Charlie Bone 1: Lúc Nửa Đêm

Chương 1



Chuyện mở đầu bằng...

Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ Châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi.

Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này!

Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với Charlie Bone, và với vài đứa trẻ mà cậu ta gặp phía sau những bức tường xám, dữ tợn của học viện Bloor.

Charlie Nghe Được Những Tiếng Nói

Vào chiều thứ Năm, ngay sau bữa trà, Charlie Bone thấy khói. Cậu ta vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc một đám mây u ám nhô lên khỏi những tán cây mùa thu. Gió thổi đám mây về hướng nam, và đám mây bay ngang trời, trông như một con cá voi khổng lồ đang trôi lềnh bềnh.

Đâu đó, ở đầu kia thành phố, có một đám cháy. Charlie nghe được tiếng xe cứu hỏa đang lao tới đó. Nó không hề biết rằng, bằng những cách bí ẩn và không ngờ nổi, nó có liên hệ tới đám cháy ấy, và chẳng bao lâu nữa sẽ bị lôi đến nơi đám cháy bắt đầu.

Charlie ngủ ngon lành, tỉnh dậy sáng hôm sau, và tới trường. Sau buổi học, Charlie và bạn nó, Benjamin Brown, như thường lệ, cùng nhau đi bộ về nhà. Đám mây khói đã bay đi mất, nhưng bầu trời vần vũ, u ám. Một cơn gió hung tợn quăng những chiếc lá đỏ, lá vàng bay thốc tháo trên đường Filbert.

Benjamin băng qua đường ở căn nhà số 9. Hầu hết những người sống trong căn nhà số 9 đều than phiền về cây dẻ lớn đứng trước nhà - nào là nó làm các phòng tối hù; nào là nó ẩm thấp, cọt cà cọt kẹt; và một ngày kia nó có thể đổ ụp lên mái, giết hết cả đám khi ngủ. Khỏi nói cũng biết, không ai trong nhà số 9 làm gì với cây dẻ ấy. Họ chỉ ca thán với nhau là hết cỡ. Họ là một gia đình kiểu đấy đấy.

Lúc Charlie leo hết mấy bậc cấp tới cửa ra vào, cái cây thở dài và rụng như mưa xuống một nắm quả dẻ ngay trên đầu nó. May làm sao, mớ tóc dày và dai của Charlie làm cho những cú đập nhẹ bớt. Tóc dày cũng có ích lợi, dù không nhiều. Charlie lúc nào cũng bị nhắc nhở phải tươm tất lên, đúng là một việc "bất khả thi" đối với một kẻ có tóc mọc như bờ rào.

"Chào hai bà!" Charlie kêu to khi bước vào trong hành lang.

Có hai bà trong nhà số 9: bà ngoại Jones(mẹ của mẹ Charlie), bà nội Bone(mẹ của bố Charlie). Ngoại Jones tròn quay, vui vẻ và hách dịch; trong khi nội Bone mở miệng ra là than vãn. Nội Bone hiếm khi mỉm cười, và không cái gì làm bà cười ha ha nổi. Tóc bà dày và trắng. bà mặc những cái đầm dài, cứng quèo, hết màu đen tới màu xám rồi màu nâu (không bao giờ màu hồng, là màu ưa thích của Maisie). Ngoại Jones thích được gọi là Maisie, nhưng Charlie không bao giờ dám gọi nội Bone bằng tên con gái là Grizelda. Bà muốn nhắc nhở mọi người rằng, trước khi cưới ông Bone, bà đã từng là một Yewbeam. Yewbeam là một dòng họ cổ xưa, với một gia phả có ghi tên những người có máu nghệ sĩ, cùng những người có một số biệt tài, thí dụ như thôi miên, đọc ý nghĩ, và ếm bùa.

Charlie biết rằng mình đã làm nội Bone thất vọng vì chỉ là một đứa bình thường. Tệ hơn, trong mắt bà, nó hoàn toàn hạnh phúc vì được làm người bình thường.

Mỗi khi Charlie đi học về, luôn luôn là ngoại Maisie hôn nó một cái hôn ướp nhẹp trên má, rồi ấn một món gì đó chén được vào miệng nó. Hôm nay ngoại Maisie có một cục u bự trên trán. "Cây dẻ ngu si ấy", bà mách Charlie.

Nội Bone luôn luôn ngồi trong cái ghế bập bênh cạnh lò sưởi, phê bình việc nấu nướng của ngoại Maisie hoặc tình trạng đầu tóc Charlie. Hôm nay cái ghế bỏ trống.

Đó là điều bất thường đầu tiên.

Ngày mai, thứ Bảy, là ngày sinh nhật thứ 10 của Benjamin, và Charlie quyết định tự làm một tấm thiệp sinh nhật, thay vì đi mua. Nó đã chụp hình con chó của Benjamin - con Hạt Đậu - đang cười (đúng hơn là đang nhe mấy cái răng dài và vàng quá sức tưởng tượng).

Charlie đã nhờ mẹ nó đem hình đến phóng ở tiệm hình Kwik trên đường bà đi làm về. Nó tính sẽ vẽ một trái bong bóng bay, trên có ghi CHÚC MỪNG SINH NHẬT, BENJAMIN! ngay trên đầu con Hạt Đậu.

Điều bất thường thứ nhì sắp xảy ra.

Vào lúc 4 giờ 5 phút, mẹ Charlie bước vào với một hộp toàn táo với đại hoàng chín nẫu. "Sẽ làm được một cái bánh hoa quả ngon tuyệt nhé", bà vừa nói vừa đặt cái hộp bên cạnh dĩa ăn của Charlie và hôn lên cái đầu bờm xờm của nó. Bà Amy Bone làm việc bán thời gian trong một cửa hàng rau quả, cho nên luôn luôn có đầy những quả với rau trong nhà số 9.

Charlie né người khỏi đống quả thối. Nó hỏi, "Mẹ đã lấy hình cho con chưa?"

Bà Amy Bone thò tay vào túi đi chợ, lấy ra một cái phong bì màu cam to. Bà đặt phong bì bên cạnh dĩa ăn của Charlie.

Charlie mở phong bì ra và phát hiện: không phải Hạt Đậu. Chẳng có cái gì giống Hạt Đậu cả!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.