nghĩ mình bị ảo giác nên gạt sang một bên, nhưng hôm nay, ngay lúc vừa rồi, hắn lại cảm nhận được tia khí tức nguy hiểm khiến hắn hoảng sợ, hơn nữa còn cường liệt hơn so với lần trước!

Đi ra khỏi văn phòng của Hầu Kim Cường, đi trên hành lang trong công ty, Chung Mộc Khuê lại cảm thấy kinh hoàng, cúi đầu suy tư không biết mình đã làm sai ở địa phương nào, nhưng càng nghĩ lại càng không tìm được vấn đề rốt cục nằm ở đâu.

Nghĩ mãi không ra nguyên nhân, hắn chỉ có thể hít sâu một hơi, thầm nhủ:

- Có lẽ quãng thời gian này quá mệt mỏi đi, mình lại có chuyện gì chứ? Trời sập còn có Hầu Kim Cường gánh vác lên…

Tự trấn an tâm tình khẩn trương của chính mình, Chung Mộc Khuê bước nhanh ra khỏi công ty, vừa đi xuống bậc thang, hắn đột nhiên cảm giác được toàn bộ thế giới thật yên tĩnh, chân khí làm hắn hoảng loạn tựa hồ biến thành hư không.

- Nguyên lai là không khí trong công ty quá nặng nề, làm hại mình luôn đa nghi.

Đứng ngay bên cạnh đường, Chung Mộc Khuê thoải mái nở nụ cười, hắn nhìn xung quanh một phen, thấy hai bên không có xe qua lại, ngay cả đèn đường cũng là đèn xanh, liền cười lắc đầu, trực tiếp nhấc chân đi tới một chiếc xe Buick đỗ bên đường đối diện.

Hắn lấy ra chìa khóa xe cầm trong tay, vừa đi vừa lẩm bẩm:

- Thật sự là lạ lùng, trên đường còn có lúc không có chiếc xe nào đi qua…

- Dát chi…

- Phanh!

Thanh âm tiếng phanh xe chói tai vang lên cùng tiếng đánh thật lớn, truyền khắp con đường xe cộ qua lại nườm nượp, một tài xế trên xe vận tải hạng nặng hoảng sợ mặt mũi trắng bệch, hắn vội vàng thò đầu ra ngoài cửa xe, hô lớn như bệnh tâm thần:

- Hắn…là hắn…là chính bản thân hắn xông qua đèn đỏ…van cầu mọi người làm chứng cho tôi ah!

- Mình…mình xông qua đèn đỏ?

Chung Mộc Khuê bị đụng bay nghe được tiếng hô to của tài xế xe vận tải, đầu óc liền mộng, không đợi hắn phục hồi lại tinh thần thân hình đã nặng nề rơi xuống đất cách 20 m xa, cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế làm cho hắn không cam lòng trợn tròn hai mắt, mãi cho tới chết hắn cũng chưa hiểu được mình làm sao xông qua đèn đỏ đây? Rõ ràng không phải là đèn xanh sao? Còn nữa, chiếc xe vận tải kia từ đâu nhảy ra vậy?



- Lại dám đem chủ ý đánh lên đầu cha mẹ ta…

Trên tầng mây cách mặt đất hơn 8000m, Diệp Dương Thành ngồi trong Hoa Hạ thần điện, trong đôi mắt lóe ra lãnh mang khiến người không rét mà run, giống như một đầu mãnh thú bị chọc giận, toàn thân tản ra chân khí nguy hiểm cực độ!

Mỗi người đều có nghịch lân của chính mình, nếu một khi bị va chạm vào điểm mấu chốt chân chính, người có nhu nhược bao nhiêu cũng có thể bộc phát ra lửa giận kinh người, chẳng qua trở ngại vấn đề thực lực, có người lựa chọn động thủ, có người chỉ có thể cắn răng nhịn xuống, trong đó nhân tố mấu chốt quyết định có ẩn nhẫn hay không chính là thực lực mạnh yếu của cá nhân.

