Chấp Niệm - Thiệu Ly

Chương 36




Đông gật đầu, tiếp tục nói: “Trong tập đoàn có vài thế lực không thể khống chế, cha cậu không thể làm gì, cũng không muốn cậu vừa nhậm chức đã đắc tội với người khác nên mượn tay tôi làm chuyện xấu đến quét dọn trở ngại. Áp bức cậu nhiều như thế cũng là cha cậu muốn rèn luyện cậu…” Có lẽ tâm trạng quá tốt, hiếm khi Đông muốn trêu ghẹo: “Cái này, cậu không thể tính tội lên đầu tôi nha!”

“Em chưa từng trách anh.” Kính Ngôn ấp úng nói.

Vỗ vỗ vai Kính Ngôn, Đông lại nói: “Hôm nay cậu có thể đoạt được vị trí chủ tịch trong tay tôi chứng tỏ cậu đã có đủ năng lực để đứng đầu tập đoàn Bạch Xuyên, giao dịch của tôi với cha cậu coi như đã hoàn thành.”

Đông cười nói ra những lời này, nụ cười kia Kính Ngôn chưa bao giờ nhìn thấy trên mặt cậu. Trên khuôn mặt khôi ngô luôn lạnh lùng kia luôn là vẻ mặt xa cách, cho dù có cười cũng là nụ cười châm biếm và khinh thường, chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười tỏa sáng ôn hòa… Hệt như nụ cười của thiên sứ.

Trước bộ dạng tươi cười kia, Kính Ngôn chỉ cảm thấy cả người phát run, cậu ta nuốt một ngụm nước bọt mới hỏi: “Anh với cha giao dịch cái gì vậy?”

“Tự do.” Đông ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, trong mắt là một mảnh mê mang: “Tự do của tôi.”

“Em không hiểu…” Kính Ngôn không rõ, cậu ta không nhìn thấy Đông bị nhốt hay bị hạn chế hành động.

Chuyện này, Đông không giải thích nhiều, chỉ thản nhiên nói: “Tôi chỉ là một đứa con riêng, một công cụ có cùng huyết thống với cha cậu, công cụ không có tự do…”

Thân phận Đông đương nhiên Kính Ngôn có nghe được, bây giờ nghe Đông nói, ngược lại hoàn toàn với bản thân mình từ nhỏ đã sống an nhàn, sung sướng. Cậu ta không nén được đau lòng, lên tiếng gọi khẽ: “Anh…”

“Không cần phải đồng cảm với tôi, từ hôm nay trở đi tôi và nhà Bạch Xuyên không còn quan hệ.” Xoay đầu lại, Đông cười nói với Kính Ngôn: “Cho nên từ nay cậu đừng gọi tôi là anh trai. Từ nay về sau, chúng ta là người xa lạ. Mà tôi, cũng giống người bình thường, có được thứ hoàn toàn thuộc về mình… Tự do!”

Tự do… Cơ thể Kính Ngôn nháy mắt cứng lại, cái giá của giao dịch này chính là tự do của Đông, vậy thì… Mình cuối cùng đã làm cái gì?

Nắm lấy tay Đông, vẻ mặt Kính Ngôn gần như muốn khóc lên: “Anh, anh tha thứ cho em… Xin anh tha thứ cho em…”

“Cậu nói cái gì… Vậy…” Giọng Đông chậm lại, ánh mắt dần tan rã, miễn cưỡng mở mắt nhìn chằm chằm Kính Ngôn: “Trong trà… Bỏ cái gì…”

Trước khi mất đi ý thức, Đông chỉ mơ hồ nghe được giọng Kính Ngôn.”Thật xin lỗi, anh, vì đạt được thắng lợi tuyệt đối, bọn em đã đem anh bán cho…”

“Anh…” Khi Đông yếu ớt gục xuống bàn thì Kính Ngôn hô lên một tiếng, lập tức hướng về một cánh cửa khác la lên: “Tự Phương, nhanh vào đây!”

Người đẩy cửa bên đi vào không phải Tự Phương thì còn ai!

“Anh nghe thấy anh trai nói cái gì chứ?”

Vẻ mặt Tự Phương cực kì phức tạp, hoàn toàn không cần phải trả lời.

Kính Ngôn kéo ống tay áo Tự Phương, hoang mang lo sợ hỏi: “Chúng ta nên làm thế nào?”

Cụp mắt xuống, Tự Phương nói: “Đưa cậu ta đến nhà họ Cẩm.”

“Vậy làm sao được, anh đã biết tình hình thực tế. Sao lại còn đưa anh trai đến nhà họ Cẩm.” Kính Ngôn vội vàng nói.

Tự Phương nói: “Nếu không đem người qua, hội trưởng Cẩm sẽ không bỏ qua cho tập đoàn Bạch Xuyên.” Lời nói quá mức lí trí nên nghe rất vô tình.

Kính Ngôn cãi lại: “Nhưng… Cái anh trai muốn là tự do! Huống hồ, anh ấy cũng không tổn thương tôi, tất cả đều do cha bày mưu đặt kế. Mặt khác, anh ấy còn giúp tôi…”

Tự Phương không nhìn, cũng không đáp. Giọng Kính Ngôn nhỏ xuống, có chút nghẹn ngào: “Anh ấy chỉ muốn tự do… Anh không nhìn thấy vẻ mặt anh ấy khi nói lời này… Anh trai… Chỉ muốn tự do mà thôi…” Kính Ngôn không nhịn được khóc lên.

Thở dài, Tự Phương ôm Kính Ngôn vào lòng, vuốt tóc cậu ta nói: “Em yên tâm đi! Tôi thấy hội trưởng Cẩm rất thương cậu ấy. Cho dù mất đi tự do, cậu ấy cũng sẽ rất tốt, có lẽ còn tốt hơn có được tự do…”

“Thật không?” Kính Ngôn cần chỉ là một chút bảo đảm, để cậu ta bớt áy náy.

“Thật.” Tự Phương nói chắc chắn.

Nhưng ngay cả Tự Phương cũng không biết hắn an ủi Kính Ngôn hay cũng vì giảm bớt áy náy của mình.

Đầu đau như muốn nổ tung, trong ngực buồn bực muốn nôn, cơ thể ại nặng như chì, ngay cả nâng tay lên cũng thấy khó khăn. Hằng năm làm vật thí nghiệm nên cậu hiểu rõ nguyên nhân.

Khi bị mất ý thức, câu… “Anh, thật xin lỗi… Em bán anh cho…”

Thì ra, đây mới là nguyên nhân Kính Ngôn xin lỗi. Đúng là cậu quá coi thường nó rồi! Sao cậu có thể nghĩ con của con sói lại có thể là cừu… Cũng đáng cho bản thân bây giờ nằm đây.

“Nếu tỉnh rồi thì mở mắt đi!” Giọng ấm áp, trong trẻo mang chút trêu tức.