Không hề nghi ngờ, tuy rằng thực lực của Diệp Dương Thành ở trong vũ trụ không đáng là gì, nhưng ở trên địa cầu, trong Thái Dương hệ, có thể ép tới mức cho hắn không dám phản kháng tựa hồ còn chưa xuất hiện qua…

Diệp Dương Thành cơ hồ không có chút ấn tượng với hai người Hầu Kim Cường cùng Hầu Kim Hổ, thậm chí hắn còn không biết nguyên nhân tại sao hai anh em này lại đột nhiên đánh chủ ý lên đầu mình? Bởi vì cái gì đó có thể làm cho bọn hắn trở thành phú hào thế giới?

Có câu nói bởi vì tiền tài mà chết, chim vì thức ăn mà vong, nếu tranh đoạt lợi ích đơn thuần thì cũng không thể nói ai đúng ai sai, người có thực lực mạnh thì có thể liếc nhìn thiên hạ, người thực lực yếu co đầu rút cổ một góc chỉ có thể uống chút canh thừa, đây là thực lực bất đồng mang tới kết quả khác nhau, cũng là một loại chân lý trên thế gian ai cũng hiểu được.

Bởi vậy đối với hành động hai anh em họ Hầu muốn dùng thủ đoạn cướp lấy đồ vật của hắn, Diệp Dương Thành cũng không cảm giác có bao nhiêu phẫn nộ, nhiều lắm hắn vung tay cho anh em kia tan thành mây khói, dù sao song phương chênh lệch quá lớn.

Nhưng hiện tại thì sao? Thật không biết có nên bi ai thay Hầu Kim Hổ hay không, hay nên phẫn nộ vì hành động của Hầu Kim Cường…vì ích lợi, không ngờ sau khi thực hiện được âm mưu lập tức liền an bài sát thủ muốn giết rụng anh ruột của mình, vì cam đoan vững chắc đạt được ích lợi, hắn còn không tiếc bỏ số tiền lớn bắt cóc cha mẹ Diệp Dương Thành, muốn làm uy hiếp bảo hiểm gấp đôi!

Vô luận là vì điểm nào, Diệp Dương Thành cũng không thể thừa nhận, Hầu Kim Cường, phải chết! Trong đôi mắt lóe ra sát ý lạnh lẽo, Diệp Dương Thành ngẩng đầu nhìn vào Càn Khôn Tu Di Kính.

Đồng thời hắn thông qua tâm linh liên lạc hạ lệnh cho Dương Đằng Phi:

- Ngươi lập tức điều tra tư liệu chi tiết về chủ tịch công ty điện tử Trường Cung Giang Tô Hầu Kim Cường cùng anh ruột của hắn Hầu Kim Hổ, có tin tức lập tức báo về cho ta…Đúng rồi, còn có Kim Đao Tổ!

Là một tổ chức sát thủ có thể làm người nghe tên liền sợ mất mật, nhưng Kim Đao Tổ lại cự tuyệt bắt cóc cha mẹ Diệp Dương Thành, ý tứ trong chuyện này thật sự làm Diệp Dương Thành phải cẩn thận nghiền ngẫm, rốt cục là đối phương kiêng kỵ thân phận bề ngoài của mình, hay là…

Loáng thoáng Diệp Dương Thành có cảm giác chỉ sợ Kim Đao Tổ không đơn giản như vậy, muốn hiểu rõ ràng nguyên nhân, vẫn còn cần điều tra chi tiết hơn.

Có lẽ lần này hai anh em Hầu Kim Hổ, Hầu Kim Cường đùa giỡn âm mưu chỉ là thứ yếu, mà thu hoạch lớn nhất chính là Kim Đao Tổ.



- Ông chủ, không tốt, Hầu tổng, đã xảy ra chuyện!

Một trận tiếng hô to từ xa tới gần, không đợi Hầu Kim Cường kịp phục hồi lại tinh thần, cửa văn phòng đã bị người đột nhiên đẩy ra, một bảo an hơn hai mươi tuổi xông vào.

Hắn thở hổn hển, thần sắc lo lắng nói:

- Hầu tổng, Chung…Chung trợ lý đã xảy ra chuyện!

- Cái gì?

Hầu Kim Cường nhất thời không kịp phản ứng, ngẩn người đứng dậy, cau mày khiển trách:

- Vội vã la hét làm gì, nói rõ ràng một chút, Chung Mộc Khuê xảy ra chuyện gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.